Mở đầu chuyến xuyên nhanh của Sương
Ánh sáng loé lên, rồi bóng tối bao trùm. Cô choáng váng, linh hồn như bị xé khỏi thân thể cũ và ném xuống một nơi xa lạ. Đây không phải lần đầu – Sương đã quen với việc đi qua hết kiếp này đến kiếp khác.
Vậy mà cô vẫn còn giữ nguyên ký ức ấy.
Mỗi lần xuyên, cô lại mang một hình dạng khác nhau: có khi là mây trôi trên trời, có khi là giọt sương mai, có khi là một dòng suối róc rách giữa núi rừng. Và lần này…
Khi mở mắt ra – à không, thật ra cô chẳng có mắt nữa. Cô nhận ra mình đang trôi nổi giữa biển sâu. Thân thể mềm mại, trong suốt, xúc tu buông dài, thả lỏng trong làn nước mặn. Cô đã trở thành một con sứa.
Không não, không tim, không xương. Chỉ là một sinh linh mong manh, mặc sóng đưa đi. Giữa biển cả lung linh và hùng vĩ, sự tồn tại của cô nhỏ bé đến mức tưởng như có thể biến mất bất cứ lúc nào. Nhưng Sương biết: đây là kiếp sống mới của mình, một chặng đường khác trong chuyến xuyên nhanh bất tận.