16

Chẳng có ước nguyện nào đặc biệt, tôi chỉ khẽ nhắm mắt, rồi thổi tắt ngọn nến.

“Chúc mừng sinh nhật,Tiểu Dữu Tử.”

Trong căn phòng tối om, giọng nói của Lý Khiết bỗng trở nên nhẹ nhàng hiếm có.

Có cảm giác gì đó lạ lắm trỗi dậy trong tim nhưng tôi không muốn buông thả cảm xúc.

Khi đèn sáng lên, tôi giả vờ rùng mình:

“Lý Khiết, anh sến quá! Đổi cách gọi khác đi.”

Anh không ngờ tôi lại có biểu cảm thế này, ngẫm nghĩ một lát rồi dò hỏi:

“Vậy… Tiểu ĐiềmDữu?”

Mặt Lý Khiết lúc này thật gợi đòn.

“Cứ gọi tôi là Trình Dữu đi.”

Anh lộ rõ vẻ không vui, nhưng cuối cùng cũng đồng ý.

“Sao em không tổ chức sinh nhật cùng chị gái?” Lý Khiết đúng là lắm chuyện.

“Bọn em vốn dĩ chưa từng tổ chức chung.” Tôi giấu đi tâm sự trong lòng, không muốn để anh nhận ra. “Vậy sao anh không đi ăn sinh nhật chị em?”

Tôi rõ ràng biết Trình Tranh sẽ không mời anh, nhưng lại không muốn bóc mẽ chuyện anh đang theo đuổi chị tôi.

“Chị em không gọi anh, anh cũng đâu thể mặt dày mò đến ăn uống ké.” Anh nhún vai, ra vẻ bất lực.

“Vậy tôi cũng đâu có gọi anh, sao anh vẫn đến?”

“Sao nào? Muốn đuổi anh đi à?”

Anh giả vờ đứng dậy rời đi, tôi vội giữ anh lại.

Nhưng đúng là trời cũng khuya rồi, không còn chuyến tàu cao tốc nào về nữa.

Lý Khiết định ra ngoài tìm khách sạn ngủ tạm một đêm.

Tôi nhìn ra ngoài thấy tuyết rơi dày, chắc đường đi cũng không dễ.

“Ở lại nhà tôi đi, ngủ phòng của bố tôi, ông ấy không có nhà.” Tôi giữ anh lại.

Gương mặt anh như lật mặt, vui mừng bật dậy khỏi ghế sofa: “Xem như em còn có chút lương tâm.”

Nửa đêm, tôi nằm trên giường lướt điện thoại, chẳng ngờ lại thấy bài đăng mừng sinh nhật của Trình Tranh.

Bức ảnh chín ô, trong đó cóchị ấy, có hội bạn thân, có mẹ tôi, có cả người chồng hiện tại của mẹ…

Và cả Lăng Thu Trì.

Tôi bật dậy khỏi giường, không nhịn được mà phóng to rồi thu nhỏ bức ảnh ở giữa ngắm đi ngắm lại.

Trình Tranh khoác tay Lăng Thu Trì, đứng trước bánh kem chụp ảnh chung, nụ cười hạnh phúc đến mức khiến người ta ghen tị.

Dòng chú thích của chị ấy là: “Sinh nhật hạnh phúc nhất bên người quan trọng nhất.”

Không phải công khai, nhưng chẳng khác gì công khai.

Cuối cùng…

Trình Tranh cũng đã ở bên nam thần của tôi.

17

Tôi trằn trọc mãi không ngủ được.

Nói là thất tình, nhưng kỳ thực mối tình này còn chưa bắt đầu, chỉ có thể xem là kết thúc mộtmốitình đơn phương.

Nói là buồn thì cũng không hẳn, đúng hơn là cảm giác hụt hẫng khi theo đuổi không thành.

Tôi mở điện thoại lên định lướt xem vài video, đúng lúc tin nhắn của Lý Khiết đến.

“Ngủ chưa?”

Tôi suy nghĩ rồi trả lời: “Chưa.”

“Ra ngồi một lát không?”

“Được.”

Tôi ra khỏi phòng, thấy Lý Khiết ngồi một mình trên sofa, lúc đó tôi mới nhớ ra — người thất tình hình như đâu chỉ có mình tôi.

“Anh cũng thấy rồi à?” Tôi thăm dò hỏi.

“Thấy gì cơ?” Vẻ mặt anh không giống như biết chuyện.

Tôi bối rối, nói ra sợ tổn thương anh, mà không nói lại cảm thấy lừa gạt.

Cuối cùng chọn cách vòng vo: “Nếu, em nói nếu thôi, chị em ở bên người khác rồi thìanh đừng buồn nhé.”

Lý Khiết lập tức cảnh giác, hỏi ngược lại: “Em biết chị em có bạn trai rồi à?”

Tôi: “???”

Giọng điệu đó, chẳng phải làanh đã biết từ lâu rồi sao?

“Anh cũng xem bài đăng của chị em rồi hả?” Không cần vòng vo nữa, nói thẳng ra, tôi cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.

Nhưng Lý Khiết lại đờ người: “Chưa xem.”

“Vậy sao anh biết?”

“Thấy ở Cổ Lãng Tự.”

Tôi: “…”

Tôi hồi tưởng một hồi, cuối cùng cũng nhớ ra lần anh nói đi nhầm đường,hóa ra lúc đó tôi thật sự đã thấy Trình Tranh và Lăng Thu Trì.

Nghĩ lại mọi chuyện ở Hạ Môn, có lẽ lúc đó họ đã lộ dấu hiệu gì đó rồi.

Vòng đi vòng lại, liên minh hai đứa ngốc tụi tôi, chẳng có tác dụng gì cả.

“Em ổn không đấy?” Lý Khiết thấy tôi im lặng, khẽ an ủi, “Lăng Thu Trìđúng làmắt mùkhông xứng với em đâu.”

“Không phải của mình thì không cưỡng cầu.” Tôi cười nhạt.

Bởi vì từ nhỏ đến lớn, tôi đã quen với cảm giác không có được thứ mình muốn.

Dù có cố tranh giành, cũng vô ích mà thôi.

Lý Khiết nhìntôichằm chằm, mặt không biểu lộ cảm xúc gì.

“Tôi nói này, đừng buồn nữa.” Tôi tốt bụng khuyên nhủ.

“Ai buồn?Lão tử đây vui muốn chết!”

Anh bỗng cao giọng hét lên một câu, làm tôi giật mình tưởng đâu anh thất tìnhnên phát điên.

Tôi nhớ lại nhận xét của Trình Tranh về LýKhiết, cố gắng an ủi: “Anh với chị em vốn không phải người cùng đường, mỗi người đi một ngả thì tốt cho cả hai hơn đừnglưu luyến làm chi.”

Nghe tôi nói vậy, sắc mặt Lý Khiết thay đổi liên tục.

Cuối cùng, anh tức giận lớn tiếng: “Trình Dữu,lão tử đây chưa từng thích chị em!”

18

Lý Khiết nói với tôi, anh theo đuổi Trình Tranh chỉ vì một vụ cá cược.

Tôi nghe xong mà chỉ biết thở dài, mặt đầy vạch đen.

“Anh theo đuổi con gái mà qua loa vậy sao?”

Anh lập tức cứng họng, một lúc sau mới thề thốt: “Từ giờ trở đi, anh chỉ theo đuổi người mình thật sự thích.”

Trước khi đi ngủ, tôi hỏi: “Liên minh của chúng ta chấm dứt rồi nhỉ?”

Tay Lý Khiết đang định đẩy cửa bỗng khựng lại giữa không trung.

Sau một hồi im lặng suy nghĩ, anh khẽ “ừ” một tiếng rồi mới bước vào phòng.

Tôi cứ tưởng hôm sau anh sẽ về, ai ngờ sau khi biết tôi mùng7 mới quay lại trường, anh lập tức quyết đi cùng tôi cho bằng được.

Anh mặc đồ ngủ của bố tôi, vừa đi lòng vòng trong phòng khách vừa hỏi:
“Em về sớm thế làm gì?”

“Tôi đi thực tập ở tòa soạn, muốn để lại ấn tượng tốt.” Đây là cơ hội khó khăn lắm tôi mới có được, không thể làm hỏng.

Nghe vậy, Lý Khiết như điều suy nghĩ điều gì đó.

“Tôi có hơitò mò chút, anh không về nhà màbố mẹanhkhông lo à?” Tôi thật sự muốn biết thêm về cuộc sống của anh.

Anh tỏ vẻ bực bội: “Không ai quản anh cả.”

Xem ra, dù ở trường hay ở nhà, anh đều là kiểu "tiểu bá vương" khiến người khác đau đầu.

“Còn em thì sao? Bố không có ở nhà, mẹ với chị em...”

Chúng tôi cứ như hai con nhím, rõ ràng đều có ý tốt, nhưng lúc nào cũng vô tình chạm vào vết thương của nhau.

“Bố mẹ em ly hôn rồi, mẹ em tái hôn. Bên đó chỉ cho phép mang theo một đứa con, nên...”

Nên tôi, đứa "tặng kèm" chẳng mấy quan trọngnày, tất nhiên bị bỏ lại.

Nửa câu sau đó, tôi chỉ dám lặng lẽ nói thầm trong lòng.

“Không sao, sau này có anh rồi.”

Khi anh nói câu đó, tôi cứ cảm thấy có gì đó rất lạ.

Cái tênđầu gấungông cuồng ngày nào dường như đã biến mất.

19

Ngày mùng 7, tôi trở lại trường. Lý Khiết đi cùng tôi, từ chuyến tàu cao tốc đến chen chúc trên tàu điện ngầm, anh vẫn luôn theo tôi cho đến tận dưới ký túc xá.

Vì vẫn còn nghỉ lễ, trong trường hầu như không có ai.

Cả tòa ký túc xá trống không.

Lý Khiết đứng dưới lầu ký túc xá của tôi rất lâu, hút liền mấy điếu thuốc vẫn không chịu để tôi lên phòng.

“Em chắc chắn sẽ ở ký túc xá à?” Anh nhìn về phía tòa ký túc xá tối om hỏi.

“Không ở ký túc xá thì ở đâu?” Tôi không muốn làm anh lo lắng, “Ký túc xá ít ra còn ổn định hơn những căn phòng thuê phức tạp ngoài kia.”

“Anh nhanh về đi,tôi muốn lên nghỉ ngơi, sáng mai phải dậy sớm.” Tôi lạnh lùng đuổi anh đi.

Anh không nói gì, ánh mắt đăm chiêu nhìn xuống đất, không biết đang nghĩ gì.

Dường như anh không nỡ rời đi, cứ đứng lặng một hồi rồi mới quay lưng.

Mùng 8, tôi bắt đầu đi thực tập.

Vì trường và tòa soạn không gần nhau, mỗi ngàyđi tàu điện mất khoảng3 tiếng.

Sáng mùa đông, trời vẫn chưa sáng hẳn, đường phố cũng chưa kịp tấp nập.

Tôi quấn áo khoác và khăn quàng, vừa ra khỏi cổng trường thì một chiếc xe chắn đường tôi.

“Lên xe đi, anh đưa em đi.” Cửa xe hạ xuống, là Lý Khiết.

“Xe của anh à?” Tôi nhìn anh ngờ vực.

“Chứ còn gì nữa!” Anh cáu kỉnh trả lời, rồi nhận ra giọng mình có chút khó chịu, ho khan mấy tiếng giải thích, “Không phải trộm, không phải cướp, anh có giấy phép lái xe bốn năm rồi, em yên tâm lên đi.”

Vậy là, không hiểu sao tôi lại lên xe anh.

Từ đó, mỗi sáng, Lý Khiết đều đúng giờ xuất hiện trước cổng trường, và mỗi tối anh lại đợi tôi ở cổng tòa soạn. Cứ thế, tôi thành quen, nhưng cũng có chút ngại ngùng.

Ngày 15 Tết, tôi định tranh thủ nói với Lý Khiết rằng sau này đừng đến đón tôi nữa.

Nhưng khi tôi đợi mãi ở tòa soạn, anh không xuất hiện.

Tôi gọi điện cho Lý Khiết, nhưng đầu dây bên kia là một giọngnói lạ lẫm.

“Cô là bạn của Lý Khiết à? Cậu ấy đánh nhau, giờ đang ở đồn cảnh sát, cô đến đây một chuyến đi.”

“Ầm…”

Giữa ngày đông lạnh giá, đầu tôi như bị sét đánh ngang tai.

20

Tại đồn cảnh sát, tôi thấy Lý Khiết mặt đầy vết thương.

Trước mặt anh là một người đàn ông trung niên, vẻ mặt giận dữ, vừa mắng anh vừa kêu ca với cảnh sát.

Cũng ở đồn công an, tôi thấy bố tôi với vẻ mặt ủ rũ, cảnh tượng đó khiến tôi không thể nào quên được.

Lý Khiết ngồi ở góc phòng, cúi đầu không nói gì.

Tôi đứng xa xa nhìn anh, đột nhiên cảm thấy lòng đau nhói.

Bất chợt, tôi nhớ lại cái đêm ba năm trước.

“Cô là bạn của Lý Khiết phải không?” Cảnh sát nhìn thấy tôi đứng mãi ở cửa, liền gọi tôi vào.

Khi Lý Khiết nghe thấy, anh ngẩng đầu lên, như một con chim sợ hãi, ánh mắt đầy lo lắng.

Người đàn ông trung niên thấy tôi đi vào, định lại gần nói lý.

Lý Khiết bất ngờ đứng bật dậy, nhìn chằm chằm vào ông ta.

“Làm gì thế? Ngồi xuống đi.” Cảnh sát nói với họ, rồi quay sang tôi giải thích, “Cả hai người này đã đánh nhau, chúng tôi đang tuần tra, nhìn thấy nên đưa về đây... Cô gái, sao lại khóc rồi?”

Tôi định kìm nén lại, nhưng cảm xúc dâng trào, không kìm được nước mắt.

Cảnh sát nhìn ra ngay.

Ông ấy còn nói lớn!

Tôi thấy thật xấu hổ, nhưng nước mắt không thể kiểm soát được, cứ thế tuôn rơi.

Ba người còn lại trong phòng hoảng hốt.

“Trình Dữu, đừng khóc, anh không sao đâu.”

Lý Khiết chưa bao giờ thấy tôi như vậy, muốn đến an ủi nhưng lại sợ cảnh sát không cho, chỉ có thể ngồi đó mà lo lắng.

Cái người đàn ông trung niên vốn định lý luận với tôi, giờ không dám nói một lời.

Cảnh sát vội vàng đưa cho tôi khăn giấy, còn an ủi: “Vấn đề không nghiêm trọng như cô nghĩ đâu, có thể hòa giải được.”

“Anh ấy không phải vào tùạ?” Tôi nghẹn ngào hỏi.

Tôi thật sự lo sợ tình huống ba năm trước sẽ tái diễn.

“Không đâu, đợi bố cậu ấy đến, hai bên gia đình hòa giải là được.” Cảnh sát vừa an ủi tôi, vừa giáo huấn Lý Khiết, “Nhìn bạn cậu lo lắng như vậy, lần sau đừng làm mấy chuyện vi phạm pháp luật nữa.”

Lý Khiết nhìn tôi, ngơ ngẩn, rồi chợt mỉm cười.

Tôi tưởng là mắt bị nước mắt làm mờ, nhưng khi lau khô, tôi nhận ra anh thực sự đang cười, cười rất vui.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play