1

Đám nhát gan bên khoa Ngoại ngữ dám cá với lão tử là không tán nổi hoa khôi khoa bọn nó.

Chuyện nhỏ như con thỏ, tôi rình mấy ngày, cuối cùng cũng tóm được lúc cô ấy đi một mình.

Tôi tỏ tình luôn. Ai ngờ, cô ấy nói tôi tỏ tình nhầm người.

Đệt!

Cái quái gì vậy?

Là sinh đôi sao ?

Nhưng bao nhiêu con mắt đang nhìn, tôi không thể bị mất mặt được.

Hù cô ấy một chút, dụ cô ấy một chút, thế là vừa giữ được thể diện, vừa còn cơ hội theo đuổi chị cô.

Một công đôi việc!

2

Không ngờ cô ấy lại nói muốn làm một cuộc giao dịch.

Dù sao thì tôi cũng chẳng thiệt gì, làm thì làm.

Cô ấy nói với tôi hãy giúp cô ấy theo đuổi thằng mọt sách cùng lớp, Lăng Thu Trì.

Giờ con gái thích kiểu đó hả?

Thế loại như tôi hết thời rồi à ?

Hoài nghi nhân sinh ing…

3

Cô ấy thế mà nói lão tử tham lễ kỹ niệm ngày thành lập trường.

Tôi không đi đâu! Cô ấy thích thì tham gia đi.

Ơ, cô ấy tham gia thật à.

Nhưng sao nhìn cô ấy buồn vậy?

Đang đợi online, gấp lắm rồi.

Trước đây cô ấy hơi sợ tôi, giờ thì có vẻ không sợ nữa, còn dám đưa ra yêu cầu.

Piano à?

Có một cô em khóa dưới khá thân hồi cấp 3, đang học khoa âm nhạc, để nhờ thử xem.

Váy à?

Nhà tôi có một cái.

Nhưng…

Đó là cái váy tôi mua hồi trước vì nhớ mẹ quá, là kiểu mẹ tôi thích nhất, mua về để giữ làm kỷ niệm.

Thật không nỡ cho ai.

Nhưng mà nghĩ lại, cũng chẳng có ai mặc.

Thôi, đưa cho cô ấy đi.

Không ngờ cô ấy đánh đàn hay đến thế!

Thật là giấu nghề.

4

Cô ấy cuối cùng cũng dẫn tôi đi gặp chị cô ấy rồi.

Hoa khôi khoa Ngoại ngữ, nhìn thì giống cô ấy thật đấy.

Nhưng chả thú vị bằng cô ấy.

Thì ra cô ấy đã 5 năm không chạm vào đàn piano.

Chắc có chuyện gì đó.

Tôi hiểu cảm giác đó thực sư khá đau lòng.

5

Đám ở đại học Tài Chính thế mà lại dám bao vây lão tử?

Ngặt nỗi bên đám bọn tôi ít người, thế là tôi oanh liệt nhập viện.

Hứa sẽ đi xem cô diễn, cuối cùng lại lỡ hẹn.

Khoan, người ngoài cửa kia là...?

Mẹ?

Đệt, là cô ấy!

Sao tôi lại hoa mắt thế chứ?

Mất mặt thật.

Nhưng cô ấy mặc chiếc váy đó, thật sự hơi giống mẹ tôi một chút.

Đều là tiên nữ cả.

Đẹp quá.

6

Hừ, đứa mọt sách như Lăng Thu Trì cũng có ngày phải đến cầu xin tôi giúp đỡ.

Mời cô ấy đi chơi ở Hạ Môn?

Cái gì?

Bọn họ thân đến mức này rồi á?

Tôi nói tôi cũng đi.

Thằng đó còn do dự, lão tử có bắt nó trả tiền đâu.

Lúc qua cửa an ninh, bọn họ còn liếc mắt đưa tình.

Tôi thấy mà bực bội, không thể để bọn họ tình cảm lén lút được.

7

Cuối cùng tôi cũng bắt gặp cô ấy ngay trước cửa homestay.

Thôi thì rảnh rỗi, dẫn cô ấy ra biển ngắm nghía chút.

Chết tiệt!

Sao mà hoa khôi lại nắm tay thằng mọt sách kia vậy?

Không được để cô ấy nhìn thấy, nếu không lát nữa cô ấy buồn rồi, tôi chịu không nổi đâu.

May mà cô ấy không thấy.

Một phen hú vía.

Lúc cô ấy quay lại nói với tôi khi cô ấy đang ngẩn ngơ, tôi lại thấy trong đôi mắt ấy như lấp lánh ánh sao vậy.

Ngồi cùng cô ấy bên bờ biển, để thả lỏng tâm trí cũng khá dễ chịu đấy chứ.

Mấy đứa kia đi chơi mà còn làm to chuyện.

Cô ấy muốn đi bảo tàng piano.

Nói thật, bảo tàng cũng chán lắm.

Nhưng mấy đứa kia tôi không ưa, thôi thì đi cùng cô ấy cho rồi.

Hoa khôi với thằng mọt sách cũng khá phiền, cứ bám theo tôi với cô ấy mãi.

Này, thằng mọt sách, mày thật sự biết tán gái hả?

Mua hoa mà còn tặng hai cô gái cùng một lúc?

Lại còn là chị em ruột nữa chứ.

Tôi không hiểu nổi, hoa khôi sao lại thích nó được?

Nói thật, tôi chẳng thân với tụi này.

Chơi game mà sao lắm chuyện thế?

Đoán xem ai là hoa khôi, ai là cô ấy.

Tôi nhắm mắt cũng đoán được mà.

Phụt.

Lăng Thu Trì đoán sai rồi.

Nó phải giải thích sao với hoa khôi đây?

8

Từ lúc về, cô ấy gần như không liên lạc với tôi nữa.

Tôi thấy hơi buồn.

Tiểu Long với Tiểu Mã mua cho tôi quả bưởi, bảo ăn vào cho hạ hỏa.

Bưởi, bưởi…

Tự dưng lại nhớ cô ấy.

Tiểu Dữu.

9

Thua cá cược, đám bên khoa ngoại ngữ bắt tôi phải đãi một bữa ăn.

Trong lúc ăn uống, tôi tình cờ nghe được chuyện ngày mùng 3 Tết là sinh nhật hoa khôi khoa của họ.

Chẳng phải… đó chính là sinh nhật của Tiểu Dữu sao?

Tôi hỏi địa chỉ nhà của hoa khôi khoa họ trước.

Cuối cùng cũng biết, thì ra bố mẹ Tiểu Dữu đã ly hôn, cô ấy sống với bố.

Tôi nhờ người dò hỏi được địa chỉ quê của hoa khôi ấy.

Tôi cũng không chắc Tiểu Dữu còn ở đó không, nhưng ít nhất cũng phải thử một lần.

Tôi mua bánh kem, hehe, vị... dĩ nhiên là vị trái cây mà cô ấy thích nhất: vị bưởi.

Ông trời đúng là không giúp người si tình.

Tuyết rơi dày, mấy chuyến tàu cao tốc đều ngừng chạy.

May mà tôi, Lý Khiết,sống có tích đức, cuối cùng cũng bắt được một chuyến.

Đứng trước cửa nhà cô ấy, tôi mất hai phút chỉ để chỉnh đốn lại bản thân, căng thẳng thực sự.

Tiểu Dữu vừa mở cửa, suýt nữa tôi đã ôm lấy cô ấy, nhưng rồi vẫn cố nhịn.

Cô ấy ở nhà một mình.

Mì gói mà cũng tính là mì trường thọ được à?

Nhìn vậy, lòng tôi khó chịu vô cùng.

Tôi, Lý Khiết, từ trước đến giờ chưa từng hát chúc mừng sinh nhật ai, hôm nay đã hát cho cô ấy nghe.

Cô ấy ước gì đó, còn tôi thì lỡ miệng, gọi ra biệt danh mà tôi giữ trong lòng dành cho cô ấy.

Cô ấy có vẻ không vui, cứ bắt tôi gọi là Trình Dữu.

Tên gọi nghe xa cách gì đâu…

Thật sự không vui chút nào.

10

Tiểu Dữu đồng ý cho tôi ngủ lại nhà cô ấy một đêm!

Nhưng cô ấy lại ngủ ở phòng bên cạnh sao tôi có thể ngủ nổi chứ?

Tôi nhắn WeChat cho cô ấy, cô ấy vẫn chưa ngủ.

Lúc cô ấy bước ra, lại vòng vo hỏi tôi chuyện hoa khôi khoa có đang yêu đương gì không.

Chẳng lẽ cô ấy biết hết rồi?

Quả nhiên, cô ấy biết rồi.

Tôi thật sự không biết phải an ủi cô ấy thế nào.

Chị ruột mình ở bên người con trai mình thích chắc đau lòng lắm nhỉ?

Vậy mà người chủ động an ủi lại là cô ấy.

Tôi không kiềm được nữa, nói thật: tôi không hề thích chị cô ấy.

Tiểu Dữu nổi giận, trách tôi theo đuổi con gái mà không nghiêm túc.

Tôi thề với cô ấy: từ nay về sau, tôi sẽ chỉ theo đuổi người mình thật lòng thích.

Tiểu Dữu à, chuẩn bị tinh thần đi tôi sẽ theo đuổi em đấy.

11

Từ sau khi mẹ tôi mất vì tai nạn xe, tôi chẳng ưa gì mấy cái xe cộ nữa.

Nhưng chỗ thực tập của Tiểu Dữu xa quá, nên ngày nào tôi cũng phải lái xe đưa đón cô ấy.

Sao số tôi lại xui vậy chứ, đi bộ cũng đụng ngay thằng ngu.

Mẹ nó còn dám chửi mẹ tôi nữa, chịu không nổi!

Đang đánh nó thì đúng lúc gặp cảnh sát tuần tra.

Đen thật sự!

Bị đưa về đồn, cảnh sát bảo có thể hòa giải.

Cuối cùng hết cách, phải gọi điện cho bố.

Ổng chịu đến là đã nể mặt tôi lắm rồi.

Haiz, hôm nay chắc không đi đón Tiểu Dữu được nữa rồi.

Gì thế này? Cô ấy tới thật sao?

Tiểu Dữu khóc rồi!

Trái tim tôi như thắt lại.

Cô ấy hỏi cảnh sát liệu tôi có phải vào tù không.Vậy là cô ấy lo cho tôi sao?

Phải làm sao đây?

Vừa thấy đau lòng, lại vừa thấy hạnh phúc.

12

Tiểu Dữu đến nhà tôi chơi.

Tôi kể cho cô ấy nghe chuyện của mẹ tôi, cả chuyện tôi đánh nhau hôm nay nữa.

Cô ấy không những không trách tôi, còn nói nếu là cô ấy, chắc cũng ra tay rồi.

Sao cô ấy lại đáng yêu đến thế chứ?

Tiểu Dữu bôi thuốc cho tôi, mà chính cô ấy cũng không biết, lúc nghiêm túc cô ấy lại hay chu môi.

Nhìn mềm mềm, dễ thương, chỉ muốn hôn một cái.

Tôi không kìm được… thực sự đã hôn cô ấy rồi.

Mềm mềm, ngọt ngọt thích thật đấy.

Nhưng hình như Tiểu Dữu giận rồi, cô ấy bỏ đi ngay sau đó.

Xong đời… mai phải xin lỗi cô ấy thôi.

13

Cô ấy đưa tôi đi thăm tù.

Thì ra bố cô ấy đang ngồi tù.

Tự dưng thấy xót xa.

Một mình cô ấy đã trải qua bao nhiêu chuyện thế này?

Bố cô ấy hỏi cô ấy, tôi có phải là bạn trai của cô ấy không.

Nhạc phụ tương lai có con mắt tinh đời thật!

Nếu không có tấm kính chắn giữa hai người, tôi nhất định đã giơ tay đập tay với ông ấy rồi.

Nhưng Tiểu Dữu lại nói không phải.

Hừm, rồi sớm muộn gì cũng phải thôi.

Cô ấy muốn hút thuốc.

Tôi không muốn đưa, nhưng lại chẳng nỡ từ chối.

Mới hút một hơi mà cô ấy đã bị sặc.

Tôi đúng là bị gì rồi, đáng ra không nên đưa cho cô ấy.

Tiểu Dữu nói cô ấy chẳng có mong muốn gì, cũng chẳng yêu cầu gì ở tôi cả.

Ngay khoảnh khắc đó, tôi lại muốn dốc hết tất cả những gì tôi có để dành cho cô ấy.

Cô ấy kể, bố cô ấy bị bắt vì đánh nhau.

Thì ra chuyện tôi bị đưa vào đồn cảnh sát, đã gợi lại trong cô ấy những ký ức không vui.

Tôi thực sự hối hận.

Tiểu Dữu bảo tôi đừng đánh nhau nữa.

Ừm, tôi hứa với em.

14

Tôi bắt đầu nghiêm túc học hành.

Thỉnh thoảng, Tiểu Dữu còn đến lớp học cùng tôi nữa.

Thì ra, cuộc sống đại học có thể tuyệt vời đến vậy.

Tôi dự định vài hôm nữa sẽ tỏ tình với cô ấy.

Lần này là thật lòng, không phải kiểu mơ hồ lúng túng như lần trước.

Lăng Thu Trì lại đến tìm Tiểu Dữu làm gì?

Nghĩ đến vụ lúc trước ở Hạ Môn cậu ta nhận nhầm người, tôi tức đến muốn trợn trắng mắt.

Hắn là người mà Tiểu Dữu từng thích, tôi không thể để hắn đến gần cô ấy nữa!

May quá, hoá ra là chị cô ấy tìm cô ấy.

Tôi đi cùng cô ấy đến quán cà phê, nhưng không vào.

Chuyện của hai chị em, nên để họ tự giải quyết.

Nhưng nếu ai dám làm tổn thương Tiểu Dữu, thì để tôi ra mặt.

15

Cái gì cơ?

Tiểu Dữu vừa nói gì vậy?

Cô ấy bảo muốn tôi làm bạn trai cô ấy?

Sao lại là cô ấy tỏ tình trước chứ?

Tôi đồng ý! Tôi đồng ý! Tôi đồng ý!

Cả đời này, tôi, Lý Khiết, chỉ yêu mình em, Tiểu Dữu.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play