21

Khi bố Lý Khiết đến, giữa họ không hề có lời nào.

Tôi thấy kỳ lạ nhưng cũng không tiện hỏi thêm.

Sau khi xử lý xong mọi việc, bố anh nhìn tôi rồi lại nhìn anh: “Đi một mình hay đi với bố?”

“Tự đi.” Lý Khiết đáp lại, mặt không biểu cảm.

Vậy là, bố anh đi xe về, còn tôi và Lý Khiết đứng lại ngoài cổng đồn.

Anh châm điếu thuốc, hút một vài hơi, rồi quay đầu nhìn tôi, mới nhận ra giờ đã là đêm đông, lạnh lẽo vô cùng.

“Cửa ký túc xá đóng rồi, lên nhà tôi đi.” Anh dậptắt điếu thuốc chưa hút hết, cởi áo khoác lông vũ khoác lên người tôi.

“Tôi không lạnh.” Tôi đẩy lại áo cho anh.

“Mặc vào.” Anh ra lệnh.

Tôi đành ngoan ngoãn nghe lời, mặc áo khoác của anh.

Thực sự lạnh, tôi chỉ là cố tỏ ra mạnh mẽ một chút thôi.

Khi đến nhà anh, tôi hoàn toàn choáng váng.

Lý Khiết sống ở một căn penthouse sang trọng ngay trung tâm thành phố.

Trước đây tôi chẳng biết gia đình anh lại giàu có như vậy.

Bố anh không có ở nhà, anh bảo người giúp việc dọn phòng khách.

“Trình Dữu, giúp anh bôi thuốc đi.” Anh nhìn qua điện thoại, “Mặt anh không thể hỏng được.”

Tôi theo anh vào phòng.

Căn phòng được dọn dẹp sạch sẽ, nhưng tông màu chủ đạo là xám lạnh, không hề có chút ấm cúng.

Trên tủ đầu giường có một chiếc đèn, và một bức ảnh.

Trong đó là một người phụ nữ xinh đẹp mặc váy dạ hội trắng và một cậu bé.

Cậu bé trong ảnh có gương mặt giống hệt Lý Khiết.

Váy dạ hội trắng.

Tôi nhìn kỹ bức ảnh, nhận ra váy dạ hội củadìấy trông rất giống chiếc anh đã tặng tôi, nhưng lại có chút khác biệt.

Chờ đã...

Nếu đứa bé trong ảnh là Lý Khiết, thì chiếc váy này đã ít nhất mười mấy năm rồi.

Nhưng chiếc anh tặng tôi, rõ ràng là mới.

“Đó là mẹ anh.” Lý Khiết cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi.

Anh chỉ đề cập đến mẹ mình hai lần, lần này là lần thứ ba,lần trước là khi anh đột ngột gọi “Mẹ” trong bệnh viện.

Tôi nhìn chăm chú vào bức ảnh, nhận ra người phụ nữ mặc váy dạ hội trắng ấy có vóc dáng giống hệt tôi trong buổi biểu diễn hôm đó.

Không ngờ…

“Dì ấy thật xinh đẹp.” Tôi không biết phải nói gì, chỉ buột miệng khen, nhưng câu này hoàn toàn xuất phát từ tận đáy lòng.

“Bà ấy đã không còn nữa rồi.”

Tôi: “!!!”

Tôi nhìn chằm chằm vào Lý Khiết, không biết phải an ủi anh thế nào.

“Không sao, mọi chuyện đã qua rồi.” Anh mỉm cười như không có chuyện gì, nhưng nụ cười đó lại chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm. “Hôm nay thằng ngu kia lại dám chửi mẹ anh, nên…”

Tôi cúi sát lại để bôi nốt phần thuốc còn sót, nhìn thật kỹ xem còn chỗ nào bị thương không.

“Nếu là em, chắc em cũng ra tay.” Tôi khẽ nói, chỉ mong anh thấy nhẹ lòng hơn.

Lý Khiết nhìn tôi, ánh mắt anh hiếm khi nghiêm túc đến vậy, khiến tôi bỗng chốc thấy bối rối.

Tôi tiếp tục bôi thuốc cho anh.

Anh ngồi bên mép giường, còn tôi thì cúi người đứng trước mặt anh, cẩn thận chấm thuốc sát trùng từ trán xuống má cho anh.

Lý Khiết đúng là kiểu người cứng rắn,không hề chớp mắt, chỉ nhìn chằm chằm vào tôi.

Rồi đột nhiên, anh cúi đầu xuống, hôn tôi.

Môi chạm môi.

Tôi hoảng loạn, lúng túng đến mức tay chân luống cuống.

Tăm bông rơi xuống đất, lọ thuốc cũng đổ nghiêng.

Tôi phải dùng chút sức để đẩy anh ra.

“Anh làm gì vậy?” Tôi vừa xấu hổ vừa tức giận.

“Anh không nhịn nổi,anhmuốn hôn em.” giọng Lý Khiếtkhàn khàn.

Ánh mắt anh như ngọn lửa, khiến mặt tôi đỏ bừng.

“Thuốc bôi xong rồi, anh tự lo đi.” Tôi vội vã bỏ đi.

Khi ra ngoài, tôi mới dám để tim mình đập mạnh.

Lý Khiết điên rồi.

Còn tôi…cũng điên luôn rồi.

22

Từ hôm đó, anh vẫn đều đặn đưa đón tôi đi làm.

Ai tinh ý một chút đều nhận ra thái độ của anh dành cho tôi,tôi sao có thể không biết chứ?

Gần đây, những lời của Trình Tranh cứ quanh quẩn trong đầu tôi.

“Đừng quá thân thiết với anh ta.”

“Dây dưa với hạng người đó rất phiền phức.”

Tôi mơ thấy mình khóc lóc ở đồn công an, rồi lại mơ thấy mình đi thăm Lý Khiết ở trại giam.

Mỗi lần tỉnh giấc, gối đều ướt đẫm.

Tôi nằm nhìn trần phòng ký túc vắng tanh, buồn bã mà không biết trút vào đâu.

Khi gần đến ngày khai giảng, tôi quyết định đưa Lý Khiếtđến gặp bố tôi.

Phòng thăm nuôi rất nhỏ, bố tôi ở phía bên kia cửa kính trong suốt, còn tôi và Lý Khiết ở bên này.

Ba năm rồi, tôi chưa từng thăm ông.

Ông đã gầy đi, nhưng khi nhìn thấy tôi, ông đã nở một nụ cười hiếm hoi.

“Bạn trai à?” Ông nhìn Lý Khiết sau lưng tôi hỏi.

“Không phải, chỉ là bạn thôi.” Tôi cố gắng giữ giọng điềm tĩnh.

“Có bạn bè là tốt rồi.” Ông nhìn tôi rồi quay lại nhìn Lý Khiết, “Trước kia, Dữu Dữu không thích kết bạn đâu.”

Tôi nghe mà cảm thấy nghẹn ngào trong lòng.

Khi cuộc thăm nuôi kết thúc, tôi và Lý Khiết ngồi ở ven đường trước cổng trại giam.

Đối diện là cánh đồng mênh mông không thấy điểm dừng.

Lý Khiết rút ra một điếu thuốc từ trong túi.

“Chotôi một điếu đi.” Tôi đột nhiên nói.

Lý Khiết ngẩn người, rồi do dự.

“Chỉ một điếu thôi, chỉ lần này thôi.” Tôi khẽ nài nỉ.

Cuối cùng, anh cũng đưa cho tôi.

Nhưng vừa rít một hơi, tôi đã ho sặc sụa đến chảy nước mắt.

“Không hút nữa, không hút nữa.” Lý Khiết vội vàng cướp điếu thuốc từ tay tôi, “Anh không nên đồng ý với em mới phải.”

Tôi cảm thấy thất vọng: “Không đồng ý thì thôi,tôi cũng khôngdámđòi hỏiởanhcái gì cả.”

“Em nói vậy là sao?” Lý Khiết đột ngột đứng lên.

Tôi sững người nhìn anh, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Anh đưa tay đỡ tôi dậy rồi ôm chặt lấy tôi: “Sau này, bất cứ thứ gì em muốn, cứ nói với anh, anh sẽ cho em tất cả.”

Anh nói, anh sẽ cho tôi tất cả.

Tôi vừa cảm động, vừa thấy tim mình run rẩy.

Tôi kể cho Lý Khiết nghe về chuyện của bố.

“Ông ấy trước đây thường xuyên tụ tập đánh nhau, mẹtooi không chịu nổi, nên mới bỏ đi. Sau khi ly hôn, ông ấy càng trở nên tệ hơn, thậm chí có lúc kẻ thù của ông còn đến nhà quậy phá.”

“Ba năm trước, trường gọitôi đến đồn công an,tôi gặp ông ấy ở đó. Vì gây thương tích nặng, ông bị kết án5 năm tù.”

Lý Khiết không ngờ tôi lại kể cho anh nghe những chuyện này, ánh mắt anh trở nên trầm lặng.

“ Lý Khiết, đừng đánh nhau nữa.” Giọng tôi nhẹ nhàng nhưng kiên quyết.

Anh lặng người nhìn về cánh đồng mênh mông phía trước.

Tôi cũng dõi theo ánh nhìn ấy.

Cánh đồng mùa đông, trơ trọi không có gì, chỉ có vài con chim sẻ bay qua, kêu ríu rít.

“Ừ, anh sẽ không đánh nhau nữa.”

23

Kỳ học mới bắt đầu, Lý Khiết như biến thành một con người khác. Anh đi học đầy đủ, tham gia hoạt động như bao sinh viên bình thường khác.

Anh giải tán đám đàn em, còn không quên răn dạy:

“Năm3 rồi, không lo học hành nghiêm túc thì sau này ra trường uống gió Tây Bắc sống à?”

Có một lần, tôi vừa đi vệ sinh về, còn chưa bước vào lớp thì bị Lăng Thu Trì bất ngờ gọi lại.

Những lúc ngành tôi không có tiết, thỉnh thoảng tôi sẽ theo Lý Khiết đến lớp.

Ban đầu, mấy người trong lớp anh cứ nhìn tôi bằng ánh mắt như đang xem kịch.

Nhưng sau nhiều lần, họ cũng quen dần.

Tuy nhiên, khi đi cùng anh, tôi lại thường gặp Lăng Thu Trì hơn.

Mỗi lần gặp mặt, Lăng Thu Trì vẫn luôn mỉm cười chào tôi.

“Trình Dữu, em với Lý Khiết đang quen nhau à?”

Tôi không nghĩ Lăng Thu Trì là người thích tám chuyện, nên tiếp tục nghe anh ấy nói.

“Chị em rất lo cho em.”

Quả nhiên, chuyện này có liên quan đến Trình Trang.

Sau khi khai giảng, chúng tôi không liên lạc mấy.

Còn chuyện của tôi và Lý Khiết, tôi nghĩ không cần phải nói cho chị ấy biết.

“Anh học trưởng.” Tôi dừng một chút, “Hay là... anh rể?”

Lăng Thu Trì cười ngại ngùng, gãi đầu:

“Gọi sao cũng được. Trình Tranh sợ cậu ta lại gây chuyện, rồi liên luỵ đến em. Cô ấy không muốn em dính dáng đến người như thế, không muốn em phải chịu khổ nữa.”

Tôi bỗng cảm thấy buồn.

Buồn vì Lý Khiết bị mọi người đánh giá một cách khắc nghiệt, và cũng buồn vì bản thân bị coi như một kẻ lạc lõng.

Nhưng mọi người chỉ nhìn vào vẻ ngoài mà không quan tâm đến lý do bên trong, chỉ biết nói chúng ta không nên làm vậy, chúng ta không được làm vậy.

Nhưng rồi cái gì là “nên làm”, cái gì là “được làm” ?

“Cảm ơn anh đã nhắc nhở. Lý Khiết rất tốt, chúng em đều rất ổn.”

Nói xong, tôi định bỏ đi, nhưng anh lại gọi tôi lại.

Lúc này Lý Khiết cũng ra ngoài.

Anh nhìn Lăng Thu Trì với ánh mắt nghi hoặc, rồi từ từ đứng chắn trước mặt tôi.

“Này, đây là Trình Dữu, không phải Trình Tranh của cậu, đừng có nhầm lẫn.”

Tôi: “…”

Mùi giấm chua hình như xộc thẳng lên mũi.

Tất nhiên là Lý Khiết sẽ không thừa nhận mình đang ghen, chỉ liếc mắt nhìn Lăng Thu Trì đầy cảnh giác.

“Anh hiểu lầm rồi, học trưởng chỉ hỏi em về chuyện của chị em thôi.” Tôi kéo Lý Khiết ra, muốn làm hòa không khí.

Người đàn ông đối diện chỉ biết cười khổ: “Phải rồi, Trình Tranh bảo em không nghe điện thoại, cũng không trả lời tin nhắn, nên bảo anh chuyển lời.”

Sau khi Lăng Thu Trì đi khuất, Lý Khiết nghiêng đầu nhìn tôi:

“Đi gặp chị em à? Vậy anh cũng đi.”

“Cô ấy hẹn em ở quán cà phê gần cổng trường vào chiều nay. Đừngcóquên đấy.”

Tôi cạn lời.

Lý Khiết từng hô mưa gọi gió, không ai dám đụng, giờ sao lại biến thành tên cuồng dính người thế này.

24

Nhưng khi đến cửa quán, Lý Khiết lại đổi ý, không muốn vào.

“Em chẳng phải từng nói anh với chị em khôngchung một đường, mỗi người đi một ngả là tốt hơn sao?”

Anh cười, xoa đầu tôi: “Anh chờ ngoài này.”

Tôi cũng không ép, một mình bước vào quán.

“Trình Dữu, bên này!” Trình Tranh ngồi cạnh cửa sổ, vẫy tôi.

Từ sau chuyến đi Hạ Môn, hình như chúng tôi vẫn chưa gặp lại nhau.

“Anh ấy không vào à?” Chị liếc nhìn ra cửa.

Chị thấy Lý Khiết đưa tôi đến.

Tôi ngồi xuống đối diện, chỉ khẽ gật đầu.

“Em… với anh ta đang quen nhau?” Chịấydò hỏi.

“Không phải.” Mà thật ra, tôi cũng không biết nên gọi là gì.

“Chị nghe nói dạo này anh ấy thay đổi lắm, trường mình thay ‘trùm’ rồi.” Trình Tranh cười cười, “Thật ra không phải chị cấm cản gì, chỉ là sợ anhta giống bố…”

“Bố là bố, Lý Khiết là Lý Khiết.”Tôi ngắt lời, “Họ không giống nhau.”

Tay chịấy khựng lại giữa chừng, rồi mới nâng cốc lên môi.

“Chị à, từ nhỏ đến giờ, em vốn không phải kiểu người biết tranh giành. Khi mẹ dẫn chị đi, em chỉ nghĩ là: ‘À, nếu chỉ được chọn một, thì em chính là người bị bỏ lại’; lúc dọn đàn piano đi, em lại nghĩ: ‘Chị mới là người nên học đàn, em chỉ là phần dư thừa thôi.’ Nên em luôn tự nói với mình, những thứ mình thích, những người mình quý, có lẽ vốn không thuộc về em.”

“Em cũng thấy cô đơn chứ. Không phải em không muốn kết bạn, mà vì tự em đã dựng nên một lớp bảo vệ quanh mình, khiến người khác khó lại gần.”

“Nhưng chị biết không? Lý Khiết đã phá vỡ lớp vỏ ấy. Anh ấy khiến em hiểu rằng, em cũng có thể đưa ra mong muốn, cũng có thể mơ ước và làm điều mình thích.”

“Chị từng nói em đã được giải thoát, nhưng thật ra em chưa từng được giải thoát, cũng chưa từng nghĩ đến chuyện đó. Nhưng giờ thì khác rồi. Sự xuất hiện của anh ấy cho em dũng khí để dứt bỏ con người cũ.”

Trình Tranh nhìn tôi, trong mắt là day dứt và nỗi buồn:

“Chỉ cần em thấy hạnh phúc là được.”

“Vậy thì… tại sao nhất định phải bắt em rời xa anh ấy?”

Tôi đã suy nghĩ rất lâu mới dám nói ra những lời này.

Mắt chị đỏ hoe. Chị lặng lẽ lắng nghe, như sợ bất kỳ tiếng động nào cũng sẽ phá vỡ cảm xúc trong tôi.

“Chị à, em không muốn tiếp tụcphảimột mình nữa.”

Nói ra được câu đó, lòng tôi như nhẹ hẳn đi.

Hạnh phúc là đủ rồi. Em cũng monglàvậy.

Khi tạm biệt, tôi bảo chị cứ như trước kia, đừng cố gắng quá mức để giữ liên lạc hay gặp gỡ ở trường.

“Em vẫn không quen bị người ta đùa kiểu ‘đoán xem ai là Trình Tranh’.”

Có những chuyện, tôi đã buông bỏ, nhưng không có nghĩa là nhất thiết phải hòa giải.

25

Ra khỏi quán cà phê, Lý Khiết vẫn đang đứng chờ ở bên đường.

Tôi bước tới, đập mạnh vào lưng anh.

“Giật cả mình!”

Cái người này đúng là yếu tim thật.

Anh hỏi tôi nói chuyện thế nào. Tôi không đáp.

Chúng tôi cứ thế đi bộ sóng đôi về trường.

“Lý Khiết, làm bạn trai em nhé.”

Cuối cùng, tôi cũng nói ra rồi.

Nhưng lời vừa dứt, người bên cạnh đã… biến mất.

Tôi ngoái lại, thấy anh đứng đơ tại chỗ, mắt chữ A, mồm chữ O.

“Không muốn à?” Tôi nhíu mày.

Dù sao cũng là anhtỏ tình với tôi trướcmặc dù làtỏ tình nhầm người.

“Muốn!” Lý Khiết như bay về phía tôi, “Sao lại không muốn chứ?”

Anh ôm chặt lấy tôi.

“Đời này anh chỉ ăn mỗi một loại trái cây tên làbưởithôi. Mấy thứ cam, quýt gì đó, biến hết sang một bên!”

Tôi: “……”

“Ý anh là, đời này anh chỉ yêu mình em thôi,Tiểu Dữu Tử.”

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play