11
Chiều hôm sau vìlịch trìnhhạn chế, ai cũng nói muốn đi Nhật Quang Nham.
Tôi thì không mấy hứng thú.
Ở Cổ Lãng Tự có một bảo tàng dương cầm, tôi muốn ghé qua đó.
“Bảo tàng chẳng có gì hay ho!” Có người nói.
“Thiểu số thì theo đa số đi.”
“Đúng thế, đừng có tách biệt như vậy.”
Mọi người bắt đầu nhao nhao lên.
“Lão tử đây sợ độ cao, không đi Nhật Quang Nham đâu.” Lý Khiết đột nhiên lên tiếng từ góc phòng.
Cả đám ngạc nhiên quay sang nhìn anh, nhưng anh vẫn ung dung gác chân như không có chuyện gì.
Không khí đột nhiên ngưng lại, hơi ngượng ngập.
Đúng lúc đó, Lăng Thu Trì bước lên: “Nghe nói trong bảo tàng dương cầm có cây đàn mạ vàng cực kỳ quý giá, còn có cả cây dương cầm vuông đầu tiên trên thế giới. Tôi rất muốn xem thử. Vậy thì, chúng ta chia làm hai nhóm, ai thích đi đâu thì tự chọn.”
Nói rồi anhấy quay sang Trình Tranh: “Em và Trình Dữu đều chơi piano, chỗ đó đáng để đi lắm.”
“Được, vậy cùng đi nhé.” Cô gái phía sau anh cười rạng rỡ, nhẹ nhàng đồng ý.
Thế là cả nhóm chia thành hai đội, bốn người bọn tôi đi bảo tàng dương cầm, những người khác thì đi Nhật Quang Nham.
Bảo tàng không lớn, nhưng bên trong lại trưng bày nhiều cây đàn quý hiếm.
Vì tôi cũng chơi đàn, nên càng trân trọng cơ hội được ngắm nghía, thưởng thức nơi đây.
Lăng Thu Trì chuẩn bị rất kỹ, mỗi lần đến trước một cây đàn, anh ấy đều giới thiệu nguồn gốc, kể những giai thoại thú vị cho tôi và Trình Tranh nghe.
“Anh giỏi thật đấy.” Trình Tranh không tiếc lời khen ngợi.
“Trước khi đến, anh có tra cứu sơ qua thôi mà.” Lăng Thu Trì mỉm cười với chị ấy.
Họ trò chuyện qua lại rất tự nhiên, còn tôi lại chẳng chen được vào câu nào.
Trình Dữu, mày thật ngốc!
Ngay cả một câu nói dễ nghe trước mặt người mình thích cũng không biết nói.
Tôi âm thầm tự trách, rồi không kiềm được mà quay ra ngoài cửa sổ nhìn.
Lý Khiết đang tựa vào tường hút thuốc.
Tuy nói là đến bảo tàng, nhưng từ đầu anh đã chẳng buồn bước chân vào.
Thăm thú xong xuôi, tôi để lại Lăng Thu Trì và Trình Tranh, bước ra ngoài tìm Lý Khiết.
“Sao lại ra rồi?” Thấy tôi có vẻ không vui, anh nhíu mày, “Em không chủ động thì làm sao theo đuổi người ta được?”
“Thế còn anh ? Đã đến rồi mà còn không biết nắm lấy cơ hội.” Tôi cãi lại.
“Anh à?” Lý Khiết đổi sang vẻ mặt thảnh thơi, “Ai nóilão tử không biết nắm lấy cơ hội?”
“Thật á?”
Thật thì lạ lắm.
Nếu thật thì sao lại để Trình Tranh và Lăng Thu Trì trò chuyện rôm rả trong kia?
12
Trên đường về homestay sau khi tham quan bảo tàng, chúng tôi gặp một bác gái bán hoa bên đường.
“Trai xinh gái đẹp, mua ít hoa đi.Hoa cũng gần hết rồi, mua một tặng một đó.Bác bán cho hếtđể còn kịp chuyến phà về nhà.”
Lăng Thu Trì dừng lại, từ trong số hoa còn lại chọn một đóa hồng đỏ và một đóa hồng trắng.
“Lấy hai đóa này, mua một tặng một đúng không ạ ?”
“Đúng rồi, quét mã QR ở đây.”
Sau khi thanh toán, anhấy đưa đóa hồng đỏ cho Trình Tranh, rồi do dự một giây, đưa đóa hồng trắng cho tôi.
Tôi bỗng thấy hoảng hốt.
Được nam thần tặng hoa bất ngờ, ai mà không hoảng chứ?
Nhưng một đóa cho Trình Tranh, một đóa cho tôi…
Mua một tặng một.
Không hiểu sao, cảm giác trống trải lại nhiều hơn niềm vui.
Thì ra, ngay từ lúc sinh ra, tôi đã là món quà tặng kèm trong chương trình mua một tặng một.
Lòng tự tôn muốn tôi từ chối đóa hoa đó.
Nhưng dù sao thì người ta cũng có lòng.
Thế nên, tôi vẫn đưa tay ra đón.
Ngay lúc ấy, có người chớp thời cơ giành lấy trước tôi.
“Mua một tặng một mà, vậy đóa này tặng tôi nhé.” Lý Khiết mặt dày cười với Lăng Thu Trì.
Trước ánh mắt ngỡ ngàng của cả ba chúng tôi, anh lại quay sang nói vớicô bán hoa: “Còn mấy đóa nhỉ, vậycháu lấy hết.”
Bác gái bán hoa cười tươi rói, còn giúp Lý Khiết gói hoa cẩn thận.
“Cho em này.” Anh nhận lấy, rồi nhét tất cả vào lòng tôi.
Tôi nhìn những đóa hoa lưa thưa, lòng trầm ngâm.
Anh… đang ganh đua với Lăng Thu Trì sao?
Nhưng lẽ ra đóa hoa này phải dành cho Trình Tranh chứ, đưa cho tôi là sao?
13
Đêm cuối cùng ở Hạ Môn, cả nhóm kéo nhau ra biển.
Mọi người uống bia, tận hưởng gió biển mát rượi.
Đếnđoạn cao hứng, có người đề nghị chơi trò đoán xem ai là Trình Tranh.
Trò này vừa nhạt vừa trẻ con.
“Tôi không chơi được không?” Tôi thẳng thắn nói.
“Đã đến rồi thì đừng phá cuộc vui chứ.” Không biết ai vô duyên hét lên.
“Chơi một ván đi mà, Trình Dữu.” Trình Tranh khoác tay tôi, rồi quay sang nhìn Lăng Thu Trì: “Anh đoán thử xem, xem anh hiểu em thế nào.”
“Được thôi, chuyện nhỏ ấy mà.” Lăng Thu Trì tự tin đứng dậy.
Mọi người luống cuống khoác áo, búi tóc, đội mũ cho tôi và Trình Tranh, làm mọi cách để gây nhiễu.
Thay đồ xong, tôi nhìn Trình Tranh bên cạnh, còn tưởng là bản sao của mình.
Từ ánh mắt chị ấy, tôi biết chị cũng nghĩ tôi là bản sao hoàn hảo của chị ấy.
Lý Khiết vẫn đứng một bên,lạnh lùngquan sát mọi việc, vẻ mặt đầy khinh thường.
“Xong rồi.”
Nghe vậy, Lăng Thu Trì quay lại, đi vòng quanh tôi và Trình Tranh.
Cả đám nín thở chờ anh đưa ra phán đoán.
“Cônàylà Trình Tranh.” Anh bất ngờ nắm tay tôi, giơ cao lên.
Tôi: “…”
Tuy nói được nam thần nắm tay, nhưng sao tôi chẳng thấy vui chút nào?
Với lại, cái flag anh mới dựng lên, sao lại gãy nhanh thế?
Tôi còn thấy xấu hổ thay anh.
Quả nhiên, bên dưới cũng im phăng phắc.
Thấy không khí có phần ngượng ngập, Trình Tranh bỗng đẩy anh một cái: “Anh dở quá, em mới là Trình Tranh nè.”
Lăng Thu Trì sững người trong chốc lát, rồi buông tay tôi ra, nụ cười trên mặt có phần gượng gạo:
“Xấu hổthật đó, hai chị em giống nhau quá đấy.”
“Học trưởng, xem ra anh vẫn chưa hiểu rõ về em rồi.” Trình Tranh làm bộ giận dỗi, nhưng thực ra là đang cố gỡ rối cho Lăng Thu Trì.
“Tôi đã nói rồi mà, hai chị em họ giống y như đúc, các cậu không tin.”
“Họ mà không lên tiếng thì đúng là không phân biệt nổi.”
Mọi người bàn tán rôm rả, thậm chí còn lôi cả kiến thức về sinh đôi cùng trứng và khác trứng ra để thảo luận.
Tôi im lặng, nhưng trong lòng lại thấy mỉa mai:
Tôi và Trình Tranh, làm sao có thể giống nhau?
14
Khi về lại homestay, Trình Tranh vào phòng tìm tôi.
Sau lần nói chuyện không vui trước đó, chuyến đi này chúng tôi cũng không có nhiều thời gian ở riêng với nhau, nên việc chị ấy đến tìm tôi cũng không có gì bất ngờ.
“Chuyện khi nãy, em đừng để bụng. Bọn họ chỉ đùa thôi, không có ác ý gì đâu.”
Tôi thật sự không để bụng, chỉ là không thích mấy trò chơi nhạt nhẽo như vậy.
“Lần này đi chơi, chị muốn có cơ hội gần gũi em hơn.”
Trước mặt tôi, chị ấy luôn không thoải mái như khi ở trước mặt người khác.
“Ban đầu em chẳng chịu đi, may mà anh Lăng Thu Trì rủ Lý Khiết, mới lừa được em ra ngoài.”
“Để giúp chị có nhiều thời gian với em hơn, anh ấydãgiúp đỡ không ít đâu.”
Thì ra vòng vo một hồi, chuyến đi Hạ Môn này là vì chị ấy muốn cải thiện quan hệ với tôi.
Nhưng…
Sao mỗi câu chị ấy nói đều liên quan đến Lăng Thu Trì vậy?
Tôi bỗng nhận ra điều gì đó:
“Chị thích Lăng Thu Trì à?”
Trình Tranh ánh mắt lảng tránh, rồi khẽ gật đầu, ngượng ngùng.
Khoảnh khắc đó, như thể có một thùng nước đá dội từ đầu tôi xuống.
Lạnh.
Lạnh buốt toàn thân.
Lạnh đến tận tim.
Chị em cùng thích một người đàn ông thật là chuyện nực cười.
Huống chi, tôi xưa nay luôn là ngườichẳng có gì cả.
Lần này…
Chắc cũngkhông khác gì.
Tôi thấy lòng mình chùng xuống.
“Chuyện lần trước chị nói về bố, em đừng để trong lòng.” Sau một hồi im lặng, Trình Tranh lảng sang chuyện khác.
“Em quên rồi.” Tôi nói vậy, nhưng trong lòng thì lại nhủ thầm:Không được quên.
“Còn về Lý Khiết…”Trình Tranh mím môi, do dự một lát rồi vẫn lên tiếng:
“Làm bạn thì không sao, nhưng em đừng quá thân thiết với anh ta.”
Tôi không hiểu:
“Chị có thành kiến với anh ấy nặng thật đấy.”
Chị nhíu mày, vẻ mặt lo lắng:
“Anh ta không thể cho em sự ổn định và hạnh phúc, em đừngquên bài học trước đây.”
Nghĩa là… chị ấy sợ tôi và Lý Khiết sẽ đến với nhau?
Chị ấy đang lo cho tôi? Hay lo cho bản thân?
Tôi không muốn nói thêm nữa, chỉ thờ ơ đáp:
“Em biếtgiữchừng mực.”
15
Sau khi trở về từ Hạ Môn, kỳ thi cuối kỳ đầy áp lực và mệt mỏi chính thức bắt đầu.
Từ khi biết Trình Tranh thích Lăng Thu Trì, tôi đã cảm thấyliên minh giữa tôi và Lý Khiết gần như đã tan rã.
Liên lạc giữa chúng tôi ngày càng ít đi.
Thỉnh thoảng anh ấy đến tìm, mà tôi viện cớ ôn bài để tránh mặt.
Thi xong môn cuối, tôi không chào tạm biệt ai, lặng lẽ về quê.
Đêm Giao Thừa, tôi ăn bữa cơm tất niên với họ hàng bên bố.
Những ngày còn lại của kỳ nghỉ, tôi chỉ lặng lẽ ở nhà một mình.
Mùng3 Tết là sinh nhật tôi.
Sáng tỉnh dậy, trời bất ngờ đổ tuyết.
Tôi liếc nhìn điện thoại, có hai tin nhắn WeChat: từ Trình Tranh và mẹ tôi.
“Em gái, sinh nhật vui vẻ nhé.”
“Dữu Dữu, chúc mừng sinh nhật con.”
Thời gian gửi giống hệt nhau chắc là hai người gửi cùngmộtlúc.
Từ khi mẹ tái hôn, hai mẹ con họ dọn đến thành phố lớn, rời khỏi thị trấn nhỏ này.
Mỗi năm vẫn gửi lời chúc sinh nhật, nhưng chưa từng quay lại cùng tôi đón sinh nhật.
Tôi đã quen rồi mà cũngchẳng mong đợi điều gì nữa.
Tối đến, tôi tự nấu một gói mì ăn liền,coi nhưlàmì trường thọ.
“Vậy thì, chúc mừng sinh nhật tôi. Mong tôi mỗi ngày đều vui vẻ.”
Tôi cười tự giễu, rồi cuốn một đũa mì đưa vào miệng.
Tiếng ăn mì còn chưa dứt thì chuông cửa vang lên.
Vào ngày nàyai lại đến chứ?
Tôi cau mày ra mở cửa.
“Trình Dữu, sinh nhật vui vẻ.” Lý Khiết xuất hiện trước mặt tôi, tay xách bánh kem.
Anh ấy đội mũ, tuyết bám trên đó đang tan dần. Gương mặt đỏ ửng vì lạnh, hơi thở trắng mờ phả ra từng nhịp.
“Vào đi, vào đi, bên ngoài lạnh quá.” Anh ấy hào hứng nói, chẳng buồn xin phép đã đẩy tôi vào trong nhà.
Tôi bối rối:
“Sao anh biết hôm nay là sinh nhậttôi ?”
Lý Khiết ngẩn người nửa giây, rồi làm ra vẻ “lão tử đây thông minh nhất vũ trụ”:
“Cả thế giới đều biết hôm nay là sinh nhật chị em, em nói xem?”
Tôi ngơ ngác nhìn anh ấy.
Dù anh nói hơi quá“cả thế giới” thì chưa đến mức nhưng đúng là trong trường, rất nhiều người biết sinh nhật của Trình Tranh.
Chỉ có mỗi anh ấy, nhớ rằng sinh nhật của chị ấy cũng là của tôi.
“Lão tử đây ngồi tàu cao tốc một tiếng mới tới được đây đó.” Lý Khiết cởi áo khoác, thả người ngồi xuống ghế sofa.
“Em hay ghê, thi xong cái trốn về luôn, chẳng báo anh tiếng nào.”
“Sao anh biết nhàtôi ở đâu?” Tôi lại hỏi.
Anh ấy tránh ánh mắt tôi, giả vờ liếc nhìn xung quanh:
“Lão tử thần thông quảng đại, tám phươngkết giao, cái gì cũng biết. Nhà em ở đâu, tra một cái là ra thôi.”
Tôi bán tín bán nghi nhìn anh.
Anh hơi chột dạ, vội vàng đổi chủ đề:
“Người nhà em đâu rồi?”
“Bố tôi không có ở đây.” Tôi không muốn nói thêm.
Căn phòng rơi vào yên lặng.
Ánh mắt Lý Khiết chợt rơi vào hộp mì ăn liền trên bàn, cau mày:
“Tối nay em ăn mì hả?”
“Cũng có thể gọi là mì trường thọ.” Tôi cười nhẹ, muốn xoa dịu không khí ngại ngùng.
Anh không đáp lại, chỉ lẳng lặng mở hộp bánh kem, lấy bánh ra, cắm nến, thắp lửa.
Đèn tắt.
Anh cầm bánh đứng trước mặt tôi.
Ánh nến hắt lên mắt anh, lấp lánh ánh sáng.
“Nào,đểanh hát rồiem ước đi.”