1
Giữa tiếng reo hò xung quanh, Lý Khiết kéo tôi vào lòng.
Tôi không dám chống cự.
Dù gì đây cũng là tên đầu gấu nổi danh ở trường, từ năm nhất tới năm tư không ai là không biết tới.
Đợi đám đông giải tán, tôi mới thở phào.
“Anh… thích chị tôi à?” Tôi dè dặt hỏi.
Lý Khiết ngậm điếu thuốc, liếc nhìn tôi:
“Hoa khôi khoa Ngoại ngữ đấy, ai mà không muốn theo đuổi chứ?”
Cũng phải thôi, Trình Tranh vừa xinh đẹp, lại thông minh cởi mở, còn là tài nữ nổi bật của khoa, chính là nữ thần trong lòng biết bao nam sinh.
“Cùng một gương mặt mà sao em chẳng có tiếng tăm gì vậy?”
Câu hỏi bất thình lình của Lý Khiết khiến tôi suýt nghẹn họng.
Tôi và Trình Tranh là chị em sinh đôi cùng trứng, gương mặt chẳng khác nhau là mấy.
Nhưng tính cách hoàn toàn trái ngược. Chị tôi hoạt bát, hòa đồng, luôn là tâm điểm ở bất cứ đâu. Còn tôi thì sống nội tâm, không thích nơi đông người, chỉ quen đi một mình.
Chính vì hôm nay về ký túc xá một mình, mới bị Lý Khiết chặn đường, và rồi dính phải màn tỏ tình nhầm người dở khóc dở cười ấy.
“Tôi không bằng chị ấy.” Tôi thản nhiên đáp.
Lý Khiết nhìn tôi với ánh mắt khó đoán, khiến tôi thấy gai người.
“Trễ rồi, tôi về được chưa?” Ký túc sắp đóng cửa, tôi nhắc khéo, “Chuyện hôm nay, tôi có thể coi như chưa từng xảy ra.”
“Ai nói chưa từng ?” Lý Khiết dụi tắt thuốc, khẽ bật cười, khoác vai tôi nói:
“Đi nào,lão tử đưa bạn gái về ký túc.”
!!!
Tim tôi khẽ giật thót.
Lý Khiết… không lẽ thật sự nghiêm túc?
2
Sự thật chứng minh là tôi đã nghĩ quá nhiều.
Thứ Hai, vừa tan học, tôi bước ra khỏi lớp thì thấy Lý Khiết đang đứng dựa vào tường chờ sẵn, dáng vẻ lười nhác.
“Đi ăn thôi.” Vừa thấy tôi, anh đã bước tới.
Anh đưa tôi tới một quán ăn nhỏ trước cổng trường.
“Gọi chị em ra đây luôn đi.”
Vừa ngồi chưa nóng ghế, anh đã giao nhiệm vụ.
Tôi hiểu ngay ra vấn đề.
Cái gọi là hẹn hò với tôi chỉ là cái cớ, mục đích thật sự là muốn tiếp cận Trình Tranh.
Nhưng vì sợ uy thế của anh, tôi vẫn gọi điện cho chị tôi.
Chị tôi nói đang bận tập vở kịch tiếng Anh của khoa. Chị đóng vai nữ chính nên không thể bỏ buổi tập được.
Tôi thuật lại lời của chị tôi cho Lý Khiết nghe.Lý Khiết nghe xong, lông mày lập tức nhíu lại, cau chặt thành hình chữ “川”.
Chiều thứ 6,Lý Khiết có trận bóng rổ.
“Nhớ tới cổ vũ lão tử, dắt theo chị em luôn.”
Giọng anh trong tin nhắn thoại như là ra lệnh cho tôi.
Tôi muốn từ chối cũng không dám.
Cuối cùng lại phải gọi cho Trình Tranh.
“Dạo này em hơi lạ đó, Trình Dữu.” Chị ấy lập tức bắt thóp.
Tuy học cùng trường đại học, nhưng hai chị em tôi hiếm khi đi cùng nhau.
“Chị bận rồi, phải duyệt nội dung dẫn chương trình với đàn anh Lăng Thu Trì.” Giọng chị có chút tiếc nuối.
Cái tên ấy lướt qua khiến tim tôi khẽ rung lên.
Lăng Thu Trì - nam thần học bá của trường, người tôi thầm mến mộ từ lâu.
“Thế để lần sau vậy.” Không hẹn được chị, tôi cũng chẳng buồn gì, chỉ như hoàn thành nhiệm vụ.
Chị im lặng một lát rồi nói:
“Trình Dữu, em chủ động rủ chị, chị rất vui. Lần sau nhất định chị sẽ đi.”
Tôi vẫn đến xem trận bóng rổ của Lý Khiết.
Chính tôi cũng thấy lạ, từ trước tới giờ tôi chưa từng thích mấy hoạt động này.
Tôi ngồi trên khán đài, nhìn anh chạy tới lui, tranh bóng, ném bóng.
Anh giơ tay hét lớn ăn mừng còn khán giả xung quanh thì reo hò không ngớt.
Chỉ có tôi là vẫn ngồi im lặng.
Trận đấu kết thúc, Lý Khiết chạy đến chổ tôi.
“Chị em không tới à?” Anh vuốt mái tóc ướt mồ hôi, rút thuốc ra châm lửa.
“Chị ấy bận rồi.” Tôi nhìn xa xăm, thản nhiên đáp.
Anh rít một hơi dài rồi nhả khói, đôi mắt càng thêm sắc lạnh.
“Sao? Hai chị em không thân với nhau à?”
Tôi không trả lời, chỉ nhìn gương mặt góc cạnh của anh, rồi bất giác lấy hết can đảm nói:
“Lý Khiết, anh có muốn làm một giao dịch với tôi không?”
“Giao dịch gì?” Có lẽ bất ngờ vì lời đề nghị, anh nheo mắt nhìn tôi.
“Tôi giúp anh theo đuổi chị tôi.” Tôi nghe giọng mình chậm rãi, “Đổi lại, anh giúp tôi theo đuổi một người.”
3
“Ai vậy ? Lại dám để em ra điều kiện với lão tử?” Lý Khiết khoác vai tôi, ghé sát mặt cười đểu.
“Lăng Thu Trì.”
“Thằng đó à? Em nhìn trúng nó sao?” Mặt anh đầy khinh thường, thật khiến người ta muốn đánh.
Tôi cau mày: “Tại sao lại không?”
“Xung quanh nó gái theo đầy.” Vừa nói, anh vừa nhảy phắt xuống khỏi khán đài, quay đầu nhìn tôi, “Em không có cửa đâu!”
Có cửa hay không tôi không chắc, nhưng anh học cùng lớp với Lăng Thu Trì, ít nhất có thể moi được chút thông tin.
“Anh chỉ cần nói có giúp hay không thôi.” Tôi đứng dậy, bước theo sau anh.
“Được chứ! Giao dịch ngon thế có đứa ngu mới từ chối.”
Từ ngày trở thành đồng minh, tôi và Lý Khiết gặp nhau thường xuyên hơn hẳn.
“Chị em dạo này rảnh không?”
“Chị ấy đang bận chuẩn bị cho hội diễn kỷ niệm trường.”
“Gặp chị em mà khó như lên trời vậy!” Lý Khiết tức tối đá văng hòn đá dưới chân.
Tôi chợt nảy ra một ý:
“Muốn gặp chị ấy cũng không phải là không có cách.”
“Nói thử xem.”
“Anh tham gia biểu diễn đi. Tập luyện, tổng duyệt, biểu diễn, kiểu gì chẳng có cơ hội tiếp cận.”
“Lão tử lên biểu diễn đánh nhau chắc?” Anh lườm tôi, giọng giễu cợt.
“Được đó, biểu diễn võ thuật chắc chắn hút fan.” Tôi bật cười, hùa theo anh.
Lý Khiết tưởng tôi nghiêm túc gợi ý, đến khi thấy tôi cười trộm mới nhận ra:
“Con nhóc này, gan to rồi, dám trêu lão tử ?”
Nói xong còn xoa đầu tôi: “Hay là em lên diễn luôn đi.”
Hành động đó khiến tôi khựng lại.
“Sao không đi nữa?”
Lý Khiết đi được vài bước thì quay lại: “Đùa thôi, đừng tưởng thật.”
Tôi vốn không để tâm đến chuyện biểu diễn, cho đến khi nhận được cuộc gọi từ cô cố vấn lớp
“Trình Dữu, em biết chơi piano đúng không?Cô đã đăng ký cho em biểu diễn trong lễ kỹ niệm sắp tới rồi.”
Cô nói nhẹ bẫng như không, còn tôi thì lại thấy nhức đầu.
Tôi thật sự không giỏi mấy chuyện đứng trước đám đông.
“Cô Ngô, em có thể không tham gia được không ạ?”
Vừa dứt lời, giọng cô cố vấn lập tức cao thêm mấy tông:
“Trình Dữu, các em đã là sinh viên năm hai rồi. Những hoạt động do trường tổ chức, em không thể cứ như năm nhất mà không tham gia gì cả, điều đó không tốt cho công việc sau này hay các mối quan hệ xã hội đâu. Lúc nhập học cô đã chú ý đến em rồi, trình độ piano cấp mười, hoàn toàn có thể biểu diễn trong sự kiện của trường mà.”
Cô kiên nhẫn khuyên bảo, tôi thì không biết từ chối thế nào, nên đành đồng ý.
Nhưng mà piano, chắc tôi đã không động vào nó suốt 5 năm rồi.
Hè năm tôi lên cấp3, bố mẹ tôi ly hôn, mẹ tôi đã chọn mang theo Trình Tranh.
Lúc thu dọn hành lý, mẹ nhìn chằm chằm vào cây đàn piano duy nhất trong nhà rất lâu.
“Ngày nào Trình Tranh cũng phải luyện đàn, nên mẹ sẽ mang theo cây đàn này.” Cuối cùng mẹ quyết định như vậy.
Hôm thợ đến khiêng đàn, tôi trốn trong phòng không ra ngoài.
Lúc đó tôi mới hiểu, thứ bị mang đi khỏi tim tôi, không chỉ là cây đàn piano.
4
Tôi một mình ngồi trên khán đài sân vận động, nhớ lại rất nhiều chuyện cũ.
Mãi suy nghĩ, tôi chẳng hề nhận ra Lý Khiết đang đứng sau lưng.
“Này!” Anh bất ngờ hét lên hù tôi một tiếng, trông cực kỳ trẻ con.
Nhưng tôi chẳng phản ứng gì, khiến anh hơi chưng hửng.
“Ngồi một mình ở đây nghĩ gì vậy?”
Tôi lườm anh giọng bực bội: “Tôi phải lên biểu diễn ở lễ kỷ niệm.”
“Chết thật!”
Anh buông một tiếng chửi nhỏ, nhưng mặt lại là vẻ miệng lão tử đây quả nhiên linh thiêng.
“Biểu diễn gì vậy? Võ thuật à?”
Lý Khiết nói giọng trêu chọc, khiến tôi muốn đánh cho một trận.
“Là piano độc tấu.”
“Ghê đấy!” Anh hiếm khi khen người khác
“Thế sao trông em rầu rĩ vậy?”
“Tôi không muốn lên sân khấu.” Tôi ra vẻ sống chẳng còn gì luyến tiếc.
Lý Khiết ngồi xuống bên cạnh, bắt đầu khuyên nhủ: “Cũng đâu phải là chuyện xấu. Lăng Thu Trì là MC của buổi lễ đó. Tập luyện, tổng duyệt, biểu diễn,kiểu gì chẳng có cơ hội tiếp cận anh ta.”
Khoan đã…
Câu này sao nghe quen quá vậy?
Tôi vừa hiểu ra, quay sang thì thấy anh đã cười đến mức sắp ngửa ra sau.
Tôi tức đến mức muốn đánh anh một cái.
Tiếc là anh là đầu gấu, tôi dám nghĩ chứ không dám làm.
“Nói thật nhé.” Lý Khiết ngập ngừng, tôi tưởng anh sắp nói gì cảm động, ai ngờ nghe tiếp:“Biết đâu bản piano độc tấu của em khiến em nổi tiếng chỉ sau một đêm, rồi khiến Lăng Thu Trì cam tâm tình nguyện quỳ dưới váy em.”
Tôi cạn lời.
Cái kiểu khuyên nhủ này đúng là mù đường thật!
Tôi mặc kệ anh, nhưng anh lại sán tới gần:
“Thôi không đùa nữa. Có gì khó khăn thì nói với lão tử,lão tử giúp em lo liệu.”
Tôi đang bực bội, gặp phải người tự dưng muốn làm bia đỡ đạn, thế là chế độ cãi tay đôi của tôi bật lên:
“Tôi không có piano để tập luyện, anh lo được không?” Đây là sự thật.
Lý Khiết cười nhếch mép: “Chuyện nhỏ, để lão tử tìm cho em một cái.”
“Tôi không có tiền mua váy biểu diễn.” Câu này hơi ăn vạ một chút.
Lý Khiết lại nhướn mày: “Để lão tử nghĩ cách.”
Thấy anh sảng khoái đồng ý như vậy, tự nhiên trong lòng tôi dâng lên cảm xúc khó tả.
Từ nhỏ đến lớn, tôi rất ít khi nhờ vả người khác, thậm chí luôn cảm thấy việc mở miệng xin xỏ là điều xa xỉ.
Tôi với Lý Khiết chẳng thân thích gì, có làm được hay không là chuyện khác, nhưng anh chịu đồng ý giúp tôi, đã là điều khiến tôi ngạc nhiên rồi.
Nhưng mà, cảm động chưa được ba mươi giây…
“Đến lúc đó lão tử sẽ vào hậu trường tìm em, tiện thể gặp chị em luôn.” Anh cười hớn hở.
Tôi: “…”
Từ bao giờ mà đầu gấu nổi danh lại biến thành kiểu người si tình thế này?
5
Tôi tưởng Lý Khiết chỉ nói chơi, ai ngờ anh thực sự làm được.
Hai ngày sau, anh hẹn tôi ở cửa phòng đàn khoa âm nhạc.
Từ xa, tôi đã thấy phía sau anh còn có mấy cậu bạn đi cùng.
“Chào chị dâu!” Mấy người đó đồng thanh chào tôi.
Tôi đầy dấu chấm hỏi.
Rất nhanh tôi hiểu ra,chắc do lần Lý Khiết tỏ tình nhầm với tôi, mấy người này đều chứng kiến, nên giờ thật sự tưởng tôi là bạn gái anh ấy.
“Đừng gọi linh tinh!” Lý Khiết quay đầu lườm cả đám, sau đó đẩy vai tôi vào phòng đàn,“Từ giờ đến buổi biểu diễn, mỗi ngày em có thể đến đây luyện đàn vào giờ ăn.”
Tôi vẫn đầy nghi ngờ: “Anh chắc chứ? Người của khoa âm nhạc không đuổi tôi à?”
“Yên tâm, đại ca Khiết của bọn em thân với mấy bạn nữ khoa âm nhạc lắm!” Một tên nhóc không nhịn được khoe.
“Câm miệng!” Lý Khiết quát một câu, cậu nhóc kia lập tức lấy tay bịt miệng.
Ở trước mặt họ, Lý Khiết đúng là có khí chất đại ca thật.
Tôi luyện đàn trong phòng, họ đứng canh ở cửa, không để ai làm phiền.
Tôi tập xong vừa bước ra, Lý Khiết đã nhìn tôi đăm đăm một hồi, cuối cùng nói một câu chẳng đầu chẳng đuôi:
“Trình Dữu,lão tử đúng là đã xem thường em rồi.”
Lần đầu chạm vào đàn sau 5 năm, đây là câu khen ngợi đầu tiên tôi nhận được.
Không chuyên nghiệp cũng không hoa mỹ, nhưng lại khiến tôi vô thức vui vẻ.
Hai ngày sau, chẳng biết anh lấy từ đâu ra một chiếc váy biểu diễn, chất liệu lụa trắng đơn giản, thanh lịch pha nét cổ điển.
Nhìn là biết đắt tiền rồi.
“Anh mua à?” Tôi cẩn thận nhấc chiếc váy lên.
“Không phải mua, đừng hỏi nhiều.” Anh ngậm điếu thuốc trong miệng, đứng cách xa tôi sợ tro rơi vào người tôi “Về thử xem vừa không.”
Tôi thử chiếc váy, vừa y như in.
Dù có phải anh ấy mua hay không, thì mắt thẩm mỹ của anh ấy đúng là rất ổn.
Vì anh ấy đã giúp tôi rất nhiều, nên là một đồng minh chân chính, tôi cũng quyết định thực hiện lời hứa của mình.
Tôi lại gọi cho Trình Tranh.
Lần trước chị ấy nói nếu tôi có hẹn chị lần sau thì nhất định chị sẽ đồng ý.
“Trình Dữu, chị thấy tên em trong danh sách biểu diễn rồi nhé!” Giọng chị ấy bên kia đầy hào hứng.
Đúng là Trình Tranh, luôn là người nắm tin tức nhanh nhất.
Nhưng tôi chẳng muốn nói chuyện đó với chị ấy:
“Chị, mình có thể ăn tối với nhau một bữa không?”
Đầu bên kia im lặng một lúc, cuối cùng cũng đáp: “Được, em chọn thời gian và địa điểm đi.”
Tối hôm đó, tôi dẫn theo Lý Khiết đến buổi hẹn.