6

Thấy tôi không đi một mình, Trình Tranh rõ ràng rất ngạc nhiên.

Chị ấy nhìn Lý Khiết bên cạnh tôi, hơi do dự hỏi:

“Đây là…?”

“Chào em.” Lý Khiết không còn cái vẻ ăn chơi thường ngày, lịch sự đáp, “Anh là Lý Khiết, sinh viên năm 3 khoa Tài chính, bạn thân của Trình Dữu.”

“Khoa Tài chính à? Cùng ngành với đàn anh Lăng Thu Trì rồi.” Nụ cười bất ngờ nở trên mặt Trình Tranh.

Lý Khiết liếc nhìn tôi một cái,khẽ nói: “Ừ, bọn anh cùng lớp.”

Trình Tranh và Lý Khiết trò chuyện rất hợp, làm tôi trở thành người thừa.

Mà vốn dĩ tôi chỉ đến để làm cầu nối cho hai người, không cần nói gì cũng thấy thoải mái.

Thế nhưng ăn được nữa bữa, Trình Tranh bỗng quay sang hỏi tôi:

“Trình Dữu em chuẩn bị cho buổi biểu diễn tới đâu rồi?”

“…Cũng tạm thôi.” Tôi mím môi, cố ý lảng tránh chủ đề.

Chị ấy ngẩn ra, rồi mỉm cười:

“Lâu lắm rồi không thấy em chơi đàn. Lần này thật là hiếm có đấy.”

Tôi không trả lời, nhưng Lý Khiết lại tỏ ra khó tin:

“Không chơi đàn nhiều năm rồi á? Vậy mà vẫn chơi hay như thế sao?”

“Anh từng nghe em ấy chơi piano à?” Lần này đến lượt Trình Tranh kinh ngạc.

Lý Khiết hơi nhíu mày, nhìn tôi đang im lặng không nói gì, rồi quay sang Trình Tranh gật đầu:

“Gần đây em ấy luôn luyện tập, nên anh cũng có nghe vài lần.”

Trình Tranh gật đầu như đã hiểu, nhưng trong ánh mắt lại lộ chút lo lắng khó giấu.

Ăn tối xong, Lý Khiết đi thanh toán, tôi và Trình Tranh đứng đợi ở cửa nhà hàng.

“Chị biết người đó.” Trình Tranh đột ngột lên tiếng.

Tôi nhìn chị ấy đầy nghi hoặc.

“Là Lý Khiết.”

Thấy tôi không phản ứng, chị nói tiếp:

“Người nổi tiếng ở trường mình như thế, sao chị không biết cho được?”

Hóa ra chị đã biết từ trước.

“Vậy thì sao?” Tôi đáp hờ hững.

“Sao em lại kết bạn với loại người như thế?”

Giọng điệu của Trình Tranh nghiêm túc hơn hẳn lúc ăn tối, rõ ràng là có ẩn ý.

“Loại người…như thế?”

“Mấy chuyện đánh nhau gây rối của anh ta, em không biết à?”Chị ấy liếc ra phía cửa, hạ thấp giọng:“Dây dưa với hạng người đó rất phiền phức.”

Bất chợt trong đầu tôi hiện lên một gương mặt, khiến tôi phản kháng theo bản năng:“Em đâu phải lần đầu gặp người hay đánh nhau, chị nghĩ em tránh được sao.”

Chỉ trong khoảnh khắc, Trình Tranh thẳng lưng, hít một hơi thật sâu.

Im lặng một lúc lâu, cuối cùng chị ấy nói:

“Chính vì bố hay đánh nhau, kẻ thù mới tìm đến suốt ngày, nên chị và mẹ mới phải rời đi. Giờ ông ấy đã đi tù rồi, em cũng coi như được giải thoát rồi còn gì?”

Tôi chưa kịp nói gì thì chị ấy đã chủ động bóc trần tất cả.

Giải thoát?

Giải thoát kiểu gì?

Ngay từ lúc mẹ chọn bỏ tôi lại cho bố, tôi đã mất đi quyền được giải thoát rồi.

Những đêm nơm nớp lo sợ năm xưa, đến giờ vẫn còn ám ảnh trong giấc mơ.

“Chúng ta đều là người lớn rồi.” Tôi lạnh lùng nhìn chị gái.

“Em kết bạn với ai, không đến lượt chị xen vào.”

“Trình Dữu, em…”

Chị còn định nói gì đó, nhưng thấy Lý Khiết trở lại nên im lặng.

Tôi xoay người bước đi trước, để lại họ phía sau.

Rất nhanh, tôi nghe thấy tiếng cười đùa giữa hai người họ.

Mà tôi lại cảm thấy thương Lý Khiết.

Dù sao, trong mắt người anh thích, anh chỉ là một hình tượng tệ hại.

Không cứu vãn nổi.

7

Lý Khiết bảo sẽ đến xem tôi biểu diễn trong đêm hội trường, còn nói sẽ cổ vũ rồi tặng hoa cho tôi.

Tôi biết anh không chỉ đơn giản muốn xem biểu diễn.

Thế nhưng đến hôm đó, anh mãi vẫn không thấy xuất hiện.

Tôi gọi điện nhiều lần nhưng anh không bắt máy.

Khi tôi bước lên sân khấu tôi vẫn không thấy bóng dáng anh đâu.

Buổi biểu diễn rất thành công, khán giả phía dưới vỗ tay nồng nhiệt, nhưng trong lòng tôi lại có cảm giác trống trải khó tả như thiếu mất điều gì đó.

Tôi lơ đễnh trở về hậu trường, không cẩn thận giẫm lên giày người khác.

Tôi ngẩng đầu lên thì lại chính là Lăng Thu Trì!

“Em xin lỗi.” Tôi hơi căng thẳng, lời xin lỗi cũng trở nên lúng túng.

“Không sao đâu.” Anh ấy có đôi mắt biết cười.

Khi thấy là tôi, trong ánh mắt lóe lên chút bất ngờ:

“Em là em gái của Trình Tranh đúng không? Buổi biểu diễn hôm nay rất tuyệt.”

Anh ấy… biết tôi sao!?

Tôi lập tức đỏ mặt, tay chân luống cuống.

“Rất vui được gặp em, Trình…” Anh ấy ngừng lại, như đang cố nhớ ra tên tôi,“…Dữu?”

Tôi gật đầu: “Vâng, là Trình Dữu.”

“Sớm biết vậy nên để chị em tổ chức một buổi họp mặt, để mọi người quen biết nhau, anh cũng đỡ quên tên em.” Anh ấy nhún vai, mỉm cười áy náy.

Tôi thấy hơi khó chịu trong lòng.

Thì ra người tôi thầm thích lại thân thiết với Trình Tranh đến vậy.

“Thôi, không làm phiền em nữa nhé!” Anh chỉ tay vào kịch bản trong tay, “Anh còn việc phải làm, hẹn gặp em lại sau.”

Tạm biệt đàn anh,tôi vẫn chưa hoàn hồn vì cuộc chạm mặt bất ngờ này thì điện thoại đổ chuông, là Lý Khiết.

“Chị dâu!”

Nghe giọng và cách xưng hô, rõ ràng không phải Lý Khiết.

Là đàn em của Lý Khiết.

“Chị dâu, chị diễn xong rồi thì qua đây được không?”

Giọng nói có vẻ gấp gáp.

“Xảy ra chuyện gì?” Tôi chợt thấy bất an.

“Anh Khiết vào viện rồi, bị chấn động não.”

Tôi: “!!!”

“Đánh nhau với tụi bên Đại học Tài chính, thua… nên…”

“Tôi tới ngay!”

Tôi lập tức gọi xe đến bệnh viện, thậm chí không kịp thay bộ đồ biểu diễn.

Sau này nghĩ lại, chính tôi cũng thấy mình thật kỳ lạ.

Một sinh viên bình thường như tôi, đầu óc chắc có vấn đề mới lo lắng cho an nguy của một tên đầu gấu.

8

Tới bệnh viện, đàn em của Lý Khiết đã đứng đợi ở cửa.

“Chị dâu, bên này!” Cậu ta vẫy tay gọi tôi.

Tôi xách váy chạy vội tới.

“Chị dâu, hôm nay chị đẹp thật đấy.”

Cậu ta nhìn tôi từ đầu đến chân, rồi thở dài một tiếng: “Tiếc là anh Khiết không có phúc, lại lỡ mất buổi biểu diễn của chị.”

Tôi thấy lòng mình chùng xuống.

Câu nói vô tình của cậu ta lại trúng ngay tâm sự bực dọc cả đêm của tôi.

“Tôi không phải chị dâu của các cậu.” Tôi không muốn bị trêu chọc, nên chỉ lạnh nhạt đính chính.

Thằng bé thấy tôi không vui thì không dám cãi, cũng không dám phản bác, chỉ im lặng cung kính dẫn đường.

Vừa đẩy cửa phòng bệnh, từ xa tôi đã thấy Lý Khiết nằm thảnh thơi như ông hoàng trên giường bệnh.

“Anh Khiết!”

Một tiếng gọi vang lên, Lý Khiết quay đầu lại, cổ nghển ra như cò.

“Mẹ sao?” anh gọi khe khẽ.

Tôi: “…”

Sao tôi lại thành mẹ của Lý Khiết rồi.

Chấn động não nghiêm trọng vậy luôn sao?

Lý Khiết bị mất trí nhớ? Hay là biến thành thằng ngốc rồi?

Tôi dè dặt bước tới gần giường, thử thăm dò:

“Lý Khiết, anh còn nhớ tôi là ai không?”

Anh nhìn tôi ngẩn người, rồi như sực tỉnh, gãi đầu đầy ngượng ngùng:

“À, nhớ chứ,làTrình Dữu mà!”

…Thế thì đâu có vấn đề gì lớn?

Vậy lúc nãy diễn cái trò quái gì thế?

“Anh chắc là không sao chứ?”

“Lão tử đây thì có thể sao được chứ?”

Ừm, xem ra đúng là không sao thật.

“Trình Dữu, hôm nay thật xin lỗi em.” Anh cúi đầu, vẻ mặt áy náy “Nói là sẽ đến xem em diễn.”

Tôi chưa từng thấy anh như vậy, có chút luống cuống, đành an ủi:“Không sao đâu, dù gì anh cũng nghe tôi đàn rồi mà.”

Anh nhìn tôi chằm chằm, trong ánh mắt lại lộ ra chút tiếc nuối.

“Nhưng mà, anh chưa được thấy em mặc đẹp thế này biểu diễn…”

Tôi ngẩn ra một lúc.

Khi nào mà một tên đầu gấu lại trở nên đa sầu đa cảm như vậy chứ?

“Vậy lần sau tôi mặc chiếc váy này rồi đàn lại cho anh xem nhé?” Tôi thuận miệng nói, chỉ để dỗ cho qua chuyện.

“Thật không đấy?”

“Thật mà.” Tôi cúi đầu nhìn chiếc váy, lúc nãy đi vội quá, dính chút bẩn rồi“Nhưng váy hơi dơ, để tôi mang đi giặt khô xong rồi trả lại anh.”

“Không cần trả đâu.” Lý Khiết phẩy tay một cái.

“Tại sao?”

“Tặng em đấy.” anh nằm ra giường cười hề hề “Với lại, em còn phải mặc nó để diễn cho anh xem nữa mà?”

Chết rồi, mấy lời tôi nói để dỗ, anh ấy tưởng thật rồi.

9

Bên này, Lý Khiết được giữ lại bệnh viện quan sát một ngày thì quay trở lại trường.

Bên kia, Trình Tranh bất ngờ liên lạc với tôi, hỏi Tết Dương lịch có muốn đi Hạ Môn chơi không.

Tôi từ chối.

Vài ngày sau, Lý Khiết tới tìm tôi, cũng nhắc đến chuyện này.

"Vậy là anh với chị tôi định đi chơi, tiện thể rủ tôi theo?" Tôi cau mày, trong lòng bực bội.

Chẳng lẽ họ đã lén lút qua lại sau lưng tôi rồi?

“Chị em sao mà liên lạc với anh được?” Lý Khiết tỉnh bơ châm điếu thuốc “Là Lăng Thu Trì gọi cho anh.”

Tôi không thể tin vào tai mình.

“Rủ cả em theo.” Anh nhả khói, nheo mắt nhìn tôi.

Tôi chợt nhớ ra, trước đó Lăng Thu Trì từng nói để Trình Tranh đứng ra tổ chức buổi gặp mặt,vậy nên tôi, cái đứa chưa từng yêu ai, thì đừng xúi Lý Khiết làm mấy trò linh tinh nữa.

Tới ngày khởi hành đi Hạ Môn, tôi mới phát hiện: không chỉ có bốn người chúng tôi.

Còn có bạn cùng phòng của Trình Tranh, anh em tốt của Lăng Thu Trì…

Tính cả chúng tôi, có ba nữ, năm nam, tổng cộng tám người.

Tôi liếc nhìn Lý Khiết bên cạnh, anh cũng đang nhìn tôi, vẫn cái vẻ cà lơ phất phơ.

Cả hai chúng tôi trông cứ như người ngoài, lạc lõng giữa nhóm này.

“Trình Dữu, em đến rồi à!” Trình Tranh kéo tôi lại, giới thiệu với mọi người“Đây là em gái mình, Trình Dữu”

“Hai chị em giống nhau thật đấy.”

“Đều là mỹ nhân hết!”

“Xem ai tìm được điểm khác nhau giữa Trình Tranh và Trình Dữu nào!”

Không biết ai khơi mào, cả đám bắt đầu xôn xao, thi nhau phân tích.

Tôi bị vây giữa đám đông, trở thành tâm điểm chú ý.

Cảm giác này khiến tôi vô cùng khó chịu, chẳng vui vẻ gì hết.

“Thôi được rồi, mọi người đừng trêu nữa.” Đúng lúc tôi sắp phát hoảng, Lăng Thu Trì vỗ tay cắt ngang, thu hút sự chú ý của mọi người “Sắp đến giờ lên máy bay rồi, chuẩn bị đi thôi."

Mọi người cuối cùng cũng bắt đầu kiểm tra hành lý, điểm danh rồi xếp hàng.

Tôi nhìn sang Lăng Thu Trì với ánh mắt cảm kích, anh ấy cong môi cười với tôi.

"Xếp hàng rồi kìa." Lý Khiết kéo vali chắn trước mặt tôi, "Tôi đứng vào hàng đây."

Tầm nhìn bị chắn ngang, tôi bực bội đập một cái lên tay anh.

Lý Khiết làm bộ đau đớn: “Tay em khỏe ghê ha!”

Tôi lườm một cái.

Nhìn lại thì Lăng Thu Trì đã quay sang lo việc khác rồi.

10

Tới Hạ Môn, điểm đến đầu tiên là Cổ Lãng Tự.

Khi nhận phòng ở homestay, do số lượng nam nữ không đều, nên bị lẻ một nam một nữ phải ở phòng đơn một mình.

Thấy Trình Tranh đang nắm tay bạn cùng phòng, tôi hiểu ý, chủ động lên tiếng:

“Em ở một mình cũng được.”

Bên nam thì càng rõ ràng hơn, không ai dám ở chung Lý Khiết, ai mà dám ngủ với đầu gấu chứ?

Xếp xong hành lý, tôi thấy chán nên tính ra ngoài dạo một vòng, ngắm Cổ Lãng Tự về đêm.

Ra tới cửa homestay, tôi gặp Lý Khiết,không rõ anh đang chờ ai.

“Đi dạo chung nhé?” Lý Khiết quay đầu thấy tôi, mặt lập tức tươi lên.

Tôi gật đầu.

Những con hẻm ở Cổ Lãng Tự đan xen như mê cung, những ngôi nhà ven đường cũng có kiến trúc rất riêng.

Tôi và Lý Khiết cùng đi dạo trong một con hẻm nhỏ.

“Đi thẳng con hẻm này là ra tới biển." Lý Khiết giơ tay chỉ, "Đi, anh dẫn em ra đó."

Tôi đi theo sau, tay cầm điện thoại chụp hết chỗ này đến chỗ khác.

Lý Khiết hôm nay lạ ghê, anh khá kiên nhẫn, đi được một đoạn là quay lại đợi tôi.

Tôi vừa chụp xong một con mèo hoang bên đường, liền chạy theo anh, thì chợt thấy phía trước có hai bóng người, trông rất giống Trình Tranh và Lăng Thu Trì.

Khi tôi định nhìn kỹ hơn thì Lý Khiết bỗng quay lại, chắn trước mặt tôi:

“Đi nhầm đường rồi.”

Tôi không kịp dừng lại, đâm sầm vào lòng anh.

Người anh cứng đờ trong giây lát.

Nhưng rồi rất nhanh, anh vòng tay qua vai tôi, dẫn tôi rẽ vào một con hẻm khác:

“Không phải đường này, là đường kia cơ.”

Tôi còn định quay đầu nhìn về phía Trình Tranh và Lăng Thu Trì, nhưng Lý Khiết cứ liên tục chắn tầm nhìn của tôi…

“Vừa rồi có phải là chị tôi và mấy người kia không?” Tôi không nhịn được hỏi.

“Có hả? Không đâu. Nếu chị em ở đó thì anh đã chạy sang từ lâu rồi.”

Cũng đúng, mục đích Lý Khiết lần này đến đây chính là để tiếp cận Trình Tranh nhiều hơn, kiểu cún con theo đuôi như anh, khứu giác chắc còn nhạy hơn tôi.

Lý Khiết dẫn tôi vòng vèo một hồi, cuối cùng cũng đến được bãi biển.

Nghe tiếng sóng vỗ vào ghềnh đá, tôi bỗng thấy chuyến đi này thật đáng giá.

“Đang nghĩ gì thế?” Lý Khiết nhặt một vỏ sò ném xuống biển.

“Chỉ là ngẩn ngơ, thả lỏng tâm trí thôi.” Tôi quay lại, nở một nụ cười ngốc nghếch.

Ánh trăng chiếu sáng khiến ánh mắt của Lý Khiết sâu thẳm, anh nhìn tôi thật lâu.

Cuối cùng, anh ngồi xuống bên cạnh tôi, ánh nhìn cũng hòa theo tầm mắt tôi, hướng về đại dương lấp lánh.

“Vậy thì anh sẽ ở đây, cùng em ngẩn ngơ, cùng em thả lỏng tâm trí .”

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play