Nói cách khác, hắn căn bản không có tu vi, chỉ là một người phàm tục trong bách tính mà thôi. Nếu như hắn cũng là tu sĩ, ngay từ đầu Dung Tiêu đã chẳng hề có cơ hội tra xét kinh mạch của hắn, chung quy làm gì có kẻ ngu ngốc lại tự đem mệnh môn phơi bày trước mặt người khác?
Dung Tiêu khẽ thở ra một hơi, vừa định thu hồi đạo linh lực kia, lại bất ngờ phát hiện nó đã tiêu tán.
Thần sắc nàng khẽ biến, nhất thời không thể khống chế hoàn toàn, thanh kiếm trong tay bởi dao động linh lực mà chấn động, bật ra một phần.
Uyên Nhạc lập tức phát ra tiếng nổ bén nhọn: “Ta hoả!!”
Trong mắt thiếu niên đối diện, chỉ còn lại sự uy hiếp trần trụi không che giấu.
Hắn lập tức quyết đoán quỳ sụp xuống: “Từ từ, từ từ! Có gì chúng ta từ từ nói, đừng vung dao! Bị thương ta thì không sao, nhưng nếu để nữ hiệp… không, để tiểu thư tôn quý bị thương thì tay ta coi như xong đời rồi…… Ta khai, ta khai hết! Ta tên Phương Ngôn Tu, năm nay hai mươi ba tuổi, quê ở tỉnh XX thành XX, trong nhà chỉ còn mỗi mình ta, hiện tại tạm thời thất nghiệp. Ha ha, nói ra chắc ngươi không tin, thật ra ta là cơ duyên trùng hợp xuyên……”
Những chữ ấy tựa hồ mang theo lực lượng nào đó, chợt như bóp chặt cổ họng hắn, khiến hắn nghẹn lời.
Trên mặt hắn lộ ra vài phần kinh ngạc, lại cố chấp thốt: “Ta là xuyên……”
Dung Tiêu lạnh lùng hỏi: “Xuyên cái gì?”
Người này lai lịch bất minh, lời nói hành động chỗ nào cũng toát lên vẻ cổ quái, nói cả nửa ngày lại không có mấy câu nghe hiểu được, thoạt nhìn giống như một kẻ điên —— nhưng loại điên bệnh này lại không giống những kẻ điên nàng từng gặp qua.
Thấy hắn như không thể nói ra được mấy chữ ấy, chẳng lẽ là bị một loại chú thuật nào đó trói buộc?
“Xuyên… Xuyên tới đây trong bộ đò bệnh nhân thế này.” Phương Ngôn Tu ý thức được tình thế không ổn, đành phải uốn cong hai chữ “xuyên qua”, tự giễu mà chỉ vào đầu mình, “Như ngươi thấy đó, ta có bệnh.”
Dung Tiêu lặng lẽ nhìn hắn một hồi, hồi lâu sau mới thu kiếm vào vỏ: “Đúng vậy, quả thực là có bệnh.”
Bên kia, Uyên Nhạc rốt cuộc cũng ổn định lại ngọn lửa sắp bùng lên, có thể rảnh tay quay lại xử lý hai kẻ phiền toái này. Một kẻ là thanh niên bị nghi là mắc bệnh điên, lai lịch mập mờ, lời nói hư hư thực thực; một kẻ là đại tiểu thư Thanh Hà kiếm phái, mang trong người thủy thiên linh căn…… Ấy, sao lại cảm thấy người sau còn gây uy hiếp lớn hơn với Kiếm Lư nữa vậy?
Vì để đảm bảo an toàn cho lò luyện, Uyên Nhạc cần mau chóng tiễn đi vị ôn thần này, hắn khụ một tiếng làm bộ trang nghiêm, bày ra dáng vẻ trưởng bối: “Ta nghĩ kỹ lại rồi, tiểu sư đệ kia của ta tuy thường khiến người mất mặt xấu hổ, nhưng chuyện lần này, có lẽ không phải hắn gạt ngươi.”
Dung Tiêu khẽ gật đầu: “Thỉnh tiền bối chỉ giáo.”
“Gần đây Kiếm Lư vẫn an ổn, chẳng có biến động gì, duy chỉ có điều bất ổn… chính là ngươi -.-” Uyên Nhạc buột miệng nói ra lời trong lòng, vội sửa lại: “Là người bên cạnh tiểu tử này. Dao Quang nói, cơ duyên của ngươi nằm tại Kiếm Lư hôm nay. Vừa khéo hắn lại xuất hiện đúng ngày này. Vậy thì thử hỏi, cơ duyên của ngươi có phải… chính là ở trên người hắn?”
Dung Tiêu mím môi, liếc nhìn Phương Ngôn Tu một cái. Phương Ngôn Tu vô tội nhún vai, hai tay dang ra.
Dung Tiêu nói: “Ta cảm thấy không giống.”
“Ta ăn muối còn nhiều hơn ngươi ăn cơm, lời trưởng bối nói, ngươi cảm thấy không đúng cũng không sao, nhưng ta vẫn phải nói theo cảm nhận của ta.”
Uyên Nhạc một tay đặt lên vai mỗi người, vừa đẩy cả hai ra ngoài: “Dẫn hắn về mà từ từ tra xét, đừng có nấn ná ở đây nữa. Ta sợ mình không nhịn được tức giận, rồi lại khó ăn nói với cha ngươi….người đâu, tiễn khách!”
Cánh cổng lớn của Kiếm Lư phía sau hai người ầm ầm khép lại, đủ để thấy vị đại tiểu thư nhà họ Dung này thật không dễ gặp chút nào.
Tuyết đã ngừng rơi. Trước cổng Kiếm Lư là một con đường đá dài dẫn xuống chân núi. Hai bên đường phủ dày tuyết đọng, đưa mắt nhìn ra, khắp nơi đều là một màu trắng tinh khiết, phảng phất như trong thiên địa chỉ còn lại duy nhất sắc trắng ấy.
Bậc đá có linh lực cấm chế, bởi vậy Dung Tiêu có thể thuận lợi đi lên. Tuy nhiên cấm chế chỉ hữu hiệu khi lên núi, còn lúc xuống lại thông suốt. Với tu vi Kim Đan kỳ của nàng, hoàn toàn có thể ngự kiếm phi hành mà đi. Nhưng nàng không muốn ngự kiếm chở theo một nam nhân xa lạ, đành nhẫn nhịn, kiềm chế tính khí mà đi cùng hắn xuống núi.
Đi được vài bước, không thấy Phương Ngôn Tu đuổi kịp, nàng quay đầu nhìn lại.
Khi còn ở bên lò luyện, dưới ánh lửa chiếu rọi, gương mặt hắn còn phảng phất chút huyết sắc. Lúc này có lẽ vì rét lạnh, sắc mặt hoàn toàn trắng bệch, thân hình gầy gò như ẩn như hiện giữa trời đất tuyết trắng, tựa như bất cứ lúc nào cũng có thể tiêu tán mất.
Dung Tiêu quan sát một hồi, chỉ nhìn ra hắn là một kẻ phiền toái, yếu ớt bệnh hoạn… mà lại thuộc dạng có vấn đề về đầu óc.
Dù nghĩ thế nào, nàng cũng chẳng thể đem hắn liên hệ với bản mệnh kiếm của mình, Uyên Nhạc tám phần là muốn tìm người đẩy phiền phức này sang cho nàng, nên mới nói mấy lời vu vơ kia.
“Này, ngươi…”
Phương Ngôn Tu không đáp, ánh mắt mông lung như không có tiêu cự, cứ lơ đãng mà không nhìn rõ vào đâu, môi khẽ mấp máy, lẩm bẩm điều gì đó. Người này làm sao còn đang lầm bầm gì nữa?
Dung Tiêu hơi híp mắt, mơ hồ phân biệt được mấy chữ hắn đang lặp lại: “Hệ thống…? "
Trong hai mươi năm nhân sinh của Dung Tiêu, nàng chưa từng nghe qua hai chữ quái lạ kia. Nghĩ đến đủ loại hành vi kỳ dị của đối phương, nàng chỉ có thể đem hết thảy quy kết về một lý do — hắn bị điên.
Thế nhưng, nàng vẫn cứ cảm thấy có điều gì đó không ổn.
Một tia buồn bực lặng lẽ dâng lên trong lòng, nàng vô thức đưa tay vuốt ve thanh kiếm đeo trước ngực. Thanh kiếm này, từ khi nàng chào đời đã tự nhận nàng làm chủ, cùng nàng lập thành khế ước bản mệnh, nhưng từ đó đến nay lại luôn lặng im không tiếng động. Dù nàng có cố gắng đến nhường nào, cũng chưa từng nhận được một chút hồi đáp.
Thanh Hà kiếm phái lấy kiếm tu làm gốc, công pháp luyện tập đều xoay quanh thanh kiếm trong tay. Với một kiếm tu, bản mệnh kiếm là tồn tại vô cùng trọng yếu. Khi người khác lần lượt đến Kiếm Lư cầu kiếm, nàng chỉ một mình luyện kiếm giữa rừng trúc sau núi. Khi người khác tranh nhau xem ai kiếm tốt hơn, nàng vẫn đang luyện kiếm, ngay đến chỗ luyện cũng chưa từng thay đổi.
Về sau, trong kỳ đại bỉ của tông môn, nàng độc chiếm bảng đầu.
Từ đó, ai ai cũng biết đại tiểu thư của Thanh Hà kiếm phái không chỉ thiên tư hơn người mà còn chăm chỉ cần mẫn.
Nhưng… cho dù là thiên tài, sao có thể chỉ dựa vào một thanh kiếm rỉ nát mà đánh bại hết thảy? Chắc chắn là vì thân phận tôn quý, nên cả bội kiếm cũng nghiền ép toàn bộ đối thủ.
Thế là, thanh kiếm gỉ này ngược lại được nâng lên tận mây xanh. Người người đều nói nàng trong tay cầm một thanh thần binh tuyệt thế, tuy tạo hình có hơi cổ xưa, nhưng hễ rút ra khỏi vỏ sẽ khiến trời đất rung chuyển, vạn vật lu mờ, ánh sáng cũng tắt. Lời đồn râm ran, đến mức chỉ cần nhắc đến đại tiểu thư của Thanh Hà kiếm phái, nhất định sẽ kèm theo truyền thuyết về bản mệnh kiếm chưa mấy ai từng thấy kia.
Họ thậm chí còn đặt cho thanh kiếm một cái tên mang hào quang thần binh: "Vẫn Thiết".
Lần đầu tiên nghe đến cái tên ấy, Dung Tiêu chỉ thấy buồn cười.
Nàng khẽ thở ra một hơi, từ trên bậc thang nhìn xuống Phương Ngôn Tu. Ngón tay nhẹ lướt qua vỏ kiếm loang lổ rỉ sét, rồi dừng lại nơi chuôi kiếm — nơi lẽ ra phải khắc tên kiếm, nhưng giờ đã mòn đến mức chẳng nhìn ra được gì.