Trong lò luyện, lửa đỏ rực, tiếng “lạch cạch” vang lên không dứt, tia lửa bắn tung toé bốn phương. Dung Tiêu thân vận hồng y đứng nơi rìa ánh lửa, mày hơi nhíu lại, dung nhan diễm lệ bức người, mà ánh mắt ngạo khí mười phần, đối diện chủ nhân Kiếm Lư cũng không hề lùi nửa bước.
Thế nhân đều truyền nhau rằng: Dung đại tiểu thư của Thanh Hà kiếm phái phong hoa tuyệt đại, một thân hồng y tựa như lửa rực nắng hè, dung mạo mị lệ đến mức không theo lý thường. Song, càng nổi bật hơn dung mạo kia, lại là khí chất bễ nghễ thiên hạ — người vừa thấy nàng lần đầu, tuyệt chẳng nghĩ đây là giai nhân khuynh quốc, mà như thấy một thanh thần kiếm ra khỏi vỏ, mũi nhọn không che giấu.
Kiếm ý trong sáng như trăng không nằm ở kiếm của nàng, mà ở chính trong ánh mắt và nét mặt kiêu ngạo ấy.
“Ta không có nghĩ gì.”
Dung Tiêu thản nhiên mở lời, “Cơ duyên ngẫu hợp, nó nhận ta làm chủ, ta liền giữ. Nó mạnh hay yếu, đối với ta chẳng là gì. Dẫu thiên hạ mang trong tay tuyệt thế thần binh từ Kiếm Lư, cuối cùng cũng chưa chắc thắng nổi ta — kể cả khi ta dùng một thanh sắt vụn vô danh.”
Khóe môi Uyên Nhạc khẽ co giật, thầm nghĩ: Phụ thân ngươi rốt cuộc dạy con thế nào, lại có thể dám ở địa bàn Kiếm Lư mà nói kiếm của chúng ta không đáng một đồng?
“Dù là vậy, ngươi cũng không thể vác một thanh sắt vụn đi hành tẩu giang hồ chứ…” Uyên Nhạc vuốt nhẹ chòm râu, mặt mày đầy lo lắng: “Kiếm ta ở đây đủ loại, tùy ngươi chọn một thanh thuận ý mang về.”
Dung Tiêu vẫn thản nhiên: “Ta tới đây, vốn không vì cầu kiếm. Mười năm trước Dao Quang tiền bối từng đến Thanh Hà, bảo với ta rằng thanh kiếm này ngoài trông tầm thường, kỳ thực trong chứa cơ duyên. Ta dùng linh lực nuôi kiếm suốt mười năm, không chút động tĩnh. Mãi đến hôm trước luyện kiếm, nó đột nhiên nóng lên. Mà càng đến gần Kiếm Lư, lại càng nóng dữ dội hơn…”
Nói đến đây, nàng khẽ dừng lại, mắt nhìn thẳng: “Mười năm mài một kiếm, cơ duyên mà tiền bối nhắc đến, ta nghĩ, chính là hôm nay.”
Uyên Nhạc “di” một tiếng, mày hơi nhướng, tỏ vẻ kinh ngạc: “Ta cũng từng thử chạm vào nó, mà chẳng cảm được điều gì.”
Dung Tiêu: “Ta đến nơi đây, nó mới ngưng lại.”
Uyên Nhạc: “……”
“Chơi ngươi? Hừ, ta xem tên sư đệ kia căn bản là đùa giỡn ngươi thôi.” Uyên Nhạc bật cười ha hả, giọng nói đầy châm chọc: “Hắn Dao Quang, chẳng qua chỉ là một vị trưởng lão hữu danh vô thực, biết gì mà đúc kiếm? Lăn lộn bên ngoài bao năm, đến một thanh kiếm ra hồn cũng chẳng làm nổi, thật làm mất mặt Kiếm Lư ta mà.” “Ngươi ngẫm lại đi, biết rõ ngươi sẽ tới, lại cố tình chọn đúng thời khắc này rời đi. Nếu chẳng phải cố tình né tránh thì còn là gì? Mà ta đây cũng bất lực, thật sự không rõ hắn trốn ở nơi nào. Ngươi lần đầu gặp hắn khi mới mười tuổi đúng chứ? Theo ta thấy, hắn chính là cố tình gạt một tiểu cô nương chưa hiểu chuyện mà thôi.”Dung Tiêu nghe xong, thần sắc có phần dao động, nửa tin nửa ngờ. Chẳng lẽ… nàng thật sự bị Dao Quang lừa? Nói không thất vọng là giả, nhưng thanh kiếm này đã cùng nàng lập khế ước, không thể tùy tiện đổi bản mạng kiếm, nếu không sẽ chịu phản phệ. Huống hồ, nàng cũng chưa từng có ý định vứt bỏ.
Nghĩ vậy, Dung Tiêu khẽ gật đầu nói: “Đa tạ tiền bối đã nói rõ, chờ Dao Quang tiền bối quay về, Dung Tiêu sẽ lại bái phỏng.”
“Đi đi, đi đi, lần sau đừng tới nữa là tốt.” Uyên Nhạc liền vội xua tay, như trút được gánh nặng, phất tay liên tục “Lúc đó để hắn tự thân đến Thanh Hà kiếm phái xin tội, thuận tiện cùng phụ thân ngươi luận lại một phen đạo lý dạy con một phen…”
Dung Tiêu bình tĩnh đáp: “Phụ thân ta nói ta như bây giờ, đã là rất tốt rồi.”
Uyên Nhạc nghẹn giọng, chỉ kêu khẽ: “...Người đâu, tiễn khách!”
Đúng lúc này, bên ngoài bỗng nhiên vang lên một tiếng động lớn. Uyên Nhạc còn chưa kịp định thần, liền thấy trước mắt một đạo hồng y xẹt qua, kiếm quang lóe lên, đem một bóng người khả nghi ghim thẳng lên tường. Ngay sau đó, thiếu niên kia cất tiếng kêu thảm thiết: “Nữ hiệp tha mạng! Tại hạ thực sự không nghe thấy gì hết!”
Dung Tiêu thu kiếm lại khỏi tay áo hắn. Kỳ thực nàng chỉ muốn dọa y đôi chút. Thanh Hà kiếm phái cùng Kiếm Lư đều là danh môn chính phái, há lại vì một kẻ vô tình nghe lén mà phải giết người diệt khẩu? Chỉ là thiếu niên kia càng thêm hoảng hốt, nói năng lắp bắp: “Tại hạ chỉ là tình cờ đi ngang qua, thật sự không nghe thấy gì hết... Thật lòng xin lỗi vì mạo phạm, xin nữ hiệp rộng lượng đừng giết ta...”
Dung Tiêu chăm chú nhìn kỹ hắn. Thiếu niên tóc chưa quá vai, thân mặc trường bào, toàn thân là vải lam có vân sọc – kiểu y phục nàng chưa từng trông thấy bao giờ.
Tạm gác cách ăn mặc cổ quái ấy sang một bên, dung mạo hắn quả thực rất ưa nhìn. Hàng mi dài khẽ rũ, da dẻ tái nhợt mang theo sắc bệnh, dưới ánh lửa mờ ảo còn thấy được cả mạch máu ẩn dưới làn da mỏng, tựa như đồ sứ dễ vỡ, chạm khẽ liền tan.
Chỉ tiếc đầu óc có vẻ không bình thường.
“Ta vì cớ gì phải giết ngươi? Dù ngươi có nghe thấy gì đi nữa thì đã sao? Chẳng lẽ ta lại vì thế mà giết người diệt khẩu chắc?”
Thiếu niên lâm vào trầm mặc.
Hồi lâu sau, hắn khẽ lẩm bẩm: “Trong tiểu thuyết… đâu có viết như vậy…”
Dung Tiêu nghe không rõ hắn đang nói gì, cũng chẳng buồn hỏi. Nàng không cảm ứng được chút linh lực nào trên người đối phương, liền đoán chắc chỉ là một phàm nhân không tu vi: “Ngươi là đệ tử Kiếm Lư? Sao ăn mặc lạ lùng như vậy?”
Thiếu niên hít sâu một hơi, thuận miệng đáp: " Đúng vậy, tại hạ trước đó không may rơi xuống nước, y phục đều ướt sạch, đành tạm nhặt đại một bộ mặc cho đỡ lạnh...”
“Đệ tử Kiếm Lư?”
Uyên Nhạc trong phòng lên tiếng dò hỏi:
“Nhưng ta chưa từng thấy ngươi xuất hiện bao giờ.”
Cái tát này giáng đến quá bất ngờ, khiến thiếu niên lần nữa cứng họng.
Lúc này, Dung Tiêu không khỏi dấy lên nghi ngờ. Nàng búng nhẹ tay một cái, thân kiếm theo tay mà ra khỏi vỏ, linh lực Thủy hệ thuần khiết tản ra bốn phía, đến cả ánh lửa trong lò rèn cũng lay động, ảm đạm vài phần.
Cho dù chỉ là một thanh kiếm gỉ sét hay sắt vụn, qua tay nàng cũng hóa thành thần binh lợi khí.
Uyên Nhạc vội kêu lên: “Thu linh lực của ngươi lại mau! Ngọn lửa trong lò sắp tắt rồi!”
Dung Tiêu không thèm để tâm, lập tức giương mũi kiếm kề lên cổ thiếu niên. Ánh mắt nàng gắt gao nhìn chằm chằm đối phương, từng chữ nặng nề vang lên: “Ngươi rốt cuộc là ai? Vào đây bằng cách nào?”
Trước đó, khi đang cùng Uyên Nhạc đàm thoại trong phòng, nàng vẫn luôn giữ vững cảnh giác, canh chừng toàn bộ động tĩnh xung quanh. Nàng khẳng định không hề cảm nhận được bất kỳ dao động nào của trận pháp truyền tống. Kẻ này xuất hiện quá mức kỳ dị, thực sự là giữa ban ngày ban mặt mà như chạm mặt quỷ.
Sau khi hoảng hốt một thoáng, thiếu niên liền ổn định tinh thần, chậm rãi đẩy nhẹ mũi kiếm ra, trên môi nở nụ cười: “Vừa rồi ngươi còn nói không giết người, giờ lại trở mặt thì… không hay đâu…”
Lời còn chưa dứt, chuôi kiếm trong tay Dung Tiêu khẽ chuyển động, kiếm khí phát ra đánh bật ngón tay hắn.
Ngay lập tức, một tia linh quang mảnh như sợi tóc từ đầu ngón tay hắn thấm vào trong. Trong ngũ hành, Thủy linh lực là loại tương dung với thân thể con người nhất, dùng để dò xét thì thích hợp vô cùng. Trong tích tắc, đạo linh lực ấy đã xuyên nhập kinh mạch hắn, mà không gặp bất kỳ trở lực nào.