Có lẽ đúng như lời người khác nói, nó thực sự có lai lịch không tầm thường, chỉ còn thiếu một cơ hội để bước ra khỏi vỏ bọc. Nhưng nếu không có cơ hội ấy, rất có thể kết cục sẽ là một đường đi thẳng xuống mồ, rốt cuộc vẫn chỉ là một thanh kiếm sắt tầm thường, không chút nổi bật... Ai mà biết được? Dù sao thì Dung Tiêu cũng chẳng bận tâm.
“Phương Ngôn Tu.” Nàng lấy quần áo từ túi trữ vật, tiện tay ném về phía hắn, “ Thay đi.”
Tuyết ở vùng núi sâu mùa hạ cũng chẳng ấm áp hơn là bao, Dung Tiêu sợ hắn bị đông cứng, nên cố ý xin Uyên Nhạc một bộ y phục dành cho đệ tử Kiếm Lư. Đó là một bộ trường bào đen, cổ tay và ống tay áo thêu hoa văn màu vàng ánh đỏ, thực chất bên trong là một pháp trận giữ nhiệt – bằng không người thường căn bản không thể chịu nổi hơi nóng dữ dội trong lò luyện kiếm.
Sau khi bộ y phục kì quái kia được che khuất dưới lớp trường bào, Dung Tiêu rốt cuộc mới cảm thấy đối phương thuận mắt hơn đôi chút.
Nàng kiên nhẫn đợi hắn thay xong, giọng nói bình thản: “Uyên Nhạc tiền bối nói cơ duyên mà ta cần tìm là ở trên người ngươi. Tuy ngươi không rõ lai lịch bản thân, cả người đều đầy vẻ khả nghi, nhưng hiện giờ ta chỉ còn cách liều một phen… Chuyện này, ngươi thấy sao?”
“À? À…” Phương Ngôn Tu rõ ràng còn đang ngẩn người, “Ta… dùng mắt để xem à?”
Dung đại tiểu thư vốn có nhẫn nại, nhưng không bao nhiêu: “Nếu còn lấy lệ với ta nữa, ta sẽ móc mắt ngươi ra đấy.”
“… Xin lỗi! Ta sai rồi! Không dám nữa đâu!” Phương Ngôn Tu biết mềm biết cứng, vội vã nặn ra một nụ cười gượng gạo: “Chuyện là thế này, ta đến từ một nơi rất xa, chắc là vô tình va phải trận pháp gì đó, nên mới bị đưa tới đây. Ngươi hỏi những chuyện kia… ta thật sự không rõ lắm. Nhưng ta nghĩ, dù có cơ duyên thật, thì cũng chưa chắc… khụ, khụ khụ!”
Hắn bất chợt đưa tay che miệng ho khan, đôi mắt đen khẽ động, chăm chú nhìn về phía khoảng không trước mặt. Chỗ đó hoàn toàn trống không, chảng có vật gì vậy mà ánh mắt hắn lại vô cùng tập trung.
Dung Tiêu vẫn luôn quan sát hắn, nhạy bén nhận ra trong vẻ mặt hắn có chút bất đắc dĩ. Nàng hít sâu một hơi, khẽ lẩm bẩm: “Không thể nói sớm hơn một chút sao…”
Ngay sau đó, hắn cứng ngắc mở miệng:
“Biết đâu… thật sự có liên quan tới ta. Chỉ là hiện giờ cả ta lẫn ngươi đều chưa rõ. Đại tiểu thư, hay là thế này đi, ta hiện tại không có nơi nào để về, không biết Thanh Hà kiếm phái còn nhận người không? Có thể thu nhận ta một cái được không?”
Vừa rồi còn cố phủi sạch quan hệ, đảo mắt một cái đã muốn dính vào, khiến chân mày Dung Tiêu khẽ nhíu, suýt nữa không giữ được nét mặt.
“Thanh Hà kiếm phái không nhận người không có tư chất.”
“Nhưng ta vẫn nên thử một lần đi, biết đâu ta chính là kỳ tài tu tiên thì sao?”
Phương Ngôn Tu nghĩ đến những truyện tu tiên mình từng đọc, thường là nhân vật chính xuyên không tới dị giới, vừa nhập môn đã khiến người khác kinh ngạc, người ta còn đang thử linh căn thì hắn đã làm nổ tung cả thủy tinh cầu, từ đó tu đạo hanh thông, cưới vợ đẹp, lên đỉnh cao nhân sinh… Chẳng lẽ lần này tới lượt hắn?
Dung Tiêu không hiểu sao hắn lại có vẻ phấn khởi như thế, ánh mắt nhìn hắn đầy khó diễn tả:
“Ta từng xem qua kinh mạch ngươi.”
“Sao rồi? Có phải là thiên linh căn không? Dù bây giờ hơi yếu cũng không sao, dù sao thì sớm muộn cũng…”
“Đừng mơ mộng nữa.” Dung Tiêu không nể tình cắt đứt ảo tưởng của hắn, “Trong cơ thể ngươi không có linh lực. Dù có, cũng không vận chuyển được.”
“… A?”
Nàng nhớ lại tình huống lúc đó — linh lực của nàng tiến vào kinh mạch hắn mà không gặp trở ngại gì, nhưng lại biến mất trong vô thức. Nếu là tu sĩ, hắn sẽ không dễ dàng để nàng dò xét. Nếu là người thường, vì sao linh lực của nàng lại đột ngột biến mất? Loại tình huống kỳ lạ như vậy, chỉ có một khả năng—— Nàng chậm rãi nói: “Kinh mạch trong người ngươi… đã đứt đoạn.”
Kinh mạch bị đứt từng khúc, nàng chỉ từng thấy ở những người bị tẩu hỏa nhập ma. Dù nguyên nhân thế nào, chỉ với tình trạng như vậy, cả đời này Phương Ngôn Tu cũng đã định sẵn không thể tu tiên.
Khuôn mặt thanh niên ngay lập tức rũ xuống:
“Đa tạ ngươi đã nói sự thật cho ta… dù ta thật sự chẳng muốn nghe… Nhưng vẫn phải cảm ơn. Thật đấy, ta không sao đâu, sẽ không vì chuyện nhỏ thế này mà đau lòng muốn chết đâu… chỉ là không hiểu sao trong ngực hơi đau… Nói chung là cảm ơn ngươi…”
“Ờ, không cần cảm tạ.”
Phương Ngôn Tu còn đang nói dông dài, liền bị bốn chữ ngắn gọn đó khiến câm nín.
Ở kiếp trước, người mà hắn từng tiếp xúc ngoài mẹ ra thì chỉ có bác sĩ với y tá, hoàn toàn không biết phải giao tiếp với con gái cùng tuổi ra sao —— huống chi người trước mặt lại là đại tiểu thư Dung Tiêu nổi tiếng khó gần.
Hắn âm thầm thở dài, nhớ lại nhiệm vụ hệ thống vừa công bố:
【 Kí chủ đã thành công kích phát cốt truyện nguyên tác. Nhiệm vụ hiện tại: giành được tín nhiệm của nữ chính nguyên tác – Dung Tiêu, đại tiểu thư Thanh Hà kiếm phái, và cùng nàng trở về Thanh Hà kiếm phái trong vòng hai ngày. Nếu thất bại, ngài sẽ bị ý chí thế giới xóa bỏ.】
“… Nếu không ngươi giết ta đi cho rồi.”
Từ lúc hắn xuyên tới thế giới này, hệ thống cứ như bị đứt dây xích, không thấy bóng dáng đâu. Vừa rơi xuống đã bị Dung Tiêu dùng một kiếm đóng lên tường, hoảng loạn nghe theo lời nàng, tự nhận là đệ tử Kiếm Lư, kết quả ngay sau đó chủ nhân thật sự của Kiếm Lư từ căn phòng bên cạnh đi ra.
Hắn còn định khai thật, hai chữ “xuyên qua” còn chưa kịp nói ra đã bị nghẹn lại!
Rõ ràng mới một giờ trước hắn còn đang yên ổn nằm trên giường bệnh trong bệnh viện. Thân thể hắn vốn yếu, phải nghỉ học, ngày nào cũng làm các loại kiểm tra. Niềm vui duy nhất là được lướt điện thoại.
Hôm nay hắn đọc được một bộ truyện, kể về nữ chính Dung Tiêu với một thanh kiếm bản mệnh nhìn chẳng có gì đặc biệt, sau đó…
…Sau đó hắn chớp mắt một cái là xuyên vào truyện.
Lúc bị Dung Tiêu kề kiếm vào cổ, đầu óc Phương Ngôn Tu chỉ còn một ý nghĩ:
— Không đúng, kiểu xuyên thư này là cái thể thống gì? Tốt xấu gì cũng phải để ta đọc hết truyện rồi hãy xuyên chứ!
Điều duy nhất khiến hắn yên tâm một chút là — hắn có hệ thống. Tuy vậy, cái hệ thống này lại cực kỳ không đáng tin. Mãi đến khi hắn cùng Dung Tiêu bị đuổi ra ngoài giữa gió lạnh, hệ thống mới chậm rãi xuất hiện.
Ha ha , và rồi - hệ thống lập tức tuyên bố nhiệm vụ thất bại thì bị xóa sổ.
【Xin chú ý: Ngài buộc phải cùng Dung Tiêu đến Thanh Hà kiếm phái sau hai ngày, không được đi sớm hay tới trễ. Nếu thành công, ngài sẽ nhận được 100 điểm nhiệm vụ, kèm quyền mở khóa chương hai nguyên tác… và cả quyền đọc bình luận.】
….Được rồi
“Khụ, cái đó… Dung đại tiểu thư,” Phương Ngôn Tu rặn ra từng chữ, “Thanh Hà kiếm phái có nhận tạp dịch không? Ta tuy không thể tu tiên, nhưng… quét dọn thì vẫn làm được.”
Dung Tiêu liếc hắn một cái:
“Ngươi vượt ngàn dặm xa xôi tới Thanh Hà kiếm phái, là để… quét rác?”
** Lưu ý nhỏ cho đọc giả: Nam chính là người hiện đại xuyên không, nên phần nội tâm, suy nghĩ sẽ dùng ngôn ngữ hiện đại đôi khi hơi bất cần. Khi giao tiếp với người cổ đại, cách nói và xưng hô sẽ theo phong cách cổ trang để giữ đúng không khí truyện. Mong độc giả hiểu và không thấy lạ – đây là điểm đặc trưng của một người xuyên không.