Dưới làn tuyết lớn mịt mờ, núi non trùng điệp ẩn hiện trong màn sương trắng phía xa. Ở giữa thiên địa trắng xóa, sừng sững một thanh đại kiếm, cao hơn mười trượng. Mũi kiếm cắm sâu dưới đất, chỉ lộ ra nửa phần thân kiếm, lạnh lẽo uy nghi. 

Đi qua nơi này — chính là Kiếm Lư trong truyền thuyết. Bảy phần danh kiếm trong thiên hạ đều xuất từ Kiếm Lư. Kẻ đến đây cầu kiếm chưa bao giờ thiếu, nhưng hôm nay, người này… mang kiếm mà đến. 

Thiếu nữ chậm rãi bước qua nền tuyết đọng, tay áo phất bay, trường giai phía trước vốn có cấm chế hộ pháp, nhưng dưới chân nàng như chẳng hề tồn tại. Nàng ôm một thanh kiếm trước ngực, ngẩng đầu giữa tuyết bay lả tả, nét mặt tuyệt sắc lạnh lùng, bình thản mở miệng: 

"Ta đến tìm Dao Quang tiền bối."

“Dao Quang đại nhân đã rời đi nhiều năm, vẫn đang chu du thiên hạ, vẫn chưa quay về.” 

Đệ tử giữ môn thần sắc lộ vài phần khó xử, cúi đầu nhìn thiếu nữ, giọng điệu kính cẩn dè dặt: “Dung đại tiểu thư, ngài…” 

Dung Tiêu nhàn nhạt hừ một tiếng: “Vậy thì mời chủ nhân các ngươi ra gặp ta.” 

Thanh Hà kiếm phái cùng Kiếm Lư vốn giao hảo nhiều năm, nàng thân là đại tiểu thư, thân phận vốn không tầm thường, tự nhiên được tiếp đãi như khách quý. Đệ tử vội vàng đi thông báo, ánh mắt vô ý lướt qua thanh kiếm nàng ôm trong ngực, trong lòng không khỏi thầm nghi hoặc — rõ ràng nàng đã có bản mệnh kiếm, vì sao còn phải cầu kiến chủ nhân? 

Chủ nhân Kiếm Lư là Uyên Nhạc, tu vi tầm thường, nhưng lại là chú kiếm sư đứng đầu thiên hạ. Dung Tiêu chỉ khẽ cúi đầu hành lễ, sau đó đi thẳng vào vấn đề: 

“Mười năm trước, Dao Quang tiền bối từng đến Thanh Hà kiếm phái, thấy ta luyện kiếm, từng chỉ điểm đôi câu. Khi ấy tiền bối dặn ta chờ thời cơ chín muồi rồi đến Kiếm Lư tìm ông, ông sẽ giúp ta rèn lại thanh kiếm này.”

Dao Quang vốn là sư đệ của Uyên Nhạc, cũng là cố giao với chưởng môn Thanh Hà kiếm phái – phụ thân Dung Tiêu. Nay Dao Quang rời đi nhiều năm chưa về, lời hứa năm xưa đành do Uyên Nhạc thay mặt gánh vác. 

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc Dung Tiêu rút kiếm khỏi vỏ, Uyên Nhạc liền sa vào trầm mặc. Thanh kiếm kia — tuyệt đối không phải xuất thân từ Kiếm Lư. 

Kiếm do Kiếm Lư rèn ra, dù chưa rút khỏi vỏ, cũng đã có kiếm ý bàng bạc quanh thân, một khi rút ra, ánh thép xé không, khí thế như phá đẩu ngưu, là ngàn dặm khó cầu một thanh danh kiếm. 

Mà thanh kiếm trong tay nàng, vỏ đen nặng trịch, hắc như hàn thiết, chẳng thấy nửa phần kiếm ý — như một thanh sắt vụn vô linh.

Uyên Nhạc thử ước lượng một chút — quả thật nặng tay. “Hừm… ngươi thử truyền một tia linh lực vào xem sao? Nhớ lấy cẩn thận, chớ đem lò luyện kiếm của ta nổ tung.” 

Thanh Hà kiếm phái vốn tu Thủy pháp làm gốc, mà Dung Tiêu lại là thiên linh căn hệ thủy cực thuần, trời sinh tương khắc với Kiếm Lư hệ Hoả. 

Hắn cảm giác được nàng và thanh kiếm kia có chút liên hệ mơ hồ, tựa hồ đã nhận chủ. Nhưng nếu không phải tận mắt chứng kiến, Uyên Nhạc tuyệt chẳng thể tin — đại tiểu thư của Thanh Hà kiếm phái, bản mệnh kiếm thế mà chỉ là một thanh linh kiếm không ra hình thù, bình thường đến tầm thường. 

Dung Tiêu không nói một lời, ngón tay khẽ điểm thân kiếm. Kiếm chỉ loé sáng lên thoáng chốc, rồi rất nhanh lại trở về sắc đen trầm lặng.

Không thể dung nạp linh lực, chứng tỏ ngay cả linh kiếm cũng chẳng phải — chỉ là một thanh thiết khí tầm thường, loại mà khắp thế gian đâu đâu cũng thấy được, như công cụ nông phu dùng để cuốc đất, không hơn không kém. 

Chớ nói lấy đi đối địch, mang ra bổ dưa còn chẳng bằng một con dao phay tử tế — ít ra dao phay còn bén.

Uyên Nhạc suýt nghẹn khí: “Ngươi thật sự chọn thứ này làm bản mệnh kiếm? Trong đầu ngươi rốt cuộc đang nghĩ cái gì vậy?”




 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play