Phương Ngôn Tu thành thật nói: “Không giấu gì ngươi, được gia nhập Thanh Hà kiếm phái là mơ ước từ nhỏ của ta. Chỉ cần thực hiện được ước mơ ấy, thì việc làm người quét rác có là gì đâu?”

Dung Tiêu không trả lời, chỉ yên lặng nhìn hắn.

Tuyết đã ngừng rơi, nhưng bầu trời vẫn âm u. Tuyết phủ trắng khắp núi đồi, khiến người ta lóa mắt. Chỉ có tay áo nàng khẽ lay động, trông nhẹ nhàng như cánh bướm.

Một lúc sau, nàng hơi nhếch môi, khẽ nhướng mày, nở một nụ cười thoáng qua như có như không.

“Thật sao? Ngươi bảo đến từ nơi xa, chẳng biết gì về ta ….thế thì sao lại nhận ra ta là đại tiểu thư của Thanh Hà kiếm phái?”

Phương Ngôn Tu tuy thân thể yếu nhưng đầu óc lanh lợi, lập tức đáp: “Ta ngưỡng mộ Thanh Hà kiếm phái từ nhỏ, từng nghe nói nhiều về các vị đại tiểu thư, như là mặc hồng y, có Thủy linh căn, tu vi cao… Vừa nhìn thấy ngươi, ta đoán được ngay.”

“Được rồi, vậy ta hỏi ngươi,” Dung Tiêu gật đầu, lật tay rút bội kiếm bên hông, “Kiếm bản mệnh của ta tên là gì?”

Phương Ngôn Tu cứng họng: “……”

Hắn chỉ đọc được chương đầu nguyên tác, trong đó tuy có nhắc đến Dung Tiêu và thanh kiếm đặc biệt, nhưng tuyệt nhiên không hề nói tên.

Dung Tiêu đưa thanh kiếm về phía hắn, phần khắc chữ ở chuôi đã bị mài mòn mờ nhạt.

Nàng dùng ngón tay chạm nhẹ lên thân kiếm, lập tức phát ra tiếng vù vù. Dù thân kiếm phủ đầy rỉ sét, nhưng lại phản chiếu ánh sáng trắng như tuyết, như thể toàn bộ tuyết trong thiên hạ đều tụ lại, làm hắn chẳng còn nhìn thấy gì khác ngoài thanh kiếm đó, ngay cả ý định chạy trốn cũng không nổi lên nổi.

Đó là một kiếm ý thuần khiết đến cực độ.

“ Có lời đồn rằng thanh kiếm này tên là Vẫn Thiết. Nếu ngươi từng nghe đồn về ta, không thể không biết điều đó.” Dung Tiêu ngồi thẳng, lạnh nhạt nói, “Nhưng ở chỗ ta, nó tên là Vô Danh.”

Phương Ngôn Tu vẫn sững người: “…… Không có tên sao?”

Dung đại tiểu thư cau mày, đáp lời không chút kiêng nhẫn: “Nó tên là Vô Danh.”

Nàng chậm rãi thu kiếm, khi thanh kiếm vào vỏ, khí lạnh nơi thân kiếm cũng tan biến hoàn toàn.

“Nếu không vì thời điểm quá trùng hợp, ta chẳng thèm để tâm ngươi đến từ đâu. Dù ngươi thực sự đến từ thế giới khác, thì có liên quan gì tới ta? Ta vốn không thích truy hỏi chuyện riêng người khác. Nếu ngươi không muốn nói thì thôi.” Gương mặt nàng lạnh băng, cố ý hù dọa, “Nhưng nếu còn dám nói dối, ta không ngại cắt luôn đầu lưỡi ngươi.”

Phương Ngôn Tu rụt cổ lại, im lặng chốc lát rồi lẩm bẩm: “Nhưng vừa nãy ngươi còn bảo, nếu ta dòm ngươi thì sẽ móc mắt ta…”

“Câm miệng.”

“…… Ừm.”

Sau đó trên đường đi, Phương Ngôn Tu quả thật không dám nói thêm lời nào, nhưng tiếng ho vẫn không ngừng. Đến tối, gió nổi mạnh, hắn ho rời rạc, gần như ho ra cả lục phủ ngũ tạng.

Dung Tiêu chẳng còn cách nào khác, đành đưa hắn xuống chân núi đến trấn Vân Thương. Những năm gần đây, danh tiếng của Kiếm Lư ngày càng lan rộng, người tu tiên tìm đến xin kiếm không ngớt, khiến trấn nhỏ này cũng phát triển theo.

Xem ra, trước mắt chỉ có thể tìm chỗ nghỉ lại một đêm ở đây, ngày mai lên đường tiếp. Nếu không, nàng thật sự sợ Phương Ngôn Tu sẽ chết giữa đường mất.

“Một gian phòng.” Dung Tiêu làm ngơ ánh mắt mong chờ của Phương Ngôn Tu, nói với bà chủ khách điếm, “Chất lượng tùy tiện, dù sao không phải ta ở.”

Bà chủ khách điếm nhìn gương mặt lạnh như băng của Dung Tiêu, lại liếc sang Phương Ngôn Tu đang do dự muốn nói lại thôi: “Sao thế, phu thê cãi nhau à?”

Sắc mặt Phương Ngôn Tu lập tức trở nên vô cùng đặc sắc. Nếu không phải nhiệm vụ bắt buộc, hắn vốn chẳng muốn dính líu gì đến Dung đại tiểu thư. Lúc này, Dung Tiêu lạnh tanh, toàn thân như tỏa ra khí áp khiến người nghẹt thở, hắn không dám lên tiếng, chỉ có thể ngoan ngoãn đi theo phía sau. Trước khi lên lầu còn quay đầu, khua tay ra hiệu với bà chủ: Ta với nàng không có quan hệ gì đâu!

Bà chủ nhìn hắn mù mờ chẳng hiểu gì.

Dung đại tiểu thư một chuyến đến Kiếm Lư chẳng thu hoạch được gì. Cơ duyên với bản mệnh kiếm không thấy đâu, lại vác về món thuốc cao "bôi da chó" vô dụng. Vì thứ thuốc đó, nàng còn phải nán lại trấn Vân Thương thêm một ngày, mà sự kiên nhẫn của nàng thì sớm đã cạn sạch.

Nàng liếc nhìn Phương Ngôn Tu, ném cho hắn chiếc chìa khóa: “Tự lên đi, biết tìm phòng không đấy?”

“Dĩ nhiên.” Rõ ràng chỉ cần đáp vậy là đủ, nhưng Phương Ngôn Tu nghẹn lời mãi, vừa mở miệng lại không nhịn được nói thêm: “Đại tiểu thư, tuy thân thể ta yếu thật, nhưng trí óc vẫn bình thường, ngươi không cần phải……”

Dung Tiêu thản nhiên đáp: “Là ngươi tự nói đầu óc có bệnh mà.”

Phương Ngôn Tu: “……”

Hắn tức đến mức bốc hoả, nhưng tức cũng chẳng để làm gì, vì chọc nàng thì… chẳng có hậu quả gì cả.

Dung Tiêu là người tu tiên, vốn không cần ngủ. Sau khi xử lý xong thứ thuốc cao kia, nàng định tìm nơi có linh khí để ngồi thiền.

“ chờ đã, ta hỏi một câu thôi, xong rồi ta về phòng.” Phương Ngôn Tu nói, “Với tốc độ hiện tại, bao lâu nữa chúng ta đến Thanh Hà kiếm phái?”

“Sáng mai, trong thành có Truyền Tống Trận.”

“Ồ, nhanh thế à?”

Dung Tiêu chẳng buồn giấu vẻ khó chịu: “Thế mà gọi là nhanh? Nếu không phải vì mang theo ngươi, ta đã sớm tới nơi rồi.”

Ý ngoài lời là: chính ngươi làm chậm trễ ta.

Phương Ngôn Tu cười gượng.

Dung Tiêu nhìn kỹ biểu cảm của hắn, nhận ra biết được mai đến nơi, hắn lại có vẻ thất vọng?

Người này thật kỳ lạ. Người nhất quyết muốn theo Thanh Hà kiếm phái là hắn, giờ lại không muốn tới sớm cũng là hắn.

Nếu nàng tra hỏi, hắn chắc chắn sẽ lại bịa chuyện, y như cái câu “gia nhập Thanh Hà kiếm phái là ước mơ từ nhỏ” kia.

“Giờ Thìn sáng mai, đứng trước khách điếm đợi ta.” Dung Tiêu để lại một câu rồi rời đi, không quay đầu lại.

Tối nay không có trăng, chỉ có tiếng gió vù vù bên tai. Đèn lồng treo trên tường khách điếm đung đưa dữ dội, ánh sáng mờ mờ hắt xuống mặt đất phủ đầy tuyết.

Dung Tiêu chậm rãi bước ra khỏi cửa, đi qua con đường hỗn loạn dấu chân trước khách điếm. Nàng vén áo, rẽ vào con hẻm nhỏ — nơi đó hoàn toàn không có vết chân.

Nàng nhắm mắt, niệm khẩu quyết, ẩn giấu toàn bộ khí tức. Dù có tu sĩ Kim Đan kỳ ở gần, cũng tuyệt đối không phát hiện ra nàng đang đứng ở đó.

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play