Quý Noãn trở về ký túc xá, ngồi trước bàn học mà lòng hoảng loạn vô cùng. Bỗng dưng chẳng hiểu sao, tim cô cứ đập loạn không kiểm soát nổi.
Tiết Ngọc Tình và Doãn Điềm Sâm thì đang nằm trên giường, hai cái đầu chụm vào nhau tám chuyện không ngớt.
Từ cái đêm đầu tiên nằm nói chuyện thâu đêm trong ký túc xá, hai người đã có cảm giác gặp nhau quá muộn. Sở thích và mối quan tâm trùng hợp đến khó tin, luôn gọi nhau là chị em khác mẹ.
“Tớ mới xem một bài đăng kể về chuyện đơn phương, khóc muốn rớt cả mắt. Tình yêu đúng là cảm động đến phát khiếp.” Tiết Ngọc Tình cảm thán.
Doãn Điềm Sâm tiếp lời: “Cảm giác đơn phương thật sự rất đẹp, nhưng tớ chỉ có thể xem thôi. Nếu tớ có cảm tình với ai đó mà đến cả cơ hội quen biết cũng không có, chắc tớ sẽ chán nản tới mức tự kỷ mất.”
Quý Noãn nghe vậy, trong lòng khựng lại một chút.
Không phải cô đang tự liên hệ bản thân đấy chứ? Sao cứ cảm thấy giống y như hoàn cảnh hiện tại của cô?
Nhưng cũng không hẳn là đơn phương. Cô chỉ cảm thấy Phó Tư Lãng rất giỏi, và không hiểu sao lại muốn đến gần anh.
“Này, các cậu từng thích thầm ai chưa?” Tiết Ngọc Tình lớn tiếng hỏi, kéo luôn cả Quý Noãn đang ngồi bên bàn và Lê Nhụy vào chủ đề.
Lê Nhụy đang gấp rút hoàn thành báo cáo thực nghiệm, trả lời cho có lệ: “Chưa, cũng không định có.”
“Cậu hỏi A Nhụy thì vô ích thôi, trong đầu cậu ấy chỉ có ruộng vườn thôi à.” Doãn Điềm Sâm chống tay ngồi dậy nói.
Dãy ký túc xá này là nơi ở chung của sinh viên khoa Kinh tế và Nông nghiệp. Lê Nhụy học ngành nông học, vì lớp sắp xếp giường ngủ đặc biệt nên cô mới chuyển sang phòng của Quý Noãn.
Tiết Ngọc Tình liếc nhìn bàn học ngăn nắp của Lê Nhụy, tủ sách chất đầy sách nông học. Đúng mùa thu hoạch, sinh viên nông nghiệp suốt ngày dính lấy ba mẫu ruộng sau trường, chẳng quan tâm chuyện ngoài kia.
“Thật là giỏi, bao giờ đầu óc tớ mới chỉ nghĩ đến chuyện học hành thôi nhỉ?” Tiết Ngọc Tình ngưỡng mộ hỏi.
Doãn Điềm Sâm vỗ vai cô, “Tin tớ đi, đến kỳ thi cuối kỳ là cậu cũng như vậy.”
Câu này không sai chút nào. Việc học của sinh viên đại học có thời hạn, mà cái hạn đó chính là một tuần trước khi thi.
“Còn A Noãn thì sao?” Tiết Ngọc Tình quay sang hỏi Quý Noãn.
Quý Noãn lắc đầu: “Chưa từng.”
“Đã từng yêu đương chưa?”
Lắc đầu.
“Có ai theo đuổi chưa?”
Lại lắc đầu.
“Tớ không cho phép hoa khôi phòng mình vẫn còn độc thân đâu nha. Tụi mình phải lên confession của trường tìm bạn trai cho cậu mới được!” Tiết Ngọc Tình hào hứng ra mặt.
Quý Noãn cười bất lực: “Thôi khỏi, tạm thời tớ chưa nghĩ tới.”
Chuyện yêu đương gì đó, với một người tính cách cô độc, trầm lặng như cô thì chẳng hợp chút nào. Cô sợ người kia sẽ cảm thấy áp lực khi ở cạnh mình, cũng sợ bản thân không thể trở thành hình mẫu người yêu mà đối phương mong đợi.
“Được rồi, đừng hại đời người ta nữa.” Doãn Điềm Sâm kéo lại Tiết Ngọc Tình đang sắp “bạo động”.
Tiết Ngọc Tình đành bỏ cuộc, nằm phịch xuống: “Thôi được rồi, yêu đương gì tầm này. Ngắm trai đẹp từ xa chẳng vui sao? Lặng lẽ sưu tập hình trai đẹp, đó mới là niềm vui đích thực của nữ sinh đại học.”
Doãn Điềm Sâm giơ tay like, cực kỳ tán thành.
Ngắm trai đẹp từ xa…
Quý Noãn nghĩ, hình như cũng hợp với mình.
Lúc này, điện thoại hiện tin nhắn từ một người bạn cùng viết lách.
Vừa thoát khỏi chuỗi ngày ôn thi điên cuồng, Ương Ương dường như đã mở máy nói không dừng.
Ương Ương: ‘Phù Dương bảo bối ơi, tớ cuối cùng cũng được giải phóng rồi đây!!!’
Quý Noãn bật cười: ‘Chúc mừng.’
Ương Ương là bạn cô quen được sau khi bắt đầu viết truyện. Một người viết khoa học viễn tưởng, một người viết trinh thám, nhưng ngay tối hôm đầu kết bạn đã thức trắng đêm tám chuyện, từ đó thân thiết đến nay.
Ương Ương: ‘Truyện của cậu viết được nửa rồi, còn tớ cái dàn ý vẫn chưa nặn ra được đây nè.’
Quý Noãn: ‘Cậu bị kẹt chỗ nào?’
Hai người ngoài chuyện đời thường còn hay giúp nhau về viết lách.
Ương Ương: ‘Tớ đang viết một đoạn truyện đơn nguyên, nói về nữ phụ rất thích nam phụ, vì anh ta mà làm đủ thứ. Đến tận lúc hy sinh vì Đế quốc vẫn chưa dám tỏ tình. Cảm giác đó khó viết quá, tớ tìm tài liệu cả đống luôn.’
Quý Noãn: ‘Cái này thì tớ không giúp được rồi.’
Ương Ương than thở: ‘Tớ biết mà, cả hai tụi mình đều không giỏi viết tình cảm. Thôi bỏ luôn tuyến tình yêu.’
Ngay sau đó là một sticker mèo với dòng chữ “Tớ có phải rất thông minh không!”
Quý Noãn phì cười. Đúng là cách xử lý đơn giản và dứt khoát nhất.
Đèn tắt, Quý Noãn nằm trên giường, đầu óc không ngừng nghĩ ngợi. Cô không biết có phải vì dạo này đặc biệt để tâm đến một người, nên không chỉ tần suất gặp anh ấy tăng lên, mà cả những chủ đề vô tình đụng trúng tâm sự cũng xuất hiện nhiều hơn.
Sáng hôm sau, Quý Noãn liền nghiệm chứng được suy đoán này.
Hình như… thật sự là ngày một nhiều hơn.
***
Buổi chiều hiếm hoi không có tiết học, Quý Noãn ngồi gõ bàn phím trong phòng đọc điện tử.
Ngày mai là hạn chót cập nhật bảng xếp hạng, cô vẫn còn một phần nội dung chưa hoàn thành, kịch bản cũng chưa viết, sợ làm chậm tiến độ của Trần Thanh Dư bên kia nên cô vẫn đang miệt mài gõ chữ không ngừng.
Chỗ cô ngồi nằm ở hành lang thông ra ban công lớn.
Đó là vị trí cô chọn kỹ càng, bởi dù cô dùng bàn phím mềm thì vẫn tạo ra tiếng động, mà ban công lớn là khu vực duy nhất trong thư viện được phép nói chuyện, có người gọi điện hoặc đọc to thường ra đây, nên dù cô có hơi ồn cũng không ảnh hưởng đến ai.
Khi đang chăm chú nhìn màn hình máy tính, Quý Noãn bỗng cảm nhận có người bước nhanh ngang qua bàn mình. Cô theo phản xạ ngẩng đầu, nhận ra bóng lưng ấy là Phó Tư Lãng.
Kinh Đô sắp sang thu, không chỉ buổi tối trời lạnh mà nhiệt độ ban ngày cũng bắt đầu giảm xuống.
Hôm nay Phó Tư Lãng mặc một chiếc hoodie đen đơn giản, nhìn từ sau có thể thấy lộ ra phần cổ trắng nõn.
Anh đang gọi điện, giọng nói trầm khàn khi nói tiếng Nhật so với khi nói tiếng Trung, rất dễ nghe, trong trẻo như suối róc rách, nhẹ nhàng len lỏi vào lòng cô.
Cô như bị mê hoặc, chỉ lặng lẽ ngồi nghe anh nói hết cuộc điện thoại đó.
Khi anh cất điện thoại đi, Quý Noãn cúi đầu giả vờ tập trung nhìn màn hình, mười ngón tay đặt lên bàn phím nhưng không gõ, chỉ chờ anh đi ngang qua bàn mình, bằng không trái tim này không thể yên ổn viết tiếp được.
Chiếc ghế đối diện cô bị kéo ra phát ra tiếng nhỏ, Quý Noãn tưởng có người muốn ngồi chung bàn, cô không thích ngồi với người lạ nên định thu dọn đồ rời đi. Nhưng khi ngẩng đầu thì giật bắn mình, vội dựa sát vào lưng ghế.
Người ngồi xuống trước mặt cô chính là Phó Tư Lãng vừa gọi điện thoại xong. Anh ngồi một cách rất tự nhiên, đôi mắt đen nhìn cô như điểm sáng trong vũ trụ, khóe môi khẽ nhếch, “Quý Noãn?”
Anh gọi tên cô. Tim Quý Noãn bất chợt thắt lại, hơi thở cũng rối loạn.
Không chờ cô trả lời, anh tiếp tục: “Hôn và tình dục là chất xúc tác của rung động à?”
Quý Noãn chết lặng tại chỗ, từ căng thẳng ban đầu chuyển sang đầu óc trống rỗng.
Cô còn đang lo lắng vì sao anh lại biết tên mình, thì bị câu hỏi bất ngờ mang tính “nhạy cảm” ấy làm cho mặt đỏ bừng, theo phản xạ nhẹ cắn môi dưới.
Anh có ý gì đây?
Phó Tư Lãng khẽ cười, dường như đã đạt được điều gì đó, rồi mới giải thích: “Là đề tài cho bài kiểm tra cuối kỳ môn phân tích phim.”
Lúc này Quý Noãn mới hiểu ra câu hỏi của anh là đề bài giáo viên đưa ra.
Cô vẫn chưa lên tiếng, Phó Tư Lãng đưa điện thoại cho cô xem, nói: “Tôi nhớ tên cô không sai đâu ha?”
Trên điện thoại là danh sách ghép nhóm của lớp chọn môn phân tích phim. Giáo viên tiện tay dựa theo danh sách trong hệ thống để ghép các bạn gần tên lại thành đôi. Tên Quý Noãn nằm ngay phía trước tên anh, hai người được ghép chung một ô, cùng số 40.
“…Ừm,” Quý Noãn nhìn anh đầy bất an.
Phó Tư Lãng: “Tôi học cao học năm ba, chuyên ngành ngoại ngữ. Tư trong ‘kỳ lân Tư’, Lãng trong ‘vầng trăng sáng’.”
Quý Noãn nhỏ giọng đáp: “Em năm nhất, thương mại. Quý Noãn”
Cô không nói rõ chữ “Noãn” nào, vì trong danh sách đã ghi rồi.
Ánh mắt anh nhìn cô hơi mơ hồ khó đoán, bật cười nhẹ: “Năm nhất à…”
Bắt gặp ánh nhìn đó, Quý Noãn lắp bắp hỏi: “Sao… sao vậy ạ?”
Phó Tư Lãng khoanh tay tựa vào lưng ghế, không có ý định rời đi, nói tiếp: “Tôi tưởng em là học sinh cấp ba.”
Cô gái trước mặt thuộc kiểu dễ thương, đứng lên cũng chỉ cao đến vai anh, trông như con gái dì anh dưới quê, nhỏ nhắn, xinh xắn, đôi mắt to tròn long lanh.
“Đầu năm nay, đúng là em còn là học sinh cấp ba thật mà.” Quý Noãn đáp rất nghiêm túc.
Phó Tư Lãng khẽ cười: “Ừ, đúng là vậy.”
Rồi anh nói thêm: “Bé con, add WeChat nhé? Dễ liên lạc.”
Quý Noãn để tâm đến cách xưng hô của anh, thì thầm phản đối nhưng không dám lộ liễu: “Em cũng đâu nhỏ đến vậy…”
Cô đã đủ tuổi rồi mà.
Phó Tư Lãng ánh mắt sáng sủa, khẽ cười nhìn cô, không nói gì nhưng cũng không có vẻ tán đồng.
Hai người nhanh chóng kết bạn. Avatar của anh là một vầng trăng bán nguyệt, không có phần giới thiệu, trang cá nhân chỉ hiển thị trong vòng một tháng.
Giao diện trong một tháng qua rất “sạch sẽ”, không có lấy một bài đăng.
Nhưng anh lại thản nhiên hỏi: “Em không có bài đăng nào, hay là chặn anh rồi?”
Quý Noãn cất điện thoại: “Em không đăng gì cả.”
Cuộc sống cô không có gì đáng để lưu lại.
Nghe vậy, Phó Tư Lãng hơi nhướn mày.
Điện thoại anh lại đổ chuông. Anh nói một câu “Em cứ làm tiếp đi,” rồi quay lại ban công nghe máy.
Sau khi anh rời đi, Quý Noãn cũng thu dọn rời khỏi thư viện. Chỉ chưa đến mười phút, mà tim cô tưởng như không chịu nổi nữa, cứ như đang chơi tàu lượn siêu tốc. Không phải lên xuống, mà là lao thẳng từ đỉnh xuống đáy, adrenaline* tuôn trào không ngừng.
*Adrenalin là một hormon có tác dụng trên thần kinh giao cảm, được sản xuất bởi cơ thể khi bạn sợ hãi, tức giận hay thích thú, cái làm cho nhịp tim của bạn đập nhanh hơn
***
Về đến ký túc xá, để làm dịu tâm trạng, cô lấy bài tập kinh tế học vĩ mô ra làm, muốn dùng logic để kéo tâm trí đang quá cảm tính trở lại.
Tiết Ngọc Tình vừa mua cơm về thấy cô đã giải được hơn nửa bài tập liền hốt hoảng: “Ngày mai có tiết của thầy Lưu hả? Thầy giao bài tập rồi à? Tối nay nộp hả?”
Doãn Điềm Sâm vừa tắm xong bước vào cũng hoảng theo: “Không phải chứ, trang thứ hai tớ còn chưa hiểu gì luôn đó!”
Quý Noãn ngẩng đầu khỏi bài tập, xoa xoa ấn đường: “Tuần này thầy Lưu đổi tiết, không có lớp. Không giao bài. Tớ tự làm thôi.”
Tiết Ngọc Tình vỗ ngực thở phào: “Trời đất ơi, A Noãn, cậu dọa tớ chết khiếp.”
Nhưng nhờ vậy cô cũng bị cuốn theo, hào hứng nói: “Tối nay tớ cũng làm luôn!”
Doãn Điềm Sâm cũng nhập cuộc, quyết tâm biến ký túc xá thành phòng mẫu mực, toàn đội học tập.
Quý Noãn làm bài được một nửa thì nhận được tin nhắn WeChat mới.
Cô dừng lại một chút rồi mới mở điện thoại.
Không phải avatar trăng bán nguyệt sáng đèn, mà là một người bạn cũ ở quê cũng học đại học tại Kinh Đô nhắn, nói mai sẽ mang đồ ăn đến cho cô. Quý Noãn từ chối mấy lần không nổi, đành hẹn gặp trưa mai.
Tối đến, cô nằm trên giường, theo thói quen xem bạn bè đăng gì trước khi ngủ.
Bởi vì bạn viết văn Ương Ương rất thích đăng status, là những chuyện hài trong ngày, những câu nói vui nên Quý Noãn gần như luôn thả tim.
Kéo cập nhật, status mới nhất là ảnh phong cảnh do Phó Tư Lãng đăng cách đây năm phút.
Ảnh chụp rất có gu, là hoàng hôn trong sân trường. Mà góc chụp… chính là từ vị trí anh đứng trên ban công chiều nay.
Quý Noãn lưu lại bức ảnh, nhấn thích một cái vì phép lịch sự.
Tiếc là WeChat không có nút vỗ tay đáp lại, cô cũng không biết liệu việc mình bất ngờ thả tim có khiến anh thấy kỳ lạ không.
Nghĩ vậy, cô chôn mặt vào gối.
Mỗi lần làm gì đó khiến bản thân thấy hối hận, cô lại cảm thấy xấu hổ lạ lùng, và trong một thời gian ngắn… không muốn chạm mặt người kia.
Mà trớ trêu thay, chiều mai chính là tiết học phân tích phim, chắc chắn sẽ gặp Phó Tư Lãng…