Người đến đưa đồ cho cô là đàn anh hồi cấp ba ở huyện, hơn cô một khóa, hiện đang học năm hai ở Đại học Công nghệ Kinh Đô, cách mấy trạm tàu điện. Từ khi biết cô đỗ vào Đại học Kinh Đô, anh ta đã luôn tìm cách rủ cô đi ăn. Quan hệ giữa Quý Noãn và anh ta không thân thiết lắm, hồi lớp 12 anh từng chủ động đưa cho cô khá nhiều tài liệu ôn thi, sau đó vào kỳ nghỉ hè, cô mời anh ta một bữa cơm để cảm ơn. Nhưng Quý Noãn vốn không thoải mái khi phải gặp riêng người không thân, nên túi đặc sản này trên tay cô bỗng trở nên nặng nề lạ thường.

Đến lớp học tự chọn, cô như thường lệ đi từ cửa sau vào. Vị trí cô ngồi hôm trước đã có người ngồi - là Phó Tư Lãng, vẫn như mọi khi, vùi đầu xử lý công việc chẳng bao giờ hết.

Quý Noãn nhìn quanh định chuyển sang bàn cuối dãy, phía gần hành lang. Nhưng trước khi kịp đi, cô đã bị Phó Tư Lãng phát hiện.

Anh hơi nghiêng người, ánh nắng ban mai từ cửa sổ hắt lên vai anh, cả người như chìm nửa vào ánh sáng, quầng sáng nhẹ bao quanh khiến anh trông có chút mơ màng.

Anh không nói gì, chỉ vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh, ý tứ rõ ràng. Quý Noãn cũng không phải trẻ con, sao lại không hiểu. Cô đành phải đón nhận ánh mắt thẳng thắn của anh, bước đến ngồi xuống.

Dù gì hai người cũng là bạn cùng nhóm, làm ngơ trước lời mời của đồng đội thì cũng hơi bất lịch sự.

Cuối cùng, cô vẫn ngồi vào chỗ cũ hôm trước.

Khoảng cách giữa họ chưa đầy hai mươi centimet.

“Em mua đặc sản tặng người à?” Phó Tư Lãng để ý đến túi đồ cô xách, bốn chữ to đập vào mắt: “Đặc sản Kinh Đô”

Quý Noãn vội nhét túi xuống gầm bàn: “Người ta tặng.”

Lần đầu tiên Phó Tư Lãng thấy có người tặng “đặc sản Kinh Đô” cho người sống ngay tại Kinh Đô. Anh bật cười: “Tặng đặc sản Kinh Đô cho người Kinh Đô?”

Quý Noãn cũng thấy bất lực, không hiểu tại sao Vi Phong Hoa lại tặng cô cái này, rõ ràng chỉ cần rủ đi ăn là được rồi, làm như cô là khách du lịch vậy.

Dù sao cũng là quà người khác tặng, cô không muốn nói nhiều, bình thản mở sách ra: “Ăn được là được.”

Chỉ là làm khá mất công, nhưng may mà có Tiết Ngọc Tình ham ăn, chuyện gì cũng không thành vấn đề.

Phó Tư Lãng gửi cho cô một danh sách phim trên WeChat: “Anh liệt kê sẵn một list phim rồi, tầm mười bộ, xem xong chắc viết được.”

Giáo viên yêu cầu tiểu luận môn này phải có ví dụ phân tích, nên việc xem phim là không thể thiếu.

Ý anh là viết bài luận. Quý Noãn mở khung chat của anh ra, ngoài phần đặt tên ghi chú khi kết bạn, chỉ có đúng file tài liệu này.

Tên file nghe có vẻ nghiêm túc, nhưng nhìn thế nào cũng thấy có gì đó kỳ lạ.

Đối mặt với cái tên của đề tài luận văn, nhiệt độ trên người Quý Noãn tăng lên từng chút một.

Phía trước hai hàng ghế là hai bạn nữ đang trò chuyện sôi nổi, bàn về chuyện phân nhóm.

“Biết thế lúc đó mình đừng giành môn này sớm quá. Chậm một chút, lỡ đâu mình được xếp ngay trước Phó Tư Lãng thì sao!”

“Sao, chê tớ à?”

“Không phải! Ai mà không muốn được học cùng học bá chứ? Nhưng mà nghĩ đến tiêu chuẩn của học bá chắc cao lắm, tự dưng lại thấy không dám mơ.”

“Tuần nào cũng được ngồi học cùng soái ca thế này là mày lời to rồi còn gì!”

Hai người kia nói chuyện không hề kiêng dè. Quý Noãn nghe mà xấu hổ muốn chui xuống gầm bàn, không gì xấu hổ bằng chuyện bị bàn tán khi chính “nhân vật chính” đang ngồi ngay sau lưng họ.

Nghĩ vậy, cô lén liếc sang Phó Tư Lãng.

Anh vẫn bình tĩnh lưu một tài liệu dịch thuật, chẳng có biểu cảm gì, tập trung xử lý công việc.

Quý Noãn cũng không dám phân tâm nữa, tranh thủ thời gian viết phần kịch bản cho bài tập.

Suốt tiết học, dù lần thứ hai ngồi cùng bàn, hai người gần như không nói câu nào, mỗi người đều chăm chú làm việc riêng.

Kiểu tương tác yên lặng, ai làm việc nấy thế này, dường như đã hòa nhập vào từng khoảnh khắc, tự nhiên đến mức chẳng có gì đặc biệt.

Mười phút trước khi tan học, Quý Noãn nhận được tin nhắn từ đàn chị trong bộ phận.

Lý Tiểu Miên:
Tiểu Noãn, bên đối tác có chút trục trặc, vài chi tiết chưa xác nhận rõ. Chị sẽ gửi contact của trưởng nhóm câu lạc bộ đó cho em, em nhắn hỏi xem bên họ đã làm xong PPT cho buổi trình diễn cuối tuần chưa, có cần sửa gì không. Xong rồi báo lại cho Đặng Khúc Khúc hộ chị.

Lý Tiểu Miên:
‘Chị đang bận việc gấp, em hỏi giúp nhé, hỏi xong để lại tin nhắn cho chị là được.’

Không cho Quý Noãn cơ hội thắc mắc tại sao không để Đặng Khúc Khúc hỏi trực tiếp, dù gì đối phương cũng đã có liên lạc với câu lạc bộ rồi, quen biết và tiện trao đổi hơn.

Quý Noãn mở danh thiếp mà chị gái kia vừa gửi.

Yan.

Cô chán nản, vì bản thân vốn không giỏi giao tiếp, nên lúc đầu mới chủ động xin làm phần tổng hợp tài liệu. Ai ngờ đến lúc này lại phải đi liên lạc với người lạ.

“Em quen Cố Diên?” Giọng nam bên cạnh vang lên, mang chút lạnh nhạt xa cách. Phó Tư Lãng liếc thấy cô đang nhìn chằm chằm vào avatarđó là ảnh đại diện của Cố Diên. Anh nhớ lúc Cố Diên đổi ảnh còn khoe khoang cả tuần, bảo là bạn gái chụp cho.

Cô bỗng hiểu ra, Yan chính là Cố Diên mà Phó Tư Lãng nói đến.

“Không quen. Chị em nhờ em liên hệ anh ta, hỏi chuyện của câu lạc bộ.” Quý Noãn lại phát hiện ra một vấn đề nghiêm trọngcô còn chẳng biết đối phương thuộc câu lạc bộ nào.

Phó Tư Lãng thản nhiên nói: “Hỏi anh cũng được.”

Quý Noãn ngạc nhiên: “Anh?”

Phó Tư Lãng: “Anh và cậu ta cùng một câu lạc bộ.”

Quý Noãn làm việc rất chỉn chu: “Chuyện này liên quan đến báo cáo ngày mai, PPT là do anh ta phụ trách.”

Ý cô là, hỏi Cố Diên thì chắc ăn hơn.

“Anh là phó chủ nhiệm câu lạc bộ.” Phó Tư Lãng lần đầu nói rõ chức vụ của mình, giọng nghe xa cách và có phần ngượng ngùng.

Quý Noãn cũng không muốn add thêm người nào khác, liền nói luôn: “Vậy bên anh có cần sửa lại PPT không? Bọn em cần tổng hợp lại toàn bộ tài liệu.”

Phó Tư Lãng mở khung chat với Cố Diên: “Chờ chút.”

Quý Noãn: “…”

Hình như… cũng không khác nhau là mấy.

Tự an ủi mình là vẫn có khác biệt, ít ra cô không cần trực tiếp đối mặt với người lạ, đó đã là khác biệt lớn nhất rồi.

Phó Tư Lãng thì không thấy có gì bất thường với hành động của mình, vẻ mặt vẫn bình thản. Anh chuyển tiếp thông tin vừa hỏi được cho Quý Noãn: “Có một chỗ cần sửa, sửa xong tôi gửi cậu.”

“Cảm ơn.” Quý Noãn thu lại ánh mắt, ít nhất thì nhiệm vụ cô cũng coi như hoàn thành rồi.

Tối hôm đó, sau khi tắm xong, cô nhận được tài liệu từ Phó Tư Lãng, liền chuyển tiếp cho Đặng Khúc Khúc. Đối phương không nhắn lại, Quý Noãn nhìn chằm chằm khung chat rồi thở dài.

Hai người vốn quen từ trước, cùng học một trường cấp ba, nhưng quan hệ lại không thân thiết cho lắm.

Bên phía Ương Ương đang giục cô lên mạng, mở mic cùng viết bản thảo. Quý Noãn cũng không nghĩ nhiều nữa.

Tối thứ Sáu, Tiết Ngọc Tình và Doãn Điềm Sâm đều về nhà, học bá Lê Nhụy thì vùi đầu trong phòng thí nghiệm, đến giờ giới nghiêm mới quay về, nên cả phòng ký túc chỉ còn lại Quý Noãn. Cô tiện thể nói chuyện cùng Ương Ương.

Ương Ương lập một phòng, gửi cô một dãy số, trong tai nghe vang lên giọng cười hề hề không hợp với thân phận thiếu nữ của cô ấy, còn cố ý nặn giọng nói: “Đây là mã phòng, bảo bối mau vào! Tối nay không ba lần không tan cuộc, điên cuồng tới sáng!”

Quý Noãn hiểu ngay ẩn ý trong câu nói của cô, nhưng tim vẫn hẫng một nhịp.

Vì hai người viết chậm nên mỗi lần mở phòng viết đều lấy mốc 1000 chữ làm mục tiêu “cắm cờ”, nhưng giọng điệu của Ương Ương khiến cô có cảm giác như họ thật sự đang làm mấy chuyện cần che mờ bằng pixel.

Vừa vào phòng Ương Ương liền hỏi: “Đại học thấy ổn không?”

Quý Noãn: “Ổn, tạm thích nghi được.”

Ương Ương: “Có gặp chuyện gì kỳ lạ không, tớ mê mấy vụ kỳ ngộ nhất đó, kể nghe đi!”

Với người khác thì cô không dám mở lòng, nhưng mạng lại là một lớp vỏ bảo vệ, vì vậy Quý Noãn kể cho Ương Ương chuyện liên quan đến Phó Tư Lãng, lược bỏ phần xao động trong lòng, kể bằng một góc nhìn khách quan về cách họ gặp nhau.

“Thế rồi hai người bắt đầu nói chuyện luôn à?” Ương Ương bỏ cả bản thảo, kéo cô hỏi dồn: “Rồi sao nữa?”

“Chẳng có gì nữa, mới quen chưa đầy ba ngày, không thân, gặp nhau cũng chỉ là xã giao.” Quý Noãn vẫn tỉnh táo lắm.

Ương Ương lại hỏi: “Vậy là không có khả năng gì à?”

Quý Noãn: “Đừng nghĩ nhiều quá.”

Ương Ương không tiện hỏi thêm, cũng chẳng còn tâm trạng đào sâu chuyện chàng trai kia, vì Quý Noãn đã hoàn thành chỉ tiêu trước, khiến cô sốt ruột vò đầu, không dám tám nhảm nữa.

Quý Noãn bảo cô cứ viết tiếp, còn mình khoác áo ra siêu thị mua ít đồ.

***

Siêu thị nằm ở toà trung tâm trong khu ký túc, rất gần, quy mô cũng lớn.

Quý Noãn bỗng thèm đồ ngọt, lấy liền ba lon sữa ngọt, tiện tay mua thêm đủ loại kẹo, lúc ra quầy tính tiền hơi vội, không ngờ lại đụng phải người đi ngược chiều còn gấp hơn.

Phó Tư Lãng phản xạ cực nhanh, đỡ lấy cô, vừa đứng vững lại đã nhận ra là Quý Noãn, mắt liếc qua đống đồ trong tay cô rồi bật cười: “Nửa đêm ăn đồ ngọt không sợ sâu răng à?”

Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, Quý Noãn còn đứng ngây trong vòng tay anh, mãi mới định thần lại, cô lùi một bước, ôm chặt túi đồ, hơi cố chấp đáp: “Anh mới là người sâu răng ấy.”

Phó Tư Lãng siết nhẹ tay, trong lòng vẫn còn cảm giác tóc cô chạm vào, mềm mại mượt mà.

Lúc ấy cô mới phát hiện túi đựng kẹo đã rỗng, nhìn xuống thì thấy cả đống kẹo rơi vãi đầy đất, thời tiết oi bức nên chủ quán vừa tưới nước trước cửa, khiến tất cả kẹo rơi đúng vào vũng nước – khỏi cần nghĩ cũng biết không thể ăn được nữa.

Phó Tư Lãng cũng nhìn ra, vội nói: “Anh mua lại cho em.”

Rồi anh ngồi xuống, lấy khăn giấy trong túi ra, cẩn thận dọn sạch đám kẹo bẩn trên mặt đất.

Đến lúc anh mua lại từ siêu thị rồi quay ra, Quý Noãn mới hoàn hồn.

Thật ra rơi rồi thì cô cũng không định ăn nữa, hơn nữa ăn nhiều kẹo xong kiểu gì cũng thấy tội lỗi, coi như giảm bớt gánh nặng tâm lý đi.

Lúc đầu cô mua kẹo lẻ vì muốn nếm mỗi vị một chút, còn Phó Tư Lãng thì mua hẳn một túi cho mỗi vị – tổng cộng năm túi.

Quý Noãn thấy anh bù lại có hơi nhiều, nên áy náy nói: “Ăn nhiều quá dễ sâu răng đấy…”

Phó Tư Lãng cười: “Đừng ăn hết trong một đêm là được. Dù sao anh cũng va phải em, coi như anh bao kẹo cả kỳ này nhé?”

Giọng anh không hề tán tỉnh, nhưng Quý Noãn vẫn thấy tim nóng ran.

Cô siết chặt lòng bàn tay, tự nhắc bản thân bình tĩnh – chỉ là lời thoại bình thường thôi mà.

Ban đầu Phó Tư Lãng định đưa kẹo cho cô ôm, nhưng vừa nhấc thử thấy hơi nặng, bèn nói: “Anh đưa em về ký túc.”

Quý Noãn chưa kịp phản ứng, ngơ ngác “à” một tiếng.

Phó Tư Lãng quay người ra quầy mua thêm thứ mình cần, Quý Noãn nhìn thấy rõ – là một hộp thuốc lá.

Thì ra anh hút thuốc.

Hơi bất ngờ, nhưng cũng rất hợp với cảm giác mà anh đem lại trong lần nói chuyện thứ hai ở thư viện.

“Đi thôi.” Phó Tư Lãng đi trước, Quý Noãn bước chậm hơn nửa nhịp theo sau.

“Anh không có việc gấp à?” Cô nhớ lúc anh vào siêu thị thì trông có vẻ rất vội.

Phó Tư Lãng nghĩ đến đám bạn cùng nhóm đang trong phòng nghiên cứu, ai nấy mặt mũi như sắp tận thế, so với dáng vẻ rạng rỡ của cô gái đi bên cạnh, anh quyết định ngay.

“Đưa em về xong rồi tính.”

Quý Noãn không nói gì thêm, nhưng không thể phủ nhận là cô đã được làm cho vui vẻ.

Ai mà không thích nghe lời hay, cô cũng vậy.

“Em ở Lê Viên à?” Phó Tư Lãng quay đầu hỏi.

Anh nhớ ký túc xá nữ của khoa Thương mại là ở khu Lê Viên.

“Ừ.” Quý Noãn bắt kịp bước chân anh, sợ không khí ngượng ngùng nên gợi chuyện: “Anh ở Lan Viên à?”

Phó Tư Lãng: “Anh ở ngoài trường.”

Quý Noãn nhìn đồng hồ, gần 21h rồi, liền hỏi: “Vậy anh không về à?”

“Nhóm anh còn chưa viết xong bài luận, vẫn đang cày.” Phó Tư Lãng vừa nói xong, Quý Noãn đã thấy dưới lông mi anh là quầng thâm nhàn nhạt – có lẽ đã mấy hôm chưa ngủ ngon.

Cô không giỏi an ủi, trước khi vào toà nhà ký túc, cô nhét viên kẹo duy nhất còn lại vào tay anh, trong ánh mắt sắc lạnh ấy, cô bình tĩnh nói: “Ăn chút đồ ngọt là sẽ đỡ buồn ngủ, cố lên nhé.”

Nói xong cô liền chạy mất, để lại Phó Tư Lãng đứng dưới toà nhà.

Trong tay anh là một viên kẹo gói giấy đáng yêu, anh bất giác mỉm cười. Thật ra anh không thích đồ quá ngọt, nhưng cuối cùng vẫn cho viên kẹo vào túi.

Ăn ngọt thật sự giúp tỉnh táo hơn à?

Anh nghĩ, có thể lắm chứ.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play