Tai nghe đồng bộ với phần phát biểu trên bục, không lâu sau, trong tai Quý Noãn vang lên một giọng nói lạnh lùng, không mang theo chút cảm xúc vang lên trong tai nghe.
Cô bật cười khẽ, cô đoán đúng rồi.
Người đảm nhận phiên dịch Trung – Nhật chính là Phó Tư Lãng.
Thật ra trước đó cô cũng không chắc anh sẽ làm ở kênh nào, lúc điều chỉnh tai nghe chỉ là đánh cược một phen. Dù chỉ là chuyện nhỏ, nhưng khóe môi cô vẫn giữ mãi nụ cười.
Có lẽ... giữa họ thực sự có chút duyên phận.
Cô nhấn tăng âm lượng lên một nấc, đến cả những khoảng ngừng giữa câu của anh cũng nghe được rõ mồn một.
Chất giọng anh trầm thấp, ngắt câu gọn gàng, âm sắc như gió lướt qua lá cây.
Tiếng Nhật của Phó Tư Lãng mang theo một chút “tê dại” dễ chịu. Quý Noãn vốn đã xem không ít anime, thầm nghĩ nếu anh làm seiyu*, chắc chắn cũng là hạng nhất trong ngành.
* Seiyū (声優) chính là những diễn viên lồng tiếng ở Nhật Bản cho các anime, game, lồng tiếng Nhật cho phim nước ngoài. Ngoài ra, họ còn thuyết minh cho các chương trình TV và quảng cáo, thậm chí lấn sân sang lĩnh vực ca hát.
Dù không hiểu tiếng Nhật, cô vẫn bị giọng nói của anh cuốn hút. Đến khi anh nói “ありがとうございます” (cảm ơn), cô mới như bừng tỉnh, ngẩng đầu lên.
Trên sân khấu, đại diện phát biểu của Hoa quốc cũng vừa cúi người chào kết thúc.
Tiết Ngọc Tình bên cạnh lập tức kích động nắm tay cô:
“A Noãn! Tớ quyết định rồi! Tớ nhất định phải vào nhóm nghiên cứu của cô giáo! Lĩnh vực này còn rất nhiều khoảng trống cần nghiên cứu, nếu khu thương mại tự do được xây dựng, thì sẽ là một cơ hội kinh doanh cực lớn đó!”
Quý Noãn ngượng ngùng ho nhẹ.
Nội dung bài phát biểu trên sân khấu cô không nghe nổi câu nào, chỉ mải nghe giọng dịch của Phó Tư Lãng.
Làm chuyện mờ ám xong, cô bỗng cảm thấy cả người nóng ran, như thể lúc còn nhỏ lén ăn vụng đồ ăn vặt, rồi dối bà nội vậy.
“Sao thế?” – Tiết Ngọc Tình nhìn cô đầy nghi ngờ “Cậu cũng thấy hứng thú rồi đúng không? Vậy tụi mình cùng vào nhóm nghiên cứu nhé?”
Quý Noãn không biết nói dối, cứ gặp câu hỏi không trả lời được là lại mím môi căng thẳng.
Tiết Ngọc Tình nhìn gương mặt trắng mịn của cô đầy nghi hoặc.
Sau đợt huấn luyện quân sự, gái đẹp phòng bên đều cháy nắng sạm da, vậy mà Quý Noãn vẫn trắng trẻo như trứng gà lột vỏ.
Da mịn như ngọc, trời sinh đã được ưu ái.
“Cậu không phải đang phân tâm đấy chứ?” Tiết Ngọc Tình nghi ngờ.
“Ừm…” Quý Noãn nhẹ gật đầu.
Tiết Ngọc Tình bất lực nhún vai:
“Thôi được rồi…”
Vẫn chưa từ bỏ, cô lại hỏi thêm:
“Cậu thực sự không muốn vào nhóm nghiên cứu của cô giáo sao?”
Quý Noãn mỉm cười, lúm đồng tiền hiện ra nhẹ nhàng nơi má lúm, khiến Tiết Ngọc Tình đoán chắc câu từ chối sắp tới cũng sẽ ngọt đến mức khiến người ta mềm lòng.
“Thôi, không cần đâu. Cậu vào đi, tớ không hợp đâu.”
Giọng nói dịu dàng, êm như gió thoảng.
Cô vốn là sinh viên chuyển ngành vào Học viện Kinh doanh, đến tận buổi học định hướng đầu tiên vẫn không rõ mình đang học ngành gì.
Tất nhiên, đến bây giờ cũng chưa chắc đã hiểu rõ hơn.
Lúc học cấp ba, cô chỉ có một mục tiêu duy nhất, thi đậu Đại học Kinh Đô.
Giờ thì mục tiêu đã hoàn thành, nhưng cô lại trở nên mông lung, cả việc học cũng không còn động lực như trước.
Tiết Ngọc Tình vội vã gật đầu:
“Được được, để tớ!”
Cô đúng kiểu người bị lúm đồng tiền làm cho mê mẩn, cam tâm tình nguyện liều mình “cày cuốc” vì nó.
Khi chuyên tâm làm một việc, thời gian trôi qua rất nhanh.
Chớp mắt, hội nghị đã gần kết thúc, giọng nam rõ ràng trong tai nghe cũng dần ngừng lại.
Tiết Ngọc Tình đầy cảm hứng sau buổi họp, dặn Quý Noãn ra cửa đợi mình, còn cô thì chạy đi tìm cô giáo để nhanh tay đăng ký trước mọi người.
Nhìn bóng lưng hào hứng của Tiết Ngọc Tình, Quý Noãn không khỏi thở dài.
Cô thật sự ngưỡng mộ tinh thần của Tiết Ngọc Tình—đúng chuẩn một sinh viên năm nhất đầy kỳ vọng vào tương lai. Còn cô thì lại giống sinh viên năm tư mỗi ngày đều mệt mỏi đi tìm việc.
Cô không dám liếc về góc khuất nơi đặt buồng dịch cabin, sợ lại bị Phó Tư Lãng bắt gặp.
Hội trường đã gần dọn xong, tiếng trò chuyện phía sau của nhóm Phó Tư Lãng nghe rất rõ.
Quý Noãn vẫn ngồi yên tại chỗ, giữ nhịp thở thật nhẹ, nghe trọn từng chữ không sót.
“Hoàn hảo luôn!” Cố Diên quàng tay lên cổ Phó Tư Lãng, cười toe:
“Tối nay nhất định phải đi ăn một bữa linh đình!”
Phó Tư Lãng lạnh lùng gạt tay anh ta ra:
“Mọi người đi đi.”
Cố Diên nhíu mày:
“Không phải chứ, tối nay là tiệc hội nhóm mà, cậu cũng muốn vắng mặt à?”
“Tôi bao.” Phó Tư Lãng đáp gọn.
Cố Diên cũng không quan tâm anh có đi hay không, nghe thấy “bao” liền hào hứng:
“Không thành vấn đề! Tí nữa gặp nhé!”
Nghe tiếng bước chân dần xa về phía cửa sau, Quý Noãn mới khẽ thở phào nhẹ nhõm, thu dọn đồ đạc rồi đứng lên.
Nhưng vừa xoay người lại đã đụng ngay phải một người đang đứng gần cửa là Phó Tư Lãng.
Anh vẫn chưa rời đi.
Tim Quý Noãn khẽ co rút.
Anh đứng đó, cúi đầu xử lý tin nhắn trên điện thoại.
Cả người mặc âu phục, tựa như bước ra từ một truyền thuyết, điềm đạm, nho nhã.
Cô không dám ngồi lại nữa, đành cứng người bước từng bước về phía anh, cố gắng tỏ ra bình tĩnh khi đi ngang qua.
Khoảng cách giữa hai người chưa đến nửa mét.
Phó Tư Lãng tựa lưng vào tường, bỗng nâng tay lên từ trong túi quần.
Quý Noãn nín thở…
Thời gian như thể bị kéo chậm lại.
Ngay khi Quý Noãn tưởng sẽ xảy ra điều gì đó, Phó Tư Lãng lên tiếng.
Nhưng anh chỉ đang nói chuyện điện thoại.
“Tớ sẽ đến đúng giờ.”
“Yên tâm.”
Chưa đến ba giây, Quý Noãn không dám dừng lại, bước chân vội vã rời khỏi hội trường.
Khi hai người sượt qua nhau, cô nghe thấy anh khẽ cười trong mũi.
Nhẹ như gió thoảng, không mang theo ý trêu đùa, là kiểu ứng xử đã thành thói quen trong những mối quan hệ xã giao của anh.
Cô như bị một luồng sức mạnh vô hình kéo bật đi, không biết mình đang ở đâu, chỉ thấy mơ hồ lạ thường.
Chạy mãi đến khi thấy ánh sáng phía trước, cô mới lấy lại bình tĩnh.
Tiết Ngọc Tình vừa được thầy giáo hứa cho phỏng vấn, dọc đường hào hứng kể chuyện, Quý Noãn chỉ đành gắng phối hợp trò chuyện để dẹp tan cảm giác mất kiểm soát vì cú chạm vai bất ngờ vừa rồi.
Về tới ký túc xá, viết xong bản thảo thì chị khóa trên ở ban thư ký gọi điện bảo cô đến văn phòng in một tập tài liệu, mai phải phân phát cho các câu lạc bộ.
Quý Noãn khoác áo bò chạy ra ngoài.
Dù ban đêm khu sinh hoạt của trường rất nhộn nhịp, nhưng chỉ giới hạn ở sân thể thao trước tòa nhà.
Câu lạc bộ patin và câu lạc bộ nhảy đường phố vẫn đang luyện tập, nhưng cô không có thời gian dừng lại xem, chạy thẳng đến văn phòng làm việc theo chỉ dẫn của chị khóa trên.
Cô chưa từng sử dụng máy in, nhưng rất giỏi dùng Baidu, thử vài lần là hiểu cách căn chỉnh định dạng.
Trong lúc dựa vào máy chờ in đủ bốn mươi bản, điện thoại rung lên liên tục vì tin nhắn WeChat.
Cô mở ra xem, là bố mẹ nhắn cho cô gần đây.
Bạch Vân Mẫn: ‘Tiểu Noãn, dịp Quốc Khánh mẹ phải đưa em con đi thi đấu ở thành phố bên cạnh, con sang nhà bố nhé.’
Bạch Vân Mẫn: ‘Đợi mẹ về sẽ đưa con đi ăn ngon.’
Quý Sơn: ‘Tiểu Noãn à, dịp Quốc Khánh bố sẽ đưa cả nhà đi chơi mấy danh thắng nổi tiếng, con có muốn đi cùng không?’
Quý Sơn: ‘Con yên tâm, bố đã nói với dì Tô rồi, dì rất hoan nghênh con đến.’
Quý Sơn: ‘Em trai con cũng rất mong con tới chơi.’
Đọc đến tin nhắn cuối cùng, Quý Noãn chỉ biết tự giễu cười.
Đây là lần thứ hai mẹ cô liên hệ sau khi cô lên đại học, còn bố thì là lần đầu tiên.
Bọn họ đã ly hôn và có gia đình mới từ khi cô mới hai tuổi. Cô lớn lên cùng bà nội ở thị trấn nhỏ, mấy năm qua mẹ chỉ gặp cô vài lần.
Bố thì mỗi năm đều về quê ăn Tết, nhưng lại không thân thiết với cô. Họ như một gia đình riêng biệt, ba người quây quần, còn cô chỉ là người đứng ngoài.
Mỗi lần họ về, cô đều lùi ra xa, không muốn khiến ai khó xử.
Lần này cũng vậy, cô vẫn rất biết điều.
Quý Noãn lạnh nhạt trả lời: ‘Dịp Quốc Khánh con có hoạt động câu lạc bộ, không đi được. Mọi người chơi vui nhé.’
Quý Sơn: ‘Được được, nếu con cần gì cứ bảo với bố nhé!’
Quý Noãn: ‘Dạ, cảm ơn bố.’
Cô đặt điện thoại xuống, thở dài một hơi. Xem ra kỳ nghỉ Quốc Khánh này cô sẽ một mình ở lại trường.
Nhưng nghĩ lại cũng tốt, ít nhất có thể tranh thủ viết thêm bản thảo.
Nghĩ tới việc có chuyện để làm, nỗi buồn vặt vừa nhen nhóm trong lòng liền tan biến.
Sau khi đóng tập tài liệu, cô bỏ vào ngăn tủ của bộ phận, chụp ảnh gửi báo cáo cho chị khóa trên.
Xuống lầu, câu lạc bộ nhảy đường phố đang sôi động, nhạc rock ầm ĩ khiến Quý Noãn thấy khó chịu.
Cô đi đến ngã rẽ rồi chọn vòng qua sân vận động để về ký túc xá, ít ra tránh được màn tra tấn bằng âm thanh.
Sân vận động buổi tối cũng rất náo nhiệt.
Sân phía gần ký túc xá là “thánh địa hẹn hò” thứ hai của các cặp đôi trong trường, còn “thánh địa” đầu tiên là ngay dưới ký túc xá nữ.
Hôm nay, Quý Noãn đi qua sân gần khu giảng đường nên vắng lặng hẳn.
Cô vừa bước lên đường chạy màu đỏ, đã nghe thấy tiếng ồn ào từ bãi cỏ trung tâm.
Một nhóm người đang cười đùa, có ai đó dẫn đầu hô lên “Hát một bài đi!”, phía dưới có đến mười người đồng thanh hưởng ứng.
Cuối cùng, một người đàn ông mặc hoodie ngồi phía sau đành đứng dậy, Quý Noãn tò mò nhìn sang, chắc là buổi tụ tập nhỏ của một câu lạc bộ.
Mấy tình huống như vậy ở đại học rất phổ biến.
Thường thì mấy người tăng ca xong đột nhiên nổi hứng sẽ kéo nhau đi ăn đêm, tâm sự về cuộc đời, chẳng buồn quan tâm mai có tiết học hay không. Kiểu “không điên cuồng thì phí tuổi trẻ”.
Người đàn ông ngồi lên ghế cao, một chân chống lên thanh ngang, nhận cây guitar gỗ từ một cô gái đưa qua rồi đặt lên đùi.
Những ngón tay thon dài lướt qua dây đàn, đám người bên dưới lại bắt đầu la hét ầm ĩ, cổ vũ hết mình.
Anh khẽ cong môi cười, như bất đắc dĩ trước sự nhiệt tình ấy.
Quý Noãn không ngờ người chơi đàn lại là Phó Tư Lãng.
Thật quá bất ngờ.
Anh bình thản chỉnh âm, động tác rất chuyên nghiệp.
Quý Noãn không định rời đi ngay, lùi lại phía sau, đứng trong vùng tối, lặng lẽ nhìn anh từ xa.
Một chàng trai khác đứng dậy, cầm lấy chiếc micro nối với loa, tự tin nói:
“Vậy để tôi hát tặng mọi người một bài.”
Phía dưới lập tức vang lên một tràng “ồ—” dài, kiểu trêu chọc mỗi khi có ai lên giọng chém gió như nghệ sĩ tấu hài.
Phó Tư Lãng gảy một đoạn ngắn, ngón tay lướt rất nhanh trên dây đàn.
Rồi đột nhiên, năm ngón tay cùng lúc chặn lên dây đàn, mọi âm thanh dừng lại.
Chỉ mất chưa đến năm giây, nhưng đã hút trọn sự chú ý của tất cả mọi người.
Kể cả Quý Noãn.
Ngay sau đó, anh bắt đầu chơi nhạc.
Lần đầu tiên Quý Noãn thấy có người chơi một bản nhạc nhanh mà không hề lắc đầu điên cuồng hay nhảy nhót phấn khích.
Phó Tư Lãng chỉ nhẹ nhàng gật đầu theo nhịp.
Giọng hát cất lên, phá vỡ phần đệm đàn đẹp như mơ.
Với Quý Noãn, chàng trai kia hát tiếng Nhật như sói tru, chẳng có kỹ thuật, toàn cảm xúc.
Mà như vậy còn là nói giảm nói tránh.
May mà trước điệp khúc có một đoạn chỉ đệm đàn, hoàn toàn là sân khấu của Phó Tư Lãng.
Và mỗi lần anh chơi, đều khiến Quý Noãn bất ngờ.
Đột nhiên, anh cúi người thấp xuống một chút, đốt ngón tay gõ lên thân đàn, âm thanh vang lên trong trẻo như tiếng gỗ rỗng vọng lại.
Khớp hoàn hảo với nhịp nhạc.
Hóa ra đàn guitar cũng có thể dùng làm nhạc cụ gõ? Quý Noãn thầm nghĩ.
Sau này khi Phó Tư Lãng giải thích, cô mới biết kỹ thuật đó gọi là fingerstyle — ngón tay gảy đàn kết hợp gõ tạo nhịp.
Đoạn cuối cùng, năm ngón tay anh lướt đi như bay trên sáu dây đàn, bên dưới mọi người phấn khích hò reo.
Với Quý Noãn, giống như đang lật sang một trang sách mới, đầy bất ngờ và những điều chưa từng biết.
Buổi sáng, anh còn mặc vest chỉnh tề làm phiên dịch trong một hội nghị quốc tế,
Tối đến, anh lại mặc hoodie tùy ý, ngồi trên bãi cỏ chơi đàn, có phần phóng khoáng, chẳng khác gì những sinh viên khác – tràn đầy sức sống của tuổi trẻ.
Tim cô đập dồn dập như sấm.
Đó là dấu hiệu một cơn mưa xuân sắp đến.
Đã chẳng kịp tránh, chỉ biết âm thầm rơi vào.
Giống như trên một hành tinh hoang vắng trong dải ngân hà, một đóa hồng bỗng mọc lên, vươn mình nở rộ dưới ánh sao.