Việc dẫn đường thực sự chỉ đơn giản là dẫn đường, nếu là bạn bè thân thiết một chút thì ít ra cũng nên nói vài câu để không khí bớt ngột ngạt.
Thế nhưng, từ đầu đến cuối Đại hoàng tử đều không hề mở miệng lấy một lời.

Trần Niệm len lén nhìn hắn, Shafray vẫn nhìn thẳng phía trước, thậm chí không thèm liếc mắt nhìn cậu.

Hừm, Trần Niệm lặng lẽ bĩu môi. Đây là cách bình thường anh trai mình và vị hôn phu của anh ấy đối xử với nhau sao? Thật thú vị đấy.

Cậu lặng lẽ theo sau Shafray, cùng hắn bước vào nhà ăn.

Nhà ăn này được chuẩn bị riêng cho bọn họ, không có vị khách nào khác. Shafray bước đến chiếc bàn cạnh cửa sổ, chủ động kéo ghế giúp Trần Niệm.

"Cảm ơn." Trần Niệm không khách sáo mà ngồi xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ. Việc chọn nơi dùng bữa cạnh cửa sổ vốn là thói quen của Trần Từ, mà giờ đây Trần Niệm cũng cảm thấy rất hợp ý.

Tấm khăn trải bàn thêu ren mềm mại buông xuống, chiếc bình sứ trắng cắm vài bông hoa tươi vừa mới hái. Những đóa dạ lan trắng muốt e thẹn nở trên cành, cánh hoa thuần khiết mềm mại xếp chồng lên nhau, nhụy vàng nhạt ẩn mình bên trong, tỏa ra hương thơm thoang thoảng.
Không kìm được, Trần Niệm vươn tay chạm nhẹ vào cánh hoa lành lạnh. Hạt sương đọng trên đó lăn xuống, thấm ướt đầu ngón tay cậu.

Nhà ăn nằm trên tầng ba, từ cửa sổ nhìn xuống, con đường rộng rãi, sạch sẽ kéo dài đến tận chân trời. Đây là khu vực thuộc hoàng gia nên vô cùng yên tĩnh, cây xanh xung quanh đều được chăm sóc cẩn thận.

Trước đây Trần Niệm chỉ từng thấy nhiều cây cối đến vậy ở khu công trình bỏ hoang, nên nhất thời có chút không rời mắt nổi.

Cậu cố gắng giữ phong thái điềm tĩnh, nét mặt nghiêm nghị, bất kể nhìn thấy thứ gì lạ lẫm cũng không lộ chút cảm xúc nào, nỗ lực để bản thân trông giống Trần Từ hơn.

Chỉ là, sự tò mò trong đôi mắt hổ phách vẫn vô thức bộc lộ.

Shafray ngẩng đầu định hỏi Trần Niệm muốn uống gì, nhưng vừa liếc thấy dáng vẻ cậu nhìn ra ngoài cửa sổ liền khựng lại.
Ánh nắng chiếu vào mắt Omega, khiến đôi con ngươi trong suốt như viên bi thủy tinh. Sự tò mò hừng hực dưới đáy mắt chưa bao giờ rực rỡ đến thế.

Cuối cùng, Shafray không lên tiếng quấy rầy cậu, chỉ khẽ dặn dò người hầu bên cạnh mang lên loại đồ uống mà Trần Từ hay dùng nhất.

Bữa trưa nhanh chóng được dọn lên bàn, hương thơm hấp dẫn kéo Trần Niệm ra khỏi khung cảnh ngoài cửa sổ.

"Ăn đi." Shafray cầm lấy dao nĩa, vẫn như vô số lần từng dùng bữa chung với Trần Từ trước đây. Hắn và cậu ấy chỉ cần ăn phần của mình, ứng phó với sự sắp đặt của trưởng bối là được.

Thịt bò bít tết mềm mọng, chỉ cần ấn nhẹ là nước thịt trào ra. Đây là lần đầu tiên Trần Niệm được ăn món cao cấp như vậy, nên cách dùng dao nĩa có chút vụng về.

Cậu vốn đã ăn khá nhiều điểm tâm trong phòng chờ, không quá đói, ngoài việc loay hoay đấu trí với miếng bít tết, cậu bắt đầu tìm kiếm chuyện khác để làm.

Ví dụ như…

Trần Niệm nheo mắt lại.

Shafray cúi đầu, chuyên tâm dùng bữa. Đột nhiên, hắn cảm thấy chân mình bị ai đó chạm vào.

Hắn cho rằng Trần Từ vô tình đá phải, nên chỉ dịch sang một bên, thậm chí còn chẳng buồn ngẩng đầu nhìn.

Nhưng chỉ vài giây sau, chân hắn lại bị giẫm lên.

Lực đạo truyền qua lớp giày không mạnh không nhẹ, giống như đang cố tình thu hút sự chú ý của hắn.

Tay cầm dao nĩa của Shafray khựng lại. Ngay giây tiếp theo, lực đè trên mu bàn chân buông lỏng, thế nhưng một cảm giác khác lại thay thế—

Một bàn chân trần áp lên mắt cá chân hắn.

Shafray không biết Trần Từ đã cởi giày từ lúc nào.

Làn da trần trụi lướt nhẹ qua mắt cá chân hắn, sau đó linh hoạt chui vào ống quần, men theo cẳng chân hắn trượt lên trên.

Từng chút từng chút một, mỗi lần di chuyển đều kích thích từng dây thần kinh, đem sự mềm mại và ấm áp của làn da truyền thẳng vào đại não.

Động tác kéo dài có chủ ý, như một con rắn nhỏ quấn lấy hắn không buông.

Bị ống quần cản trở, bàn chân kia cuối cùng cũng không thể tiếp tục đi xa hơn, nhưng lại không chịu buông tha hắn, chỉ lắc lư cọ s*t tựa như trêu chọc.

Cảm giác này quá lạ lùng, không thể nào phớt lờ. Chẳng mấy chốc, nó đã chiếm lĩnh toàn bộ ý thức của Shafray, khiến mọi thứ khác đều trở nên nhạt nhẽo vô vị, ngay cả đồ ăn cũng chẳng còn hấp dẫn.

Cuối cùng, hắn không nhịn được mà ngẩng đầu lên—

Chỉ thấy thiếu niên đối diện, một tay chống cằm, tay còn lại thì lơ đãng nghịch dao nĩa, vẻ mặt hứng thú quan sát phản ứng của hắn.

Shafray: ……

Đối diện với ánh mắt của Alpha, Trần Niệm chẳng có chút tự giác của người vừa bị bắt quả tang, thậm chí còn được đà đạp hắn thêm hai cái.

Biểu cảm lúng túng thoáng hiện trên gương mặt Đại hoàng tử, ngay khoảnh khắc đầu tiên quả thực khiến Trần Niệm cảm thấy hài lòng.

Cậu nâng dao ăn lên môi, hơi ngẩng đầu, dùng đầu lưỡi liếm sạch lớp sốt tiêu đen còn sót lại trên lưỡi dao. Nước sốt quấn theo đầu lưỡi, rồi bị nhấn chìm vào giữa đôi môi.
Shafray quan sát mọi thứ rõ mồn một. Thì ra, vị hôn thê vốn lạnh lùng của hắn lại có một đầu lưỡi linh hoạt và đôi môi ửng đỏ đến vậy.

Hương thơm nhàn nhạt len lỏi vào chóp mũi, giống như mùi của một loài hoa nào đó, vừa thần bí lại thoáng qua quá nhanh, khiến hắn không thể xác định được rốt cuộc là hương gì.

Bốn mắt chạm nhau, Shafray mấp máy môi, nhưng cuối cùng vẫn ngập ngừng rồi hỏi thử: "Không khỏe lắm sao?"

Hôm nay, hành vi của Trần Từ thực sự rất kỳ lạ. Shafray không nghĩ ra lý do nào khác, dù sáng nay khi giúp cậu lẻn đi, mọi thứ vẫn còn bình thường.

"Một chút." Trần Niệm thuận theo lời hắn, muốn xem hắn sẽ phản ứng thế nào.

Suy nghĩ của Trần Niệm rất đơn giản — dù sao Shafray cũng là một gã cặn bã đã phụ bạc anh trai cậu, vậy thì cứ để hắn chủ động thử dò xét trước.
Từ trước đến nay, chưa có Alpha nào thoát khỏi những thủ đoạn của cậu. Bây giờ cậu đang giả làm Trần Từ, vậy lại càng có lý do để tiếp cận với Shafray hơn.

Trước tiên phải thăm dò thái độ của Shafray với Trần Từ, rồi tìm ra kẻ đã khiến Đại hoàng tử vương vấn trong lòng.

Cậu có thể dùng chút mánh khóe, để Shafray hiểu rõ ai mới là Omega mà hắn thực sự nên chú ý.

Rồi đến khi Alpha dần dần lún sâu không lối thoát, cậu sẽ nhẫn tâm đá hắn đi.

Shafray hoàn toàn không biết mình sắp gặp phải số phận gì. Hắn gọi người hầu đến, đổi cốc trà hoa nhài lạnh sang một ly nước ấm cho Trần Niệm, nghiêm túc nói:

"Uống nhiều nước ấm vào."

Trần Niệm: ………

Thật mất hứng.

Omega chỉ nhẹ nhàng đáp một tiếng, rũ mắt xuống, bàn chân vốn đang áp sát vào cẳng chân Alpha khẽ đá một cái rồi rụt về. Nghe tiếng động dưới bàn, có vẻ cậu đã xỏ giày lại.
Cậu không nói gì thêm, chỉ tiếp tục ăn, trở lại trạng thái im lặng quen thuộc. Chỉ là hàng mi luôn rũ xuống kia… lại như thể đang không vui.

Lúc này, Shafray hoàn toàn không còn tâm trạng ăn uống.

… Hắn có làm sai điều gì không?

Trông Trần Từ có vẻ không khỏe vì đến kỳ phát tình, hắn bảo cậu ấy uống nhiều nước ấm thì đâu có gì sai đâu chứ?

Nhưng cậu ấy giận rồi sao? Nếu không giận, tại sao lại rụt chân về khi vừa rồi còn chủ động cọ s*t hắn?

Khoan đã… hình như chính hành vi trước đó của Trần Từ mới là bất thường. Cậu ấy vốn cực kỳ ghét tiếp xúc thân thể với người khác, trong tình huống bình thường thì tuyệt đối sẽ không làm vậy với hắn.

Hiện tại, đáng ra phải coi là cậu ấy đã trở lại trạng thái bình thường mới đúng.

Shafray khẽ thở phào một hơi. Hắn nhìn thoáng qua sắc mặt Trần Niệm, ba miếng hai miếng ăn nốt phần thức ăn còn lại trên đĩa, rồi đặt dao nĩa xuống, chủ động nói với vị hôn thê đang không khỏe của mình: "Lát nữa tôi đưa cậu về nhé."

"Không cần đâu." Omega đối diện nhẹ giọng đáp: "Hôm nay cũng làm phiền anh rồi, tôi tự về được."

Đây là câu trả lời quen thuộc nhất của Trần Từ. Shafray cũng giống như mọi khi, không cố chấp thêm, nhưng không hiểu sao lại cảm thấy có chút bất an khó tả.

Hắn điều chỉnh lại tâm trạng, tự nhủ rằng vừa rồi chỉ là một đoạn nhạc đệm nho nhỏ do Trần Từ không khỏe mà thôi.

Cùng lúc đó.

Trần Từ thực sự đã đến Khu xử lý thông tin số 13 của Thần Sa, hay còn được gọi là Khu Z của thành phố ngầm.

Dù sao cậu cũng không phải Trần Niệm, nên đương nhiên sẽ không quay lại tìm Derek. Trần Niệm chỉ nói là đi cùng một người, nhưng không mô tả Alpha đó trông như thế nào. Có lẽ, ngay cả chính em ấy cũng không nhớ rõ.

May mắn là cậu đang cầm theo thiết bị cá nhân của Trần Niệm. Chỉ cần thông qua xác thực danh tính, cậu có thể thuận lợi trở về thành phố ngầm.

Bên trong Tín hiệu, mặt đất và tầng trên cùng dường như không có quá nhiều khác biệt. Bên dưới lớp đất nhân tạo và mặt đường, tất cả đều là kim loại và kết cấu máy móc.

Khu xử lý thông tin số 13 nằm khá sâu. Phía trên nó là khu tập trung đường ống, phòng động lực và khu lưu trữ dữ liệu, tất cả đan xen chồng chéo lên nhau, che kín mọi tia nắng.

Vô số ngọn đèn thắp sáng, ánh sáng nhân tạo xua tan đi bóng tối âm u.

Nếu không phải vừa mới từ tầng trên xuống, thật khó mà tưởng tượng được hiện tại đang là giữa trưa.

Nhưng so với sự không quen thuộc, cảm giác chiếm trọn lòng cậu lúc này là sự tò mò. Trần Từ lặng lẽ quan sát xung quanh — đây là lần đầu tiên cậu đặt chân vào khu vực bên trong Tín hiệu.

Nơi này chính là nơi Trần Niệm đã sinh sống suốt bao năm qua.

Tận mắt chứng kiến, cảm giác chân thực hơn nhiều so với những gì từng đọc trong sách báo.

Trần Từ bước đi, hòa vào dòng người trên đường.

Đám đông dần tản ra, những người đã tham gia cuộc diễu hành hoàng gia đang trở về với cuộc sống thường ngày, mỗi người lại đi đến nơi mà mình cần đến.

Trần Từ tra bản đồ theo địa chỉ Trần Niệm cung cấp. Nơi ở của cậu cách đây khá xa, nếu đi xe cũng mất gần một tiếng.
Nhưng bây giờ cậu rất đói.

Hay là tìm chỗ ăn trưa rồi hẵng về? Đúng lúc bên cạnh có mấy quán ăn nhỏ.

Nghĩ vậy, Trần Từ bước vào quán ăn gần nhất. Trong quán có khá đông người, phần lớn là công nhân làm việc quanh đây. Họ mặc đồng phục lao động lấm lem bụi bẩn và dầu máy, vừa vội vàng ăn để bù lại năng lượng tiêu hao suốt buổi sáng, vừa lớn tiếng cười nói với đồng nghiệp.

Giữa khung cảnh đó, một Omega trẻ tuổi như cậu trông có phần lạc lõng.

Trần Từ không kìm được mà quan sát họ lâu hơn một chút. Mỗi tháng, cậu đều có thể nhìn thấy các công nhân sửa chữa trên tòa tháp đối diện qua cửa sổ, nhưng những gì trước mắt lại hoàn toàn khác với tưởng tượng của cậu.

Có vẻ công việc của họ rất vất vả?

Trần Từ nhanh chóng dời mắt, nhìn sang bảng giá trên tường. Dù sao thì nhìn chằm chằm vào người khác cũng không lịch sự.
Một số món ăn có giá bị thay đổi nhiều lần, dấu vết của băng keo và bút lông vẫn còn rõ ràng. Nghĩ đến việc Trần Niệm sống trong thành phố ngầm từ nhỏ, lại phải chăm sóc người nhà bị bệnh, chắc chắn tình hình tài chính không dư dả gì. Vậy nên, tốt nhất cậu nên tiết kiệm cho em trai một chút, chỉ gọi món rẻ nhất để lót dạ.

Cậu mở tài khoản cá nhân của Trần Niệm ra. Mục số dư hiển thị rõ ràng: 0.11 tinh tệ.

Trần Từ: …………

Số tiền này, đến một viên kẹo còn chẳng mua nổi.

Giữa không khí ồn ào của quán ăn, Trần Từ im lặng và nhanh chóng rời đi. Xem ra cậu đành phải về nhà ăn cơm rồi.

… Nhưng chỉ có 0.11 tinh tệ, e là ngay cả tiền đi tàu công cộng cũng không đủ.

Nếu hai người họ không đổi lại, Trần Niệm sẽ làm gì?

Em ấy đi cùng bạn bè, có lẽ bạn bè sẽ giúp đỡ chăng? Có lẽ vậy.
Còn cậu, xung quanh chẳng có ai quen biết, cũng không rõ làm cách nào để kiếm tiền nhanh trong thành phố ngầm này.

Không ngờ cậu lại gặp phải tình huống khó xử này nhanh đến vậy. Hiện giờ cậu mắc kẹt ở đây, mà lựa chọn duy nhất trước mắt chỉ có thể là nhịn đói đi bộ vài tiếng đồng hồ để về nhà.

Dẫu rơi vào cảnh ngộ khó khăn, trên gương mặt Trần Từ vẫn không hề có chút thất vọng hay tức giận nào. Đôi mày ánh mắt vẫn bình thản như thường.

Trần Niệm không hề nói với cậu rằng tài khoản chỉ còn lại 0.11 Oggie, cứ thế để cậu một thân một mình bước vào thành phố ngầm xa lạ mà không có chút đảm bảo nào. Trong hoàn cảnh bình thường, có lẽ cậu nên tức giận, phải không? Nhưng cậu không biết.

Trần Từ cất bước, đi theo tuyến đường tối ưu mà bản đồ chỉ dẫn, hướng về phía nhà.

Cũng coi như nhân tiện ngắm cảnh dọc đường vậy. Một mình lang thang trên phố thế này, không cần bận tâm đến thời gian hay quy tắc, có thể dừng lại bất cứ lúc nào, cũng có thể tiếp tục bất cứ khi nào mình muốn — tự do quyết định mọi hành động của mình.

Chỉ là, Trần Từ đã quên mất một điều: một Omega như cậu đi lại trong thành phố ngầm thực sự không an toàn, đặc biệt là khi cậu đang dùng thân phận của Trần Niệm.

Cả khu Z này, không có Alpha nào là không biết Trần Niệm.

Ngay khi bóng dáng Alpha lạ xuất hiện phía trước, Trần Từ lập tức nhận ra mình đã bị chặn đường cả trước lẫn sau, bị dồn vào một con hẻm nhỏ.

Cậu lặng lẽ phóng tinh thần lực ra phía sau, tính cả tên đang ở phía trước, tổng cộng có sáu người, đều là Alpha.

Trần Từ dừng bước. Cậu chắc chắn rằng mình vẫn đang đeo vòng cổ của Trần Niệm, cũng luôn kiểm soát mức độ phát tán tin tức tố ổn đỉnh, giảm sức hấp dẫn đối với Alpha đến mức thấp nhất có thể.

"Trần Niệm!"

Tên Alpha cầm đầu cười hì hì bước đến gần. Hắn mặc một bộ đồ theo phong cách thời thượng mà Trần Từ khó hiểu nổi, trên mặt xuyên đầy cả chục chiếc khuyên từ mũi, môi đến tai.

Hắn tỏ vẻ thân thuộc, vươn tay định khoác vai cậu: "Sao hôm nay lại xuất hiện ở đây vậy?"

Trần Từ theo phản xạ nghiêng người, tránh đi bàn tay đang định chạm vào mình.

Mấy người này là bạn của Trần Niệm sao?

Cậu suy nghĩ một giây, dù thấy bọn họ không giống người đàng hoàng gì, nhưng với tâm thế có thể là bạn của Trần Niệm, cậu vẫn lịch sự trả lời: "Tôi có chút việc cần giải quyết."

"Giải quyết việc? Là tìm ai giải quyết?"

Giọng điệu của hắn đầy ám muội, rõ ràng ý tứ trong lời nói của hắn không hề giống cậu.

"Có cần bọn tôi giúp cậu xử lý không?"

Bàn tay phía trước thì tránh được, nhưng phía sau lại không kịp né. Một Alpha khác trực tiếp đặt tay lên eo Trần Từ, định nhân cơ hội ôm cậu vào lòng theo một tư thế cực kỳ thân mật.

Khoảnh khắc bị Alpha xa lạ chạm vào, biểu cảm vốn bình thản của Trần Từ cuối cùng cũng có chút dao động—

Tinh thần lực khổng lồ bùng nổ, trong chớp mắt bao trùm cả con hẻm nhỏ.

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play