Rượu mạnh chảy qua cổ họng, nóng rát như đang bốc cháy. 

Trần Niệm hờ hững vứt chai rỗng sang một bên, len qua hành lang hẹp dài tối tăm, bước ra khỏi cửa sau vắng vẻ của quán bar. 

Cậu còn chưa kịp bước tiếp thì một bàn tay bất ngờ vươn ra, nắm chặt lấy cổ tay cậu. 

"Trần Niệm." 

Giọng Alpha giống hệt con người hắn, tiếp cận nhanh chóng, mang theo khát vọng không thể che giấu: "Dạo này cậu đi đâu vậy?" 

Trần Niệm nheo mắt, trước mặt là một gã nhuộm tóc vàng. Cậu có quen, chỉ là nhất thời không nhớ nổi tên. Là William, Eddie, hay Bertram nhỉ? 

Nhưng mà, cái đó không quan trọng. 

"Anh đoán xem?" Trần Niệm thả lỏng toàn thân, thuận theo lực đẩy của Alpha mà tựa lưng vào bức tường phía sau, khẽ ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt gần trong gang tấc: "Dùng cái mũi chó của cậu ngửi thử là biết ngay thôi." 

Alpha cúi xuống, vùi mặt vào hõm cổ cậu. Chiếc mũi nhạy bén nhanh chóng bắt được vô số mùi hương, mùi rượu nồng nặc hòa quyện cùng mùi tin tức tố, đan xen lẫn lộn. 

Trên người Trần Niệm vương đầy mùi của đám Alpha khác, che đi mùi thơm ngây ngất của dạ lai hương. 

Không biết tối nay cậu đã nằm trong vòng tay bao nhiêu người, chỉ đến khi hơi men dâng lên, mới lười biếng rời khỏi. 

Trần Niệm mặc cho Alpha cọ s*t nơi cổ mình, một bàn tay hắn siết lấy eo cậu, tay kia đỡ lấy đùi cậu, gần như nhấc bổng cả người cậu lên, áp vào bức tường loang lổ. 

Chiếc áo khoác vốn đã không chỉnh tề nay càng lỏng lẻo hơn, rủ hờ trên bờ vai gầy. Lớp vải đen bó sát bên trong mỏng tanh, không chút che đậy, phác họa từng đường cong cơ thể, cuối cùng siết chặt nơi vòng eo thon gọn. 

Mùi tin tức tố của đối phương len vào cánh mũi, Trần Niệm nheo mắt, tận hưởng cảm giác được Alpha bao phủ, xoa dịu cơn xao động sâu trong cơ thể. 

Cậu chưa bao giờ quan tâm người ôm mình là ai. 

Với Trần Niệm, Alpha chẳng qua cũng chỉ là công cụ để cậu vui vẻ. 

"Tìm tôi lâu như vậy, chẳng lẽ chỉ để khoe cái mũi chó của cậu thôi sao?" 

Giọng nói của Omega mềm mại nhưng lời nói lại chẳng hề dễ nghe tí nào. 

Alpha đã quá quen với kiểu nói chuyện này của cậu, làm một con chó ngoan ngoãn dưới chân Trần Niệm cũng chẳng có gì là không tốt. 

Đây chính là Omega mà toàn bộ Alpha trong khu Z của thành phố ngầm đều khao khát. Cậu quá đẹp, đẹp đến mức dù biết rõ cậu là một bông hồng đầy gai độc, họ vẫn không thể cưỡng lại ham muốn chạm vào. 

Có vô số người dốc lòng khoe mẽ với Trần Niệm, nghĩ rằng chỉ cần cố gắng một chút, rồi lại một chút nữa, là có thể dỗ cậu ngoan ngoãn lên giường mình. 

Trong số đó, có cả Alpha trước mặt cậu, Derek. 

"Tất nhiên là có chuyện khác." Derek khẽ cười, nâng đầu lên khỏi hõm cổ Trần Niệm, nhìn vào đôi mắt sáng rực trong màn đêm của thiếu niên, thấp giọng nói: "Ngày mai sẽ có một cuộc diễu hành hoàng gia, tôi may mắn có được giấy thông hành lên tầng trên." 

"Ồ?" Trần Niệm khẽ nhướng mày. 

"Không biết tôi có vinh hạnh được mời—" 

"Suỵt." 

Trần Niệm giơ ngón trỏ lên, chặn ngay môi Derek, ngăn hắn tiếp tục nói ra những lời sến súa. 

Trong khoảnh khắc yên lặng, cậu hơi nghiêng người về phía trước, đặt một nụ hôn lên ngón tay mình. 

Hàng mi thiếu niên khẽ run, cảm nhận đối phương cứng đờ vì kinh ngạc. 

Đây là sự ban ân cậu dành cho Alpha, một nụ hôn, cách bởi một ngón tay. 

Derek trừng mắt nhìn, nín thở. 

Thế nhưng, trước khi hắn kịp làm gì hơn, Trần Niệm đã lùi lại. Dạ lại hương thoáng chốc quấn quýt nơi chóp mũi hắn, tựa một giấc mộng u huyền. 

"Được thôi." 

Trần Niệm đưa tay nhẹ nhàng đẩy Derek ra, tiện tay kéo chiếc áo khoác sắp trượt xuống lại, rồi quay người đi về phía cuối con hẻm: "Vậy thì, hẹn ngày mai gặp." 

Bước chân cậu nhẹ nhàng, thoắt cái đã rời đi. Nếu không phải vừa nghe rõ câu trả lời của cậu, hẳn Derek sẽ nghĩ rằng cậu chẳng hề lưu luyến. 

Derek vội vã muốn đuổi theo. Nhưng mới bước được hai bước, hắn cúi đầu nhìn xuống, cắn răng chửi thầm một tiếng, cuối cùng không dám chạy đến nơi đông người nữa. 

Thế nên, hắn đã không thể thấy được khoảnh khắc Trần Niệm quay lưng, ý cười trong mắt cậu cũng vụt tắt. 

Trần Niệm đút hai tay vào túi, lững thững về nhà. 

Cậu hiểu rõ suy nghĩ của đám Alpha này. Rốt cuộc, chẳng phải tất cả bọn họ đều có chung một mục đích, mời cậu hẹn hò, rồi đưa cậu lên giường thôi sao? 

Chỉ đáng tiếc, chưa ai trong số họ từng nghĩ đến một chuyện, rốt cuộc, ai mới là kẻ bị xoay như chong chóng? 

Dù sao thì, cơ hội lên tầng trên xem diễu hành hoàng gia cũng là một món quà không tệ. Đã bao lâu rồi cậu chưa nhìn thấy ánh nắng thực sự? Ai lại từ chối một lời mời như vậy chứ? 

Trần Niệm bước vào khu sinh hoạt, luồn lách qua những đống rác và vũng nước bẩn trên mặt đất, băng ngang những mái lều thấp lè tè, bỏ lại sau lưng những tiếng cãi vã và chửi rủa không dứt. 

Cậu đẩy cánh cửa gỉ sét ra, bước vào tòa nhà cũ nát. Đèn lại hỏng nữa rồi, nhưng cậu cũng lười sửa. 

Lần mò trong bóng tối lên tầng ba, Trần Niệm giơ tay đặt lên khóa vân tay. Hệ thống nhận diện thành công, cửa chống trộm lặng lẽ mở ra trước mặt cậu. 

Cậu bước vào, vượt qua hệ thống quét mống mắt và khóa mật mã, cuối cùng mới thực sự mở được cánh cửa nhà. 

Ánh đèn ấm áp lập tức xua tan bóng tối trong hành lang. Trần Niệm đóng cửa lại, cất giọng gọi: "Khương thúc, con về rồi." 

Người đàn ông trung niên trong thư phòng ngẩng đầu lên: "Hôm nay về muộn thế." 

"Con tăng ca một chút." Trần Niệm đi đến phía sau ông, tự nhiên đưa tay xoa bóp vai và cổ cho ông: "Thuốc ở nhà còn đủ không ạ?" 

"Còn đủ dùng một tuần nữa." Người đàn ông đáp, tiếp tục cúi đầu hoàn thành công việc dịch thuật trong tay. 

Ông trông khoảng hơn năm mươi tuổi, gần như nửa khuôn mặt và cả đôi tay lộ ra dưới ống tay áo đều đầy vết sẹo bỏng nghiêm trọng, trông vô cùng đáng sợ. 

"Vừa hay hai ngày nữa con lĩnh lương rồi." Trần Niệm nói, tay vẫn nhẹ nhàng mát-xa. Hoàn toàn khác hẳn vẻ trụy lạc và quyến rũ khi ở bên ngoài. 

Nếu không phải trên người vẫn còn vương lại mùi tin tức tố của Alpha, trông cậu chẳng khác nào một đứa trẻ ngoan vừa tan học về nhà. 

Khương Đại là một Beta, không thể ngửi thấy mùi tin tức tố, chỉ đơn giản nhận xét: "Lại uống rượu à?" 

"Một chút thôi." 

Khương Đại không vạch trần cậu. Cái mùi rượu nồng nặc này, e rằng không chỉ là "một chút" đâu. 

Từ khi Trần Niệm có ký ức, hai người đã sống cùng nhau. Khương Đại một mình nuôi cậu lớn lên ở khu thành phố ngầm, vất vả thế nào không cần nói cũng biết. 

Lúc còn nhỏ, Trần Niệm luôn gọi ông là "ba", nhưng lần nào cũng bị ngăn lại. Lâu dần, cậu cũng ngoan ngoãn gọi theo yêu cầu của ông, "chú". 

Nhưng trong lòng Trần Niệm, ông chính là ba của mình. 

"Chú nghỉ ngơi sớm đi, nhìn lâu quá mắt lại không chịu nổi đấy." 

"Được rồi, chú đi ngủ đây." 

Khương Đại đặt chiếc kính lúp xuống, vết bỏng không chỉ để lại những vết sẹo lớn trên da mà còn làm tổn thương đôi mắt ông. Những năm gần đây, thị lực của ông ngày càng kém đi, đến mức phải dùng kính lúp để làm việc. 

Sau khi giúp Khương Đại đi nghỉ, Trần Niệm mới có chút thời gian rảnh. Cậu cởi đồ, bước vào phòng tắm, cuối cùng có thể rửa sạch những mùi hỗn tạp bám trên người. 

Dưới làn nước ấm áp, cậu thở dài một hơi, mang theo chút run rẩy. 

Dạ lai hương chầm chậm tỏa ra trong không khí, đó là mùi hương chỉ khi màn đêm buông xuống mới xuất hiện, nồng nàn quyến rũ, phảng phất một ý vị mê hoặc lòng người. 

Sự bức bối trong cơ thể vẫn chưa nguôi ngoai, lòng bàn tay bắt đầu nóng lên từng chút một. 

Nếu không kiểm soát, chẳng bao lâu nữa cậu sẽ sốt cao và rơi vào kỳ phát tình. 

Trên bụng dưới, hình xăm vì nhiệt độ tăng cao mà dần hiện lên một sắc đỏ thẫm đặc biệt. Rõ ràng, đó là dấu ấn cấm dục. 

Một hình xăm do chính Trần Niệm tự tay khắc lên cơ thể mình. 

Cậu không giống những Omega khác. 

Đa số Omega đều yếu đuối, ngoan ngoãn, xấu hổ khi đối diện với những thay đổi và bản năng của cơ thể. 

Nhưng Trần Niệm thì không, cậu chưa bao giờ cảm thấy đây là chuyện đáng xấu hổ. 

Từ khoảnh khắc phân hóa thành Omega, cậu đã không ngừng khao khát Alpha. Sự thèm muốn đó như một miếng bọt biển ngấm nước, mỗi ngày đều âm thầm phình to, gần như lấp đầy toàn bộ con người cậu. 

Giống như chính tin tức tố của cậu, nồng đậm, mãnh liệt, đến mức khiến người ta nghẹt thở. 

Nhưng vì kỳ vọng của Khương Đại, cậu chưa bao giờ thực sự vượt qua ranh giới. 

Trong mắt Khương Đại, đứa trẻ do ông nuôi lớn là một người có trách nhiệm, hiếu thuận, chịu thương chịu khó. 

Tất nhiên, cũng bởi vì Trần Niệm thấy đám Alpha suốt ngày lông bông ngoài kia quá bẩn. Cậu quý mạng sống của mình, sợ bị lây bệnh gì đó. 

Trần Niệm nhắm mắt, vòng tay ôm lấy chính mình. 

Dòng nước nóng ấm xối lên cơ thể chẳng khác nào một loại kích thích, cậu cố nhịn hai giây, rồi quyết định không nhịn nữa. 

Không dùng được Alpha, thì cậu vẫn còn món đồ silicon giấu dưới gầm giường. 

Tắt vòi sen, Trần Niệm quấn khăn tắm quanh người. Cậu mở tủ lạnh mini, lấy một ống thuốc ức chế ra, tự tiêm vào cánh tay, rồi rón rén trở về phòng ngủ, chuẩn bị tận hưởng niềm vui của riêng mình. 

Đối diện với ham muốn của bản thân, chẳng có gì đáng xấu hổ cả. 

. . . 

"Cạch." 

Ống tiêm rỗng bị ném vào thùng rác. 

Trần Niệm ấn nhẹ lên vết tiêm, rời khỏi phòng tắm. 

Cậu khoác lên mình chiếc áo choàng tắm rộng rãi, mái tóc còn ướt dán sát vào trán và thái dương. Làn da trắng muốt vì hơi nước mà phớt lên sắc đỏ nhàn nhạt, bàn chân trần chạm lên sàn nhà láng bóng. 

Những giọt nước từ đuôi tóc chảy xuống, trượt dọc theo đường cổ thon dài, để lại một vệt nước long lanh, cuối cùng đọng lại trong hõm xương quai xanh. 

Mùi hoa dạ lan nồng nàn đang dần nhạt đi dưới tác dụng của thuốc ức chế. Đồng thời, ngọn lửa trong cơ thể cũng bị ép xuống. 

Trần Niệm khẽ thở phào, thay bộ đồ ở nhà, rồi ngồi xuống mép giường. 

Căn phòng ngủ này vừa xa hoa lại vừa đơn điệu. 

Mọi thứ đều chỉnh tề, hoàn mỹ, như thể người sống trong đây chưa từng vướng bụi trần. 

Chiếc vòng chống cắn được đặt ngay ngắn trên tủ đầu giường. 

Bất kể xuất hiện ở đâu, chỉ cần có người bên cạnh, dù thân phận họ là ai, cậu đều phải đeo chiếc vòng này, bảo vệ chặt chẽ tuyến thể Omega sau gáy mình. 

Bởi vì từ rất lâu về trước, nơi đó đã thuộc về một người khác rồi. 

. 

Quản gia Al trong nhà bật màn hình ảo, đúng giờ nhắc nhở lịch trình tiếp theo của cậu: 

11:50 – Ăn trưa cùng Điện hạ Shaflay. 

13:30 – Nghỉ trưa. 

15:15 – Kiểm tra sức khỏe đột xuất. 

16:25 – Lớp học kèn clarinet. 

. . . 

Ánh mắt Trần Từ lướt qua lịch trình, dừng lại ở dòng cuối cùng: "Ngày mai 9:00 – diễu hành Hoàng gia." 

"Biết rồi." Giọng cậu bình thản, thậm chí có phần lạnh lùng. 

Màn hình ảo thu lại. Cánh tay máy vươn ra từ bức tường, nhẹ nhàng hong khô tóc cho cậu. 

Trần Từ ngồi yên bên mép giường, hờ hững nhắm mắt trong làn gió ấm, giống như một con búp bê sứ vô tri, chỉ lặng lẽ chờ đợi thời gian trôi qua, đến khoảnh khắc cậu phải hành động. 

Chẳng mấy chốc, tóc đã khô. Bộ trang phục dành cho bữa trưa cùng Đại hoàng tử đã được cánh tay máy gấp ngay ngắn, đặt trên ghế. 

Trần Từ cài chặt vòng chống cắn lên cổ, lặng lẽ mặc từng lớp quần áo sang trọng và phức tạp lên người. 

Chẳng bao lâu sau, cậu bước ra ngoài. Một nữ hầu Beta đứng đợi ở cửa cúi đầu hành lễ, dẫn cậu lên tầng thượng của cung điện, nhà hàng hoàng gia. 

Khi đến nơi, bên chiếc bàn cạch cửa sổ đã có người ngồi. Đó là một Alpha thân hình cao lớn, khoảng hai mươi bốn tuổi, mái tóc ngắn bạch kim cùng với đôi mắt màu tím như hoa violet. Chính là đại hoàng tử của đế quốc, Shaflay Vitaliyevich. 

Cũng là vị hôn phu của cậu. 

"Đợi lâu rồi." Trần Từ ngồi xuống đối diện anh ta. 

"Tôi cũng vừa mới đến." Shaflay đặt thiết bị liên lạc xuống, gương mặt chẳng tỏ chút cảm xúc. Chỉ thản nhiên nói: "Ăn thôi." 

Trần Từ khẽ đáp "Ừm", cầm lấy dao nĩa. Đôi tay cậu thon dài, trắng nõn, từng động tác ăn uống đều chuẩn xác và thanh nhã như thể đã được tính toán tỉ mỉ. 

Đó là thói quen khắc sâu vào cơ bắp sau những năm tháng luyện tập nghiêm ngặt. Từ khi có ký ức, cậu đã học các lễ nghi dùng bữa phức tạp của hoàng tộc. Bởi vì cậu không chỉ là một quý tộc, mà còn là Hoàng tử phi tương lai. 

Nhưng hôm nay Trần Từ ăn khá chậm. Cậu vẫn chưa khỏe, những triệu chứng từ kỳ phát tình vẫn đang âm thầm hành hạ cơ thể Omega. 

Dạ lai hương lại nhẹ nhàng lan tỏa trong không khí. 

Thế nhưng Alpha đối diện vẫn thản nhiên ăn cơm, chẳng hề có bất kỳ phản ứng nào, như thể hoàn toàn không nhận ra. 

Thực tế, Shaflay thực sự không nhận ra. 

Cũng giống như Trần Từ, cả hai đều không ngửi được tin tức tố của đối phương. 

Một Omega như Trần Từ, lại còn là Omega cấp cao, đáng lẽ tin tức tố của cậu có thể dễ dàng khiến bất kỳ Alpha nào cũng phải rơi vào kỳ mẫn cảm. 

Trừ khi gen không tương thích thì mới có thể xuất hiện trường hợp vô cảm này. 

Nhưng theo kết quả xét nghiệm nghiêm ngặt, cậu và Shaflay hoàn toàn tương thích, thậm chí độ phù hợp còn rất cao. 

Chỉ có một khả năng duy nhất, hai người họ vốn chẳng có tình cảm gì với nhau. 

Mối quan hệ giữa Trần Từ và Shaflay còn tinh khiết hơn cả nước tinh khiết được chưng cất qua ba mươi tám công đoạn lọc. 

Vậy mà chính hai người đó lại bị trói buộc bởi một cuộc hôn nhân sắp đặt. 

Trong giới thượng lưu, đây chẳng phải bí mật gì. Nói đúng hơn, nó giống như một trò cười. 

Một cuộc hôn nhân bất hạnh đã được định sẵn và số phận ấy rơi xuống người Đại hoàng tử cùng đứa con độc nhất của nhà họ Trần. Bề ngoài thì đẹp đôi, nhưng trong lòng mỗi người lại có toan tính riêng. Quả thực giống như được "đo ni đóng giày" cho cả hai. 

Không ít người đang âm thầm chờ xem trò vui. 

Shaflay từng đề nghị với gia đình hủy bỏ hôn ước. 

Ba của Trần Từ, Trần Úy, là vị nguyên soái đã hi sinh vì bảo vệ đế quốc. Dù không có thân phận Hoàng tử phi tương lai thì cậu vẫn là một quý tộc. 

Cho dù hủy bỏ hôn ước, Trần Từ cũng chẳng chịu ảnh hưởng gì. Ngược lại, cậu thậm chí còn có thể sống một cuộc đời hạnh phúc hơn. 

Nhưng Quốc Vương đã thẳng thừng từ chối, còn nhấn mạnh đây là chuyện không thể thương lượng. 

Vậy là đề tài này bị dập tắt từ đó. 

Trong suốt bữa ăn, ngoài tiếng dao nĩa chạm vào nhau, giữa hai người không có bất kỳ cuộc đối thoại nào. 

Shaflay ăn nhanh hơn một chút. Khi đặt dao nĩa xuống, hắn lặng lẽ chờ đối phương, nhưng ánh mắt lại không hề dừng trên người Trần Từ. 

So với vị hôn thê, thiết bị liên lạc trên bàn có vẻ hấp dẫn hơn nhiều. 

Trần Từ không có khẩu vị, nên cũng sớm kết thúc bữa ăn. 

Shaflay ngước mắt lên. Cả hai nhìn nhau thoáng chốc, một khoảnh khắc hiếm hoi duy nhất trong suốt bữa trưa. 

Sau đó, Alpha và Omega đồng thời đứng dậy. 

Shaflay cầm áo khoác lên, nói: "Mai gặp, tôi sẽ đến đón cậu." 

Trần Từ gật đầu khẽ: "Mai gặp." 

Shaflay rời đi. 

Cũng giống như Trần Từ có một buổi chiều dày đặc lịch trình, Đại hoàng tử cũng có vô số công việc phải làm. 

Thậm chí ngay cả bữa trưa với vị hôn thê cũng chỉ là một khung thời gian được sắp xếp trên lịch trình của hắn, dưới danh nghĩa "bồi đắp tình cảm". 

Mà Trần Từ cũng chẳng rõ, có cái gì để bồi đắp đâu? 

Quay trở lại phòng, cậu lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ. 

Phía xa, một con chim bay ngang qua đỉnh Tháp Trắng, rồi biến mất nơi cuối chân trời. 

Lúc này, quản gia Al phát ra âm thanh nhắc nhở Trần Từ rằng đã đến giờ nghỉ trưa. 

Trần Từ khẽ đáp một tiếng, chuẩn bị đi nghỉ. Mọi thứ xung quanh đều giống như cũ, không hề thay đổi. 

Và đó cũng chính là toàn bộ cuộc sống của cậu trong suốt mười tám năm qua. 

Cuộc diễu hành vào ngày mai là cơ hội hiếm hoi để cậu rời khỏi Tháp Trắng, hít thở bầu không khí bên ngoài. 

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play