Viết xong nốt nhạc cuối cùng, Trần Từ đặt bút xuống, quay lại nói với Quế Chỉ Kỳ: "Chào buổi sáng."
"Chào buổi sáng." Quế Chỉ Kỳ nhìn bản nhạc phác thảo trên khuông, thốt lên: "Không ngờ cậu lại chơi piano giỏi đến thế!"
Rõ ràng lúc lên lớp thầy giáo cũng thường xuyên khen ngợi, nhưng khi đối diện với lời khen của Quế Chỉ Kỳ, Trần Từ vẫn thấy có chút lúng túng, không biết phải làm sao.
Cậu đặt tay lên mặt đàn, vô thức vuốt nhẹ phím đàn: "Cũng tạm thôi."
Quế Chỉ Kỳ nói: "Tớ thấy cậu đàn hay hơnLục Hằng nhiều! Ở tiệc hôm đó cậu ta còn muốn đấu đàn với cậu, lẽ ra cậu nên đồng ý để mọi người cùng được thưởng thức."
"Không cần thiết." Trần Từ cũng biết Lục Hằng muốn so tài đàn piano với Trần Niên trong tiệc tối. Nhưng Trần Niệm vốn không biết đàn, may mắn nhờ sự lanh trí, khéo léo thoát khỏi tình huống khó xử.
Quế Chỉ Kỳ chớp mắt nói: " Ờ nhỉ, vì đàn của cậu chỉ dànhcho điện hạ Shaflay nghe thôi mà."
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT