Lộ trình trên thiết bị của Trần Từ vô cùng chi tiết.
Trần Niệm băng qua những con hẻm và tòa nhà xa lạ, né tránh những camera giám sát chưa được vô hiệu hóa, cuối cùng thuận lợi đến được điểm hẹn.
Hoàng tử Shafray, với mái tóc bạch kim xoăn nhẹ, đang chờ sẵn.
Nghe thấy tiếng bước chân vội vã, hắn ngước mắt lên nhìn, ngón tay lướt nhanh trên thiết bị để hủy bỏ chế độ gây nhiễu hệ thống giám sát. Giọng nói bình thản:
"Đi thôi."
Trần Niệm bắt chước giọng điệu của Trần Từ, khẽ đáp:
"Ừm."
Sau đó, cậu theo sau Shafray rời khỏi tòa nhà.
Vị Đại hoàng tử hoàn toàn không nhận ra, chỉ trong bốn mươi phút ngắn ngủi, Hoàng tử phi của hắn đã bị đánh tráo thành một người khác.
Trần Niệm âm thầm thở phào. Xem ra cậu và Trần Từ thực sự rất giống nhau, đến mức ngay cả vị hôn phu cũng không phát hiện điều gì bất thường.
Một giờ trước, chiếc xe lộng lẫy ấy chỉ có thể nhìn từ xa, còn bây giờ, nó đã đỗ ngay trước mặt.
Trần Niệm chui vào xe, vừa định quan sát xung quanh thì thấy Shafray cũng bước vào theo.
Đại hoàng tử tựa lưng vào ghế, rõ ràng đang vô cùng mệt mỏi.
Alpha và Omega giữ khoảng cách nửa mét, hoàn toàn không giống một cặp đôi thân thiết, thậm chí còn có chút xa cách, như thể cố tình tránh hiềm nghi.
Cuộc diễu hành đã kết thúc, không còn phải ngồi trên lưng ngựa chịu đựng ánh nắng gay gắt nữa.
Shafray tựa lưng vào ghế, không nói một lời, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Trần Niệm nhướn mày, tình huống này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của cậu.
Cậu vốn nghĩ rằng nếu Shafray đã giúp Trần Từ ra ngoài, mà Trần Từ cũng bảo nếu gặp khó khăn thì cứ tìm anh ta, vậy thì quan hệ giữa hai người hẳn phải đặc biệt lắm.
Hay là có bí mật gì không tiện cho người ngoài biết?
Trần Niệm liếc nhìn Shafray vài lần, thấy hắn có vẻ thực sự đang định ngủ, liền tranh thủ mở thiết bị cá nhân, đọc nhật ký của Trần Từ.
Cậu cần biết thêm nhiều thông tin hơn để tránh bị lộ tẩy ngay lập tức.
Trần Từ là người rất ngăn nắp, các bản ghi chép được sắp xếp vô cùng rõ ràng.
Trần Niệm bắt đầu từ ngày gần nhất, chính là hôm qua, rồi dần dần xem ngược về trước.
"Tác dụng của thuốc ức chế không còn hiệu quả như trước, có lẽ cần phải đổi loại khác."
"Hai con chim trên tòa tháp bên cạnh đã biến mất, có lẽ chúng bay sang nơi khác rồi."
"Ngày mai có diễu hành, hy vọng có thể tìm được cơ hội ra ngoài một chuyến."
"Khi nào có thể nhân lúc trời mưa mà ra ngoài nhỉ? Muốn thử cảm giác cầm ô đi dưới mưa."
Nhật ký của Trần Từ rất ngắn gọn, kèm theo đó là lịch trình mỗi ngày, hầu hết đều là các khóa học về nhạc cụ, cắm hoa, nấu ăn, những sở thích đa dạng.
Ngoài ra, điều xuất hiện nhiều nhất trong ghi chép chính là các bữa ăn cùng Shafray.
Anh ấy chỉ làm những việc này thôi sao?
Trần Niệm cau mày, tiếp tục đọc.
Trong ghi chép của Trần Từ, anh ấy thường ghi lại những điều rất nhỏ nhặt, như hôm nay nữ hầu đổi kẹp tóc mới, quản gia AI kể một câu chuyện cười chẳng buồn cười chút nào, tòa tháp đối diện đang sửa chữa, hay việc anh ấy dùng vụn bánh mì dụ một con chim đậu lên bậu cửa sổ…
Bởi vì ngoài những điều đó, cuộc sống của anh ấy hoàn toàn không có thay đổi gì cả.
Chỉ cần đọc những dòng mô tả đơn giản ấy, Trần Niệm cũng có thể cảm nhận được cuộc sống của Trần Từ tẻ nhạt đến mức nào.
Bảo sao anh ấy lại mong chờ cơ hội ra ngoài trong dịp diễu hành đến vậy.
Trần Niệm đọc rất nhanh, chẳng mấy chốc đã lật đến bản ghi thứ hai mươi mốt. Nhật ký hôm đó chỉ có một câu ngắn ngủn:
"Kiểm tra sức khỏe, rất khó chịu."
Lịch trình ngày hôm đó cũng chỉ có một việc duy nhất:
9:00 - Kiểm tra sức khỏe.
Trần Niệm chợt nhớ ra Trần Từ đã yêu cầu năm ngày sau đổi lại, cũng là vì tuần sau phải đi kiểm tra sức khỏe.
Cơ thể anh ấy có vấn đề sao?
Đó có phải là lý do anh ấy bị cấm túc trong nơi ở, không thể tự do ra ngoài?
Khoan đã… vậy nếu Trần Từ đến khu vực dưới lòng đất, lỡ xảy ra chuyện gì thì sao?!
Anh ấy luôn bị bảo vệ nghiêm ngặt như vậy, đột nhiên đến một nơi hỗn loạn như thế, liệu có ổn không?
Trần Niệm có thể hiểu khao khát tự do của Trần Từ, nhưng cũng không thể liều lĩnh lấy sức khỏe ra đánh cược như vậy được!
Giờ quay lại tìm anh ấy vẫn còn kịp không?!
Nhận thấy thiếu niên Omega bên cạnh có vẻ bồn chồn, Shafray mở mắt ra, thản nhiên nói:
"Tôi cần giải quyết chút việc trước, cậu đợi một lát, lát nữa cùng ăn tối xong là có thể về rồi."
"Ừm." Trần Niệm đáp qua loa.
Cậu không hề quan tâm Shafray định làm gì, cậu chỉ lo lắng không biết Trần Từ có gặp nguy hiểm hay không.
Xe ngựa máy rất nhanh đã dừng lại. Trần Niệm theo sau Shafray xuống xe, được người hầu dẫn vào một tòa nhà tráng lệ.
Sau khi dặn dò vài câu, Shafray rời đi để xử lý công việc.
Trần Niệm được dẫn đến một phòng nghỉ rộng rãi. Người hầu cung kính hành lễ, sau đó khép cửa lại, đứng chờ bên ngoài, sẵn sàng phục vụ Hoàng tử phi bất cứ lúc nào.
Trong phòng chỉ còn lại một mình Trần Niệm.
Dù có sốt ruột đến đâu thì lúc này cậu cũng chẳng thể làm gì được. Có lẽ bây giờ Trần Từ đã đến lối vào khu vực dưới lòng đất rồi.
Cậu chỉ có thể cố gắng trấn tĩnh lại.
Trần Từ từng nói mọi liên lạc của anh ấy đều bị giám sát, bất kỳ tin nhắn nào gửi đi cũng sẽ bị người khác biết.
Vì thế, để đảm bảo an toàn, hai người tạm thời không trao đổi phương thức liên lạc.
Mọi chuyện chỉ có thể đợi năm ngày sau mới biết kết quả.
Hy vọng sẽ không có chuyện gì xảy ra.
Trần Niệm thở dài, ngồi phịch xuống ghế sofa. Không ngờ chiếc sofa lại mềm đến vậy, khiến cậu suýt nữa thì chìm hẳn vào trong, vội vàng nắm lấy tay vịn để giữ thăng bằng.
Trên bàn bên cạnh có một tháp bánh ngọt tinh xảo, bày đủ loại món tráng miệng mà cậu chưa từng thấy bao giờ.
Trần Niệm cầm một chiếc bánh nhỏ có trang trí dâu tây, bỏ vào miệng.
Vừa cắn một miếng, vị béo ngậy của kem và vị thanh ngọt của hoa quả lập tức lan tỏa trên đầu lưỡi, như bùng nổ trong khoang miệng.
Đôi mắt Trần Niệm sáng lên.
Ở khu vực dưới lòng đất làm gì có cơ hội ăn mấy thứ này.
Sáng giờ đã bận rộn suốt cả buổi, cũng đến lúc ăn một chút rồi.
Cậu lười biếng tựa lưng vào ghế sofa, từng miếng một ăn bánh ngọt nhỏ, tiếp tục đọc nhật ký của Trần Từ.
Phần lớn nhật ký đều rất ngắn gọn, đọc rất nhanh, chẳng mấy chốc Trần Niệm đã lật đến ba năm trước.
Lúc đó, Trần Từ mới mười lăm tuổi, đã quen với việc ghi chép lại cuộc sống hàng ngày.
Cũng chính vào ba năm trước, Trần Từ chính thức bắt đầu tiếp xúc với Shafray.
Shafray lớn hơn bọn họ sáu tuổi, khi ấy đã là một Alpha có tinh thần lực vô cùng mạnh mẽ. Còn Trần Từ mười lăm tuổi vẫn chưa phân hoá, dù xét về ngoại hình hay tính cách, cậu đều nên là một Omega.
Nhưng lẽ ra hoàng thất phải làm việc thật cẩn trọng chứ nhỉ? Trong khi chưa chắc chắn Trần Từ là Omega đã vội vàng định ra hôn ước giữa hai người…
Cảm giác có gì đó không đúng lắm, họ không lo sẽ có chuyện ngoài ý muốn sao?
Nhật ký ghi rằng đây là thoả thuận giữa Nguyên soái Trần Úy và Quốc vương. Nhưng Trần Niệm chẳng có chút ấn tượng nào về người cha này.
Cậu không thể hiểu nổi, con của ông ta vừa mới sinh ra thôi đấy! Ai lại hứa hẹn cho đứa con mới chào đời của mình đi làm Hoàng tử phi cho người khác chứ?
Huống hồ đây là thời đại nào rồi, còn bày trò hôn ước từ trong bụng mẹ nữa.
Có lẽ năm đó chỉ nói đùa một câu, nhưng Quốc vương lại coi là thật chăng?
Giờ Nguyên soái đã hi sinh nhiều năm như vậy, cũng chẳng còn cách nào để xác minh nữa.
Sau khi đọc hết nhật ký của Trần Từ, Trần Niệm đã hiểu thêm không ít về mọi chuyện liên quan.
Mối quan hệ giữa Trần Từ và Shafray vốn chẳng thể coi là thân thiết, họ thậm chí còn không thể ngửi được tin tức tố của nhau.
Vậy mà hai người hoàn toàn không hợp này lại phải kết hôn và sống với nhau như một cặp AO bình thường.
Trong giới thượng lưu, chuyện này vốn không còn là bí mật nữa, không ít người đang chờ xem trò cười.
Không đúng…
Trần Niệm xoa cằm suy nghĩ. Xét trên góc độ của một Omega, Trần Từ chắc chắn là thuộc hàng đỉnh cấp trong số Omega cấp cao.
Cậu và Trần Từ có gương mặt và tin tức tố giống hệt nhau, ở Khu dưới lòng đất từ lâu đã là đối tượng khiến đám Alpha ngày nhớ đêm mong.
Ngày nào cũng có vô số Alpha chạy đến lấy lòng, kè kè bên cạnh cậu, chỉ mong được ngửi thấy mùi dạ lan.
Sở hữu điều kiện vượt trội như thế, dù tính cách của Trần Từ có hơi trầm lặng, không cởi mở như cậu, thì cũng không thể đến mức này được.
Lẽ nào… vấn đề nằm ở Shafray ư?
Đối mặt với một Omega xuất sắc như anh trai cậu mà lại hoàn toàn không có phản ứng gì, Đại hoàng tử chẳng lẽ bị… bất lực? À không, hay là trong lòng hắn đã có người khác?
Trần Niệm bỗng nhiên bừng tỉnh.
Đúng rồi, trong những cuộc hôn nhân do trưởng bối sắp đặt từ bé chẳng phải thường xuyên xảy ra những tình huống như đôi bên đã có người mình yêu nhưng lại không thể đến với nhau, rồi yêu hận giằng xé sao?
Dù gì thì khi chính thức bắt đầu tiếp xúc, Trần Từ mới mười lăm tuổi, còn Shafray đã hai mươi mốt rồi.
Chắc chắn tên cặn bã đó đã có người trong lòng từ lâu, nếu không thì sao có thể hoàn toàn thờ ơ với anh trai cậu được chứ?
Ngay cả khi cùng nhau dùng bữa cũng tỏ ra hời hợt, ăn xong là đi, chưa bao giờ nán lại.
Shafray, kẻ không chung thuỷ trong mối quan hệ này, vì cảm giác áy náy với Trần Từ nên mới đồng ý giúp đỡ khi anh trai cậu lén trốn ra ngoài hóng gió.
Chắc chắn là thế rồi! Cậu đã thấy quá nhiều chuyện tương tự, quả nhiên là Alpha, bất kể thân phận cao hay thấp, đều là một lũ như nhau cả.
Nhìn dáng vẻ mệt mỏi của Shafray lúc trở về, biết đâu đêm qua hắn còn lén lút ân ái với Omega nào đó!
Trần Niệm vô cùng phẫn nộ, vươn tay lấy bánh ngọt nhưng vì động tác quá mạnh nên vô tình làm rơi chiếc nĩa bên cạnh.
Chiếc nĩa kim loại rơi xuống sàn, lăn lộc cộc vào gầm chiếc sofa đối diện.
Trần Niệm: "……"
Cậu theo phản xạ đứng dậy đi nhặt.
Trần Niệm không phải là một thiếu gia quen sống trong nhung lụa từ nhỏ, cậu không biết rằng với những chuyện vặt như thế này, hoàn toàn không cần phải để tâm. Chỉ cần cậu rời đi, tự khắc sẽ có người hầu dọn dẹp.
Cậu quỳ xuống, chống người xuống sàn, nghiêng đầu tìm chiếc nĩa dưới gầm sofa. Má cậu áp sát mặt sàn mềm mại, cố gắng nhìn sâu vào trong hơn.
Mọi chuyện diễn ra một cách rất tự nhiên.
Lúc Shafray đẩy cửa bước vào, thứ đập vào mắt hắn chính là cảnh tượng này.
Vị hôn thê luôn lạnh nhạt của hắn đang quay lưng về phía cửa, quỳ trên sàn.
Omega áp nửa thân trên xuống thảm, hông cũng theo đó mà hơi nhô lên, đường cong từ eo xuống dưới được lớp áo mỏng tôn lên rõ ràng.
Chiếc áo choàng trắng bị kéo căng theo động tác vươn tay của cậu, vạt áo cũng dần dần bị đẩy lên cao.
Thế nên phần mông và đôi chân được bao bọc trong lớp quần mỏng liền hiện rõ trước mắt hắn.
Do tư thế quỳ rạp xuống, lớp vải quần bị căng chặt, làm lộ ra những đường nét tinh tế, thậm chí còn in lên cả hình dáng của lớp đồ lót bên trong.
Shafray: "………………"
Bước chân hắn khựng lại tại chỗ, thoáng sững người trong giây lát, ánh mắt lập tức rời đi đến một vị trí khác trang nhã hơn, rồi giơ tay gõ cửa.
"Hmm?" Trần Niệm nghe tiếng bèn quay đầu nhìn về phía cửa.
Tiếng hừ khẽ qua mũi cùng ánh mắt vô thức ngoảnh lại, rơi vào mắt Alpha đứng ở cửa, lập tức trở thành một loại phong tình ý vị khác.
Shafray mím môi, thản nhiên buông tay đang định gõ cửa xuống.
Trần Niệm cúi người nhặt chiếc nĩa dưới gầm sofa lên, đứng dậy chỉnh lại tà áo choàng trắng bị xộc xệch, rồi đặt bộ dụng cụ ăn trở về bàn.
Sau những suy đoán vừa rồi, Trần Niệm đã mất hết thiện cảm với tên "tra nam" Shafray, kẻ đứng núi này trông núi nọ. Cậu chẳng khách sáo mà nói thẳng: "Tôi đói rồi."
"Vậy đi ăn đi." Shafray quan sát động tác gọn gàng của Trần Niệm, trong lòng mơ hồ cảm thấy có chỗ nào đó không đúng lắm.
Hắn điều chỉnh lại tâm trạng, rồi đưa Trần Niệm xoay người đi đến nhà ăn.
Trần Niệm theo sau hắn, còn Shafray khi nghe tiếng bước chân của Omega phía sau, lại bắt đầu nhớ đến cảnh tượng vừa nãy.
Hắn lắc đầu, cố gắng xóa sạch hình ảnh vừa rồi ra khỏi đầu.