Đối diện với đôi mắt hổ phách cũng tràn đầy kinh ngạc kia, Trần Từ nhanh chóng phản ứng lại.
Cậu chộp lấy cổ tay thiế niên trước mặt, kéo cậu ta đi nhanh về phía nhà vệ sinh gần nhất.
"Đợi, đợi đã!" Đối phương rõ ràng vẫn chưa hoàn hồn: "Cậu là ai? Sao cậu lại—"
Vừa hỏi nhưng Trần Niệm cũng không quá vùng vẫy, cứ thế bị kéo đi.
Dù gì thì việc lén lút trốn ra ngoài lại đụng trúng một người có gương mặt giống hệt mình cũng quá sức kỳ quái.
Ngay cả khi đã cố trấn tĩnh lại, trong đầu Trần Niệm vẫn không ngừng nảy sinh hàng loạt suy nghĩ kỳ lạ.
Có lẽ cậu là một người máy sinh học được sản xuất hàng loạt, còn người trước mặt chính là một phiên bản giống hệt cậu.
Những năm qua Khương thúc trốn chui trốn nhủi có khi nào là vì đã đánh cắp cậu từ nơi nào đó không?
Nhưng không đúng, rõ ràng cậu đã lớn lên từ bé, người máy đâu có khả năng trưởng thành.
Hay là ai đó đã phẫu thuật thẩm mỹ để có khuôn mặt giống cậu? Nếu vậy thì còn không đáng tin bằng giả thuyết đất sét kỳ lạ đến từ hành tinh khác đang xâm chiếm Trái Đất để ăn đất nữa.
Trần Từ nhanh chóng kéo Trần Niệm vào nhà vệ sinh, mạnh tay đóng cửa lại.
Trong tháp chuông không thiếu thiết bị giám sát, chỉ có nhà vệ sinh là góc chết không bị theo dõi.
Trong bụng Trần Niệm có cả một đống điều muốn nói. Cậu vừa mở miệng, Trần Từ đã giơ ngón tay lên môi, ra hiệu cậu im lặng:
"Suỵt—"
Trần Niệm ngoan ngoãn ngậm miệng lại. Nhìn chiếc vòng cổ trên cổ thiếu niên áo trắng, cậu nhận ra người trước mặt là một Omega, giống hệt mình
Trần Từ tập trung lắng nghe một lúc, xác nhận không ai chú ý đến tiếng động ban nãy.
Trong hành lang nhà vệ sinh, hai người im lặng quan sát đối phương, dần dần bình tĩnh lại sau cơn chấn động ban đầu.
Trần Niệm chưa từng nghĩ tới trên đời này lại có người giống mình đến vậy, cứ như thể đang nhìn vào gương.
"Cậu tên gì?" Người kia nhẹ giọng hỏi, ngay cả giọng nói cũng giống đến khó tin.
Cậu ta mặc một chiếc áo dài đến đầu gối, vải trắng tinh được thêu hoa văn vàng tinh xảo. Dù là chất liệu hay kiểu dáng, đều toát lên sự cao quý và thanh nhã.
"Trần Niệm, chữ "Niệm" trong "tưởng niệm"." Xác định đối phương không có ác ý, Trần Niệm thả lỏng đôi chút, bản tính hoạt bát dần bộc lộ: "Còn cậu?"
Trần Niệm.
Cái tên lướt qua đầu lưỡi, cuối cùng mang theo cảm xúc phức tạp, Trần Từ muốn gọi tên nhưng lại nuốt xuống.
Đây là cái tên mà Trần Từ đã thấy vô số lần trong những tài liệu tuyệt mật.
Quá nhiều chuyện liên quan đến nhà họ Trần bị xếp vào hồ sơ mật, trong đó có cả vụ hỏa hoạn đột ngột năm xưa và hai đứa con mà vị nguyên soái để lại.
Trưởng tử Trần Từ, thứ tử Trần Niệm.
Trần Từ nhắm mắt lại. Khi mở ra lần nữa, trong đôi mắt hổ phách vẫn chỉ còn vẻ bình thản, như thể có thứ gì đó đang va vào lớp băng cứng, nhưng chưa đủ sức làm nó vỡ ra.
Cậu dang tay, ôm chặt lấy chàng trai đang chờ đợi câu trả lời trước mặt mình.
"Anh tên Trần Từ, là anh trai của em."
"Vậy là… anh thật sự là anh trai tôi?"
Trần Niệm tỉ mỉ quan sát vết bớt trên vai phải của Trần Từ, rồi cúi đầu nhìn bả vai trái của mình.
Vết bớt hình trăng khuyết có màu hơi sẫm, nằm ngay trên bờ vai, khiến làn da trắng ngần càng thêm nổi bật.
Ngoại trừ vị trí một bên trái một bên phải, kích thước và hình dáng của hai vết bớt giống nhau như đúc.
Thậm chí, thay vì tự nhiên sinh ra, chúng trông giống như có ai đó đã đóng dấu lên vai họ vậy.
Trần Từ chỉnh lại vạt áo, sửa sang cổ áo ngay ngắn rồi nói:
"Có vẻ là vậy."
Cậu lấy lại dáng vẻ lạnh lùng, như thể sự chấn động và xúc động khi nãy chỉ là một khoảnh khắc mất kiểm soát:
"Chúng ta giống nhau đến mức này, lại còn có chung một vết bớt, ngoài chuyện đó ra, anh không nghĩ ra được lời giải thích nào khác."
Trần Niệm cắn nhẹ đầu ngón tay, tiêu hóa sự thật về thân thế của mình. Vừa rồi, Trần Từ đã tóm tắt qua cho cậu nghe.
Mười tám năm trước, nguyên soái Trần Úy đã anh dũng hi sinh trong trận chiến cuối cùng. Ngay khi tin dữ truyền về, nhà họ Trần bốc cháy ngùn ngụt, thuộc hạ của ông liều mạng xông vào biển lửa, nhưng chỉ cứu được một đứa trẻ, chính là Trần Từ.
Sau đó, Trần Từ được đưa đến Tháp Trắng, kế thừa tước hiệu "Tuyển Đế Hầu" mà hoàng đế ban cho Trần Úy, đồng thời theo hôn ước năm xưa, trở thành vị hôn thê của Đại hoàng tử Shaflay.
Nhưng giờ xem ra, người được cứu không chỉ có Trần Từ.
Không ai biết rằng vị quản gia lao vào biển lửa năm ấy đã thành công đưa ra một đứa trẻ khác.
Trong mắt mọi người, ông ta đã bỏ mạng trong đám cháy. Nhưng thực ra, trên cơ thể đầy vết sẹo bỏng đáng sợ ấy, ông đã ẩn danh đổi họ, sống dưới lòng đất cùng đứa bé mà mình đánh đổi cả mạng sống để cứu.
Trần Từ và Trần Niệm ngồi cạnh nhau trên bậc thềm hành lang nhà vệ sinh, giữa họ có một khoảng cách an toàn chừng hai mươi centimet.
Dù trong lòng dần chấp nhận đối phương chính là anh em của mình, nhưng suy cho cùng, họ mới chỉ gặp nhau chưa đầy mười lăm phút.
Trần Từ nghe Trần Niệm kể về cuộc sống của cậu, rồi hỏi:
"Nếu như Khương thúc mà em nhắc đến thật sự là quản gia năm đó, vậy tại sao ông ấy chưa từng nói với em về những chuyện này?"
"Chắc hẳn phải có lý do gì đó." Trần Niệm nói, giọng chắc nịch: "Chú ấy đối xử với em rất tốt, chắc chắn sẽ không làm hại em đâu."
Trần Từ im lặng một lúc, sau đó khẽ ừ một tiếng:
"Có lẽ… đó không phải là chuyện xấu."
Trần Niệm không hiểu anh trai đang ám chỉ điều gì, nhưng cậu lại để tâm đến một chuyện khác:
"Đúng rồi, chẳng phải anh đang tham gia diễu hành sao? Em còn thấy anh ngồi trên cỗ xe kia đấy."
Lúc này Trần Từ mới nhớ ra mục đích ban đầu của mình, tranh thủ thời gian ra ngoài hít thở chút không khí.
"Anh trốn ra đây."
"Trùng hợp ghê, em cũng lẻn đi lúc không ai để ý."
Trần Niệm bật cười, vươn vai một cái, thả lỏng toàn thân:
"Xem ra chúng ta vẫn có nhiều điểm giống nhau nhỉ?"
Trần Từ lặng lẽ nhìn cậu.
Nụ cười rực rỡ trên gương mặt giống hệt mình khiến cậu thoáng sững sờ.
Mỗi ngày, cậu đều nhìn thấy gương mặt này trong gương, lạnh lùng, trầm mặc, trong mắt là sự chết lặng không gợn sóng, như một con rối không có sức sống.
Sao có thể giống với gương mặt tươi sáng trước mắt này được?
"Phải rồi, kể cho em nghe về cuộc sống bên trên đi."
Trần Niệm muốn nghe nhiều hơn về thế giới bên ngoài của Trần Từ, thậm chí quên luôn đây là nhà vệ sinh, một nơi không phù hợp để trò chuyện lâu.
Nền gạch men trắng sạch bóng đến mức có thể phản chiếu rõ ràng bóng người.
Trong không khí thoang thoảng mùi hương nhẹ nhàng, không có chút mùi khó chịu nào, thậm chí còn sạch sẽ hơn rất nhiều nhà hàng ở dưới lòng đất.
"Khó khăn lắm mới có một cơ hội lên đây, không thể lãng phí được."
"Được." Trần Từ đồng ý, nhưng lại không biết nên nói gì.
Trong mắt cậu, tất cả mọi thứ đều tĩnh lặng như mặt nước chết, không có gì đáng để háo hức hay mong chờ.
Nhưng với Trần Niệm, đây lại là một trải nghiệm chưa từng có, khiến cậu tràn đầy khao khát.
Một người sống dưới ánh mặt trời rực rỡ, là vị Tuyển Đế Hầu cao quý và Hoàng tử phi, một người lại lẩn khuất trong bóng tối nơi thành phố ngầm, chỉ có thể dựa vào giấy thông hành của người khác để có cơ hội bước chân lên trên.
Nhưng họ vốn dĩ là anh em ruột.
Tất cả danh hiệu và vinh quang mà Trần Từ đang có, lẽ ra cũng nên thuộc về Trần Niệm.
Dù Trần Niệm không nói ra, nhưng từ những mẩu chuyện cậu kể, Trần Từ vẫn có thể đoán được phần nào hoàn cảnh của em trai.
Với những người ở tầng lớp thượng lưu, thành phố ngầm chỉ là một nơi hỗn loạn và bẩn thỉu.
Nhưng đồng thời, đó cũng là biểu tượng của tự do.
Một thứ mà cậu chưa bao giờ có được.
Quyết định chỉ đến trong chớp mắt.
Không ai có thể ngờ rằng, một Hoàng tử phi luôn được xem như búp bê sứ lại dám táo bạo đến mức này.
"Trần Niệm." Giọng Trần Từ rất khẽ: "Em có muốn trải nghiệm cuộc sống ở đây không?"
"Gì cơ?" Trần Niệm chớp mắt rồi cười phá lên: "Tất nhiên là có rồi, ai mà chẳng muốn sống ở tầng trên chứ? Nhưng mà chắc Khương thúc sẽ không đồng ý đâu. Bao nhiêu năm nay chú ấy không hề cho em lên đây."
"Vậy em hãy thay anh sống ở đây vài ngày, tự mình đi nhìn, đi làm những gì em muốn biết."
Đối diện với ánh mắt trợn tròn vì kinh ngạc của em trai, Trần Từ kiên định nói ra suy nghĩ trong lòng:
"Anh sẽ thay em quay về thành phố ngầm."
"Chúng ta… hoán đổi thân phận."
Hôm nay chắc chắn sẽ là ngày hoang đường nhất trong cuộc đời của Trần Niệm.
Cậu theo chân Derek lên tầng trên để xem cuộc diễu hành hoàng gia, không ngờ lại tình cờ gặp được người anh ruột thất lạc bấy lâu trên tầng cao nhất của tháp đồng hồ.
Hai anh em nhận nhau trong nhà vệ sinh, ngồi trên bậc thang kể về cuộc sống của mình, rồi sau đó, anh trai cậu nói:
"Chúng ta đổi thân phận đi."
Và cậu đồng ý.
Rõ ràng, gan bọn họ cũng lớn ngang nhau.
Hiện tại, hai người đang đổi quần áo.
Trần Niệm cởi áo khoác jeans, vắt lên vách ngăn, sau đó cởi chiếc áo đen bó sát. Khi lớp vải mỏng được cởi ra, hình xăm trên bụng cậu hoàn toàn lộ rõ trước mắt Trần Từ.
Trần Từ không kiềm được mà nhìn chằm chằm vào hoa văn đối xứng ôm lấy đường nét cơ thể kia vài giây. Cậu có cảm giác hình xăm này không chỉ đơn giản là một hình xăm thông thường.
Nhận ra ánh mắt anh trai, Trần Niệm liền nảy ra ý định trêu chọc. Cậu chộp lấy tay Trần Từ, đặt ngay lên hình xăm trên bụng mình.
"Tò mò lắm à?"
Cảm giác làn da mềm mại ấm áp bất ngờ truyền đến khiến Trần Từ giật nảy, theo bản năng muốn rụt tay lại, nhưng lại bị Trần Niệm giữ chặt.
Trần Từ rất ít khi tiếp xúc thân thể với người khác. Cậu có thân phận tôn quý, mọi người luôn phải giữ khoảng cách, mà bản thân cậu cũng không phải kiểu người chủ động gần gũi với ai.
Chưa kể lúc này, cả hai đều đang trần trụi phần thân trên.
Vẻ mặt cứng đờ của Trần Từ chính là điều mà Trần Niệm muốn thấy. Dù chỉ mới quen chưa lâu, nhưng cậu đã đoán được anh trai mình là kiểu người khá kiệm lời và trầm mặc.
Cảm nhận được sự căng cứng của Trần Từ, Trần Niệm bật cười. Đợi đến khi lòng bàn tay anh trai truyền hơi ấm lên da, cậu mới chậm rãi buông tay ra: "Nhìn đi."
Làn da nơi được bàn tay Trần Từ chạm vào bỗng chốc biến đổi. Những đường nét trong suốt trên hình xăm dần đậm màu, lộ ra sắc đỏ rực rỡ, trông như bị nhuộm bằng máu.
"Đỉnh lắm đúng không? Em tự xăm đấy."
Trần Niệm không nói nốt vế sau, khi cảm xúc dâng trào, màu sắc của hình xăm sẽ càng trở nên mãnh liệt hơn.
Cậu sợ sẽ dọa Trần Từ.
Trần Từ chỉ khẽ gật đầu. Cậu thu tay về, rũ xuống bên người, vô thức dùng ngón tay chà nhẹ lòng bàn tay mình, vẫn chưa quen với cảm giác tiếp xúc ban nãy.
Hai người tiếp tục thay đổi quần áo.
Trần Niệm vuốt nhẹ lớp vải mềm mại của chiếc áo dài, kinh ngạc vì mặc nó lại phiền phức đến vậy. Nếu không có Trần Từ giúp, chỉ riêng mớ dây lằng nhằng này cũng đủ để cậu loay hoay hơn mười phút.
Cậu giơ cổ tay lên, quan sát tỉ mỉ, phát hiện ra hoa văn màu vàng trên áo thật sự được thêu bằng chỉ vàng.
Còn Trần Từ cũng đang cúi đầu nghiên cứu bộ đồ mới. Đây là lần đầu tiên cậu mặc quần áo bó sát thế này. Lớp vải ôm chặt lấy cơ thể, làm nổi bật từng đường nét. Nhưng điều khiến cậu khó chịu nhất chính là phần ngực, mọi chi tiết nhỏ đều trở nên quá rõ ràng.
Cậu kéo áo ra một chút, nhưng vừa buông tay, lớp vải lại bật trở về vị trí cũ, càng khiến mọi thứ thêm phần nổi bật.
Sau lưng cậu là một khoảng trống lạnh toát, vì đây là một chiếc áo hở lưng.
Trần Từ vội mặc áo khoác jeans vào, cài cúc đến tận trên cùng. Rồi đến quần.
Khoảnh khắc nhìn thấy chiếc quần lót ren hình chữ T trên người Trần Niệm, Trần Từ lại một lần nữa rơi vào im lặng vì sốc.
Tổng lượng vải của nó e rằng còn chưa bằng một bàn tay của cậu.
Lớp ren đen ôm sát làn da, sợi dây mảnh nhỏ hằn lên, khiến Trần Từ chỉ cần liếc mắt một cái là lập tức ngượng chín mặt, vội vàng quay đi.
Còn cậu thì mặc một chiếc quần lót bốn góc màu xám vô cùng bình thường.
Theo lời Trần Niệm, chỉ cần nhìn thôi cũng đủ thấy "héo" rồi.
Nhưng cậu không trêu chọc Trần Từ nữa. Nhìn phản ứng thuần khiết này, cậu liền biết ngay anh trai mình chắc chắn thuộc loại Omega kiểu mẫu.
Hai người mặc quần của đối phương, chỉnh trang lại quần áo lẫn nhau.
Bây giờ, Trần Từ đã thay bộ đồ jeans thoải mái với áo khoác và quần yếm, còn Trần Niệm khoác lên mình chiếc áo choàng trắng tinh khiết của Hoàng tử phi.
Họ có cùng một đôi mắt màu hổ phách, cùng mái tóc đen mềm mại. Giống như… đang soi gương và nhìn thấy chính bản thân mình.
"Xong rồi, giống lắm." Trần Niệm đánh giá Trần Từ, vươn ngón tay chọc vào khóe môi bất động của anh trai: "Nếu biểu cảm sinh động hơn chút thì tốt, chúng ta đóng giả đối phương thì cũng phải bắt chước cả tính cách nữa chứ."
"Ừ." Trần Từ gật đầu: "Anh vốn ít nói, em chỉ cần đừng hoạt bát quá là được."
"Nhìn ra rồi." Trần Niệm chống cằm suy nghĩ: "Từ lúc gặp nhau đến giờ anh chưa cười lần nào, vậy đóng giả em chắc sẽ hơi khó đây… Nhưng cũng không cần phải thế, anh chỉ cần ra ngoài với danh nghĩa Trần Niệm là được, không cần phải cố bắt chước tính cách của em."
"Em có mối quan hệ xã hội nào cần duy trì không?" Trần Từ hỏi.
"Không, chỉ cần diễn trước mặt Khương thúc là đủ. Nếu có ai khác đến bắt chuyện thì cứ mặc kệ."
Trần Từ đồng ý. Cậu tháo chiếc vòng tay thông minh, đưa cho Trần Niệm:
"Cái này cũng phải đổi, nếu không sẽ bị lộ. Trong thiết bị có nhật ký ghi chép của anh, em có thể xem trước để hiểu thêm về cuộc sống của anh, chuẩn bị cho kỹ càng.
Trần Niệm ngẩn người, chưa vội nhận lấy: "Có gì riêng tư mà em không nên biết không?"
Trần Từ lắc đầu: "Không sao. Cuộc sống của anh vốn chỉ là một buổi triển lãm nhàm chán, chẳng có gì không thể xem."
Nghe vậy, Trần Niệm bỗng cảm thấy có chút chua xót. Ngay cả việc ra ngoài ngắm cảnh, anh trai cũng phải lén lút, đủ để cậu mơ hồ đoán ra hoàn cảnh của anh.
Cậu nhận lấy vòng tay, cũng tháo thiết bị của mình đưa cho Trần Từ:
"Được rồi, vậy khi nào đổi lại?"
"Năm ngày sau. Tuần sau anh phải đi kiểm tra sức khỏe. Trong khoảng thời gian này, chúng ta cố gắng ghi lại nhật ký để tránh thiếu thông tin khi đổi lại."
Trần Niệm gật đầu. Trần Từ thực sự rất chu đáo, chỉ vài câu đã sắp xếp mọi chuyện đâu vào đấy.
Ngược lại, Trần Niệm lại có chút áy náy vì từ trước đến nay cậu chưa bao giờ có thói quen ghi chép nhật ký.
Hai người nhập vân tay vào thiết bị của nhau, trao đổi một số mật mã quan trọng, cuối cùng đổi cả vòng đeo cổ chống cắn dành cho Omega.
Trần Từ dặn dò Trần Niệm tất cả những gì có thể nghĩ đến. Nghĩ ngợi một lúc, cậu nói thêm:
"Nếu thực sự gặp khó khăn không thể giải quyết, cứ tìm Shaflay, anh ta sẽ giúp."
Trần Niệm mất hai giây mới nhớ ra cái tên này:
"Vị hôn phu của anh?"
"Ừ, lần này anh ra ngoài cũng là nhờ anh ta che chắn hệ thống giám sát. Năm phút nữa anh phải về rồi, lộ trình quay về có sẵn trong thiết bị, cứ đi theo là không có vấn đề gì."
"Được."
Bầu không khí trong nhà vệ sinh thoáng chốc rơi vào tĩnh lặng.
Trần Niệm nhìn anh trai, người vẫn chưa quen với trang phục mới, bỗng bước lên trước, ôm chầm lấy anh trai.
"Cảm ơn anh."
Mùi hương dạ lan nhàn nhạt hòa quyện trong không khí, mùi tin tức tố quen thuộc của họ, nhưng lúc này lại phát ra từ cơ thể đối phương.
Trần Từ nhẹ nhàng vỗ lên lưng em trai, khẽ nói: "Đi đi, trải nghiệm cuộc sống lẽ ra phải thuộc về em."
"Năm ngày sau gặp lại."
"Năm ngày sau gặp."
Đến thời điểm hẹn trước với Shaflay, hai người rời khỏi nhà vệ sinh. Trần Niệm mở bản đồ lộ trình, đi theo hướng dẫn trên thiết bị.
Trần Từ đứng yên nhìn bóng dáng cậu khuất dần ở cuối hành lang, hít sâu một hơi, sau đó xoay người bước về hướng ngược lại.
Cậu cũng nên đi tìm tự do của mình rồi.