Mãi đến khi xuất phát vào ngày hôm sau, Trần Niệm vẫn không nhớ ra Alpha kia tên gì. Chỉ khi nhìn vào thẻ thông hành, cậu mới thấy dòng chữ "Derek". 

Cậu tạm thời ghi nhớ cái tên đó, dù sao thì đối phương cũng đã có lòng tặng cậu một món quà không tệ. 

Mỗi khi có sự kiện lớn, tầng lớp thượng lưu sẽ phát một số thẻ thông hành cho phép cư dân dưới lòng đất tham gia cùng. 

Derek là nhân viên của Bộ Vận Tải, lần này may mắn có được một chiếc. Mỗi tấm thẻ cho phép mang theo một người, vì vậy hắn mới có thể mời Trần Niệm cùng đi lên tầng trên. 

Cậu theo sát Derek, hòa vào dòng người, bước vào thang máy khổng lồ dẫn lên đỉnh của tòa tháp. 

Đã gần hai năm kể từ lần cuối cùng cậu đặt chân lên đó. Kể từ khi phân hóa thành Omega, Trần Niệm chưa từng trở lại mặt đất thực sự. 

Khương Đại không muốn để cậu đi lên trên. 

Hồi nhỏ, Trần Niệm từng làm ầm lên đòi được nhìn thấy ánh mặt trời và bầu trời đêm. Nhưng mỗi lần như vậy, Khương Đại luôn dùng cách khác để đánh lạc hướng cậu, nhẹ nhàng cho qua chuyện. 

Lâu dần, cậu cũng tự nhận ra vấn đề. 

Cậu không phải kẻ ngốc, những vết thương nghiêm trọng trên người Khương Đại cùng hệ thống an ninh quá mức nghiêm ngặt trong nhà, tất cả đều chỉ về một khả năng, có lẽ ông ấy là một kẻ đang bị truy nã. 

Có thể Khương Đại đã vô tình nhặt được cậu trong lúc chạy trốn, nhưng Trần Niệm không bận tâm đến sự thật đó. Cậu chỉ biết rằng Khương Đại đã nuôi nấng cậu, là người thân quan trọng nhất của cậu. 

Nếu có chuyện gì xảy ra, cậu chắc chắn sẽ đứng về phía Khương Đại. 

Bởi vì, từ trước tới nay cậu vẫn luôn giúp người thân, chứ không giúp kẻ có lý. 

"Vui không?" Derek hỏi nhỏ. Trong thang máy đông đúc, hắn và Trần Niệm đứng nép vào một góc, không gian có phần chật chội. 

Nhưng điều đó lại càng có lợi cho Derek, vì hắn có thể nhân cơ hội đặt tay lên vai Trần Niệm. 

"Ừm." Trần Niệm nở nụ cười với hắn: "Lâu lắm rồi tôi không được lên trên." 

Cậu thấp hơn Derek một chút. Khi ngước mặt lên, từ góc nhìn của Alpha, rất dễ nhìn thấy chiếc cổ trắng mịn cùng vùng da lộ ra nơi cổ áo. 

Trên cổ Trần Niệm là một chiếc vòng bảo vệ tuyến thể, trang trí bằng sợi dây xích kim loại mảnh. Khác với các loại vòng y tế thông thường, nó trông giống như một món trang sức đầy ám muội. 

Dù sao thì nơi này cũng không phải chỗ để cậu tùy tiện bày trò, thế nên Trần Niệm mặc áo khoác đàng hoàng, cũng không dùng thuốc xịt tạm thời để đổi màu tóc. Mái tóc đen mềm mại, lúc im lặng trông hệt như một đứa trẻ ngoan 

.Nhưng ánh mắt màu hổ phách lại ánh lên nét tinh quái, phản chiếu bản chất khó che giấu của Omega. 

Derek nhìn mà lòng xao động. 

Còn gì thú vị hơn việc khiến một Omega mà mình theo đuổi từ lâu vui vẻ? 

Hắn thậm chí đã nghĩ đến viễn cảnh nếu hôm nay mình thể hiện tốt thêm một chút, có khi tối nay, trong bầu không khí thích hợp, hắn có thể dụ dỗ Trần Niệm lên giường và lấy đi lần đầu của cậu 

Ở khu Z, có hẳn vài nhà cái mở cược xem ai có thể lấy được lần đầu tiên của Trần Niệm. 

Không ít Alpha tham gia, thậm chí có cả những kẻ đã có gia đình. 

Trần Niệm giống như một đóa dạ lai bung nở trong đêm tối, tỏa ra mùi hương mê hoặc, hấp dẫn đám Alpha lao đến như những con thiêu thân, muốn vùi mình vào cánh hoa, hút lấy mật ngọt. 

Nếu thành công, Derek không chỉ có được mỹ nhân, kiếm bộn tiền cược, mà còn trở thành Alpha có thể diện nhất của cả thành phố ngầm. 

Đắm chìm trong ảo tưởng "tôi có tất cả", Derek không để ý rằng Trần Niệm đã sớm dời ánh mắt lặng lẽ quan sát xung quanh. 

Thang máy vẫn đều đặn di chuyển, đâm xuyên qua toàn bộ cột tín hiệu, đưa họ lên cao hàng nghìn mét. 

Con người đã không còn sống trên mặt đất nữa. 

Ngàn năm trước, biến đổi khí hậu đột ngột gây ra trận đại hồng thủy, đất liền sạt lở do chuyển động địa chất dữ dội, cả hành tinh bị nhấn chìm trong nước biển. 

Trong hoàn cảnh ngàn cân treo sợi tóc, toàn nhân loại hợp lực, sử dụng công nghệ tiên tiến nhất và mọi tài nguyên còn sót lại để xây dựng sáu siêu máy tính khổng lồ, trở thành cứu tinh cuối cùng. 

Những siêu máy tính này được gọi là "tín hiệu". Chúng không ngừng tính toán giải pháp cứu nguy, đồng thời trôi nổi trên mặt biển, lấy chính thân thể khổng lồ của mình làm nơi trú ẩn cho nhân loại. 

Suốt hàng ngàn năm, tín hiệu tồn tại trên đại dương, hấp thụ nguyên liệu đặc biệt từ đáy biển để duy trì năng lượng. 

Sáu tín hiệu lần lượt mang tên Thần Sa, Tam Thủy, Yên Tinh, Lam Phàn, Tinh Diệp, và Nguyệt Quang- một tín hiệu đã suy tàn từ lâu. 

Nơi Trần Niệm sinh sống chính là Tín hiệu thứ nhất – "Thần Sa", tại Khu xử lý thông tin số 13. Vì nằm sâu bên trong, không có ánh sáng mặt trời, nên còn được gọi là Thành phố Ngầm. 

Tên gọi của các tín hiệu đều lấy cảm hứng từ khoáng vật hoặc đá quý, và kiểu đặt tên này cũng dần trở thành xu hướng trong giới thượng lưu. 

Ví dụ điển hình nhất chính là Đại hoàng tử của đế quốc, Shaflay Vitaliyevich. 

Giống như tên gọi của mình, người Alpha trẻ tuổi ấy chính là viên bảo thạch rực rỡ nhất của đế quốc. 

Nhưng chuyện này không liên quan đến Trần Niệm. 

So với tìm hiểu bối cảnh xã hội, cậu chỉ muốn nhanh chóng nhìn thấy cảnh thiên nhiên không bị che chắn trên tầng thượng. 

Thang máy bắt đầu giảm tốc, cảm giác mất trọng lực khiến cơ thể có chút khó chịu. 

Vài phút chờ đợi nữa trôi qua, hành trình đi lên cuối cùng cũng kết thúc. 

Dưới ánh mắt đầy khao khát của những cư dân đến từ thành phố ngầm, cánh cửa thang máy dần mở ra hai bên, một tia nắng xuyên qua, chiếu rọi vào khoang thang máy. 

"Đến rồi." 

Derek quay sang nhìn Trần Niệm. Ánh sáng ấm áp xuyên qua đám đông, chiếu lên khuôn mặt của Omega đang đứng trong góc, làm cho đôi mắt hổ phách của cậu trở nên trong suốt như thủy tinh, ánh lên sắc vàng nhàn nhạt. 

Hai người hòa vào dòng người bước ra khỏi thang máy khổng lồ, đặt chân lên tầng cao nhất của Tín hiệu Thần Sa. 

Gió nhẹ thổi qua, mang theo hương thơm của những loài hoa xa lạ và chút hơi nước mát lành. 

Trần Niệm không kiềm được mà hít sâu một hơi. Không khí nơi đây hoàn toàn khác biệt, không còn mùi hôi thối của rác rưởi và nước thải, cũng không có mùi pheromone hỗn hợp lẫn lộn của đủ loại người. 

Những người sống trên tầng cao nhất, bất kể là Omega hay Alpha, đều kiểm soát chặt chẽ pheromone của mình để tránh gây ra những rắc rối không cần thiết. 

Tấm thẻ thông hành của Derek chỉ giới hạn trong khu vực tổ chức cuộc diễu hành hoàng gia, nhưng như vậy cũng đã đủ để khiến Trần Niệm hài lòng. 

"Sắp bắt đầu rồi." 

Derek nắm lấy tay Trần Niệm một cách đương nhiên, như thể cậu đã là Omega của hắn từ lâu: 

"Đi sát tôi, nơi này đông người lắm, cẩn thận kẻo lạc." 

Trần Niệm đi cạnh Derek, ánh mắt hướng về thành phố phía xa. 

Những tòa kiến trúc phức tạp vươn cao như khu rừng thép khổng lồ, ánh mặt trời có thể xuyên qua mọi khung cửa sổ, những cơn mưa tự nhiên rơi xuống tấm kính trong suốt thay vì những ống thoát nước bẩn. 

Không có tình trạng rò rỉ điện thất thường, không có sự tù túng dưới lòng đất, con người nơi đây sống tự do dưới bầu trời, tận hưởng thiên nhiên. 

Đường phố đã được dọn sạch từ sớm, người dân thành phố ngầm đứng sau hàng rào bảo vệ và lớp cảnh giới, háo hức chờ đợi đoàn diễu hành hoàng gia đi qua. 

Trần Niệm vẫn đi bên Derek, nhưng tâm trí đã sớm bay đến nơi khác. 

Cậu nhìn thấy tháp đồng hồ tráng lệ ở phía xa, những kim đồng hồ khổng lồ đang lặng lẽ dịch chuyển theo thời gian. 

Đó là công trình cao nhất trong khu vực này, nếu có thể đứng trên đó, cậu sẽ thu toàn cảnh nơi đây vào tầm mắt. Được chạm vào gió và ánh nắng, thậm chí có thể vươn tay chạm vào những đám mây gần ngay trước mặt. 

"Đến rồi kìa!" 

Không biết ai trong đám đông đã hô lên một tiếng, lập tức khiến cả khu vực trở nên xôn xao. Những người đến sau phải đứng ở phía sau, ai nấy đều cố gắng kiễng chân hoặc leo lên chỗ cao hơn để nhìn rõ phía dưới. 

Từ đầu bên kia của con phố, đoàn diễu hành tiến tới. Lớp hàng rào bảo vệ điện tử được kích hoạt, tạo thành một tấm lá chắn vô hình. 

Trần Niệm không mấy quan tâm đến cái gọi là diễu hành hoàng gia. So với những nhân vật mà cậu còn chẳng nhớ nổi tên, tháp đồng hồ vẫn hấp dẫn hơn nhiều. 

Mãi đến khi đoàn diễu hành đi được nửa chặng đường, Trần Niệm mới lưu luyến thu lại tầm mắt. 

Cậu ngẩng đầu, qua tấm lá chắn điện tử trong suốt, nhìn thấy chiến mã máy móc đang sải bước đi qua trước mặt mình. 

Những con chiến mã bạch kim cao lớn, từng khớp nối, từng đường nét đều mang theo vẻ đẹp kỳ diệu của sự hòa trộn giữa máy móc và sinh học. 

Ngồi trên lưng ngựa là một Alpha mặc trang phục hoàng gia, thân hình thẳng tắp, đôi tay thon dài nắm chặt dây cương. 

Dưới ánh nắng, mái tóc bạch kim nhạt đến gần như trắng bạc, đôi mắt màu tím violet trầm ổn nhìn thẳng phía trước. Đại hoàng tử của Đế quốc, Shaflay Vitaliyevich, đang bước ngang qua trước mặt Trần Niệm. 

Sau lưng Shaflay là một cỗ xe ngựa cơ khí sang trọng, cửa sổ được phủ lớp kính một chiều, từ bên ngoài không thể nhìn thấy được bên trong nhưng điều đó không ngăn cản mọi người tưởng tượng về vẻ đẹp của Omega ngồi trong đó. 

Bởi vì bên trong chính là vị Hoàng tử phi tương lai của Đế quốc, cũng là hậu duệ duy nhất của Đại Nguyên Soái Trần Úy. 

Thân phận của Hoàng tử phi vẫn luôn là một bí ẩn. Trong thời đại thông tin tràn lan như hiện nay, ngay cả tên của người ấy cũng chưa từng được công bố, huống hồ là dung mạo. 

Người ta chỉ biết rằng từ nhỏ, Hoàng tử phi đã được nuôi dưỡng trong Tháp Trắng. Tất cả những tin tức về người ấy đều mơ hồ, khiến cho những câu chuyện xung quanh càng thêm phần bí ẩn. 

Trần Niệm chỉ nhìn lướt qua vài phút, đợi khi vị Đại hoàng tử và Hoàng tử phi đi qua, cậu lại không nhịn được mà đưa mắt về phía tháp đồng hồ. 

Không biết bao giờ mới có cơ hội lên đây lần nữa... 

Ý nghĩ này vừa lóe lên trong đầu, Trần Niệm bỗng có một ý tưởng táo bạo. 

Đoàn diễu hành dần đi xa về phía bên kia con phố, Derek thu lại ánh nhìn, đưa tay xoa nhẹ chóp mũi. 

Cũng như nhiều Alpha khác ở đây, hắn vẫn đang cố gắng hít sâu, muốn thử cảm nhận xem liệu có thể ngửi thấy pheromone phát ra từ cỗ xe kia hay không. 

Người ta đồn rằng vị Hoàng tử phi ấy là một Omega cao cấp hiếm có trong hàng trăm năm. Hắn không mong được tận mắt thấy người, chỉ cần được ngửi thử mùi hương pheromone ấy thôi cũng đã là một vinh hạnh. 

Nhưng tất nhiên, Derek chẳng ngửi thấy gì cả. 

Mặc dù có chút tiếc nuối, nhưng hắn còn có Trần Niệm. 

Derek nhanh chóng gạt bỏ mộng tưởng xa vời, quay sang nói với Omega bên cạnh: "Trần Niệm, đúng lúc gần đây có một quán bar, chúng ta đi . . . Ơ? Cậu đâu rồi?" 

Alpha hoang mang nhìn quanh. Nơi mà Trần Niệm vừa đứng chẳng biết từ lúc nào đã trống không. 

Trong lúc đó, đoàn diễu hành tiến vào sân trong để nghỉ ngơi giữa chặng đường. 

Shaflay xuống ngựa, chui vào trong xe, không nhịn được mà nhắm mắt lại, khẽ thở dài. 

Dù cưỡi ngựa có vẻ oai phong lẫm liệt, nhưng thực tế là hắn vừa buồn ngủ, vừa bị nắng chiếu nóng cả người. 

Trần Từ đang lặng lẽ nhìn ra ngoài qua kính một chiều, nhích sang một bên nhường chỗ cho Shaflay, rồi lấy từ tủ nhỏ ra một chai xịt chống nắng đưa cho anhShaflay 

Cổ tay của Omega lộ ra từ tay áo thêu hoa văn vàng phức tạp, trắng muốt như sứ. 

Trần Từ lại nhìn ra ngoài cửa sổ, sau một thoáng im lặng, khẽ nói: 

"Tôi muốn ra ngoài. 

Shaflay nhận lấy bình xịt, xịt vài lần lên cánh tay và cổ đang nóng rát vì nắng:"Vẫn là chỗ cũ à?" 

"Ừm." 

"Tôi đưa cậu đi." Shaflay đáp lời, uống hai ngụm nước rồi dặn: "Nhớ quay về đúng giờ, tôi không thể giấu được lâu đâu." 

"Cảm ơn." Trần Từ khẽ gật đầu, thần sắc vẫn lãnh đạm như cũ, dường như chẳng còn gì có thể khiến cậu vui vẻ được nữa. 

Cậu vén nhẹ tà áo bào trắng dài quá gối, bước xuống xe theo sau Shaflay, cùng vị Đại hoàng tử tiến vào tòa nhà, giả vờ như đi vào nhà vệ sinh. 

Chỉ khi có Shaflay bên cạnh, Trần Từ mới không bị ai theo dõi. 

Hai người đi đến cửa nhà vệ sinh, Shaflay lấy thiết bị cá nhân ra, xâm nhập vào hệ thống an ninh gần đó, tạm thời vô hiệu hóa camera trên đường đi của Trần Từ. 

Hành động thành thạo như vậy, rõ ràng không phải lần đầu tiên. 

"Đi đi, cậu chỉ có năm phút thôi, cố gắng nhanh lên. 

Trần Từ gật đầu, lại một lần nữa nói: "Cảm ơn." 

Tinh thần lực của Alpha lặng lẽ bao phủ, theo sát Trần Từ, bảo đảm cậu có thể rời khỏi tòa nhà thuận lợi, hướng đến tháp chuông cách đó trăm mét. 

Shaflay đứng tại chỗ đợi đến khi hệ thống giám sát khởi động lại, xác nhận camera không ghi lại hình ảnh của Trần Từ rồi mới quay về đội ngũ diễu hành. 

Sau một khoảng nghỉ ngắn, đoàn diễu hành sắp tiếp tục, quản gia đến kiểm tra tình trạng của Trần Từ. 

Vừa thấy ông ta đến gần xe ngựa, Shaflay đã nói trước: "Cậu ấy ngủ rồi." 

Quản gia gật đầu, không nhìn vào trong xe nữa, cũng không làm phiền Trần Từ. 

Shaflay lại leo lên chiến mã, phía sau hắn là một cỗ xe trống không. 

Không ai có thể ngờ rằng vị Đại hoàng tử tôn quý lại đang nói dối. 

Đây là sự bù đắp của hắn dành cho Trần Từ. Với tư cách là vị hôn phu, Shaflay hiểu rõ cuộc sống mà Trần Từ phải chịu đựng bấy lâu nay. 

Tháp Trắng chẳng qua chỉ là một chiếc lồng son xa hoa, nhốt chặt Omega, đến cả việc ra ngoài cũng phải trải qua từng lớp phê duyệt. 

Trần Từ rơi vào hoàn cảnh này không chỉ vì hôn ước giữa hai người, hắn chỉ có thể giúp cậu trong khả năng của mình. 

Đoàn diễu hành tiếp tục, nhưng Trần Từ đáng lẽ phải ngồi trong xe ngựa, đã đến được tháp chuông. 

Con đường này cậu đã đi rất nhiều lần, sớm đã quen thuộc. Không biết từ khi nào, gần như mỗi khi có những sự kiện lớn như thế này, Trần Từ đều sẽ tranh thủ lẻn ra ngoài một lúc dưới sự che chở của Shaflay. 

Đó là khoảng thời gian tự do hiếm hoi của cậu. 

Cậu men theo cầu thang, đi thẳng lên tầng cao nhất của tháp chuông. 

Nhìn bề ngoài Trần Từ có vẻ gầy yếu, nhưng thể lực lại rất tốt, đi liền hơn hai mươi tầng chỉ hơi thở dốc một chút. 

Sắp đến nơi rồi. Cậu không kiềm chế được mà tăng tốc bước chân rời khỏi cầu thang, đi qua hành lang vắng người. 

Không ngờ rằng, ngay khi quẹo qua góc hành lang, cậu lại đụng phải một người. 

"Ưm" 

"A!" 

Cú va chạm rất mạnh, cả hai đồng thời bật ra tiếng kêu đau. Trần Từ lùi lại hai bước, theo phản xạ cất lời xin lỗi: 

"Xin lỗi—" 

Thế nhưng ngay khi thấy rõ người trước mặt, toàn bộ âm thanh đều nghẹn lại trong cổ họng. 

Đôi mắt hổ phách của cậu mở to, tràn đầy sự kinh ngạc không thể tin nổi. 

Lần đầu tiên trong đời, Trần Từ lộ ra vẻ mặt hoảng hốt như vậy. 

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play