Mấy ngày nay, Mộc Lộ đều dành thời gian cho tu luyện, chờ đợi mấy cuộc gặp ngẫu nhiên và hoàn thiện kế hoạch công lược, khí thế bừng bừng.
Đối với một số đệ tử vì vinh dự gia tộc mà bước lên con đường tu tiên thì đây quả thật là một quá trình lâu dài và nhàm chán.
Bởi vậy khi bọn họ nhìn thấy Mộc Lộ mỗi ngày đều hào hứng, khó tránh khỏi tò mò mà hỏi: “Mộc Lộ, cô vì cái gì mà lựa chọn tu tiên vậy? Nhìn cô rất có động lực.”
Mộc Lộ hơi ngẩng đầu lên, chắp tay sau lưng nhìn về phương xa, trong mắt tràn ngập ánh sáng của niềm tin: “Vì…một tương lai tươi sáng.”
Nỗ lực để về sau có thể sống cuộc đời cá mặn, đó luôn là châm ngôn của cô.
Mọi người đều khiếp sợ.
Nhìn xem này. Không hổ là người mà Hách Thiết trưởng lão cho rằng sau này sẽ trở thành ngôi sao nổi bật của Tu Tiên giới!
Mộc Lộ tuy mỗi ngày đều vùi đầu học tập, nhưng mục đích phần lớn là vì công lược. Ví dụ như khi trời mưa thì có thể tạo ra kết giới chắn mưa, học thuật liên lạc giúp hai người từ xa có thể trò chuyện cùng nhau, hoặc thuật làm những cánh hoa rơi rải rác xuống từ trên trời cho thêm phần lãng mạn, à còn có thuật liếc mắt một cái sẽ nhìn ra độ rộng vai, độ dài chân của đối phương để may xiêm y ( cái này cô còn đang học )…
----------------------------
Hai ngày trước kỳ thi, cô đã gặp Thương Thiên Quang.
Thiếu niên ngồi xổm ở bên bờ hồ, tay chống cằm, rũ mắt, yên tĩnh nhìn những gợn sóng, tựa như đang ngẩn người.
Lúc Mộc Lộ còn chưa kịp xác nhận được đây là ca ca hay là đệ đệ thì Thương Thiên Quang đã nhạy bén cảm nhận được hơi thở của cô.
Gương mặt tuấn mỹ nháy mắt trở nên sáng bừng, vui vẻ cùng Mộc Lộ chào hỏi.
Hai người tùy tiện trò chuyện vài câu, Mộc Lộ phát hiện dưới mắt Thương Thiên Quang có một quầng thâm mờ, quan tâm hỏi thăm xem có phải hai ngày nay hắn ngủ không ngon.
Thiếu niên chớp chớp mắt: “Mấy ngày nay không phải ngủ không ngon, mà là……” Hắn nghiêng đầu, tóc mái đung đưa, mang theo chút nét trẻ con, thành thật mà trả lời: “Căn bản không ngủ.”
“Không ngủ?” Mộc Lộ ngạc nhiên hỏi “Thiên Quang sư huynh có việc gì bận sao?”
Thương Thiên Quang nghĩ nghĩ, tầm mắt rơi xuống trên người cô: “Bận rộn chuyện kì thi sắp tới.”
Mộc Lộ nghe được lời này có chút ngoài ý muốn, thiên tài cũng sẽ lo lắng về kỳ thi à? Cô nhẹ giọng trấn an: “Kỳ thi sắp tới Thiên Quang sư huynh không cần quá lo lắng đâu.”
“Lo lắng?”
Nhắc tới từ này, Thương Thiên Quang hơi nhíu mày, trong mắt có vẻ hoang mang, hiển nhiên từ này đối với hắn rất xa lạ.
“Lấy năng lực của sư huynh, chắc chắn có thể giải quyết nhiệm vụ một cách dễ dàng.”
“À.” Thương Thiên Quang lộ ra biểu tình bừng tỉnh, cúi xuống nhìn cô, “Không phải lo lắng không ngủ được, mà là do… ta phấn khích.”
Nếu nghe kĩ thì còn có thể cảm nhận được giọng hắn run nhè nhẹ, chính xác là vô cùng phấn khích.
“Ồ……”
Mộc Lộ gật đầu tỏ vẻ đã hiểu. Giống như buổi tối trước ngày nhà trường tổ chức cắm trại thì bạn sẽ bị mất ngủ.
“Ta cũng từng trải qua chuyện như vậy.”
Thương Thiên Quang mở to mắt “Hả? Ngươi cũng hưng phấn đến nổi ngủ không được à?”
“Đúng vậy, dù sao ta cũng rất chờ mong ngày đó.”
Thương Thiên Quang lại nghiêm túc nhìn chằm chằm cô: “Là bởi vì cô mong muốn được gặp ta à?”
“…”
Mộc Lộ cứng họng, nhất thời bị câu hỏi này làm cho sững sờ, không nghĩ tới Thương Thiên Quang lại là người thẳng thắn như vậy! Trực tiếp hỏi cô có mong chờ nhìn thấy hắn hay không!?
Cô hiếm khi lâm vào rối rắm, không biết nên trả lời thẳng thắn —— Ừ, ta rất mong chờ nhìn thấy Thiên Quang sư huynh.
Hay là đi con đường ngượng ngùng chỉ cười cười, không đưa ra đáp án chắc chắn.
Hoặc là đi con đường ngạo kiều —— Không, không hề!
Mộc Lộ còn chưa trả lời, Thương Thiên Quang đã “nhìn mặt đoán ý”, hoặc là hắn căn bản không thèm để tâm đến đáp án của Mộc Lộ, cười nói “Còn hai ngày nữa là đến kì thi, thật sự rất mong chờ.”
Nói xong hắn cũng giống như các lần trước, tạm biệt rồi xoay người đi mất, để lại Mộc Lộ với vẻ mặt bối rối. Phong cách hành sự của Thương Thiên Quang thật đúng là khó lường.
Nhưng mà Mộc Lộ nhìn bóng dáng hắn:
/Phản ứng nhiệt tình như vậy, công lược bước đầu tiên xem như cũng ổn./ Ít nhất giai đoạn bắt đầu, không bị người ta chán ghét.
Thiếu niên đơn độc đi trong bóng đêm, ngẩng đầu, con ngươi cong cong, “Ánh trăng đêm nay thật đẹp.”
Mặt dù ánh trăng vô cùng sáng ngời, nhưng cũng không chiếu sáng được đôi mắt đen láy của hắn.
Mộc Lộ rất mong đợi điều bất ngờ mà hắn chuẩn bị, hắn cũng sẽ không để cô thất vọng.
————☆*————
Hai ngày sau, kỳ thi cho đệ tử đúng hạn được tổ chức.
Ở Thiên Cương Tông có mười cái Truyền Tống Trận, có thể dịch chuyển đến mười địa điểm thi khac nhau, Mộc Lộ và Lăng Đình Hiên trước tiên tiễn Triều Lưu, chúc hắn thành công hoàn thành kì thi.
Sau đó, Mộc Lộ phát hiện Lăng Đình Hiên vẫn luôn đi theo mình: “Tiểu Hiên, sao đệ cứ đi theo ta thế, chẳng lẽ…đệ cũng báo danh sông Ô Nhạc à?”
Lăng Đình Hiên: “Ừ.”
Mộc Lộ lộ ra vẻ mặt bừng tỉnh “Thì ra …”
Câu nói này quá chung chung nê làm Lăng Đình Hiên hiểu sai. Hắn cho rằng cô đoán được ý đồ của mình, lớn giọng nhấn mạnh “Không phải vì muốn ở bên tỷ…”
Cùng lúc đó, suy đoán của Mộc Lộ cũng hiện lên: “Thì ra đệ có mục tiêu cạnh tranh với Thiên Quang sư huynh. Tiểu tử, chí hướng rất lớn đó.”
Lăng Đình Hiên mấy ngày nay ở trong tối ngoài sáng vạch trần một số “hành vi xấu” của Thương Thiên Quang, Mộc Lộ liền cho rằng hắn đang cùng Thương Thiên Quang tranh cao thấp.
Rốt cuộc thì Lăng Đình Hiên cũng là học bá, thành tích không tồi.
“Thiên Quang sư huynh?”
Lăng Đình Hiên nhíu mày, vài giây sau liền rõ ràng, hắn đoán là Mộc Lộ đã hiểu lầm, trước đó bọn hắn đã nói ngược lại nơi thi của hai huynh đệ kia. Hắn cảm thấy bất lực nhưng cũng thở phào nhẹ nhõm trước lí do mà Mộc Lộ tưởng tượng ra, đâm lao phải theo lao: “Tỷ lý giải như vậy…cũng đúng.”
“Không hổ là Lăng đệ của ta.” Mộc Lộ vỗ vai hắn, trầm giọng nhắc nhở: “Nhưng mà Thiên Quang sư huynh cùng những người qua đường như chúng ta có chút chênh lệch, nếu thua……”
Trong lúc Mộc Lộ tận tình khuyên bảo thì Lăng Đình Hiên lại nghĩ đến chuyện khác.
Sợ tỷ ấy biết, nhưng cũng sợ tỷ ấy không biết. Mà thôi…không biết cũng không sao.
Nhớ đến Thương Tịch Nguyệt cũng đi sông Ô Nhạc. Lăng Đình Hiên hơi mím môi, có vẻ cũng không tệ.
Ở phía rìa vách đá, trên mặt đất có những luồng sáng nhàn nhạt, đó là Truyền Tống Trận - trận pháp dịch chuyển.
Rất nhanh liền đến lượt Mộc Lộ truyền tống, cô hướng Lăng Đình Hiên phất tay “Tiểu Hiên, gặp lại sau.”
Lăng Đình Hiên cao lãnh gật đầu “Ừ, nhớ cẩn thận.”
Sau khi Mộc Lộ biến mất, Lăng Đình Hiên rũ mắt, từ trong ngực lấy ra một chuỗi lục lạc nhỏ.
Đây là chuông Cốt Linh, cho dù bọn họ không được chia thành một tổ, bị phân tán đến nơi khác nhau trên sông Ô Nhạc thì hắn cũng có thể tìm đến vị trí của Mộc Lộ.
————☆*————
Cảm giác như đang bay lơ lửng giữa không trung, Mộc Lộ mở mắt ra lần nữa, cảnh sắc trước mặt đã hoàn toàn khác biệt.
Cô đang ở cổng vào của thôn trang, thôn này được xây dựng dọc theo sông Ô Nhạc.
Non xanh nước biếc phong cảnh hữu tình, những làn sương mờ bay lượn lờ trong không trung. Cách đó không xa có một hồ nước nhỏ, giữa hồ là một cái đình gỗ, cảnh trí rất ưu nhã thích hợp để câu cá.
Người trong một tổ thường sẽ được đưa tới những địa điểm cách nhau trong phạm vi khoảng trăm mét. Mộc Lộ nhìn thấy bên hồ có một thiếu niên bạch y đang hơi khom lưng, dường như đang quan sát cái gì đó.
Tư thái của hắn mây bay nước chảy, nghiễm nhiên cùng vẻ đẹp nơi đây hợp làm một.
Là Thương Thiên Quang!
Mộc Lộ vui vẻ, quả nhiên Phi Y không lừa cô, thời gian mà cô bỏ ra để làm món ăn yêu thích cho nó đúng là không uổng phí.
Cô chạy bước nhỏ tới, chỉnh lại tóc tai rồi mới đi lên. Chàng trai đang đưa lưng về phía cô nghe được tiếng bước chân, đứng dậy quay đầu lại. Nhìn thấy Mộc Lộ, hàng mi khẽ run lên, nhưng chỉ trong một cái chớp mắt đã khôi phục lại trạng thái bình tĩnh.
“Thiên Quang sư huynh!” Mộc Lộ đi tới trước mặt hắn, cười nói “Kinh hỉ không? Bất ngờ không?”
Thiếu niên suy tư vài giây, hơi cong môi: “Có một chút, không nghĩ tới là cùng một tổ với ngươi.”
“Trên đời làm gì có chuyện trùng hợp.” Mộc Lộ lẩm bẩm.
Thiếu niên nhìn cô: “Lần này sao nhanh như thế đã nhận ra ta rồi?”
Mộc Lộ nghe được câu hỏi này, trong lòng nghi hoặc, “Không phải ta đã sớm báo trước cho sư huynh rồi sao?”
Thiếu niên ôn hòa đáp “Đúng là có nói qua, nhưng mà sao ngươi lại biết ta sẽ lựa chọn sông Ô Nhạc?” Ngữ khí của hắn không chứa một tia trách cứ nào, thanh âm nhu hòa tựa mặt hồ “Nhất định người đã biết trước rồi”
…
Lại tới nữa rồi, từ một câu nói đã dễ dàng đoán ra được chân tướng.
Mộc Lộ thành thật xin lỗi “Thật xin lỗi, Thiên Quang sư huynh.”
“Không sao.” Ánh mắt thiếu niên nhu hòa lại, nhếch môi, “Nhưng làm sao ngươi nhận ra ta, không lo lắng tin tức bị nhầm lẫn, tìm sai địa điểm thi hay …” Hắn mang theo ý cười như cũ, nhưng đôi mắt lại bình lặng, khiến người khác có chút lạnh lẽo “… bọn ta hoán đổi với nhau sao?”
Mộc Lộ mở to mắt, hoán đổi?
Cô nhìn kỹ lại thiếu niên đang cười trước mặt, vô số khả năng nảy lên trong lòng, suy nghĩ cũng trở nên hỗn loạn, cuối cùng gộp thành một vấn đề: /Người trước mặt rốt cuộc là Thương Tịch Nguyệt hay là Thương Thiên Quang?/
Đây không phải là cái kinh hỉ mà Thương Thiên Quang nói chứ? Hoán đổi với ca ca của mình?
Không, không đâu, không nhất thiết là vậy.
Cô bình tĩnh lại, nghĩ đến cuộc trò chuyện của hai người lúc mới gặp khi nãy: “Không đúng, huynh chính là Thiên Quang sư huynh.”
Mộc Lộ suy đoán “Vừa rồi huynh hỏi ta sao lần này lại nhận ra nhanh như vậy, nếu ta gọi sai, sư huynh đã không trả lời lại rồi.”
“Ồ.” Thiếu niên nhẹ giọng cười, “Bị ngươi bắt lấy sơ hở rồi.”
Mộc Lộ thở phào nhẹ nhõm “Là ta học được từ sư huynh.”
“… Thật thông minh.” Thiếu niên ôn hòa mà khen ngợi, sau đó tựa hồ như muốn gọi tên cô nhưng lại dừng một lát, cuối cùng chuyển thành một nụ cười dịu dàng: “Đi thôi, đến giờ nhận nhiệm vụ rồi.”
————☆*————
Lời của tác giả:
Ca ca vẫn khá ác liệt, chính là nội tâm cực kì hắc.
Ca ca: Thích xem nữ chính lo lắng, luống cuống, tự mình hoài nghi, bị phá hư trạng thái tinh thần ổn định.
Đệ đệ: Hy vọng nữ chính bị dọa khóc, sợ tới mức không nói nên lời, giống như chọc mèo muốn trêu đùa dọa cho cô nhảy dựng.