Mộc Lộ theo thiếu niên tiến vào thôn Ô Nhạc.
Trong thôn rất yên tĩnh và thanh bình, có không ít thôn dân đi ngang qua, nhìn thấy bọn họ là hai người ngoài xa lạ thì thần sắc vẫn tự nhiên, có vẻ như họ đã quen với điều này.
Rốt cuộc thì sông Ô Nhạc là địa điểm thi luyện của Thiên Cương Tông đã hàng trăm năm, cứ cách mấy năm sẽ có tân đệ tử tới làm nhiệm vụ. Để báo đáp sự phối hợp của thôn Ô Nguyệt, Thiên Cương Tông mỗi 20 năm cũng sẽ tặng một cái danh ngạch đệ tử nội môn.
Nhiệm vụ cho kì thi là do Bác học chi thư căn cứ theo tu vi của đệ tử cùng tình hình thực tế của thôn dân để đưa ra. Ví dụ như đối với hai đệ tử mới có tư chất bình thường thì nhiệm vụ phần lớn là hỗ trợ xới mười sào đất, hái mấy vườn dược thảo, hoặc đem đồ vật đưa đến thôn bên cạnh… Rất đơn giản.
Nhiệm vụ hơi khó hơn một chút là săn được mười tấm da hưu, sửa thuyền cho thôn dân, câu mười con cá,... yêu cầu phải phí thêm chút tâm tư, cần phải suy nghĩ.
Nhiệm vụ khó hơn nữa chính là xua đuổi bầy lợn rừng, giết những con rắn độc ẩn nấp ở cổng thôn,... những nhiệm vụ như này không chỉ yêu cầu phải động não mà còn cần có tu vi.
Cách để tìm được người liên quan tới nhiệm vụ cũng rất đơn giản, chính là người tản ra ánh sáng vàng nhàn nhạt quanh thân.
Mộc Lộ nghe vậy, ở trong lòng dao động, thật giống như đang chơi game, trên người những NPC bố trí nhiệm vụ sẽ có một dấu chấm than.
Thiếu niên bước đi không nhanh không chậm, vừa vặn đủ để cô theo kịp, hai người song song tiến về phía trước.
Tìm quanh một hồi cuối cùng cũng phát hiện ra một người phụ nữ trung niên ở phía tây của thôn, bà ấy đang lau nước mắt, thấp giọng khóc thút thít, trên người có luồng sáng vàng nhạt.
Mộc Lộ và thiếu niên nhìn nhau rồi cùng đi đến.
Mộc Lộ hỏi: “Đại thẩm, xin hỏi có phải cô đang gặp khó khăn? Có thể nói cho bọn cháu biết được không?”
Người phụ nữ giật mình, ngước mắt đánh giá bọn họ, đôi mắt đỏ hoe lộ ra tia hoài nghi.
Thiếu niên nhận ra, tiến lên bổ sung một câu “Xin đừng lo lắng, chúng cháu là đệ tử của Thiên Cương Tông, đây là lệnh bài.” Hắn từ trong ngực lấy ra một tấm lệnh bài, phía trên có khắc ba chữ lớn ‘Thiên Cương Tông’.
Mộc Lộ lúc này mới phát hiện ra thiếu sót của mình. Thương Thiên Quang quả thật không chỉ có tâm tư kín đáo mà còn thông tuệ hơn người.
Lúc này sự hoài nghi của người phụ nữ mới biến mất, khóc không thành tiếng nói: “Thì ra là đạo sĩ của Thiên Cương Tông xuống núi rèn luyện, thật không dám giấu giếm, xin hai vị đạo trưởng…hãy… con trai… nhà ta.”
Người phụ nữ hai mắt đỏ bừng, đứt quãng mà kể lại câu chuyện của mình.
Nguyên lai là bà ấy có một đứa con trai tên là Thiết Lang, lúc đó chưa đầy 30 tuổi. Thiết Lang ngày thường hiếu kính cha mẹ, yêu quý thê tử. Bởi vì vợ mình thân thể không tốt mà hắn ngày ngày đều lên núi từ sáng sớm để thu thập những giọt sương sớm và hái thảo dược. Nhưng một tháng trước, sau khi hắn lên núi thì lại mất tích, mọi người trong thôn đã tụ tập lên núi tìm nhiều lần, gần như lật ngược cả ngọn núi nhưng vẫn không thu hoạch được gì.
“Hai vị tu sĩ, ta chỉ có một thỉnh cầu.”
Người phụ nữ khóc thảm thiết “Chỉ cần cho ta một câu trả lời, dù là còn sống hay đã chết.”
Mộc Lộ cùng thiếu niên đi bộ lên núi từ con đường nhỏ phía sau làng, chuyện này đối hai người dễ như trở bàn tay. Thiên Cương Tông được xây dựng tựa vào núi nên ăn cơm, đi học hay trở về nơi ở đều cần phải đi lên đi xuống.
Càng tiến sâu vào trong rừng, khung cảnh lại càng tối đi, ánh mặt trời trở nên mờ nhạt, mơ hồ còn có thể nghe được tiếng gầm gừ yếu ớt của dã thú.
Mộc Lộ nhíu mày thở dài: “Ở trong hoàn cảnh này ngây ngốc một tháng, chắc là vô cùng gian nan.”
“Ngươi nghĩ sao về chuyện này?”
Mộc Lộ suy nghĩ cẩn thận đáp: “Ta nghe vị đại thẩm kia nói, hắn thường xuyên lên núi hái thuốc, cho nên chắc chắn không phải bị lạc đường. Đã quen thuộc địa hình, thân cường cũng thể tráng, khả năng cao là không phải gặp dã thú. Ta đoán hắn đã gặp chuyện gì đó mà mất đi năng lực hành động. Cả thôn đã tìm kiếm vài lần nhưng đều vô ích, có lẽ… hắn đã rơi vào một nơi khuất……”
Nghe Mộc Lộ phân tích, trong đôi mắt thiếu niên hiện lên vài phần kinh ngạc.
Mộc Lộ cũng cảm thấy chính mình biểu hiện không tồi, cười hỏi: “Vậy Thiên Quang sư huynh nghĩ như thế nào?”
Thiếu niên đột ngột dừng lại bước chân, quay đầu nhìn cô, đôi mắt đen sâu thẳm cong lên, khẽ mỉm cười: “Ta nghĩ là…. hắn đã ch.ế.t.”
Rõ ràng ngữ khí nhu hòa đến mức có thể vắt ra nước, nhưng ba chữ cuối lại làm cho Mộc Lộ sững sờ tại chỗ “Cái, cái gì cơ?”
Có lẽ là do rừng cây cành lá xum xuê, ánh mặt trời cơ hồ không thể xen qua. Khi thiếu niên nói chuyện, không chỉ có sắc mặt thập phần tái nhợt mà đôi mắt càng sâu không thấy đáy, không chứa chút tia sáng nào.
Mộc Lộ đột nhiên cảm thấy lạnh sống lưng, cô nhịn không được mà xoa xoa cánh tay. Tầm mắt thiếu niên rơi xuống trên tay cô, ý cười càng sâu hơn, thanh âm nhẹ nhàng như thể đang trấn an: “Nhiệm vụ của chúng ta nhận được là cho bà ấy một câu trả lời dù con trai bà sống hay ch.ế.t, đúng chứ? Ngươi cho rằng hắn còn sống, thì ta cho rằng đã ch.ế.t, cũng chỉ là cung cấp thêm một loại khả năng khác mà thôi.”
Mộc Lộ nghe hắn giải thích, sự khó chịu vừa rồi đã lắng xuống không ít: “Những gì Thiên Quang sư huynh nói quả thật là điều có khả năng xảy ra.”
Cô theo bản năng cho rằng Thiết Lang còn sống, mà Thương Thiên Quang cũng suy tính của riêng mình.
Thiếu niên nhẹ giọng đáp, mi mắt cong cong “Ừ.”
Mộc Lộ điều chỉnh tâm trạng “Tóm lại sống phải thấy người, ch.ế.t phải thấy xác, tiếp theo sư huynh tính toán tìm kiếm như thế nào?”
“Cái này à.” Thương Tịch Nguyệt lộ ra biểu tình suy tư. Đương nhiên với năng lực của hắn, ở phạm vi trăm dặm mà tra xét thì cực kỳ đơn giản. Nhưng không biết vì sao, hắn nghĩ ngợi một lúc lâu, lộ ra ý tứ xin lỗi “Hiện tại ta cũng không biết, cũng không thể tìm kiếm từng tấc một được.”
Mộc Lộ vẻ mặt kinh ngạc.
Biểu tình này khiến cho Thương Tịch Nguyệt tò mò, hắn hỏi: “Sao ngươi lại có biểu tình như vậy?”
Mộc Lộ mím môi: “Ta chỉ cảm thấy nếu ngay cả sư huynh cũng giải quyết không được thì xem ra đây thật sự là một vấn đề hóc búa.”
Thiếu niên dừng lại một chút, sau đó liền bật cười ra tiếng, vô cùng phối hợp nói “Thương Thiên Quang không phải cái gì cũng đều có thể giải quyết.” Hàng mi dài của hắn hơi rũ xuống, nghiêm túc mà nhìn chăm chú vào mắt cô: “Vậy, ngươi có ý tưởng gì hay không?”
Mộc Lộ gãi đầu: “…… Ừm, thật ra có một cái.”
Mộc Lộ lấy ra một chiếc chìa khóa “Đây là chìa khóa nhà của Thiết Lang, vừa rồi ta hỏi lấy từ đại thẩm. Trên đó hẳn có lưu lại hơi thở của hắn.”
Thiếu niên nghiêm túc lắng nghe, không ngắt lời cô.
“Kế tiếp là……” Mộc Lộ lấy ra một lá bùa màu vàng, tung lên không trung, đồng thời niệm vài câu chú ngữ. Một ngọn lửa màu xanh nhạt xuất hiện ở mép bùa, sau một lúc thì dần tắt hẳn. Tờ giấy bị đốt hóa thành hình dạng của một con chó nhỏ, rơi nhẹ xuống mặt đất. Sau đó, con chó nhỏ giống như có sinh mệnh, đột nhiên đứng dậy nhìn trái nhìn phải.
Thiếu niên rất mau nhận ra: “Đây là Hóa hình thuật?”
“Đúng vậy.” Mộc Lộ muốn sờ vào đầu của con chó giấy nhưng nó lại quay người đi, rất không phối hợp. Cô không có biện pháp nào khác đành đi thẳng vào vấn đề, lấy ra chìa khóa rồi để cho chó giấy ngửi ngửi, nói tiếp: “Dựa vào khứu giác của nó, chúng ta có thể tìm được Thiết Lang, bất quá…” Cô dừng một chút, nhìn con chó giấy chỉ lớn bằng một bàn tay “Tu vi của ta yếu kém, chỉ có thể biến ra một con chó như này, nó tìm kiếm trong phạm vi trăm dặm, phải phí không ít thời gian.” Nói xong, cô thận trọng hỏi: “Sư huynh cảm thấy như thế nào?”
Thiếu niên nhẹ nhàng cười khẽ “Rất hiếm người tu luyện loại pháp thuật này.”
Hóa hình thuật là pháp thuật sơ cấp không theo quy ước, có thể biến đổi vạn vật, nhưng cũng không phải là tùy tâm sở dục. Muốn biến ra vật thể gì, thì trong đầu cần tưởng tượng vật đó.
Hóa hình thuật thường dùng cho việc truyền tin, biến thành các loài chim đơn giản. Mộc Lộ lại biến ra một con chó, thật sự khác biệt với người thường.
“Ta chỉ là tùy tiện học thôi.” Mộc Lộ trên mặt hiện lên vài tia ngượng ngùng.
Hóa hình thuật này là cô cố ý tu luyện, mục đích dùng cho việc công lược. Ví dụ như biến ra một con chó, yêu cầu nó ngậm hoa trong miệng, từ phía sau đột nhiên lao ra đưa cho đối phương!
Không nghĩ lại ‘chó ngáp phải ruồi’, có thể dùng cho nhiệm vụ lần này.
Thiếu niên ngồi xổm xuống, vươn ngón tay tựa hồ đang muốn vuốt ve đầu của chó giấy.
“Thiên Quang sư huynh, nó không được thân thiện lắm…” Mộc Lộ lời còn chưa dứt, liền kinh ngạc mà nhìn con chó giấy nhỏ đang dựng thẳng đuôi, vẫy loạn xạ. Thậm chí còn chủ động đứng dậy dùng đầu cọ cọ vào ngón tay hắn, giống nhận được sự khích lệ, nhanh như chớp phóng đi.
“…”
Cô bất đắc dĩ mà nói: “Không nghĩ tới sư huynh không chỉ có thể chất thu hút mèo, mà còn thu hút chó nữa.”
Thiếu niên xoay người cười: “Chúng ta đi về phía trước nhìn một chút, theo lời ngươi nói, tìm những nơi khó bị phát hiện.”
“Được” Mộc Lộ đồng ý.
“Đi thôi.”
Hai người sóng vai bước vào sâu trong rừng.
————☆*————
Không biết có phải vì hai người bọn họ có chút quen biết hay không mà trong chuyến đồng hành lần này, thiếu niên đôi khi sẽ chủ động bắt chuyện, tuy đều là những chủ đề vô nghĩa nhưng lại làm cho bầu không khí cực kỳ thoải mái và dễ chịu.
Mộc Lộ thả lỏng, cũng tự nhiên mà nhắc tới vấn đề cô đã chuẩn bị từ lâu. Đối với việc được ở riêng trong kì thi lần này, cô hy vọng hai người có thể chuyển từ người qua đường thành bạn bè.
Mộc Lộ mở miệng: “À nhắc mới nhớ, sở thích của huynh là gì vậy?”
Công lược bước đầu tiên chính là hiểu biết đối phương, gãi đúng chỗ ngứa.
“Hả?”
Ai ngờ thiếu niên nghe xong vẻ tươi cười ngưng ở khóe miệng, đến cả bước chân cũng ngừng lại, ánh mắt xuất hiện một tia hoang mang.
Mộc Lộ tưởng từ mình dùng quá mức mới lạ, vội vàng giải thích: “Ý của ta là vào ngày nghỉ sư huynh thích làm chuyện gì.”
“Ừm, ta hiểu ý của ngươi mà.”
Sau một thoáng do dự, thiếu niên lại tươi cười, hiếm thấy mà lộ ra vẻ mặt rối rắm “Chỉ là ta không biết nên trả lời như thế nào.”
Thương Tịch Nguyệt không nói dối, hắn quả thật không rõ về sở thích của Thương Thiên Quang.
Sự hiểu biết của hắn đối với Thương Thiên Quang đại khái cũng giống như Mộc Lộ thôi.
Còn nếu là trả lời sở thích của chính mình…
Thành thật thì hắn cũng không cảm thấy hứng thú với điều gì cả. Con người hay đồ vật… hoàn toàn không quan tâm.
Mộc Lộ thấy hắn lộ ra biểu tình khó xử cũng không ép hỏi, vội nói “À ta chỉ tùy tiện hỏi thôi, sư huynh đừng để ý, không trả lời cũng không sao đâu.”
Thiếu niên lắc đầu, giải thích: “Câu hỏi này khá đặc biệt, không phải ta không muốn trả lời mà chỉ là bây giờ nghĩ không ra.”
Mộc Lộ xua tay cười cười: “Không sao, không sao.”
Thương Tịch Nguyệt tâm tư kín đáo như vậy, tất nhiên nhận ra sự mất mát ẩn chứa sâu trong mắt Mộc Lộ.
Ánh sáng rút dần trong mắt cô đột nhiên khiến cho hắn hứng thú.
Thương Tịch Nguyệt nghĩ nghĩ: “Nhưng mà ngươi nhắc tới làm ta nhớ đến một sở thích từ rất lâu về trước.”
“Hả? Là gì vậy?” Ánh mắt Mộc Lộ sáng lên, thận trọng hỏi: “Có thể nói cho ta biết không?”
“Đương nhiên, cũng không phải là điều gì bí mật.”
Thương Tịch Nguyệt cong mắt “Là trồng trọt.”
“Trồng trọt?”
Mộc Lộ nghĩ tới cưỡi ngựa, bắn cung, viết chữ, đọc sách, hội họa,... thậm chí còn cố ý học một số thứ về chúng, thế nhưng không nghĩ tới lại là làm vườn!?
“Là trồng hoa à?”
Thương Tịch Nguyệt đáp “Cái gì cũng được, chỉ cần có thể gieo hạt, mọc rễ, nảy mầm, ta đều tình nguyện thử một lần.”
Mộc Lộ nỗ lực nhìn lại mình, rốt cuộc trong trí nhớ tìm lại được ký ức trồng hành tỏi ở ban công: “Quả thật trồng cây sẽ mang lại cảm giác rất kỳ diệu, bất kể là hạt giống gì, chỉ cần nhìn thấy nó đơm hoa kết quả thì tâm tình cũng theo đó mà vui sướng.”
Nhìn xem, đáp án này tiêu chuẩn cỡ nào! Nó có gây ấn tượng không?!Nó có làm ngươi thấy hai chúng ta có điểm tương đồng không?! Thương Thiên Quang!
Thiếu niên bừng tỉnh nói: “Ồ thì ra có tâm tình như vậy sao?”
Mộc Lộ hỏi lại “Vậy sư huynh nhìn cảnh chúng nở hoa kết quả sẽ có cảm nhận như thế nào?”
“Cái này… ta không biết.”
Thiếu niên quay đầu nhìn cô, nụ cười và giọng điệu đều mang theo một tia bất đắc dĩ.
“Bởi vì ta trồng bất kì loài thực vật nào thì chúng cũng đều sống không quá ba ngày.”
Mộc Lộ:...
“Có lẽ ta không thích hợp để chung sống cùng các loài sinh vật khác...” Thương Tịch Nguyệt cố ý dừng vài giây, cười nói “Tại cuối cùng chúng đều sẽ chết hết.”
Không cần tươi cười rạng rỡ khi nói những lời khủng bố như vậy đâu!!!
————☆*————
Lời của tác giả:
Ca ca quả thật không có nói đùa, so với những thứ khác thì hắn xác thật sự thích thực vật nhưng mà chúng cơ bản đều sống không quá ba ngày…