Trên núi cao, mây mù lượn lờ.
Đi đến cuối dọc theo những bậc thang, liền nhìn thấy một cổng vòm to lớn và uy nghiêm, phía trên được khắc một dòng chữ đầy khí phách “Thiên Cương Tông”.
Thiên Cương Tông tọa lạc ở Trung Nguyên, nơi có những nhân tài kiệt xuất, phong cảnh tươi đẹp, thành lập hơn một ngàn năm tỷ lệ phi thăng thành tiên luôn đứng đầu trong toàn bộ các đại tông phái.
“Tông phái Thiên Cương Tông của chúng ta do Bàn Cổ sáng lập, trong mấy ngàn năm qua, có vô số đệ tử giác ngộ đắc đạo, phi thăng thành thần. Chưởng môn, tiên sư, trưởng lão làm gì có vị nào không phải nhân tài hiếm có của Tu Tiên giới? Tông phái của chúng ta nằm trên dãy núi Long Nham, nơi có linh khí dồi dào. Để tiến vào Thiên Cương Tông tu luyện, là cơ hội khó cỡ nào a……”
Một người đàn ông trung niên mặc áo bào màu xanh giảng đến đây đột nhiên thoát ra khỏi trạng thái ca ngợi, hận rèn sắt không thành thép mà gõ gõ vào bàn đá: “Còn các ngươi thì sao! Các ngươi đều đã thấy được thành tích của đại hội tu luyện rồi đúng chứ? Aiz! Các ngươi thật sự là lớp học tệ nhất mà ta từng dạy!”
Hắn tên là Hách Thiết - trưởng lão của Thiên Cương Tông, chuyên dạy dỗ các tân đệ tử.
Phía dưới các đệ tử đã mơ màng sắp ngủ. Nhưng nếu nhìn kỹ trong đó, có một nữ đệ tử mặc áo màu lam nhạt, tay cầm bút lông, tập trung tinh thần mà múa bút thành văn.
Thấy vậy Hách Thiết gật đầu với vẻ mặt vui mừng: “Các ngươi nên dốc lòng học tập như đệ tử Mộc Lộ kìa, dù cho ta nói cái gì, nàng cũng không dừng bút, quả thật là trí nhớ tốt không bằng ngòi bút cùn. Được rồi, kế tiếp ta có ba điều muốn nói.”
Mộc Lộ giật mình một cái, ngẩng đầu nhìn vào Hách Thiết bằng một ánh mắt chân thành, cánh tay di chuyển nhẹ nhàng, che khuất các ghi chú phía dưới.
Chỉ cần tiến đến mà xem, liền sẽ phát hiện những nội dung ghi chép đó rất kì lạ, không hề liên quan gì đến việc tu luyện.
“Thương Thiên Quang, +5 điểm.”
“Thương Tịch Nguyệt, +10 điểm.”
Xin lỗi, Hạch Thiết trưởng lão, cô cũng đang không nghe ông giảng đâu.
【 Ký chủ, vậy người đã quyết định chọn ai để công lược chưa? 】Âm thanh hệ thống vang lên.
“Chờ một lát, ta đang tổng kết những việc xảy ra trong hôm nay.”
Mộc Lộ lại cúi đầu xuống, nhanh chóng viết vài dòng chữ lớn “Vào ngày X tháng X, đệ đệ đã nhặt lên một tổ chim bị gió thổi bay và đặt lại chỗ cũ. Sự nhiệt tình giúp đỡ những chú chim khiến lòng người cảm động.”
【Cô đã rối rắm trong 56 ngày qua rồi đó. 】
“Biết rồi, biết rồi mà.”
Kỳ thật cũng khó trách Mộc Lộ cẩn thận như vậy. Là một người đọc qua vô vàn cuốn tiểu thuyết, cô biết được rằng xuyên sách rồi công lược nhầm người là việc thường xuyên phát sinh, ví dụ như công lược nam chính biến thành công lược phản diện… Huống chi mục tiêu mà hệ thống đưa ra lại là một cặp song sinh, một thiện một ác.
Như thế không phải là càng dễ dàng công lược sai sao!
————☆*————
Hai tháng trước, Mộc Lộ - nhân viên văn phòng bởi vì công tác quá sức mà đột tử tại nhà, sau đó liền xuyên vào một quyển tiểu thuyết sảng văn về cặp song sinh Long Ngạo Thiên thống trị thiên hạ có tên là《 Song tử bá thế 》
Trở thành một người qua đường sẽ chết vào ngày mà cặp song sinh đó chiến đấu với nhau.
Có thanh âm nói cho cô rằng nếu cô công lược thành công vai chính thì có thể giữ lại mạng sống và vai chính không ai khác chính là cặp song sinh.
Mộc Lộ rơi vào trầm tư. Cô đối với nội dung của quyển tiểu thuyết cũng không nhớ rõ, ấn tượng duy nhất là sau này cặp song sinh sẽ đường ai nấy đi, một người thành thần, một người nhập ma, và cuối truyện một cuộc đại chiến giữa họ sẽ xảy ra ở núi Lăng Vân.
Trận đấu ngày ấy vô cùng khốc liệt, máu chảy thành sông. Khi vị Thượng Thần vung ra trường kiếm, chuẩn bị đâm thẳng vào ngực Ma Tôn thì hắn không chút do dự mà kéo một người hầu trung thành bên cạnh mình ra để chắn kiếm.
Nếu công lược Ma Tôn, không kể đến việc bị lấy tới để chắn kiếm thì ngày sau lỡ như Tiên giới và Tu Tiên giới bắt tay nhau đồng thời tiến hành thảo phạt Ma giới thì làm gì có được một cuộc sống bình yên. Hơn nữa tính cách của Ma Tôn thường rất điên cuồng, tốt nhất là tránh xa hắn ta. Nếu không thì chỉ cần hòa thuận với hắn, đừng khiến hắn chướng mắt, việc công lược thì hoàn toàn không cần.
Nhưng nếu công lược Thượng Thần thì liền không giống. Những người trở thành thần, cảm xúc thường ổn định, tam quan bình thường, thanh tâm quả dục. Nếu công lược thành công, càng có thể cùng nhau đắc đạo phi thăng.
Thiên giới thì ổn định, thoải mái, bất kể có hạn hán hay lũ lụt thì thu nhập đều được đảm bảo.
Không bất ổn, an nhàn, dễ sống.
Tổng kết lại, chính là —— một cuộc sống cá mặn vui sướng!!!
Nhân sinh cá mặn vui sướng, chính là mục tiêu cuối cùng của cô.
Đời trước cô vì cái gì mà chết đột ngột? Là bởi vì nỗ lực làm việc.
Vì cái gì nỗ lực làm việc? Là bởi vì muốn tích góp tiền.
Vì cái gì muốn tích góp tiền? Là bởi vì … tiết kiệm đủ 100 vạn, cô liền có thể nằm dài ở nhà, sống bằng tiền lãi.
Đời trước không hoàn thành, đời này bằng mọi giá cũng phải hoàn thành!
Mộc Lộ quyết định, lớn giọng tuyên bố: “Tốt lắm, ta phải công lược vị Thượng Thần kia!”
Hệ thống vỗ tay: 【 Được, vậy xác nhận công lược Thượng Thần. 】
Mộc Lộ bỗng nhiên phản ứng: “… Chờ đã… Mà ai là người sẽ phi thăng thành thần vậy?”
Đúng vậy, đây chính là chỗ khó nói nhất.
Cô xuyên vào phần đầu của câu chuyện, cặp song sinh còn đang tu luyện ở Thiên Cương Tông.
Hai huynh đệ cuối cùng ai thành thần, ai đọa ma… Cô! không! biết!
Đây là một quyết định quan trọng ảnh hưởng trực tiếp tới cuộc sống của chính cô cho nên cần phải hết sức thận trọng.
Vì thế, Mộc Lô tinh tế tỉ mỉ quan sát hai tháng về đủ các khía cạnh từ đạo đức, trí tuệ, thể lực, thẩm mỹ cho đến lao động. Hôm nay, chính là ngày cô đưa ra kết quả.
Mộc Lộ mở ra sổ tay phân biệt cặp song sinh do chính cô biên soạn, bên trong ghi chép vô cùng chi tiết.
“Ta bắt đầu tính điểm đây.”
Tính cách của hai huynh đệ rất khác biệt, đệ đệ Thương Thiên Quang thẳng thắn nhiệt tình, táo bạo hoạt bát, lời nói và hành động đều mang khí phách hăng hái của thanh niên.
Mà ca ca Thương Tịch Nguyệt tính cách ôn hòa trầm ổn, là người thu thập cục diện rối rắm của đệ đệ hắn, thân thể không tốt, mang chút ốm yếu.
“Ca ca, tuân theo khuôn phép, nghe theo lời thầy, +5 điểm.”
“Đệ đệ, học tập phân tâm, tính cách tùy tiện, -3 điểm.”
“Ca ca, thuộc tính ốm yếu, -10 điểm.”
Mộc Lộ phi thường tin rằng, với việc ốm yếu như vậy sẽ thường xuyên cùng các vai ác kết giao.
……
“Cuối cùng, hôm nay đệ đệ nhiệt tình cứu trợ động vật nhỏ, +3 điểm.”
Trên bục giảng Hách Thiết nhiệt huyết sôi trào, dưới này Mộc Lộ cúi đầu tính điểm.
“Vậy kết quả thống kê là, ca ca Thương Tịch Nguyệt 156 điểm, đệ đệ Thương Thiên Quang 200 điểm…”
Vừa vặn lúc này hệ thống cũng vừa trở về sau khi kiểm tra xong tư liệu, nó nói một cách hưng phấn:
【 Với sự cho phép của cấp trên, tôi sẽ đưa ra cho ký chủ thêm một số nhắc nhở. 】
“Hả?”
【 Thượng Thần có liên quan đến một loài hoa. Loài hoa ấy có tên là Nhược Dương, phiến lá hẹp dài, cánh hoa đỏ như máu, phát sáng như ánh nắng, sinh trưởng trong điều kiện cực kỳ khắc nghiệt, vạn dặm khó tìm. Mùa hoa là mùa hạ mỗi năm, nở lúc bình minh và tàn lúc hoàng hôn. 】
Mộc Lộ chăm chú nghe lời nhắc nhở của hệ thống, suy nghĩ một lúc.
Thời gian hoa nở là lúc bình minh, thế chẳng phải là…
Quả thực rất hợp lí!
*Editor: Một trong những lý do khiến nữ chính công lược sai :D
Mộc Lộ hít một hơi thật sâu rồi khép lại quyển sổ, sắc mặt nghiêm túc, trong lòng thành kính tuyên thệ với phương xa “Mồng chín tháng mười, ta - Mộc Lộ, rốt cuộc cũng đã quyết định được đối tượng công lược!.”
“Mục tiêu ta muốn công lược là vị đệ đệ - Thương Thiên Quang.”
“Đúng vậy, chính là nam nhân sẽ trở thành thần!”
Vừa khéo Hách Thiết ở bên trên nhìn thấy ánh mắt kiên định của Mộc Lộ, không khỏi gật đầu tán thưởng. Hắn có dự cảm rằng Mộc Lộ chắc chắn sẽ là một nhân vật nổi bật của Tu Tiên giới sau này.
————☆*————
Lúc này trên đỉnh núi xa xa, nơi này có một cái tiểu viện độc đáo, mặc dù thoạt nhìn quá mức thanh tịnh, nhưng nếu cẩn thận quan sát, liền có thể phát hiện trong viện đồ đạc bài trí đều là những bảo vật quý hiếm.
Đương nhiên, là hai vị đệ tử nổi bật nhất của Thiên Cương Tông trong ngàn năm qua thì được sống trong hoàn cảnh như vậy cũng là điều dễ hiểu.
“Ca ca.”
Thiếu niên mặc bạch y dáng người cao gầy nhẹ nhàng gõ cửa, hiển nhiên không chờ người phòng trong đáp lại đã hưng phấn đẩy cửa bước vào, “Ca, đệ vào đây.”
“Thiên Quang, có chuyện gì vậy?”
“Đệ tới cho huynh xem cái này.”
Hai người ở trong phòng đang nói chuyện có vẻ ngoài tuấn tú giống hệt nhau, nhưng từ hành động và lời nói thì dễ dàng phân biệt ra được.
Người đang hào hứng khoe khoang đồ vật trong tay là đệ đệ Thương Thiên Quang, còn người ngồi xếp bằng trước bếp lò, khoác một chiếc áo choàng làm từ lông ngỗng, sắc mặt hơi tái chính là ca ca Thương Tịch Nguyệt.
Thương Tịch Nguyệt che tay áo, ho nhẹ hai tiếng, sau đó liếc mắt nhìn sang thứ trong tay Thương Thiên Quang: “Đây không phải trứng chim Thương Vũ sao, đệ là từ đâu ra?”
Có lẽ là do tính tình, không giống như giọng của Thương Thiên Quang, giọng nói của hắn trầm và êm tai hơn, mang theo vài phần ôn hòa, phảng phất như tiếng đàn.
Thương Thiên Quang quay mặt đối diện với hắn, khoanh chân, đôi lông mày khẽ nhếch lên: “Hôm nay ở rừng rậm, đệ đã hỏi xin con chim đó.”
“Chim Thương Vũ yêu con như mạng sống của chính mình, đệ lấy nó bằng cách nào?” Thương Tịch Nguyệt chậm rãi nói.
“Nó mất mạng rồi, còn nói gì tới yêu con?”
Trong giọng nói không có chút thương hại nào, hai mắt đen tuyền của Thương Thiên Quang cong cong, phấn khích đề nghị “Ca ca, ăn trứng chim nướng không? Ăn xong không chỉ tăng cường tu vi mà còn có lợi cho thân thể huynh.”
Những gì Thương Thiên Quang nói cũng không sai, chim Thương Vũ ngàn dặm mới tìm thấy một con, hơn nữa mỗi mười năm mới sinh hạ trứng chim, đích xác là vật cực kỳ quý giá.
“Không cần, huynh không có hứng thú. Đệ tự xử lý tốt là được.” Thương Tịch Nguyệt lắc đầu, ngữ khí nhu hòa.
“Ồ, vậy quên đi.”
Nghe được lời cự tuyệt, vẻ mặt tươi cười của Thương Thiên Quang không có nửa phần biến hóa, càng không nói thêm nửa câu dây dưa. Hắn tùy ý giơ tay, đem quả trứng ném ra ngoài cửa sổ, phát ra tiếng vỡ vụn giòn tan.
Vật rất trân quý bị hắn tùy ý ném, đối với hành vi đó của Thương Thiên Quang, Thương Tịch Nguyệt tựa như không nhìn thấy, tư thái ưu nhã lật qua một trang sách, cũng không nhiều lời.
Phản ứng sau lại càng quỷ dị hơn cái trước.
“Đúng rồi, huynh biết không?”
Thương Thiên Quang nghĩ tới điều gì đó, nghiêng người hướng về phía trước: “Hôm nay đệ gặp một chuyện khá thú vị, lúc đệ lấy trứng chim, không chỉ có người lén nhìn trộm mà hơn nữa còn đem hành vi của đệ hiểu lầm thành……”
Hắn dừng lại một chút, hiển nhiên có chút mới lạ với từ này “Giúp, trợ giúp?…… Thương Thiên Quang, nhiệt tình giúp đỡ.”
Nói xong, hắn sung sướng mà cười ra tiếng, Thương Thiên Quang không thể nghi ngờ là lớn lên rất đẹp trai, đôi mắt lóe lên như bầu trời đầy sao
Thương Tịch Nguyệt an tĩnh nghe hắn nói xong, sắc mặt nhu hòa: “Lần này đệ không lừa người khác chứ?”
“Không có nha, đệ thành thật thừa nhận.”
Thương Tịch Nguyệt buông quyển sách, trong mắt mang ý cười, nhìn về phía hắn: “Hôm nay đệ thế mà lại thành thật, đây không phải tác phong bình thường của đệ.”
Thương Thiên Quang tuổi trẻ khí phách, tính tình không tốt, yêu thích trêu đùa người khác, đặc biệt thích giả dạng làm Thương Tịch Nguyệt. Với hắn mà nói, việc khiến người khác nhận sai huynh đệ hai người là thú vui nhỏ nhoi của hắn trong quá trình tu luyện nhàm chán.
“Lúc này, trò đùa phân biệt hai chúng ta đã không còn thú vị rồi, sư huynh.”
Thương Thiên Quang chắp tay, hơi ngả người ra sau, những lọn tóc trên trán theo đó mà dao động, trong đôi mắt hiện lên nụ cười thỏa mãn.
“Cho rằng đệ là người nhiệt tình, biết giúp đỡ quan tâm mọi thứ xung quanh, rõ ràng càng thú vị hơn.”
Thương Tịch Nguyệt nhẹ nhàng đáp lại “Thì ra là như vậy.”
“Ca ca, huynh nói xem.”
Thương Thiên Quang đột nhiên nghĩ ra một ý kiến hay, nhìn về phía ca ca, đôi mắt hơi mở to,thậm chí hơi thở cũng trở nên dồn dập “Ở trước mặt cô ấy đem con chim Thương Vũ băm thành nhiều đoạn hay đem thi thể của nó đóng gói thành một phần đại lễ rồi đưa tới cho cô ấy, cái nào thú vị hơn?”
Nhưng trước khi Thương Tịch Nguyệt kịp đáp lời, Thương Thiên Quang đã vội vàng lẩm bầm phủ định: “Không được, nếu kết thúc trò chơi nhanh như vậy thì sau này sẽ rất nhàm chán.”
“Được, vẫn là chơi đến khi nào chán thì thôi.”
Thương Thiên Quang cong môi, mỗi động tác giơ tay nhấc chân đều mang theo hơi thở thanh xuân, có điều đôi mắt lại sâu thẳm khó dò.
————☆*————
Lời của tác giả:
1- Nam chính là ca ca, nhưng là đệ đệ suất diễn cũng không ít đâu. Ngoài ra còn sẽ có các tình tiết nhận nhầm người/ Tu La tràng / Ta tới trước / Rõ ràng đều giống nhau vì cái gì mà không thể chọn ta/ Ca ca ( đệ đệ ) ta có thể làm, ta cũng có thể / ……và các tình tiết cẩu huyết khác!
2- Cặp song sinh đều là bệnh kiều bạch thiết hắc cố chấp điên cuồng, tư duy khác người bình thường, cả hai điên rồ theo những cách khác nhau, sau này đều ngày càng điên hơn!
3- Nữ chủ là mỹ nhân cá mặn ngốc nghếch.
4- Đây là ngọt sủng văn, trọng điểm ở chỗ cùng cặp song sinh yêu đương, không có quá nhiều tình tiết phức tạp, khả năng có siêu nhiều bug.