Bước vào cổng viện của Lưu đại phu, Mộc Lộ giấu con dao nhỏ vào trong tay áo. Dù mới vào Thiên Cương Tông chưa lâu nhưng cô cũng đã học được chút ít công phu, đối phó với một kẻ què chân thì vẫn đủ sức chống đỡ.
Phương pháp đẩy lùi tà niệm rất đơn giản. Trong thế giới sách không có thuật pháp, chỉ cần giết chết là được.
Cô hít thật sâu một hơi rồi giơ tay gõ nhẹ lên cánh cửa, giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra, trong giọng nói mang theo vẻ vội vàng: “Lưu đại phu, Lưu đại phu, ngài có ở nhà không?”
Cửa nhanh chóng được mở ra. Vừa nhìn thấy Mộc Lộ, ánh mắt Lưu Kính lập tức trở nên cảnh giác.
“Lưu đại phu, đơn thuốc hôm qua ngài kê hình như không có hiệu quả.”
Mộc Lộ ra vẻ ngây thơ ngốc nghếch, đôi mắt rơm rớm như sắp khóc: “Vết thương trên người hắn hình như còn nặng hơn, ngài có thể kê cho ta loại thuốc khác được không?”
Lưu Kính cau mày, cẩn thận quan sát thiếu nữ nhưng không nhận ra bất cứ dấu hiệu khả nghi nào từ biểu cảm hay cử chỉ của cô.
Hắn ta khẽ thở phào, nghiêm giọng nói: “Được rồi, ngươi vào trước đi.”
Nói xong rồi quay người đi.

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play