Mấy ngày liên tiếp, Mộc Lộ lại vào rừng cây tìm cơ hội để gặp được Thương Thiên Quang nhưng không hề thấy được bóng dáng thiếu niên.
Nhưng không biết có người nào đã rải đầy vụn bánh dưới gốc cây.
Mèo con mỗi khi thấy cô đến cho nó ăn thì liền phi nhanh từ bụi cây ra, không những trở nên dính người mà khẩu vị cũng trở nên kén chọn, chỉ ăn bánh trên tay Mộc Lộ.
Cho nên vụn bánh dưới gốc cây luôn còn nguyên vẹn, nhưng mà người nọ hình như không biết chán, cơ hồ mỗi ngày đều rắc thêm một ít, bây giờ vụn bánh đã chất thành một ngọn núi nhỏ.
Mặc dù không gặp được Thương Thiên Quang, Mộc Lộ cũng không hề thấy hoảng loạn, rốt cuộc thì cuộc thi cho đệ tử cũng đã gần tới rồi.
Cô cũng đã tới gặp Phi Y tiền bối lần nữa do lo rằng trí nhớ của nó không tốt lắm. Phi Y một bên ăn hạt kê thượng hạng, một bên thề son sắt đảm bảo tuyệt đối để cô cùng Thương Tịch Nguyệt trở thành một đội.
Mộc Lộ bất đắc dĩ lặp lại “Là Thương Thiên Quang.”
“À, đúng rồi.”
Phi Y nào có nhớ rõ hai người này “Người họ Thương kia chứ gì, ta biết, ta biết mà.”
Tiếp theo là chuẩn bị những vật cần thiết cho kì thi.
Đệ tử tham gia thi thường tiến hành ghép nhóm hai đến năm người, những gì cần làm là hoàn thành nhiệm vụ được chỉ định.
Nhiệm vụ sẽ được “Bác học chi thư” căn cứ vào trình độ để đưa ra.
Bởi vì Thương Thiên Quang quá mạnh, khả năng cao là độ khó của nhiệm vụ sẽ được đẩy lên nhưng Mộc Lộ đã sớm chuẩn bị trước, bao gồm mua sắm pháp khí, dược phẩm, lương khô, lập kế hoạch công lược ( trọng điểm), kiểm tra bản đồ.
Đối với tương lai chưa biết xảy ra chuyện gì, tâm tình cô vẫn tương đối ổn định.
Cũng có lẽ do công lược Tiên Thần làm cho cảm xúc của cô ổn định hơn, bởi vì bất luận có cái gì diễn ra đi nữa thì cũng sẽ không có tình trạng mất khống chế hay nổi điên.
Nhưng công lược Ma Tôn thì chưa chắc.
Đặc biệt là công lược cái gì mà điên khùng, bệnh kiều, bạch thiết hắc…… Mỗi một giây đều sống trong bầu không khí khủng bố.
“Mộc Lộ, Mộc Lộ…!”
Giọng nói mất kiên nhẫn của Lăng Đình Hiên vang lên “Lời đệ vừa mới nói có phải một câu tỷ cũng không nghe thấy phải không?”
Lúc này ba người Mộc Lộ mới vừa ăn xong cơm tối, đang ngồi nói chuyện phiếm. Ba ngày sau chính là tới kì thi.
“Ta, ta nghe thấy mà.”
Mộc Lộ phản ứng lại cực nhanh “Đệ mới vừa nói sông Ô Nhạc tuy nhìn yên bình, nhưng lại che giấu vô số nguy hiểm, đúng chứ?”
Lăng Đình Hiên: “… Đó là câu trước rồi.”
Mộc Lộ nghĩ nghĩ, lại nói: “Đệ nói phải cẩn thận, không được để rơi vào ảo cảnh, không thể tùy ý chạm vào mấy bông hoa.”
“Đó là câu trước trước.”
Mộc Lộ cằn nhằn: “Đệ nói…… Không nên suốt ngày lải nhải, nếu không sẽ rụng sạch tóc.”
Lăng Đình Hiên nổi giận: “… Đệ không có nói như vậy!!”
“Được rồi, được rồi nhị ca.”
Triều Lưu vội vàng hoà giải “Chúng ta phải tin tưởng Mộc đại tỷ, nếu gặp nguy hiểm thì tỷ ấy nhất định có thể giải quyết được, dù sao cũng là đại lão của chúng ta mà!”
Mộc Lộ gật đầu: “Đúng vậy” …nhưng mà thực lực của cô cũng chỉ ở mức trung bình thôi.
————☆*————
Trong kì thi lần này, Triều Lưu chọn đảo Trường Đào gần nhà, ấp ủ mong muốn về nhà thăm người thân. Còn Lăng Đình Hiên thì sống ch.ế.t không chịu nói địa điểm thi của mình.
Mộc Lộ cũng không hỏi nhiều, dù sao tính tình hắn trước giờ đều không tốt, người gì mà vừa cố chấp vừa cứng đầu.
“À đúng rồi, ta có cái này cho các ngươi.”
Lăng Đình Hiên lấy ra hai cái túi gấm nhỏ, đưa cho mỗi người một một cái “Trong đây có chứa tấm phù quay về tông môn, một khi các ngươi gặp nguy hiểm thì có thể sử dụng cái này. Nhớ kỹ, không có cái gì quan trọng hơn tính mạng.”
Mộc Lộ và Triều Lưu mắt long lanh: “… Tiểu Hiên, thật sự cảm ơn đệ/ca!”
Lăng Đình Hiên biểu tình chán ghét: “… Hay là ta lấy lại.”
Trong lúc ba người nói chuyện, nhà ăn cũng dần trở nên nhộn nhịp, Mộc Lộ tò mò: “Hình như gần đây mọi người tới nhà ăn rất nhiều.”
Triều Lưu đáp: “Nghe nói là do mấy bữa nay hai vị sư huynh họ Thương thường xuyên tới nhà ăn, có rất nhiều người nhìn thấy……”
Là hai nhân vật nổi danh trong Thiên Cương Tông, có hiệu ứng “người nổi tiếng” cũng là điều dễ hiểu, cũng may mọi người đều tuân thủ nghiêm ngặt lễ nghi, chỉ giới hạn trong việc lén nhìn từ xa.
Mộc Lộ: “Phải không vậy? Sao ta chưa từng thấy qua.”
Nhìn thấy Mộc Lộ ráo riết nhìn khắp nơi, khuôn mặt Lăng Đình Hiên nháy mắt trầm xuống “Chỉ là một nam nhân, có cái gì tốt đâu mà nhìn, tu luyện vốn không nên bị tình cảm xen lẫn.”
Chú ý từ “một” của hắn. Rất dễ lý giải, bởi vì Lăng Đình Hiên tuy không thích Thương Thiên Quang, nhưng đối với Thương Tịch Nguyệt lại có chút sùng bái.
Đối tượng bị nhắm vào chỉ có Thương Thiên Quang thôi.
“Ừ đúng vậy, không có cái gì tốt để nhìn cả ~”
Một âm thanh trong trẻo vang lên, âm cuối còn cố tình cao lên, cho thấy rằng chủ nhân của thanh âm đó tâm tình đang không tồi.
Tiếng này là…?
Mộc Lộ giật mình, vội vàng quay đầu lại.
Hai thiếu niên tuấn tú giống nhau như đúc đang đứng ở phía sau cô, người ở gần Mộc Lộ đang hơi cong eo, dây buộc tóc và vài lọn tóc đen tuyền rơi xuống trước vai, cười cười nhìn cô.
Không thể không nói, mặc dù nhìn khuôn mặt này bao nhiêu lần đi nữa thì vẫn luôn cảm thấy kinh diễm.
Thiếu niên nghiêng nghiêng đầu, cười xán lạn “Nhưng hình như ngươi vẫn thích nhìn ta nhỉ, Mộc Lộ?.”
Mặt Mộc Lộ đỏ lên, bộ dáng của Thương Thiên Quang thật sự quá mức xuất chúng, nhìn đến xuất thần cũng là chuyện bình thường.
Không biết nên trả lời như thế nào nên cô chào hỏi: “Thiên Quang sư huynh.”
Người này chính là Thương Thiên Quang, vậy người đứng phía là… Thương Tịch Nguyệt, cô nói thêm: “Tịch Nguyệt sư huynh.”
Thương Tịch Nguyệt vẫn luôn rũ mắt, thần sắc bình tĩnh, không biết đang suy nghĩ gì, giống có một tầng ngăn cách với thế giới bên ngoài.
Chỉ sau khi nghe được giọng nói của Mộc Lộ, hắn mới quay đầu nhìn cô, ánh mắt không gợn sóng nhưng khóe môi khẽ cong lên tạo thành nụ cười ôn hòa, xem như là đáp lại.
Lăng Đình Hiên và Triều Lưu cũng chào hỏi, tuy rằng tính tình của Lăng Đình Hiên hơi xấu nhưng vẫn là người coi trọng lễ nghĩa, sẽ không tỏ thái độ, nhiều nhất cũng là giọng điệu chào hỏi hơi khác nhau thôi.
Thương Thiên Quang thậm chí còn không thèm liếc nhìn hai người kia, chỉ hưng phấn nhìn Mộc Lộ. Ngược lại Thương Tịch Nguyệt nhẹ nhàng đáp lời “Xin chào.”
Mộc Lộ cảm thấy có chút chột dạ khi bị ánh mắt sáng quắc kia nhìn chằm chằm: “Thiên Quang sư huynh, các huynh tới ăn cơm sao?”
“Không phải, ta tới để mua vài thứ.” Thương Thiên Quang sảng khoái trả lời “Đúng rồi, ngươi có biết Tiểu linh thảo được bán ở đâu không?”
Tiểu linh thảo là một loại thảo dược cần dự trữ.
Mộc Lộ: “À ta biết để ta dẫn……”
Lúc này có một thứ khác đánh gãy lời Mộc Lộ, là giọng nói của Lăng Đình Hiên “Triều Lưu cũng biết đó, hay là để Triều Lưu dẫn đường cho Thiên Quang sư huynh.”
Nói xong hắn vươn chân ra, nhẹ nhàng đá Triều Lưu một cái.
Triều Lưu lĩnh ngộ được sự cảnh cáo của nhị ca mình, đứng lên chủ động nói: “Đúng vậy, để ta dẫn Thiên Quang sư huynh đi!”
Đây là vì đề phòng Mộc đại tỷ lầm đường lạc lối, rơi vào bể tình cùng Thiên Quang sư huynh, hắn nhất định phải nghe theo chỉ thị của nhị ca, ngăn cản bọn họ ở chung mới được!
“Được thôi.”
Thương Thiên Quang đã nói như thế, Mộc Lộ cũng không tiện nói thêm gì nữa. Khi mới bắt đầu công lược không cần quá chủ động, phải tiến hành từng bước một.
Thương Thiên Quang quay đầu lại nhìn Thương Tịch Nguyệt cười nói: “Huynh ngồi đây chờ đệ một chút nhé.”
Mộc Lộ khẩn trương:… Thương Tịch Nguyệt muốn ngồi ở đây?!
Lăng Đình Hiên mừng thầm:… Thương Tịch Nguyệt muốn ngồi ở đây?!
Hai người đều đắm chìm trong suy nghĩ của riêng mình, khiến cho bầu không khí trở nên im lặng một cách kỳ quái.
Thương Tịch Nguyệt mỉm cười lên tiếng “Vậy, ta có thể ngồi ở đây không?”
“Đương nhiên có thể, sư huynh cứ tự nhiên.” Mộc Lộ vội vàng đáp.
Thương Tịch Nguyệt ngồi vào chỗ đối diện Mộc Lộ, thấy hai người đều có chút không tự nhiên, khóe môi hiện lên nụ cười nhẹ nhàng “Là Thiên Quang gọi ta tới nhà ăn, thật ra chúng ta gia nhập tông nhiều năm nhưng mới tới nhà ăn vài lần, cũng không biết ở đây có món nào ngon nữa, các ngươi ngày thường thích gì vậy?”
Thương Tịch Nguyệt thanh âm hòa hoãn, tuy là lần đầu tiên gặp mặt nhưng đối xử với bọn họ như bạn bè bình thường, chỉ mới nói mấy câu đã hóa giải được bầu không khí cứng đờ lúc nãy.
Mộc Lộ vội vàng trả lời “Rau xào và đồ ăn vặt đều rất ngon, hơn nữa có đủ các loại món ăn…”
Lúc Mộc Lộ nói chuyện, Thương Tịch Nguyệt vẫn luôn an tĩnh lắng nghe.
Thẳng đến lúc Mộc Lộ nói xong, hắn mới mở miệng: “Nghe ngươi nói ta mới phát hiện ra mình đã bỏ lỡ nhiều mỹ thực như vậy, lần sau có cơ hội nhất định ta sẽ nếm thử.”
Người nãy giờ vẫn luôn trầm mặc - Lăng Đình Hiên đột nhiên lên tiếng “Không cần lần sau đâu, hiện tại ta có thể mua cho sư huynh”.
Nhìn kỹ thì trên mặt Lăng Đình Hiên có chút ửng đỏ.
Thương Tịch Nguyệt hơi kinh ngạc, cong môi tươi cười, nhẹ nhàng từ chối: “Thật cảm ơn ý tốt của ngươi nhưng không cần đâu.”
Lăng Đình Hiên ngay lập tức đứng bật dậy: “Sư huynh ở đây chờ một chút, ta lập tức quay lại.”
Mộc Lộ:… Đây là đang theo đuổi thần tượng sao?!
Lăng Đình Hiên vừa đi, trên bàn chỉ còn hai người Thương Tịch Nguyệt và Mộc Lộ. Đối mặt với Ma Tôn tương lai, Mộc Lộ khó tránh khỏi cảm thấy bất an, tầm mắt mơ hồ, không biết nên nhìn nơi nào.
“Vậy Tịch Nguyệt sư huynh chờ một lát nhé.”
“Được.”
Một khoảng trầm mặc.
Ngay lúc Mộc Lộ đang vắt hết óc để suy nghĩ đề tài nói chuyện thì Thương Tịch Nguyệt chủ động mở miệng hỏi: “Lần này phân biệt rõ ràng chưa?”
Mộc Lộ theo bản năng hỏi lại: “Cái gì?”
Thương Tịch Nguyệt chống cằm, khí chất thanh lãnh nhiễm chút lười biếng, giọng nói ôn hòa cũng mang theo chút khàn khàn “Ta và Thiên Quang, ngươi đã phân biệt được chưa?”
Mộc Lộ khựng lại, trước kia hai lần đều bị Thương Thiên Quang nghiền ngẫm từng chữ một, cô cũng đã học được cách nắm bắt một số trọng điểm kì lạ.
“Lần cuối cùng là khi nào?”
Thương Tịch Nguyệt thu lại ý cười, ánh mắt hướng về phía cô trở nên tối sầm “Ngươi quên rồi à?”
Lời này của Thương Tịch Nguyệt khuấy động hàng vạn cơn sóng trong lòng Mộc Lộ, cô dường như vận dụng hết tất cả tế bào não, điên cuồng lục lại ký ức. Nhưng rất lâu sau cô vẫn không nhớ ra được chuyện từng gặp Thương Tịch Nguyệt, thật ra thì cô cũng chỉ mới gặp Thương Thiên Quang hai lần mà thôi.
Thương Tịch Nguyệt không đáp lời, Mộc Lộ suy đoán càng thêm phóng đại. Chẳng lẽ lần trước không phải Thương Thiên Quang?
Không không không, mọi người đều biết Thương Tịch Nguyệt sẽ không trêu đùa người khác như vậy, chẳng lẽ……
Mộc Lộ nhìn Thương Tịch Nguyệt trước mặt mình… Hắn mới là Thương Thiên Quang à?
Đầu óc cô rối tung cả lên.
Nhìn thấy Mộc Lộ luống cuống, Thương Tịch Nguyệt thu hồi tầm mắt, bất đắc dĩ cười cười “Quả nhiên là ngươi quên, lần trước chúng ta……”
Hắn cố ý tạm dừng vài giây, mà ngắn ngủi trong vài giây này, Mộc Lộ cảm thấy trái tim sắp bay ra khỏi cổ họng “Lần,lần trước chúng ta?”
“Lúc chạng vạng tối.”
“Ở lúc chạng vạng tối…?”
“Nói chuyện phiếm một hồi.”
“Nói chuyện phiếm!? Chúng ta đã nói chuyện gì?”
Không đúng, chẳng lẽ là cô thật sự nhận nhầm hai huynh đệ sao? Là lúc nào chứ?
“Nói chuyện……” Thương Tịch Nguyệt chống má, ở trong mắt chứa một tầng sương mờ làm người khác đoán không ra hắn đang nghĩ gì, hắn cười nhẹ nói tiếp “Nói chuyện nhà ăn có món gì ngon.”
Mộc Lộ trừng mắt “Cái gì cơ?”
Có chuyện này sao!!
Cô lập tức quay đầu nhìn ra phía ngoài cửa sổ, hoàng hôn chậm rãi buông xuống, để lại chút ánh vàng rực rỡ rải rác trên mặt đất.
Đúng là lúc chạng vạng tối.
… Bị chơi rồi.
Thương Tịch Nguyệt che miệng cười khẽ, giọng nói vô cùng êm tai: “Đừng khẩn trương, chỉ là một trò đùa nhỏ thôi.”
Mộc Lộ ngẩng đầu nhìn thiếu niên trước mặt. So với Thương Thiên Quang, làn da hắn hơi tái nhợt, khóe môi treo một nụ cười ôn hòa, động tác ưu nhã mà mỹ lệ, thật sự giống một mỹ nhân mềm yếu.
Mộc Lộ vẻ mặt như đưa đám: “Ta không biết thì ra Tịch Nguyệt sư huynh là người thích đùa.”
Bị Thương Tịch Nguyệt chọc như vậy, Mộc Lộ đối với hắn không còn khẩn trương như trước, không khí giữa hai người thoải mái hơn một chút.
“Cũng không phải là điều nhất định phải biết tới.”
Thương Tịch Nguyệt rũ mi cười, lấy ra một cái khăn tay được gấp gọn gàng, đưa cho Mộc Lộ “Sợ tới mức toát mồ hôi luôn kìa.”
Mộc Lộ như bị dọa, xua xua tay tỏ ý không cần.
Thương Tịch Nguyệt cũng không cưỡng cầu, gật đầu. Trong cách đối nhân xử thế, Thương Tịch Nguyệt so Thương Thiên Quang càng thành thạo hơn nhiều, rất chuẩn mực.
Vừa mới nói xong, Thương Thiên Quang cùng Triều Lưu, Lăng Đình Hiên từng người đều mang theo đồ vật trở lại.
Thương Tịch Nguyệt mỉm cười hỏi: “Thiên Quang về rồi à, đã lấy được đồ chưa?”
“Đã lấy được.” Thương Thiên Quang đáp lời, cất bước đi đến trước mặt Mộc Lộ, cười cười nhìn nàng.
“Thiên Quang sư huynh?…”
Thương Thiên Quang đột nhiên cúi người về phía cô, sát đến bên tai, dùng giọng nói chỉ hai người mới có thể nghe được “Ta không chỉ mua tiểu linh thảo đâu, còn có đồ vật thú vị khác nữa.”
Mộc Lộ không biết lời này của hắn có ý gì, chỉ gật gật đầu “À”
“Vậy… hẹn gặp lại.”
Thương Thiên Quang đè thấp âm thanh, giọng nói làm tai cô có chút tê dại. Nghĩ thêm gì đó, hắn lại bổ sung “Ta thực sự rất chờ mong biểu tình chấn động của ngươi.”
“Chấn động?”
“Ừ.” Thương Thiên Quang khó kìm nén được sự sung sướng trong giọng nói, đôi mắt cũng cong lên.
Mộc Lộ nghe được cái hiểu cái không, còn chưa kịp trả lời, Lăng Đình Hiên đã mang cái hộp đồ ăn trên tay, cung kính đưa cho Thương Tịch Nguyệt, thanh âm không lớn không nhỏ nhưng đúng lúc cắt ngang lời thì thầm của Thương Thiên Quang.
“Tịch Nguyệt sư huynh, đây là một ít thức ăn ta chọn, mong huynh nhận lấy.”
Thương Tịch Nguyệt chớp mi, ôn hòa cười nói “Đa tạ.”
Bị quấy rầy nên Thương Thiên Quang lộ ra biểu tình buồn chán, dứt khoát đứng dậy, thúc giục: “Vậy chúng ta đi thôi, ca ca.”
“Được.”
Thương Tịch Nguyệt xách hộp đồ ăn, đứng dậy “Hôm nay trò chuyện cùng các ngươi rất vui vẻ.”
Hai người tư thế thẳng tắp, đi đến đâu cũng thu hút sự chú ý của người khác.
Lăng Đình Hiên nhìn bọn họ rời đi, cười ngượng ngùng: “Không ngờ Tịch Nguyệt sư huynh lại dễ gần như vậy.”
Mộc Lộ gật đầu.
Thương Tịch Nguyệt ngoài ý muốn là người hòa đồng, cũng ngoài ý muốn có những trò đùa nhỏ.
Có lẽ ngươi trở thành Ma Tôn, đều mang vài điểm kỳ quặc.
————☆*————
Hai người Thương Tịch Nguyệt sóng vai đi dưới ánh trăng.
Thương Tịch Nguyệt mở hộp đồ ăn ra, bên trong đựng đầy những món
điểm tâm tinh xảo được xếp ngay ngắn.
Thương Thiên Quang lập tức chồm qua, ngửi ngửi “Thơm quá, đệ có thể ăn không?”
Thương Thiên Quang không thể chờ thêm được nữa, lấy một khối đưa vào trong miệng, Thương Tịch Nguyệt mỉm cười hỏi: “Ăn ngon không?”
“Ngon.”
Thương Thiên Quang lại chọn thêm một khối, tò mò hỏi: “Huynh không ăn sao?”
“Ta không có hứng thú.”
Thương Tịch Nguyệt giơ tay ra, nhẹ nhàng dùng lòng bàn tay vuốt ve hộp đồ ăn, một trận bạch quang xuất hiện, điểm tâm bên trong nháy mắt biến thành bột mịn.
Bàn tay tái nhợt tinh tế dính một chút bột, chỉ chốc lát, liền có hai con chim nhỏ từ không trung đáp xuống, ăn hết một cách cẩn thận. Thương Tịch Nguyệt cũng không xua đuổi.
“Ồ.” Thương Thiên Quang hờ hững đáp lại, đột nhiên hắn nghĩ đến cái gì đó, tò mò hỏi: “Huynh hôm nay cùng Mộc Lộ trò chuyện gì vậy? Đệ thấy hai người đều rất vui vẻ.”
Thương Tịch Nguyệt rũ mắt, thanh âm nhu hòa hệt như ánh trăng tối nay “Không nhớ rõ nữa.”
————☆*————
Lời của tác giả:
1. Hai anh em đều có mạch não khác người thường, nhưng ca ca có thể chất thu hút mèo, còn đệ đệ là người mà hễ mèo thấy là tránh xa vạn dặm.
2. Tịch Nguyệt: Ánh trăng lúc chiều tà
Thiên Quang: Ánh nắng lúc bình minh
( Tên hai người vừa khéo đối lập… rất vừa lòng o(≧▽≦)o)