Từ lần gặp gỡ tình cờ với “Thương Thiên Quang”, Mộc Lộ đã tiếp tục tới đó rất nhiều lần nhưng cũng không gặp lại ai nữa.
Lần tiếp theo nhìn thấy Thương Thiên Quang là ở lớp học pháp thuật.
Mộc Lộ cùng một đám đệ tử mới đứng ở một bên, lắng nghe trưởng lão giảng, mà huynh đệ Thương Thiên Quang thì ở riêng một góc, tự mình tu luyện.
Đối với cảnh tượng như vậy, mọi người đều cảm thấy rất bình thường.
Hai huynh đệ họ thiên tư hơn người, chỉ dăm ba câu liền có thể hiểu rõ, thậm chí tự học cũng có thể lĩnh ngộ. Bởi vậy các bậc trưởng bối cho phép đệ tự tùy ý tham gia những lớp học lớn này, có thể đến hoặc không, nếu đến cũng có thể tự tu luyện, không hiểu điều gì thì có thể hỏi.
Nghe nói từ lúc Thương Thiên Quang được phép tự do đi học, có một đoạn thời gian dài liền mất tăm, không ai có thể tìm thấy. Sau này, hắn cảm thấy một mình quá nhàm chán mới lại cùng Thương Tịch Nguyệt xuất hiện tại lớp học.
Thương Tịch Nguyệt luôn tuân theo quy củ, ngày nào cũng đều đi học đúng giờ. Ngoài ra, mặc dù có hiểu hay không, hắn đều tiến lên xin lời khuyên của trưởng lão, bất kể vấn đề nông hay sâu, lời nói và hành động của hắn đều khiêm tốn, thể hiện hình tượng học trò ngoan hoàn mỹ.
Lần này người dạy pháp thuật chính là đệ đệ của trưởng lão Hách Thiết - Thành Cương trưởng lão.
Khác với Hách Thiết có phong cách kết hợp thưởng phạt thì Thành Cương trưởng lão lựa chọn con đường khen ngợi, giúp cho người ta có thêm tự tin thông qua các lời khen từ đó trở nên mạnh mẽ hơn.
Thành Cương thân thiện nói: “Được rồi! Mọi người chỉ cần nhẹ nhàng thở ra, đem sức mạnh hội tụ đến lòng bàn tay, nếu nơi đó xuất hiện một ngọn lửa nhỏ màu xanh nhạt liền tính là thành công. Rất đơn giản, lần đầu tiên không thành công cũng đừng từ bỏ, chúng ta vẫn còn lần hai, lần ba……”
Mộc Lộ bắt chước Thành Cương tiến hành vận khí, nghe được hai vị đệ tử bên cạnh nói chuyện với nhau.
“Haiz, lại thất bại nữa rồi, thật khó mà.”
“Nghe nói lúc trước hai vị sư huynh trực tiếp nhảy qua giai đoạn vận khí, thi triển thuật pháp đối bọn họ đúng là không chút tốn sức.”
“Đúng vậy, ngươi xem, Thiên Quang sư huynh đang thi triển ngự hỏa thuật kìa.”
“Haiz, người thường cùng thiên tài đúng là quá khác biệt”
Mộc Lộ nhìn qua hai vị thiếu niên ở dưới gốc cây không xa. Một người ngồi xếp bằng dưới đất, vươn ngón tay trong không trung quơ qua lại, một đốm lửa hiện dọc theo động tác. Chỉ chốc lát sau, ngọn lửa đỏ rực được hình thành.
Không thú vị - Hắn thi triển xong, lười biếng mà ngáp một cái, khuôn mặt xinh đẹp tràn ngập vẻ chán muốn ch.ế.t.
Mộc Lộ cụp mắt nhìn ngọn lửa màu lam mỏng manh trong lòng bàn tay: ”...”
Không hổ là vai chính.
Thiếu niên còn lại đang dựa ngồi dựa vào thân cây, tư thái ưu nhã, trên đầu gối có một cuốn sách, lông mi rũ xuống, cẩn thận lật từng trang.
Một tĩnh một động, có thể dễ dàng phân biệt ra huynh đệ hai người.
Mộc Lộ là người khá hướng ngoại, quay đầu hỏi đệ tử bên cạnh “Này đạo hữu, có thể thỉnh giáo ngươi một vấn đề không?”
“Đương nhiên có thể.”
Mộc Lộ: “Vừa rồi ta thấy các ngươi phân biệt ra hai vị sư huynh kia rất nhanh, còn ta một chút cũng nhìn không ra, các ngươi có cách gì vậy?”
Thêm kỹ xảo để phân biệt luôn không thừa, tránh trường hợp bị lẫn lộn.
Đệ tử kia chớp chớp mắt, “Vừa rồi khi đi ngang qua, ta nghe bọn họ nói chuyện với nhau.”
Mộc Lộ che mặt: “… Ta còn tưởng các ngươi có năng lực đặc biệt mới có thể phân rõ.”
Đệ tử cười nói: “Không có, hai người họ lớn lên giống nhau như đúc, duy nhất khác biệt chỉ là ở tính cách. Nhưng mà chắc ngươi không biết, Thiên Quang sư huynh thích trêu chọc người khác, thường xuyên giả dạng thành Tịch Nguyệt sư huynh, càng khiến cho việc phân biệt thêm khó khăn.”
Một đệ tử khác cũng điên cuồng phụ họa theo, nói hắn đã từng bị trêu đùa rất nhiều lần.
“Thì ra là thế, thật sự khó có thể phân biệt.”
Mộc Lộ tiếp tục nói, nhớ tới cuộc gặp gỡ mấy ngày trước cô cũng coi như là bị Thương Thiên Quang chỉnh một phen.
“Bất quá, thật ra còn có một điểm khác nhau nữa.”
Đệ tử kia nghĩ một lát, lại gần, thấp giọng nói “Hai vị sư huynh đều có thiên phú cực cao, nhưng bất cứ là thuật pháp gì, Thiên Quang sư huynh đều sẽ lĩnh ngộ nhanh hơn Tịch Nguyệt sư huynh.”
Mộc Lộ kinh ngạc: “Có chuyện như vậy sao?”
“Đúng vậy, cho nên nếu bọn họ đồng thời thi triển pháp thuật, ngươi liền có thể nhận thấy phạm vi cũng như uy lực của Tịch Nguyệt sư huynh sẽ yếu hơn một ít.”
Đệ tử thần thần bí bí nói, sau đó lại thở dài “Nhưng mà so với chúng ta thì bọn họ đều mạnh hơn ngàn vạn lần. Ta còn ước mình có được một phần trăm thiên phú của Tịch Nguyệt sư huynh.”
Mộc Lộ nhìn về phía hai huynh đệ, đệ đệ thế mà lại mạnh hơn một ít, thật ra thì cũng dễ hiểu, dù sao thì sau này hắn ta sẽ trở thành thần mà.
Lúc này, Thương Tịch Nguyệt đang cúi đầu đọc sách, tựa hồ cảm nhận được cái gì đó, lười nhác ngước mắt lên, nhìn về hướng Mộc Lộ.
Ánh mắt của hai người chạm nhau giữa không trung.
Tuy khoảng cách không gần, nhưng ánh mắt Thương Tịch Nguyệt phảng phất như có những luồng sáng lạnh lẽo, thẳng tắp xuyên qua vô người, chuẩn xác mà sắc bén rơi xuống trên người Mộc Lộ.
Mộc Lộ sửng sốt /Hắn vừa nhìn qua đây à? Vậy là phát hiện cô đang nhìn bọn họ chằm chằm sao?/
Cô vội vàng cụp mắt xuống, dù sao về sau cũng là Ma Tôn, cố gắng hạn chế tiếp xúc thì tốt hơn. Nhưng thật sự người này quá nhạy bén!
“Ca ca đang nhìn gì vậy?”
Lúc này Thương Thiên Quang đang buồn chán vô cùng, liên tục ngáp, trong mắt mờ mờ nước.
Thương Tịch Nguyệt lắc đầu, lại cúi đầu đọc sách, cười nói: “Không có gì.”
“Ồ.”
Thương Thiên Quang tuy ngoan ngoãn đáp lại nhưng vẫn theo tầm mắt của Thương Tịch Nguyệt lúc nãy nhìn sang, phát hiện Mộc Lộ đang cúi đầu tránh né, ánh mắt của hắn mắt sáng lên, ngữ khí tràn đầy hưng phấn “Sư huynh, đệ phát hiện ra một người thú vị .”
“Vậy sao.”
Thương Tịch Nguyệt thần thái ôn hòa lên tiếng, ngón tay thon dài tái nhợt lật trang sách, ánh mắt dừng ở trên giấy, không di chuyển nửa phần.
Rõ ràng chỉ là có lệ mà trả lời Thương Thiên Quang thôi.
Thương Thiên Quang cũng không thèm để ý.
Hai tay hắn chắp sau lưng, hơi ngả người ra sau, đôi lông mày cong lên vì tâm tình sung sướng, đồng tử đen nhánh thâm thúy khiến người khác không đoán ra hắn rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì.
————☆*————
Ngày hôm sau, Mộc Lộ đang định đi tìm mèo con thì vô cùng ngạc nhiên khi gặp được thân ảnh mình chờ mong đã lâu.
Thiếu niên mặc một bộ bạch y, đứng ở dưới một cây cổ thụ, tay chống cằm, ngẩng đầu nhìn chăm chú vào phía trên, suy nghĩ điều gì đó.
Mộc Lộ trong lòng vui vẻ, vội chỉnh lại xiêm y, đầu tóc, giả vờ ngẫu nhiên gặp được mà lên tiếng, mang theo một tia kinh ngạc: “Thiên, Thiên Quang sư huynh?”
Thương Thiên Quang theo hướng tiếng nói, nhìn về phía Mộc Lộ. Đôi mắt đen trầm hiện lên vài phần kinh hỉ, ngữ khí vui vẻ “À, là ngươi hả.”
Hắn vẫn còn nhớ cô, ôm cây đợi thỏ quả nhiên hữu dụng.
Mộc Lộ chạy chậm đến trước mặt hắn: “Chúng ta lại gặp nhau rồi.”
“Lại gặp nhau…” Thiếu niên lẩm bẩm lặp lại, ánh mắt lâm vào trầm tư. Rất nhanh hắn liền hiểu ra, trên mặt lộ ra nụ cười tươi tắn “Ừ, dạo này ngươi thế nào?”
Hắn quan tâm tới tình hình gần đây của cô sao, Mộc Lộ trong lòng dâng lên một tia cảm động, đáp lại “Đa tạ Thiên Quang sư huynh quan tâm, mấy ngày qua đều rất tốt.”
Thương Thiên Quang hơi nhíu mày, ánh mắt cẩn thận đánh giá thiếu nữ trước mặt.
Làn da cô trắng như tuyết, ngũ quan nhỏ nhắn thanh tú, khi nói chuyện biểu cảm rất sinh động, đặc biệt là cặp mắt hạnh kia, đen trắng rõ ràng, trong trẻo sáng ngời, giống như nai con ngây thơ trong rừng.
Mộc Lộ: “… Hôm nay Thiên Quang sư huynh lại tới tản bộ sao?”
Nếu biết hắn có thói quen tản bộ, cô đã có thể tạo ra nhiều cơ hội gặp gỡ hơn rồi.
Thương Thiên Quang thu hồi ánh mắt, thản nhiên đáp “Ừ, rảnh rỗi nên đi dạo một chút.”
Hôm qua, từ lúc thấy Mộc Lộ trong đám người, Thương Thiên Quang đột nhiên nhớ tới mình được nhận xét là “người nhiệt tình, thích giúp đỡ” nên hắn ở trong rừng đi rất lâu, mục đích là tìm kiếm chim con bị thương để hắn có cái mà “giúp đỡ”.
Sau bao nhiêu nỗ lực mới tìm được một tổ chim mới nở, có điều mỗi con lại đều khỏe mạnh nên khiến Thương Thiên Quang gặp khó.
Không bị thương thì làm thế nào để trợ giúp chúng nó được?
Vậy… hay là đem chúng nó toàn bộ làm cho bị thương, lúc đó không phải là có thể cứu được rồi sao?
Đầu óc Thương Thiên Quang hoạt động rất nhanh, nháy mắt đạt được logic trước sau như một với bản thân mình. Đang muốn động thủ, Mộc Lộ lại xuất hiện ở trước mặt. Đây chính là kinh hỉ thu hoạch ngoài ý muốn.
Mộc Lộ nghĩ nghĩ, thăm dò hỏi: “Ta cũng đang tản bộ, Thiên Quang sư huynh có muốn đi cùng không?”
Thương Thiên Quang cong mắt cười, sảng khoái đáp ứng “Được thôi.”
Hai người sóng vai đi xuyên qua rừng cây, làm Mộc Lộ ngoài ý muốn chính là Thương Thiên Quang tuy nhìn qua hướng ngoại, nhưng lại không phải người chủ động nói chuyện. Hai người trầm mặc một lúc lâu, hắn dường như không cảm thấy không khí xấu hổ này nên cũng không nói gì.
Mộc Lộ ở trong đầu mô phỏng vài loại tình huống đối thoại, quyết định bắt đầu “vuốt lông”: “Hôm qua nhìn thấy Thiên Quang sư huynh dễ dàng thi triển ngự hỏa thuật, đổi lại là ta thì thật sự ngoài tầm với.”
Thương Thiên Quang nghe xong, biểu tình không chút gợn sóng, bình tĩnh đáp lại một tiếng “Ồ”
Nhìn qua có vẻ là không hứng thú. Cũng đúng, từ nhỏ đã bộc lộ tài năng trác tuyệt, lời khen ngợi chắc cũng nghe đến chán rồi.
Mộc Lộ lại nhanh chóng thay đổi đề tài khác, lẩm bẩm: “Hôm nay sao lại không thấy mèo con đâu nhỉ?.”
Mở đầu bằng một điều cả hai đều biết cũng là một phương pháp hay.
“Mèo con?”
Thương Thiên Quang hơi cao giọng, cuối cùng cũng nhìn sang: “Lần trước ta có thấy.”
Bởi vì giọng điệu quá mức mơ hồ, Mộc Lộ tự nhiên cho rằng hắn đang nhớ lại.
“Ừ, bình thường vào giờ này nó sẽ xuất hiện ở gần đây, để ta tìm thử……”
Mộc Lộ vừa nói vừa nhìn xung quanh, thỉnh thoảng lại kêu meo meo khe khẽ.
Thương Thiên Quang cuối cùng cũng nở nụ cười thích thú ở khóe môi, hứng thú đi theo cô.
Một lát sau, một tiếng sột soạt rất nhỏ vang lên, một cái đầu tròn nhỏ nhô ra khỏi bụi cây, bộ dạng như vừa tỉnh ngủ.
“Thiên Quang sư huynh, nó ở đây.”
Mộc Lộ trước bước nhanh đến, cách mèo con hai mét, ngồi xổm xuống hướng nó vươn tay, nhẹ gọi “Meo meo, tới đây nào.”
Mèo con lười biếng ngáp một cái, chuẩn bị lảo đảo đi về hướng Mộc Lộ.
Nhưng giây tiếp theo, nó nhìn thấy Thương Thiên Quang phía sau cô, đồng tử kịch liệt co rút lại, nhanh chóng xoay người trốn ngược vào bụi cỏ, nhìn bọn họ chằm chằm, khuôn mặt đầy vẻ cảnh giác.
“Hả?” Mộc Lộ vẻ mặt đầy mặt nghi hoặc, lúc sau mặc cho cô gọi như thế nào mèo con đều không hề nhúc nhích một bước, cách bọn họ rất xa.
“Cũng không biết có chuyện gì đã xảy ra nữa.”
Mộc Lộ ngồi xổm nghi hoặc gãi gãi đầu “Thiên Quang sư huynh, xem ra chỉ có huynh mới làm được.”
Thương Thiên Quang vốn dĩ đứng ở phía sau cô, hơi khom người xuống, trong mắt hiện lên vẻ hoang mang “Ta làm được sao?”
“Ừm, nó khá thích huynh, huynh nhất định có thể làm được.”
Thương Thiên Quang cười hỏi: “Ngươi cho rằng ta nhất định có thể làm được thật sao?”
“Lần trước nó rất bám dính huynh sự mà, không chịu để huynh rời đi, huynh có thể chất thu hút mèo nên ta đoán nó sẽ nhận ra huynh thôi.”
Thương Thiên Quang sau một lúc mới hiểu được ý nghĩa của cụm từ “thể chất thu hút mèo” cười nói “Thì ra là vậy. Thế bây giờ ta nên làm gì?”
“Chậm rãi tới gần, sau đó vươn tay ra…”
“Ừ.”
Thương Thiên Quang cong mắt, vui vẻ đồng ý, với hắn mà nói thì sắm vai một người được mèo yêu thích là cảm giác vô cùng mới mẻ.
Thiếu niên nóng lòng muốn thử, làm theo chỉ dẫn của Mộc Lộ nhẹ nhàng bước tới gần mèo con, ngồi xổm xuống, thậm chí còn học theo Mộc Lộ nhẹ giọng gọi “Meo ~”
Có lẽ do giọng điệu khác biệt, tiếng “Meo” phát ra mang vẻ hơi tùy ý nhưng lại có sức hút, khiến người nghe rất dễ chịu.
Nhưng không ngờ mèo con nghe thấy âm thanh này thì toàn bộ lông trên người nó trong nháy mắt đều dựng đứng hết lên. Giây tiếp theo liền chạy mất tăm, có thể nói là chạy trối chết trong tuyệt vọng.
Mộc Lộ: ?
“Ôi trời.”
Thương Thiên Quang thuận thế dùng tay nâng cằm, lời nói tiếc nuối, nhưng giọng điệu lại không hề có chút mất mát nào “Nó chạy mất rồi.”
“Ngay cả sư huynh cũng không làm được sao!?”
Mộc Lộ kinh ngạc buột miệng thốt ra, “Được rồi, chắc là gần đây tâm tình nó không tốt, nếu không sao lại thất thường thế được!?”
“Hả?”
Thương Thiên Quang chống cằm, hơi nghiêng đầu. Sau một lúc lâu, hắn rũ mi xuống, khóe môi cong lên, cười khẽ “Ừ… Tóm lại vấn đề không phải do ta.”
“Đúng vậy.”
Mộc Lộ gật đầu, nghiêm túc suy nghĩ về nguyên nhân “Thật ra, có rất nhiều lý do khiến cho tâm trạng của mèo trở nên không tốt, ví dụ như……”
“Nhiệt tình giúp đỡ, thể chất thu hút mèo…” Giọng nói lười biếng của Thương Thiên Quang vang lên, hắn đứng dậy, cúi đầu sửa sang lại quần áo, chậm rãi nói.
“Hả…?”
“Ta ở trong lòng ngươi là dáng vẻ như vậy, phải không?”
Dứt lời, thiếu niên ngẩng đầu, ngước mắt nhìn về phía Mộc Lộ, khóe môi hiện lên nụ cười nhưng lại khiến người ta thấy lạnh lẽo.
Thân thể Mộc Lộ cứng đờ, trong lòng cảm thấy có gì đó không đúng, lời này của Thương Thiên Quang sao nghe giống như là đang tức giận vậy?
Vốn không nên vội vàng đánh giá người khác như vậy!
“Không đâu, đây chỉ là một góc nhỏ mà ta thấy ở sư huynh thôi.”
Mộc Lộ phản ứng rất nhanh, hoảng loạn nói “Ta biết Thiên Quang sư huynh còn có rất nhiều phương diện ưu tú khác, giống như là…”
“Phốc.”
Thiếu niên trước mặt che miệng cười, vai cũng run run theo, tóc mái trên trán hơi lộn xộn. Cười đủ rồi, hắn mới nói: “Đừng khẩn trương mà, ta chỉ thấy rất thú vị thôi.”
Mộc Lộ dừng một chút, hơi mở to mắt.
“Đánh giá của ngươi rất đặc biệt.”
Lông mày Thương Thiên Quang cong cong, thanh âm nhẹ nhàng chứa đựng chút vui vẻ, trên khuôn thanh tú không hề có nữa phần u ám, lạnh lùng nào.
Thấy Mộc Lộ vẫn còn vài phần hoảng loạn, hắn lại nhẹ nhàng an ủi cô: “Đừng sợ, ta không dễ tức giận vậy đâu.”
“À……” Lúc này Mộc Lộ mới thở phào nhẹ nhõm, lần trước cũng vậy, về sau nhất định phải suy nghĩ kĩ càng mới được.
“Được rồi, vậy ta sẽ cho nó một chút thức ăn, có lẽ khi chúng ta đi rồi nó sẽ quay trở về.” Mộc Lộ vừa nói vừa đi đến chỗ gốc cây, từ trong tay áo lấy ra chút bánh.
“Ngày thường ngươi cũng cho nó ăn như vậy sao?”
Thương Thiên Quang rất tò mò, đứng ở bên cạnh nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của cô.
“Đúng vậy.”
Mộc Lộ nói xong, sắc mặt lộ ra vài phần ưu sầu, “Nhưng mà ta chuẩn bị tham gia kì thi dành cho đệ tử rồi, trong thời gian ta không có ở đây làm cách nào để chăm sóc nó bây giờ.”
“Kì thi đó, ngươi cũng đi à?”
Thương Thiên Quang hoàn toàn bỏ qua vế sau, chỉ để ý đến mấy chữ “kì thi cho đệ tử”: “Ngươi chọn đi nơi nào?”
Mộc Lộ vừa định trả lời, nhưng lại cảm thấy nếu nói thẳng ra sẽ dễ làm người khác mất hứng thú, nói chuyện phải lưu lại chỗ suy nghĩ thì mới làm cho người ta có ham muốn tìm tòi.
Cô bắt chước động tác của “Thương Thiên Quang” lúc trước: “Hay là Thiên Quang sư huynh đoán thử đi? Đoán không đúng cũng không sao.”
Thương Thiên Quang cười nói: “Ta không đoán.”
Mộc Lộ ba phần kinh ngạc, ba phần câm nín, ba phần thất bại, một phần uể oải: “…”
Tại sao hắn lại lập tức cự tuyệt! Hoàn toàn không thể chấp nhận!
Thương Thiên Quang nheo mắt, ánh mắt rơi xuống mặt cô “Nhưng mà biểu cảm của ngươi rất thú vị.”
Mộc Lộ vẫn luôn biết tật xấu của chính mình, vẻ mặt rất dễ bị nhìn thấu tâm tư.
Cô đổi chủ đề, biết rõ còn cố hỏi “Sư huynh thì sao? Huynh muốn đi nơi nào?”
Thương Thiên Quang đảo mắt: “ Ngươi đoán xem?”
Rất tốt!!!
Mộc Lộ bất đắc dĩ nói: “… Chúng ta cứ nói chuyện như vậy rất vô nghĩa.”
“Thật sao? Nhưng ta còn chưa biết ngươi muốn đi đâu.”
Thương Thiên Quang dựa vào người cô, ánh mắt sáng ngời “Hôm nay ta nhất định phải biết, nếu không thì ngươi đừng nghĩ tới việc rời đi. Tới đây nào? Đoán thử đi?”
Mộc Lộ thấy bộ dạng quyết tâm của hắn đành phải nói: “Để ta đoán … có lẽ Thiên Quang sư huynh cùng chỗ thi với ta.”
Thương Thiên Quang chớp mắt ngạc nhiên, cười khẽ: “Câu trả lời rất thú vị. Như vậy có phải ta nên nói là ‘gặp lại sau nhé’.”
Mộc Lộ: “Ừm ừm.”
Nghe được câu trả lời Thương Thiên Quang đột nhiên xoay người rời đi: “Vậy thì gặp lại sau.”
Không một lời tạm biệt, nói xong liền xoay người rời đi?
Mộc Lộ kinh ngạc mà chớp mắt, sau đó khẽ thở dài, những điều này cũng rất phù hợp với tính cách tùy tâm sở dục của Thương Thiên Quang.
Thiếu niên đi hai bước đột ngột quay đầu lại, hỏi lớn “ Đúng rồi, tên của ngươi là gì?”
Hắn thậm chí còn không nhớ tên cô!
Mộc Lộ buồn bực cười cười: “Tên ta là Mộc Lộ.”
“Mộc Lộ……”
Thương Thiên Quang thấp giọng lặp lại, cong mắt nhìn cô đáp “Ta sẽ nhớ kỹ.”
————☆*————
Trong phòng, Thương Tịch Nguyệt ngồi đoan chính trước bàn, trên tay cầm bút, để lại trên trang giấy Tuyên Thành những nét chữ uyển chuyển.
Cửa bị đẩy ra, Thương Thiên Quang tiến vào, lớn tiếng gọi “Ca ca.”
“Về rồi à.”
“Ừ.”
Thương Thiên Quang sải bước đến trước bàn, chống tay lên, cười hỏi: “Huynh hôm trước có từng gặp qua Mộc Lộ không?”
Thương Tịch Nguyệt nghe thấy cái tên này, trong mắt không hề có một tia gợn sóng, bình thản nói: “Mộc Lộ là ai?”
“Huynh không nhớ cô ấy sao……”
Thương Thiên Quang kể lại chuyện hôm nay một cách đại khái, ngữ khí vui sướng.
“Ồ” Đợi Thương Thiên Quang nói xong, Thương Tịch Nguyệt nhẹ nhàng đáp lại, nhưng bút trong tay chưa từng dừng lại một giây nào, tựa hồ như không nghe lọt tai, trả lời hời hợt “Hình như là có việc này.”
“Cô ấy nói là đã đăng ký cùng một địa điểm thi với đệ.”
Đôi mắt của Thương Thiên Quang nhiễm vài phần chờ mong, giọng nói mang chút kích động “Xem ra lần này sẽ không nhàm chán.”
Thương Tịch Nguyệt cười nhạt đáp lại: “Thật sự là chuyện tốt.”
Mặc dù Thương Tịch Nguyệt đáp lại, câu chữ đều ôn nhu, nhưng đôi mắt ẩn dưới bờ mi dài lại đạm mạc đến cực điểm, không chứa chút cảm xúc nào.