Sau giờ học, Mộc Lộ cúi đầu ôm vở rời khỏi lớp, ánh mắt suy tư.
Hách Thiết nhìn Mộc Lộ vẫn đang đắm chìm trong bầu không khí học tập mà gật đầu tán thưởng lần nữa.
Con bé có thái độ học tập như vậy , tương lai nhất định sẽ trở thành ngôi sao sáng trong Tu Tiên giới!
————☆*————
Mộc Lộ đưa tay chống cằm. Nếu đã định ra mục tiêu công lược, thì bây giờ nên tiến hành lập kế hoạch.
Bước đầu tiên là làm quen.
Làm sao để nó được tự nhiên và không quá phô trương được nhỉ?
Một tuần sau, các đệ tử Thiên Cương Tông sẽ có một kì thi. Thông qua đó, tông môn sẽ căn cứ vào biểu hiện cũng như nguyện vọng của các đệ tử từ đó an bài vào các môn phái thích hợp. Chung quy là tu luyện pháp thuật thì tương đối hoa mỹ, phù chú cùng vũ khí thì yêu cầu trình độ kỹ thuật cao nên rất nhiều người chọn tu luyện kiếm để trở thành kiếm tu. Lúc nhập môn thì đơn giản về sau độ khó sẽ tăng dần, nhưng lại rất khí phách, thích hợp để làm mã.
A, hình như hơi lạc đề rồi, hiện tại còn chưa tới thời điểm lựa chọn tông phái.
Trọng điểm là: Kì thi lần này là một cơ hội tuyệt vời!.
“Mộc đại tỷ!”
Bả vai bị vỗ nhẹ, phía sau vang lên một giọng nói chất phác.
Mộc Lộ quay người lại, nhận ra đó là Triều Lưu. Không lâu trước đây lúc cô mới gia nhập môn phái, trùng hợp nhìn thấy có người bắt nạt Triều Lưu, thuận tay cứu giúp nên cô liền được nhận thành lão đại. Hắn có tư chất bình thường, nhưng tính cách lại tốt bụng và hiền lành.
“Làm sao vậy?”
“Đến giờ ăn cơm rồi, không thấy đại tỷ nên nhị ca kêu đệ tới gọi.”
“Hôm nay không đi đâu, ta còn có việc.” Mộc Lộ xua tay, cô đang định nghiên cứu kế hoạch công lược, viết ra các phương án khả thi vào sổ tay.
“Nhưng hôm nay nhà ăn có sườn heo chua ngọt nha” Triều Lưu cũng thèm, nuốt nước bọt, cười nói.
“Cái gì!” Mộc Lộ nắm chặt nắm tay, “Vậy đi ngay thôi.”
Triều Lưu: “Đại tỷ không cần làm việc nữa sao?”
Mộc Lộ liếc hắn một cái “Không ăn uống đầy đủ thì lúc làm việc đầu óc sẽ có vấn đề.”
Khi vào nhà ăn, bên trong phần lớn là đệ tử mới nhưng cũng không thiếu các đệ tử tu luyện đã có căn cơ vẫn tới đây để thỏa mãn niềm đam mê ăn uống. Là tông môn đứng đầu Tu Tiên giới, nhà ăn có quy mô cực lớn bao gồm sáu tầng, tầng nào cũng được bày trí hoa lệ.
Hai người đi vào tầng một của nhà ăn, từ xa đã nhìn thấy một thiếu niên cũng mặc xiêm y màu lam nhạt, chống cằm ngồi ở bên cửa sổ, nhìn thấy bọn họ, môi mỏng hơi mím lại.
Thiếu niên tên là Lăng Đình Hiên, tuệ căn không tồi, rất có tiềm năng. Nhưng hắn là một công tử nhà giàu kiêu ngạo. Lúc nào cũng mang vẻ mặt cau có, tính tình cũng khó chiều.
“Tiểu Hiên.”
Mộc Lộ ngồi xuống trước mặt thiếu niên, năm sáu món ăn đã được bày sẵn ra, chay mặn hài hàa, đặc biệt là món sườn xào chua ngọt được lấy đầy ắp “Sao đệ không ăn trước?”
“Không đói bụng.” Lăng Đình Hiên lãnh đạm nói thêm “Không phải cố ý chờ các ngươi.”
“Được rồi, được rồi, cảm ơn Tiểu Hiên.”
Mộc Lộ xoa xoa tay, tính dùng đũa gắp một miếng sườn.
Nhưng mới giơ lên đã bị chặn lại, Lăng Đình Hiên chỉ vào chiếc khăn có họa tiết hoa sen thêu bằng chỉ vàng đang được gấp gọn đặt trên bàn.
“Được rồi.”
Mộc Lộ mở khăn ra, chỉnh tề trải đều ra bàn rồi mới bắt đầu ăn. Sư đệ này của cô từ nhỏ đã lớn lên trong gia đình giàu sang nên quy củ không ít.
Nhưng mà cô là một đại tỷ vô cùng bao dung nên luôn chiều theo ý của hắn. Đây gọi là nuông chiều nhỉ?
So với hai người đang ăn không dừng thì Lăng Đình Hiên lại có tư thể thẳng tắp, động tác ưu nhã. Hắn ăn hai miếng rồi liếc mắt nhìn Triều Lưu một cái.
Triều Lưu đang gặm sườn vội vàng buông đũa, hỏi: “Đúng rồi, Mộc đại tỷ đã quyết định đăng ký tham gia kì thi ở đâu chưa? Hạn chót để đăng kí là ngày mai rồi.”
Kì thi cho đệ tử diễn ra ở năm châu với hơn mười địa điểm, mỗi đệ tử thậm chí còn có thể dựa theo sở thích để lựa chọn địa điểm thi, ví dụ như những người thích ăn hải sản đại khái sẽ lựa chọn đảo Huyễn Linh, chỗ đó đầu tôm còn lớn hơn đầu heo...
“À, nói lên cái này, đệ đã hỏi thăm được việc ta bảo chưa? ” Mộc Lộ hỏi
“Đương nhiên, mọi tin tức ở Thiên Cương tông đệ đều biết mà.”
Triều Lưu nhìn chung quanh, xác định không có người khác ở gần, liền hạ giọng “Thương Tịch Nguyệt lựa chọn chính là……”
Hắn dừng một chút, nhìn qua Lăng Đình Hiên một cái, tiếp tục nói “Rừng Vạn Trường còn Thương Thiên Quang lựa chọn sông Ô Nhạc.”
Mộc Lộ âm thầm ghi nhớ, Lăng Đình Hiên bưng lên chén ăn canh uống vài ngụm, khóe môi hiếm thấy mà cong lên .
Cơm nước xong xuôi, Mộc Lộ rời đi trước. Vừa mới rời khỏi, Triều Lưu đã lo lắng hỏi: “Nhị sư huynh, chúng ta làm như vậy thật sự không sao chứ?”
“Chúng ta tiến vào đây để tu luyện, không phải để nói chuyện yêu đương.”
Lăng Đình Hiên liếc mắt nhìn, lạnh lùng nói “Cô ấy ái mộ một trong hai người đó, chỉ cần đổi chỗ thi thì sẽ không gặp được thôi.”
“Một tháng này, cô ấy nhất định phải tỉnh táo lại.”
————☆*————
Mộc Lộ đi tới viện Quân An, đây là nơi các đệ tử đăng ký nơi thi.
Có không ít đệ tử từ trong đi ra, quan hệ tốt thì chia sẻ địa điểm thi của mình còn quan hệ không tốt liền lừa gạt đối phương lựa chọn một địa điểm đầy thử thách khó khăn. Cô đi vào cuối, ngoan ngoãn xếp hàng.
Trong viện có cây cổ thụ lớn, cành lá tươi tốt, có một con chim đang đứng dưới gốc cây, nó có một cái đuôi ngũ sắc dài nhưng lại không có cánh.
Phụ trách thống kê phiếu đăng ký chính là con chim đó, có tên là Phi Y, nghe nói ba ngàn năm trước trong đại chiến giữa thần và ma bị mất đi hai cánh, nhưng mà “thân tàn chí kiên”, ý chí của nó vẫn rất mạnh mẽ, câu nói nổi tiếng là “Dù không có cánh, ta vẫn có thể tiêu diệt quân địch.”
Nó dùng cái mỏ sắc nhọn của mình để khắc lên cây cổ thụ, tốc độ rất nhanh, Mộc Lộ chính là người xếp hàng cuối cùng, lúc tới lượt cô thì nó đang vội vàng tan làm, thái độ có chút không kiên nhẫn.
“Tên, tới muốn báo cáo hay đăng kí gì?.”
Mộc Lộ ho nhẹ một tiếng, cố gắng hết sức mà giả bộ không quen biết “Tiền bối Phi Y, ta là Mộc Lộ, ta tới đăng ký nơi thi.”
Phi Y ngẩng đầu, đôi mắt rõ ràng sáng lên “Khụ, khụ…… Đăng kí ở đâu đây?”
“Sông Ô Nhạc.”
Mộc Lộ đáp xong, thuận miệng hỏi “Tiền bối, ta nghe nói ở nơi thi, hai người sẽ được chia thành một tổ, hình như là an bài ngẫu nhiên đúng không?”
“Đúng vậy, là an bài ngẫu nhiên.”
Ánh mắt Phi Y càng sáng lên, khứu giác nhạy bén giúp nó biết được túi gấm bên hông cô chính là chứa những viên linh thạch thượng phẩm.
“Ồ!” Mộc Lộ không dấu vết đưa ra túi gấm, làm bộ lẩm bẩm tự nói: “Aiz, nếu có thể cùng tổ với Thương Thiên Quang thì tốt biết mấy.”
“Khó lắm, mọi người đều phải tuân thủ sắp xếp, không thể lén phân tổ trước!” Đôi mắt Phi Y trừng lớn, cường điệu nói.
“Được, được, ta hiểu rồi.” Mộc Lộ hơi khom lưng hành lễ: “Phi Y tiền bối, ta đi đây.”
Sau khi Mộc Lộ rời đi, Phi Y ngẩng đầu lên, nhìn danh sách được khắc trên cây, tùy tiện chọn một chỗ trống gõ lên “Mộc Lộ, sông Ô Nhạc. Ừm … về phân tổ thì an bài cùng Thương…… ơ sao vậy nhỉ?.”
Nó bay vài vòng quanh cái cây nhiều lần nhưng không hề tìm thấy tên Thương Thiên Quang. Sau một lúc lâu, nó rốt cuộc cũng dừng lại.
Ở bên cạnh tên của Thương Tịch Nguyệt mổ lên hai từ Mộc Lộ.
Sau khi xong, nó mới chậm rì rì bay xuống dưới tàng cây, thong thả mở ra túi gấm, mổ một viên linh thạch, thỏa mãn mà nhắm hai mắt lại “Nhìn xem, ta chính là một con chim có ân tất báo.”
Báo danh xong đã là buổi tối, mặt trời lặn xuống nhường mặt trăng cùng những ngôi sao hiện lên.
Mộc Lộ về nơi ở của các tân đệ tử - Sùng Đức lâu. Đi được hai bước, cô quen thuộc mà rẽ vào một bụi rậm, nơi đó có một con đường nhỏ.
Mộc Lộ hướng về phía bụi cây gọi mấy tiếng “Meo meo?”
Gần đây có một con mèo hoang.
Mọi vật trong Tu Tiên giới đều có linh căn, đặc biệt là sinh vật ở Thiên Cương Tông, tuổi tác không chừng có khi còn cao hơn Mộc Lộ. Nhưng con mèo con này chỉ là một con mèo bình thường, Mộc Lộ thường xuyên cho nó cho ăn.
Nhìn khắp nơi không tìm thấy được bóng dáng của nó, cô đang muốn rời đi. Mới vừa xoay người lại, liền nhìn thấy con mèo nhỏ đang cọ vào chân một thiếu niên.
Thiếu niên mặc xiêm y màu trắng, dáng người cao ráo. Hắn hơi cúi đầu, cố nhấc rời đi nhưng con mèo cong người, bám chặt lấy chân hắn.
Nhìn qua thập phần khó xử, Mộc Lộ thở dài rồi bước lại gần.
“Xem ra nó thực sự thích ngươi.” Mộc Lộ lẩm bẩm: “Thật là một con mèo vô lương tâm.”
Nghe thấy tiếng nói, thiếu niên đối diện khẽ nhướng mày, nhìn về phía cô.
Mộc Lộ đi đến cạnh thiếu niên, khom lưng bế con mèo nhỏ qua một bên.
Khi cô ngẩng đầu, vầng trăng lấp ló ra khỏi đám mây, khuôn mặt của thiếu niên cũng dần trở nên rõ ràng, lúc này cô mới nhận ra người được mèo con yêu thích là ai.
Thiếu niên có dung mạo tuyệt thế, tóc đuôi ngựa buộc cao đen như mực buông xuống eo, dưới ánh trăng lại càng làm cho hắn tăng thêm vài phần khí chất tao nhã mà lạnh lùng.
Hắn nhìn về phía cô, đuôi mắt hơi híp lại, giống như thần tiên hạ phàm.
Nhan sắc đỉnh cao như này chỉ có thể là nhân vật chính của cuốn tiểu thuyết thôi!
Cho nên đây là Thương Thiên Quang hay là Thương Tịch Nguyệt?!
Từ khi gia nhập Thiên Cương Tông tới nay, Mộc Lộ tuy đã viết hẳn một cuốn sổ tay phân biệt đôi song sinh, nhưng cô cùng họ một câu cũng chưa hề nói qua.
Điều này có nghĩa là nếu cặp song sinh không làm ra hành động gì đặc biệt rõ ràng để bộc lộ tính cách thì cô cũng hoàn toàn không phân biệt được hai người họ…!
Lần đầu gặp mặt giờ lại trở thành một cuộc gặp bất ngờ, tuy Mộc Lộ thông minh, có nhiều ý tưởng thú vị nhưng vẫn khó tránh khỏi tình trạng phản ứng không kịp.
Ch.ế.t tiệt…không thể chiến đấu nếu không có sự chuẩn bị.`(*>﹏<*)′
Đáng lẽ hôm nay cô nên viết các phương án công lược cặp song sinh thay vì đi ăn sườn chua ngọt! Đó thấy chưa, việc ngoài ý muốn đã xảy ra rồi.
Khóe môi chàng trai cong lên nhàn nhạt, có chút tò mò hỏi: “Sao trông ngươi kinh ngạc thế?”
“……A không, không nghĩ lại gặp được sư huynh.”
Mộc Lộ đành phải căng da đầu đáp, cô nuốt nước bọt, ý đồ nói chút chuyện phiếm “Sư huynh đang tản bộ sao?”
Cứu mạng với!!! Câu này nghe quê mùa quá!
Thiếu niên suy nghĩ một lát, trực tiếp bỏ qua câu hỏi: “…Ngươi nhận ra ta à?”
“Đúng vậy.”
Ánh mắt chàng trai hơi kỳ lạ, Mộc Lộ cười miễn cưỡng: “Ai trong Thiên Cương Tông này mà không biết hai vị sư huynh.”
“Nếu nói hai vị sư huynh…” Thiếu niên cười nhẹ “vậy là không biết ta.”
“Hả? A…”
Mộc Lộ suy nghĩ một lúc mới hiểu được ý tứ trong lời nói của hắn.
Nếu không phân biệt ra hai người bọn họ thì cũng được tính rằng không biết.
Một đề tài mới bất ngờ xuất hiện.
Mộc Lộ nhất thời cũng không trả lời được, căng da đầu chuẩn bị thừa nhận mình lỡ lời, thành thật thừa nhận tốt hơn so với nói hươu nói vượn nhiều.
Thiếu niên mỉm cười nhìn biểu cảm thay đổi trong nháy mắt của Mộc Lộ, đột nhiên lại nghĩ đến cái gì liền hỏi: “À, sao không thử đoán xem?”
“Đoán?”
“Đoán thử đi, không sao đâu.” Thấy cô chần chờ, hắn cười trêu ghẹo nói “Miễn cho ngươi lại kể với mọi người hôm nay đã giải vây cho một đệ tử khỏi con mèo dính người, nhưng lại kể sai tên của vị đệ tử đó.”
Thiếu niên chỉ dựa vào mấy chữ đã dễ dàng vạch trần sự thật là cô không phân biệt rõ hai người. Sức quan sát thật nhạy bén.
Nhưng cô lại nghĩ, nếu như đoán đúng thì có thể lưu lại ấn tượng tốt với hắn không nhỉ?
Mộc Lộ nghĩ vậy, gật đầu “Sư huynh, để ta thử xem.”
“Được.”
Thiếu niên thấy biểu tình nghiêm túc của cô, không lên tiếng thúc giục, chỉ cười cười, vô cùng hứng thú chờ đợi đáp án.
Mộc Lộ bắt đầu nghiêm túc tự hỏi.
Chàng trai này có tính cách ôn hòa, cùng nàng nói chuyện tự nhiên bình thản, không hề có tư thái cao ngạo. Hiện giờ lại kêu cô đoán hắn là ai, rất phù hợp với tính tình bất cần đời của Thương Thiên Quang.
Hơn nữa thể chất thu hút các động vật nhỏ này cũng phù hợp với tính cách yêu thích động vật của Thương Thiên Quang, điều này cô cũng đã ghi rõ ràng trong sổ tay.
Mộc Lộ dần dần minh bạch đáp án trong lòng, ngước mắt lên thăm dò hỏi: “Là…… Thiên Quang sư huynh sao?”
“Ừm…” Thiếu niên nghe được đáp án, nhẹ nhàng gật đầu.
Mộc Lộ kinh hỉ: “Ta đoán đúng rồi sao?!”
Nụ cười của thiếu niên vẫn như cũ, đôi mắt nhìn cô chăm chú, khẽ hỏi ngược lại “Ngươi hy vọng ta là hắn sao?”
Thanh âm của hắn bình tĩnh và nhạt nhẽo, mang theo một chút từ tính.
Mộc Lộ khựng lại.
Tại sao lại hỏi vậy?
Tâm trạng của Mộc Lộ nháy mắt rớt xuống vực, thận trọng hỏi: “Chẳng lẽ…… Ta đã đoán sai à?”
Thiếu niên nhìn cô, chỉ cười mà không lên tiếng.
Mộc Lộ cắn môi, cảm xúc thất vọng ập lên, với phản ứng này của thiếu niên khẳng định là cô đã đoán sai rồi.
Cô một mặt hối hận vì chính mình lỗ mãng, vội vàng phán đoán, một mặt xin lỗi: “Thật xin lỗi…”
Lời còn chưa dứt, thiếu niên đã ngắt lời ““Đừng khẩn trương, ngươi đoán đúng rồi.”
Mộc Lộ bối rối, đầu óc nháy mắt trở nên hỗn loạn: “Hả? Ta đoán đúng rồi?”
“Ừ.”
Chàng trai cong mắt, ngữ khí nhẹ nói “Rất ít người có thể đoán đúng, sư muội rất thông minh, liếc mắt một cái liền nhìn ra.”
Đoán đúng rồi!
Mộc Lộ nghe được lời này, trái tim bị treo lên lúc này mới từ từ hạ xuống, cao hứng tươi cười.
Cuộc đối thoại này thật là giống như ngồi tàu lượn siêu tốc. Tuy chỉ là đoán thân phận nhưng làm cô toát mồ hôi lạnh.
Thiếu niên lại hỏi: “Tên ngươi là gì?”
Không phá vỡ ấn tượng đầu tiên, Mộc Lộ thở phào nhẹ nhõm, tâm tình sung sướng trả lời: “Mộc Lộ.”
“Đa tạ Mộc sư muội hôm nay đã giải vây cho ta.”
Thiếu niên mỉm cười, đẹp đến mức làm người ta hoa mắt, thanh âm ôn hòa “Trở về cẩn thận nhé.”
Tên đã được nhớ, bọn họ đã được tính là quen biết. Cũng không mất mát gì.
Mộc Lộ có chút hưng phấn nói: “Thiên Quang sư huynh, ngươi cũng vậy.”
Thiếu niên mỉm cười nhẹ nhàng gật đầu sau đó không nhiều lời nữa, xoay người rời đi.
Ánh trăng chiếu xuống trên người hắn, tỏa ra một vầng sáng mờ.
Thiếu niên khóe môi vẫn mang ý cười, nhìn qua ôn nhu như nước, lại không cách nào che giấu được sự thờ ơ cùng đạm mạc trong mắt.
Mặc dù vừa rồi cùng Mộc Lộ trò chuyện nhìn qua rất vui vẻ nhưng trong lòng hắn không hề có nửa phần gợn sóng.
Cái tên Mộc Lộ cũng giống như cơn gió lúc này, thổi qua liền biến mất, không còn bất kỳ dấu vết nào.
————☆*————
Lời của tác giả:
Kỳ thật đây chính là ca ca! Ca ca ngoài mặt nhìn khá hòa đồng, sẽ cùng đồng môn nói chuyện phiếm, đùa giỡn … giống như một học bá ôn nhu vậy, ngươi hỏi điều gì thì hắn sẽ kiên nhẫn giải đáp, còn tinh tế hỏi lại ngươi ‘Đã hiểu chưa?’.