Minh Tâm bất ngờ tỉnh lại, phát hiện mình sống trong một quyển tiểu thuyết tình thù dây dưa.
Trong truyện, nàng vốn là "thanh mai trúc mã" trong lòng nam chính, nhưng lại yểu mệnh, chết sớm. Sau khi chết, hình bóng nàng trở thành bức tường không thể phá giữa nam và nữ chính. Cũng bởi nàng, mà hai người giằng co truy đuổi lẫn nhau hơn ngàn chương, yêu hận giày vò đến chết đi sống lại.
Minh Tâm: “Khụ khụ, ta chịu đủ rồi!”
Khi ý thức sống lại, nàng đang ngồi trong xe ngựa chạy đến nhạc phường.
Theo nguyên tác, nàng không cam lòng việc nam chính đến chốn ca kỹ nghe hát, nên đuổi theo để bắt người về.
Nhưng Minh Tâm lúc này đã nhớ lại tất cả, vốn định quay đầu bỏ đi.
Không ngờ giữa đêm đông, nàng lại nghe thấy một tiếng cầu cứu thống khổ...
Người ta vẫn thường nói, con người có ba sáu hạng.
Mà Trầm Thanh Diệp chính là kẻ ở tầng đáy thấp nhất.
Xuất thân mơ hồ, chẳng rõ là con nhà ai, chỉ nghe đồn từng là tiểu ăn trộm bị vứt bỏ. Khuôn mặt đẹp, nhưng khắp người chi chít vết thương, sống trong cảnh bị người ta hành hạ, phải tranh từng ngụm cơm thừa canh cặn với chó. Toàn thân chẳng có chỗ nào lành lặn.
Năm ấy, hắn tưởng mình sắp bị đánh chết, mơ màng dần tắt hơi. Trong cơn mê man, hắn cảm thấy có người nhẹ nhàng ôm lấy mình, giọng nói dịu dàng vang bên tai:
“Đừng sợ, đừng sợ.”
Đối với hắn, âm thanh ấy còn từ bi hơn cả thần phật nơi trời xa. Khoảnh khắc cận kề cái chết, hắn đã rơi lệ.
Cũng bởi vậy, từ đó về sau—
Dù có vì nàng mà phát điên, dù phải cùng nàng xuống địa ngục, dù mất cả thân xác, mất cả linh hồn… hắn cũng cam tâm tình nguyện.
“Lấy thân mệnh này che chở trái tim trong sáng của nàng, để nàng được an yên.”
🌸 Tag: Duyên trời tác hợp, ngọt ngào, trung khuyển, bạch nguyệt quang.
🌸 Vai chính: Minh Tâm, Trầm Thanh Diệp.
🌸 Vai phụ: Thẩm Ngọc Huyền.
🌸 Một câu tóm tắt: Tu La tràng.
🌸 Lập ý: Dù ở trong nghịch cảnh, con người vẫn phải tìm được một lối thoát cho mình.