Tạ Tư Chỉ mơ về quá khứ.

Năm ấy, trước cửa số 12 đường Trúc Nam, cô bé trao cho hắn không chỉ một con diều giấy gấp từ vỏ kẹo thủy tinh, mà còn cả một chai sữa nóng.

Những tháng ngày lang thang đã để lại trên thân thể hắn những dấu vết nặng nề.

Dơ bẩn, đói khát, quần áo rách rưới và ánh mắt thù hận.

Hắn choáng váng ngã xuống mặt đường nhựa còn đẫm nước sau cơn mưa.

Trong cơn mơ hồ, hắn nhìn thấy bên hiên căn biệt thự xinh đẹp kia đề mấy chữ: Số 12 đường Trúc Nam.

Mặt trời lên, tài xế mở cửa ra, chuẩn bị đưa cô bé đến trường.

Khi ấy Tạ Tư Chỉ đói đến sắp ngất lịm, bỗng ngửi thấy mùi hương nhè nhẹ của bánh kem sữa ngọt.

Cô bé cầm chiếc bánh nhỏ vừa được bảo mẫu nướng vào buổi sáng nay trên tay, trên người mặc chiếc váy voan trắng, tinh khiết như một tiểu tinh linh vừa rơi xuống nhân gian.

Cô ngồi xổm xuống bên cạnh hắn, đôi bàn tay mềm mại, non mịn như mầm cỏ khẽ vỗ lên gương mặt hắn.

“Dì Vương, hình như cậu bé này chết rồi.” Giọng cô bé đầy lo lắng.

Cô vươn tay ra dò hơi thở của hắn, nhưng cậu thiếu niên bỗng bật dậy, đẩy cô một cái rồi giật lấy chiếc bánh kem.

Hắn lồm cồm bò dậy, lùi về một khoảng xa, ôm khư khư chiếc bánh, ngấu nghiến ăn như chưa từng được ăn.

Cô bé muốn tiến lại gần, nhưng đôi mắt đen thẳm của hắn chợt ngẩng lên, vừa lạnh lẽo vừa hung tợn chẳng khác nào một con dã thú, gắt gao trừng chằm chằm vào cô.

Cô bé sững sờ, đứng chết lặng.

Bảo mẫu vội kéo cô bé ra sau lưng: “Còn dám đẩy Diên Diên, mau qua đây xin lỗi!”

Bà ta túm lấy cổ áo Tạ Tư Chỉ, ấn hắn xuống trước mặt cô bé: “Không xin lỗi thì tao gọi cảnh sát đến dạy dỗ mày.”

Tạ Tư Chỉ giãy giụa, nhưng đó là sức của một người lớn, một đứa trẻ như hắn sao chống lại nổi.

Thế là hắn cúi đầu, hung hăng cắn mạnh một phát vào hổ khẩu ở tay bảo mẫu.

Cú cắn ấy trực tiếp xé toạc lớp da thịt, máu tuôn ra.

Bảo mẫu đau điếng, giơ tay định đánh hắn thì giọng nói trong trẻo của cô bé vang lên: “Dì Vương, xin hãy thả cậu ấy ra.”

Cô bước đến trước mặt Tạ Tư Chỉ, nhìn hắn chăm chú một hồi, rồi lấy một chai sữa từ chiếc túi chéo hình thỏ trắng bông xù của mình ra.

Cô bé đưa chai sữa ra: “Này, cho cậu.”

Trong miệng Tạ Tư Chỉ toàn là máu, khóe môi vẫn dính chút kem trắng, ánh mắt lạnh lẽo, tràn đầy cảnh giác.

Nhưng cô bé chẳng hề bận tâm đến sự thù địch ấy. Cô kéo lấy bàn tay lấm lem của hắn, đặt chai sữa còn ấm vào lòng bàn tay.

Bảo mẫu trách: “Diên Diên, nó bẩn lắm, trên người có không biết bao nhiêu vi khuẩn. Mau về đây!”

Cô bé ngoan ngoãn quay lại đứng cạnh bảo mẫu.

Bàn tay bảo mẫu chảy máu không ngừng, đau đến nhíu mày: “Theo tôi thì phải đưa nó đến đồn cảnh sát, để họ dạy cho nó một bài học mới phải.”

“Dì Vương, hôm nay dì không cần đưa cháu đến trường đâu.” Cô bé dịu dàng nói: “Cháu sẽ nói với bố, xin cho dì nghỉ một tuần có lương, dì đi bệnh viện xử lý vết thương nhé. Nhớ giữ lại hóa đơn, tuần sau đưa cho bố cháu, tính theo chế độ tai nạn lao động.”

Bảo mẫu mỉm cười: “Cảm ơn cô chủ.”

Cô bé mang dáng vẻ tao nhã, đoan trang, lại phảng phất nét dịu dàng sớm nảy nở.

Sau cơn mưa buổi sáng, cô giống như những tán ngô đồng trên con đường rợp bóng, cùng tỏa ra hương vị mát lành.

Tài xế mở cửa xe cho cô, cô khẽ nâng váy vừa định bước lên thì chợt dừng lại.

Quay trở lại trước mặt Tạ Tư Chỉ, cô lấy từ trong túi ra một con diều nhỏ gấp bằng giấy gói kẹo thủy tinh, đưa cho hắn: “Cướp đồ là không đúng, nhưng cái này… là tớ tặng cậu.”

Tạ Tư Chỉ choàng tỉnh từ giấc mơ.

Con diều nhỏ được thiếu nữ gấp bằng khăn giấy đêm đó vẫn còn nằm trên tủ đầu giường, hắn cầm lên nhìn ngắm.

Nhạt nhòa, mềm yếu, không có đôi cánh giống hệt như cô.

Trong căn phòng yên tĩnh, vẫn còn một nhịp thở của người thứ hai.

Tạ Tư Chỉ ngước đôi mắt vẫn còn ngái ngủ lên, thấy gương mặt anh tuấn mà hơi khó ưa của Tạ Đạc bên cạnh cửa sổ.

Người đàn ông dựa vào cửa kính sát đất, đầu ngón tay kẹp một cành hồng.

Bông hồng vốn được cắm trong bình.

Tháng trước, Tạ Tư Chỉ đã lén cắt chúng từ vườn hoa của Tạ Doanh Triều, đến giờ sớm đã héo khô.

Hắn bước xuống giường, kéo mạnh rèm cửa.

Ánh nắng xuyên qua lớp kính tràn ngập vào trong phòng.

Hắn châm một điếu thuốc, nhìn về vườn hoa hồng còn vương sương sớm dưới ánh mặt trời.

Tạ Đạc luôn có vẻ mặt giễu cợt, nhưng khi cười cũng khá đẹp trai: “Chắc là mơ đẹp nhỉ? Ngủ say như chết vậy, tôi vào phòng cũng chẳng biết.”

Tạ Tư Chỉ nhạt giọng: “Không được cho phép mà tự tiện xông vào phòng người khác, Tạ Đạc, cái thói quen này không hay đâu.”

Tạ Đạc nhún vai: “Tôi cũng bị người hầu gọi dậy thôi. Họ vốn định gọi cậu nhưng biết cậu hay phát cáu nên chẳng ai dám, thế là tôi đành làm kẻ xấu giúp họ.”

Tạ Tư Chỉ phả ra một vòng khói, nghiêng đầu liếc nhìn hắn.

Người đàn ông ăn vận chỉnh tề, dáng vẻ lại lơ đễnh. Ngày thường hiếm khi hắn dậy sớm như vậy.

“Tạ Doanh Triều có thể xuống giường được rồi.” Tạ Đạc cười cợt: “Xuân sang là lúc vạn vật sinh sôi nảy nở, nhưng tôi chẳng ngờ hạng người như hắn cũng có lúc phát tình.”

Hắn tiện tay lấy chiếc sơ mi trên giá áo, ném cho Tạ Tư Chỉ: “Mặc vào đi, đến giờ phải đi làm diễn viên quần chúng rồi.”

……

Hứa Diên bị Lệ Hoa gọi dậy ngồi trước bàn nhỏ ăn sáng.

Đúng bữa, đầu bếp trong trang viên sẽ chuẩn bị đủ loại món ăn khác nhau.

Chỉ cần chủ nhân muốn ăn gì đều sẽ có người hầu mang đến tận phòng.

Lệ Hoa nói: “Biết cô thích thanh đạm, nên tôi chỉ lấy cháo trắng, ít rau khai vị và vài loại hoa quả theo mùa.”

“Cảm ơn cô.” Hứa Diên khẽ đáp, rồi mới cầm muỗng ăn sáng.

“Cô Hứa khách sáo quá đấy.” Lệ Hoa mỉm cười. Cô thích được ở cạnh Hứa Diên, thích nghe cô ấy nói chuyện, thậm chí cô ấy chẳng cần nói gì, chỉ lặng lẽ ngắm nhìn thôi cũng thấy vui rồi.

Ở bên cạnh Hứa Diên, thời gian như chậm lại, kéo dài vô tận. Thế giới bỗng trở nên yên ắng, chỉ cần nghe giọng nói mềm mại của cô, mọi phiền nhiễu, ồn ào cũng đều tan biến không dấu vết.

Nắng sớm chiếu xiên qua khung cửa, rót đầy gian phòng một sắc vàng ấm áp, khiến người ta cảm thấy được đắm chìm trong những ngày tháng bình yên xưa cũ.

“Cô Hứa, hôm nay đừng đến phòng sách nữa.”

Khi Hứa Diên ăn gần hết phần cháo, Lệ Hoa vừa dọn dẹp bàn ăn vừa nói: “Lớp dạy đàn piano trong trang viên đã được mở rồi, các cô chủ cậu chủ đều phải đến đó học. Quản gia Đinh bảo cô cũng phải tham gia.”

“Vết thương của thầy dạy piano đã khỏi hẳn chưa?”

“Đã hơn nửa tháng, nghe nói ngài ấy đã hồi phục rồi.”

Hứa Diên khẽ hỏi: “Chỉ mình tôi thôi hay là cả những cô gái bị đưa từ Thanh Mộc Bang về cũng phải đi?”

Lệ Hoa lắc đầu: “Chỉ có mình cô thôi.”

Cô gái im lặng một lúc, lông mày nhíu lại: “Tôi hiểu rồi.”

Ăn sáng xong, Hứa Diên theo bước Lệ Hoa đi về phía phòng piano trong trang viên.

Đó là một tòa nhà trắng tách biệt, những cột La Mã được chạm khắc từ đá cẩm thạch sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Âm thanh du dương của đàn piano vọng ra từ trong tòa nhà, như thêm một lớp nhạc nền tươi sáng cho buổi sáng trong lành.

Trước cửa tòa nhà, Hứa Diên bắt gặp Tạ Văn Châu.

Sắc mặt hắn tái nhợt, trên người khoác loại vải mềm mại nhất, hiển nhiên là để tránh chạm vào những vết roi còn hằn trên lưng.

Khi đi ngang qua Hứa Diên, hắn khựng lại, quay đầu nhìn cô bằng ánh mắt như sói đói nhìn miếng thịt cừu: “Cứ đợi đó. Thứ tôi để mắt đến thì không trốn thoát được đâu.”

Trước thái độ đó, Hứa Diên chỉ khẽ mỉm cười, lễ độ mà xa cách.

Sau khi Tạ Văn Châu rời đi, Lệ Hoa liên tục phe phẩy tay quanh Hứa Diên, như thể muốn xua tan mùi hương của hắn còn vương lại ở đây.

Từ xa, bỗng vang lên một trận ồn ào.

Hứa Diên ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy mấy người đang khẩn trương khiêng cáng, chạy thẳng về phía cổng lớn của trang viên.

“Đã xảy ra chuyện gì vậy?” Lệ Hoa vội chặn một người lại, hỏi.

Người kia lau mồ hôi trên trán nói: “Tiểu Chu đang chăm sóc vườn hồng thì bị chậu hoa rơi trúng, đầu chảy rất nhiều máu, giờ đã hôn mê bất tỉnh rồi.”

“Lạ thật, rõ ràng chậu hoa đều ở dưới đất, sao lại có chậu rơi trúng đầu được?”

“Trên lầu rơi xuống đấy.” Người đàn ông ngẩng đầu chỉ tay lên: “Cũng do Tiểu Chu xui xẻo, đúng lúc đi ngang qua thì chậu hoa rơi xuống. Thôi không nói nữa, phải đưa cậu ấy đến bệnh viện gấp.”

Mấy người vội vã khiêng cáng rời đi.

Hứa Diên vừa định bước vào nhà thì thấy ở phía xa Tạ Đạc và Tạ Tư Chỉ sóng vai đi tới.

Hôm nay Tạ Tư Chỉ mặc một chiếc sơ mi trắng, mái tóc đen rối che khuất đôi mắt.

Hắn khẽ cúi đầu, hờ hững phủi đi lớp bụi không biết từ đâu dính ở trên tay.

Thân hình cao gầy, đường sống lưng thẳng tắp, trong nắng sớm trông hắn như một thiếu niên ngoan ngoãn, ôn hòa.

Hứa Diên nhìn chằm chằm hắn, bỗng nhớ đến nụ hôn đêm đó.

Nhẹ nhàng, dịu dàng, chạm tới rồi dừng lại.

Đôi môi mềm mại của tuổi thiếu niên, động tác chất chứa sự dè dặt và kiềm chế chỉ có ở lứa tuổi này.

Bắt gặp ánh mắt cô, Tạ Tư Chỉ ngẩng lên nở nụ cười, một nụ cười ôn hòa vô hại.

Khúc Für Elise vang vọng khắp gian phòng piano.

(Für Elise: tiếng Đức có nghĩa là Gửi Elise, một tiểu phẩm cho piano độc tấu do Ludwig van Beethoven sáng tác vào khoảng năm 1810)

Người đàn ông cao ráo, tuấn mỹ vừa dứt bản nhạc, mấy cô cậu chủ của Tạ gia liền đồng loạt vỗ tay phụ họa.

Tạ Đạc tán dương: “Quả không hổ danh là thầy Triệu, tiếng đàn rất êm tai dễ nghe.”

Tạ Văn Châu cười cợt: “Ồ, chẳng lẽ vừa rồi tôi được nghe tiên nhạc sao? Cho dù là bậc thầy piano nổi tiếng quốc tế như Alden Hyde, e cũng chỉ đến thế.”

Tạ Tĩnh Thu: “Đồng ý.”

Tạ Doanh Triều đứng dậy khỏi ghế đàn piano: “Được khen quá lời rồi, chỉ là một bản nhạc nhập môn đơn giản mà thôi.”

Hắn đưa tay về phía Hứa Diên: “Cô Hứa.”

Hứa Diên ngồi bên cửa sổ, nhìn ra khu vườn mà mải mê trầm tư, nghe thấy lời gọi mới chậm rãi quay đầu lại.

Tạ Doanh Triều nắm tay Hứa Diên dẫn cô đến trước cây đàn piano mời cô biểu diễn.

Hứa Diên có chút e dè: “Như vậy có ổn không ạ?”

Đây là trang viên của Tạ gia, mà hắn chỉ là thầy dạy piano được mời tới.

Còn cô, một người ngoài, đến lớp học đàn cũng là để cho đủ số.

Khi các cô cậu chủ của Tạ gia vẫn chưa động tay, sao cô có thể vượt mặt họ mà ngồi vào đàn trước được?

“Không sao đâu.” Qua đôi mắt trong veo kia, Tạ Doanh Triều lập tức nhìn thấu nỗi do dự của cô.

Hắn khẽ cúi người, vòng tay ôm lấy tấm lưng mảnh mai của thiếu nữ, nắm lấy đôi bàn tay mềm mại.

Ngực người đàn ông ấm áp vây trọn lấy cô. Chóp mũi Hứa Diên thoáng động, ngửi thấy mùi hương gỗ nhàn nhạt từ nước hoa trên người hắn.

Tạ Doanh Triều dẫn dắt bàn tay cô đặt lên phím đàn trắng muốt gõ xuống, những âm thanh trong trẻo vang lên.

Hắn coi những người còn lại trong phòng như không khí, toàn bộ sự chú ý đều đặt trên Hứa Diên.

“Em rất có năng khiếu.”

“Ngày nhỏ tôi từng học piano vài năm, nhưng đã lâu không tập, tay cứng cả rồi.”

“Không sao, tôi sẽ dạy em.”

Môi Tạ Doanh Triều kề sát vành tai cô, hơi thở nóng hổi theo lời nói lượn quanh vành tai Hứa Diên len vào trong khiến cô khẽ run.

Tạ Tĩnh Thu khoanh tay, ngồi đó với vẻ sốt ruột, nghiêng đầu hỏi người bên cạnh: “Vai diễn của anh cả còn định chơi đến bao giờ nữa? Các người không ai định ngăn cản sao?”

Trong mắt Tạ Đạc vương chút ý cười: “Gốc thiết thụ ngàn năm cuối cùng cũng nở hoa, mà em lại muốn bẻ mất cành hoa ấy, thế chẳng phải quá vô tình sao? Đã đến lúc trang viên này có thêm một nữ chủ nhân rồi.”

Tạ Văn Châu khẽ bật cười mỉa: “Nữ chủ nhân ư?”

Trong mắt hắn, Hứa Diên chỉ là một món đồ chơi. Là một cô gái từ gia đình suy bại.

Dù Tạ Doanh Triều có hứng thú nhất thời với cô, cũng không bao giờ nghĩ đến việc rước cô về trang viên.

Đối với Tạ gia mà nói, điều đó chẳng mang lại lợi ích gì.

“Văn Châu, tôi nghĩ có một sô việc anh vẫn chưa hiểu rõ.” Tạ Đạc nhìn chằm chằm Tạ Văn Châu.

“Liên hôn gia tộc là phương pháp mà các gia tộc tài phiệt ưa thích, nhưng hiện tại Tạ gia có cần dựa vào hôn nhân để củng cố vị thế nữa không?”

“Với tính cách của anh cả, anh nghĩ anh ấy sẽ để người khác sắp đặt sao? Ngay cả khi là liên hôn gia tộc, thì cũng phải chọn ai? Bùi gia? Ôn gia? Hay là Doãn gia?”

“Chỉ cần anh cả thích, chẳng có gì là không thể. Gia cảnh Hứa Diên khá ổn. Tuy không phải tài phiệt nhưng cũng chính vì vậy mà cô ấy không có những âm mưu đen tối như những người sống trong các gia tộc lớn. Một cô gái trong sáng, thông minh và xuất sắc như vậy, nếu sinh ra người thừa kế chắc chắn cũng sẽ là người tuyệt vời.”

Tạ Đạc cười lịch lãm: “Đến lúc đó, chúng ta sẽ rời khỏi trang viên, mỗi người trở về nhà mình.”

Tạ Đạc vốn phóng túng, là một playboy chính hiệu, say mê tự do và ít hứng thú với việc trở thành người thừa kế.

Tạ Tĩnh Thu tài năng xuất chúng, nhưng vì là nữ, thứ tự thừa kế của cô vẫn xếp sau Tạ Đạc.

Trong ba người, Tạ Văn Châu hiện là người thừa kế ưu tiên số một của Tạ Doanh Triều.

Nếu Tạ Doanh Triều thật sự có con, người chịu ảnh hưởng trực tiếp đầu tiên sẽ là Tạ Văn Châu.

Sắc mặt Tạ Văn Châu lập tức khó coi.

Khi ba người trò chuyện, vẫn còn một người im lặng ngồi đó.

Tạ Tư Chỉ ngồi riêng ở hàng cuối, tắm mình trong ánh nắng sớm vụn vặt chiếu qua cửa sổ.

Những chuyện lặt vặt, ồn ào của thế giới dường như chẳng hề liên quan đến hắn.

Hắn dựa vào lưng ghế, trên mặt úp một cuốn tạp chí thời trang, yên lặng ngủ say.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play