Hứa Diên được mời dùng bữa tối cùng Tạ Doanh Triều.
Người hầu bưng một đĩa bò bít tết chín tới ra bàn.
Tạ Doanh Triều nhận đĩa, lịch thiệp cắt thành từng miếng nhỏ rồi đẩy về phía Hứa Diên.
Nhưng cô không hề động đũa.
Tạ Doanh Triều hỏi: “Không thích bò bít tết sao?”
Hứa Diên khẽ cười e thẹn: “Không, chỉ là tôi không quen ăn thịt còn máu.”
Tạ Doanh Triều: “Là tôi không suy nghĩ thấu đáo.”
Người hầu lại mang một đĩa bít tết chín kỹ đến, lát sau Tạ Doanh Triều vẫn chu đáo cắt nhỏ cho cô.
“Em rất có năng khiếu piano, sao sau đó lại không học tiếp?”
Hứa Diên nhận miếng bít tết: “Cảm ơn.”
Cô đặt hai tay lên bàn, ngồi thẳng lưng: “Bố mẹ bắt tôi học quá nhiều thứ, thực sự không còn thời gian.”
“Em đã học những gì rồi?”
“Đàn cello, hội họa, múa cổ điển, còn cả làm bánh nữa.” Đôi mắt cô gái ánh lên vẻ ấm áp khi hồi tưởng lại quá khứ: “Tôi thích làm bánh. Lúc ở bên đồ ăn cảm thấy thật thoải mái và vui vẻ. Còn ngài thì sao, một giáo viên dạy piano xuất sắc như ngài chắc được nhiều gia tộc tranh nhau mời lắm nhỉ?”
Tạ Doanh Triều cười: “Đúng vậy. Muốn nghe một ít chuyện bên lề về các gia tộc tài phiệt không? Để tôi nghĩ xem…”
“…Xét về năng khiếu piano, cậu chủ nhà họ Bùi cũng không tệ. Cô chủ nhà họ Ôn thì hoàn toàn mù nhạc, bài chúc mừng sinh nhật cũng đánh sai nốt. Còn hai người nhà họ Doãn chỉ là mấy cái gối thêu hoa. Chưa nói đến lý thuyết âm nhạc, ngay cả tự chăm sóc bản thân cũng là cả vấn đề, toàn lũ ngốc được nuông chiều hư hỏng.”
Hứa Diên bị hắn chọc cười, nhưng chỉ cười khẽ vài tiếng rồi vội thu lại.
Những người hầu xung quanh cũng nín cười. Cô lo lắng hỏi: “Không sao chứ? Lấy chuyện con cái của các gia tộc đó ra để trêu đùa, nếu lan ra ngoài chắc ngài sẽ bị trả thù mất.”
Tạ Doanh Triều ngẩng mắt: “Em lo cho tôi sao?”
Ánh mắt cô trong veo, cô không trả lời chỉ yên lặng nhìn hắn.
Hắn rót một chút sâm panh vào ly của cô, nhẹ nhàng nói: “Họ sẽ không biết đâu. Nhưng còn em, Hứa Diên, tôi chỉ là thầy dạy piano thôi. Ở trước mặt tôi có thể thoải mái, không cần dùng kính ngữ. Nghe quản gia Đinh nói, bố mẹ em đã qua đời rồi phải không?”
Hứa Diên khẽ cúi đầu, đáp một tiếng “Vâng.”
“Chắc em rất đau lòng.”
Bóng đêm dồn ngoài lớp kính.
Cô gái nghiêng đầu nhìn vầng trăng khuyết như lưỡi liềm treo nửa trên bầu trời: “Không có gì là vĩnh cửu. Sinh ly tử biệt vốn là chuyện bình thường, chúng ta phải học cách chấp nhận.”
Cô uống hết ly sâm panh mà Tạ Doanh Triều rót cho.
Ánh trăng trong vắt, khi cô ngoảnh lại, ánh mắt cô chạm vào đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông.
Khi đối diện với hắn vài giây, gương mặt cô bỗng đỏ lên. Cô đứng dậy: “Đã muộn rồi, tôi phải về thôi.”
“Vẫn còn sớm mà.” Tạ Doanh Triều níu lại.
Hứa Diên lắc đầu, cắn nhẹ môi: “Ngài là thầy dạy piano, tôi thì… Nói chung giờ đã muộn, chúng ta không nên ở riêng với nhau. Cảm ơn ngài vì bữa tối.”
Cô đi tới cửa rồi dừng lại, ngoảnh đầu nhìn hắn: “Tôi vẫn chưa hỏi, vết thương của ngài đã đỡ hơn chưa? Nếu hôm đó không có ngài, có lẽ tôi đã không còn nữa.”
Cơn gió mát từ cửa sổ lùa vào người cô.
Cô vô thức co vai lại, nhưng ngay sau đó ép bản thân phải duỗi thẳng người, giữ tư thế thanh lịch.
Như một mầm hoa nhỏ yếu ớt nhưng kiên cường giữa bão tuyết, đủ để khơi dậy bản năng bảo vệ mạnh mẽ của người đàn ông.
Tạ Doanh Triều cởi áo vest khoác lên bờ vai mỏng manh của cô, lúc này cô chỉ mặc một chiếc váy mỏng.
“Tôi đã nói em không cần dùng kính ngữ với tôi mà.” Hắn chu đáo giữ khoảng cách một mét: “Vết thương đã ổn rồi, tôi sẽ đưa em về.”
Lần này Hứa Diên không từ chối, hai người đi dạo dưới ánh trăng trong như nước.
Đêm yên tĩnh, Hứa Diên khoanh tay ôm lấy cơ thể mình.
Chiếc áo khoác ấy không mang lại cho cô nhiều hơi ấm, cơn gió lạnh thổi qua khiến cô run lên.
“Lạnh lắm sao?” Tạ Doanh Triều nghiêng đầu nhìn cô gái. Gió đêm tuy lạnh nhưng vẫn trong mức chịu đựng được.
Gương mặt cô tái nhợt, cơ thể yếu ớt như sắp bị gió thổi ngã bất cứ lúc nào.
“Dạo này trời trở lạnh bất thường, tay chân tôi lúc nào cũng lạnh.” Hứa Diên nhẹ giọng: “Nhưng cũng không thể hoàn toàn đổ lỗi cho thời tiết, từ nhỏ cơ thể tôi đã yếu hơn người khác.”
Tạ Doanh Triều không nói thêm gì nữa.
Hứa Diên trở về chỗ ở, lễ phép từ biệt rồi bước vào tòa nhà nhỏ.
Tạ Doanh Triều đứng trước vườn hồng, chăm chú nhìn những bông hồng nở rực như nhuộm máu.
Quản gia Đinh đứng bên cạnh, nhỏ giọng báo cáo: “…Không chỉ cô Hứa, loại thuốc đó các cô gái khác cũng đều uống đúng giờ, đúng liều.”
“Dừng đi.” Thấy quản gia Đinh chưa hiểu, Tạ Doanh Triều nói nhẹ: “Ý tôi là, dừng thuốc của Hứa Diên.”
Quản gia Đinh gật đầu: “Tối nay có cần sắp xếp gì không ạ?”
Tạ Doanh Triều nhìn lên tòa nhà nhỏ ánh đèn mờ ảo.
Bóng lưng Hứa Diên dần biến mất trong màn đêm, nhưng trước khi khuất hẳn, hắn kịp thoáng thấy một bóng hình.
Đôi chân thon dài, vòng eo mềm mại, mái tóc đen mượt mà.
Hắn đưa tay lên, tưởng tượng cảm giác ngón tay luồn qua mái tóc cô, siết chặt cổ thiếu nữ.
Giống như việc bóc từng cánh hoa loa kèn còn e ấp một cách tàn nhẫn, nghiền nát nó trong tay, để nó lộ ra vẻ đẹp rối bời và vỡ vụn.
Suy nghĩ ấy khiến một luồng hưng phấn lạ lùng trào dâng trong cơ thể hắn, mang theo cơn khát không đáy.
Ngón tay thon dài chạm vào cổ áo, hắn nới lỏng cà vạt một cách thiếu kiên nhẫn.
Quản gia Đinh chú ý đến cử chỉ của hắn: “Có nên để tôi đi thông báo cho cô Hứa không ạ?”
Tạ Doanh Triều im lặng một lúc, chậm rãi lắc đầu.
…
Đêm qua sau khi uống sâm panh, thể chất của Hứa Diên không chịu đựng được rượu, ngủ đến tận trưa mới tỉnh.
Đối với Lệ Hoa, đây quả là tin sốc còn hơn cả việc trái đất nổ tung.
Cô Hứa Diên của cô, người mỗi sáng đúng năm giờ dậy đọc sách, học suốt ngày đêm, vậy mà cũng có thể ngủ nướng.
Hứa Diên thức dậy, dụi mắt: “Cho tôi một cốc nước ấm được không?”
Đã hơn mười hai giờ trưa, Hứa Diên lại hỏi: “Quản gia Đinh chưa đến đưa thuốc à?”
Lệ Hoa vui vẻ nói: “Sau này cô không cần uống loại thuốc đó nữa đâu ạ.”
“Sao lại đột ngột dừng vậy?”
“Tôi cũng không rõ, nhưng đây là điều tốt.”
Hứa Diên cụp mắt, mỉm cười nhẹ.
“Tối qua có phải thầy dạy piano đưa cô về không?”
Hứa Diên gật đầu: “Đúng vậy, thầy Triệu là người rất dịu dàng. Chúng tôi đã cùng nhau dùng bữa tối, ngài ấy còn kể cho tôi nhiều chuyện thú vị về các gia tộc tài phiệt.”
“Thầy Triệu hẳn rất quý cô nhỉ?” Lệ Hoa dò hỏi.
Hứa Diên nháy mắt tinh nghịch: “Sao có thể? Chúng tôi mới gặp hai lần thôi, ngài ấy đưa tôi về chỉ vì phép lịch sự. Đừng nghĩ nhiều.”
Mỗi tuần có hai buổi học piano.
Người thầy dạy piano điển trai kia thường khen ngợi tài năng của Hứa Diên.
Trong giờ học, hắn không quan tâm đến các cô cậu chủ khác của Tạ gia, chỉ thích dạy một mình Hứa Diên.
Mỗi buổi học piano, Hứa Diên đều tập luyện theo sự hướng dẫn của hắn.
Sự lúng túng ban đầu đã hoàn toàn biến mất, những bản nhạc được cô chơi một cách mượt mà và du dương.
Thỉnh thoảng hai người còn chơi piano bốn tay.
Mỗi khi vậy, các cô cậu chủ của Tạ gia đều ngồi trên ghế, đóng vai những cỗ máy vỗ tay vô cảm.
Cho đến gần hết giờ học, thầy dạy piano mới chợt nhớ trong phòng vẫn còn những người khác.
Vậy là thầy gọi họ đến, để họ chơi một đoạn nhạc cho xong chuyện, nhận vài lời nhận xét qua loa, rồi nhanh chóng kết thúc buổi học.
Sau giờ học, Tạ Doanh Triều thường mời Hứa Diên ăn tối.
Trong bữa ăn, hắn thường kể cho cô nghe những câu chuyện thú vị về các gia tộc và Hứa Diên cũng rất thích nghe.
Như một mối quan hệ bạn bè bình thường, cô cũng kể cho hắn nghe về quá khứ của mình, cô lớn lên trong một ngôi nhà hạnh phúc và ấm áp, trưởng thành vô ưu vô lo.
Ngoài ra, Tạ Doanh Triều còn thường trò chuyện với Hứa Diên về văn học, nghệ thuật và tôn giáo.
Điều làm hắn ngạc nhiên là, cô thiếu nữ mười tám tuổi trước mắt lại có thể dễ dàng bắt nhịp với bất kỳ chủ đề nào mà hắn đưa ra.
“Mẹ tôi từng du học ở nước F.”
Nụ cười của Hứa Diên vừa ngọt ngào vừa rạng rỡ, khiến người ta cảm thấy thích từ đáy lòng.
“Giáo viên của bà là một bậc thầy nghệ thuật nổi tiếng ở nước F. Được người thầy truyền cảm hứng, bà rất quan tâm đến văn hóa nghệ thuật nước ngoài, đồng thời cũng ảnh hưởng đến tôi. Nhưng cái giá phải trả là thành tích các môn khoa học tự nhiên của tôi khiến mọi người phải đau đầu.”
Đèn chùm trong nhà hàng sáng rực.
Hứa Diên như chú chim nhỏ, chỉ chọn vài quả cà chua bi trong món salad mà ăn.
Tạ Doanh Triều chăm chú nhìn cô, Hứa Diên đưa tay vuốt má: “Mặt tôi dính gì sao?”
Người đàn ông mỉm cười, lắc đầu: “Gần đây sức khỏe em thế nào rồi?”
“Khỏe hơn nhiều rồi.” Hứa Diên đáp: “Mùa hè sắp đến, đêm không còn lạnh nữa. Nhờ thời tiết thế này mà tôi có thể ngủ ngon.”
Người đàn ông cụp mắt, nhét một miếng bít tết còn máu vào miệng, chậm rãi nhai nuốt.
Hai người yên lặng thưởng thức bữa tối, trong đêm tĩnh lặng có thể nghe thấy tiếng côn trùng rả rích trong vườn hồng.
“Ngày đầu tiên học piano, tôi dạy em chơi bài “Für Elise”, em còn nhớ không?”
“Nhớ chứ, anh nói đó là bản nhạc nhập môn.”
Hứa Diên mỉm cười. Giờ cô đã có thể chơi trôi chảy bản nhạc này.
“Không, không phải vì lý do đó.” Tạ Doanh Triều đặt dao dĩa xuống, từ tốn dùng khăn giấy lau tay: “Nghe nói Beethoven từng nảy sinh tình cảm trái đạo đức với học trò của mình, từ đó sáng tác ra bản nhạc nổi tiếng này và lưu truyền đến nay. Tôi dạy em chơi chỉ vì thấy nó rất hợp với hoàn cảnh mà thôi.”
“Ngày hôm đó, lần đầu gặp em trong phòng sách, tôi đã muốn chơi cho em nghe.”
Hứa Diên hơi giật mình.
…
Ăn tối xong, như thường lệ Tạ Doanh Triều tiễn cô về.
Vì những lời nói trên bàn ăn, cả quãng đường Hứa Diên đều im lặng.
Cô cúi đầu nhìn xuống con đường dưới chân, trông đầy suy tư.
Gió lạnh lướt qua đuôi tóc, làm gương mặt xinh đẹp của cô càng thêm phần u sầu.
Hai người vừa bước tới vườn hồng, bất chợt từ phía sau một gốc cây, một bóng người lao ra chạy thẳng tới trước mặt Hứa Diên.
Trong ánh trăng mờ ảo, cô nhìn rõ đó là một cô gái.
Họ từng gặp nhau trong căn phòng tối của Thanh Mộc Bang.
Cô gái ấy tên là Tiết Tuyết Thuần, là một trong sáu cô gái được giữ lại ở trang viên.
Sau khi đến trang viên, Hứa Diên chưa bao giờ gặp lại họ.
Chỉ thi thoảng nghe Lệ Hoa nhắc tới, những cô gái đó mỗi ngày đều chăm sóc sắc đẹp, rèn luyện cơ thể, cố gắng không để bị đưa về Thanh Mộc Bang.
Những cô gái được phép lưu lại trong trang viên không một ai là không xinh đẹp.
Vài tháng trước, khi Hứa Diên gặp cô ấy, cô vẫn là một cô gái xinh đẹp với ánh mắt sáng rực.
Giờ đây, cô ấy héo hon như một con búp bê rách nát, sụt mười mấy cân, tóc khô xơ, da tái vàng, thần sắc mờ nhạt.
Cô ấy vừa nhìn thấy Hứa Diên thì lao tới, vấp phải một hòn đá trên mặt đất, loạng choạng ngã trước mặt cô.
Cô ấy nắm lấy mắt cá chân Hứa Diên, hơi ấm từ đầu ngón tay cô ấy truyền qua khiến Hứa Diên run lên.
“Cứu tôi … cầu xin cô cứu tôi … trang viên này là địa ngục, người đàn ông đó chính là ác quỷ.”
Sau khi tiếng kêu cứu của Tiết Tuyết Thuần vang lên, cô ấy mới nhận ra bên cạnh Hứa Diên có một người đàn ông.
Tạ Doanh Triều cao một 1m86, dáng người thẳng tắp như một ngọn núi. Bộ vest màu chàm làm nổi bật những đường nét sắc lạnh trên gương mặt hắn.
Ánh mắt lạnh lùng của hắn rơi xuống, cô gái lập tức buông Hứa Diên ra, lùi lại như gặp ma quỷ.
Quản gia và các người hầu nhanh chóng có mặt.
Trước khi Tiết Tuyết Thuần kịp thốt ra lời tiếp theo, các người hầu đã dùng dây thừng và vải trói cô ấy lại.
Quản gia Đinh cúi người: “Xin lỗi vì đã làm hai người sợ.”
Cô gái bị bịt miệng không thể nói chuyện, ánh mắt vẫn nhìn về phía Hứa Diên, hai hàng nước mắt lăn dài.
Cô ấy thút thít r*n rỉ, phát ra những lời cầu xin bi thương, không thành tiếng.
Hứa Diên mím môi thử mở lời: “Tôi nhớ cô ấy là…”
“Cô Hứa Diên.” Quản gia Đinh cắt ngang lời cô, gương mặt lạnh lùng không chút cảm thông: “Tốt hơn hết là đừng hỏi. Cô chỉ cần biết cô Tiết đã bị điên rồi. Tối nay cô ấy đã làm hai người hoảng sợ, chúng tôi sẽ tìm nơi thích hợp để chăm sóc cô ấy. Trời cũng đã khuya, cô nên về nghỉ ngơi đi.”
Gió đêm hè vẫn mang chút se lạnh. Sao trời và trăng sáng vốn đã mờ nhạt lại bị những đám mây gần đó che khuất, khiến mặt đất chỉ còn lại hơi lạnh.
Hứa Diên khôn ngoan giữ im lặng.
Cô cũng chỉ là một chú chim trong lồng, đôi cánh đã bị cắt mất, làm sao có khả năng cứu những con chim khác?
Các người hầu kéo Tiết Tuyết Thuần đi. Những giãy giụa của cô ấy chỉ là vô vọng, bóng lưng gầy yếu dưới ánh trăng mờ trở nên mong manh và nhỏ bé đến đau lòng.
Hứa Diên đứng yên lặng trong màn đêm, bên cạnh là Tạ Doanh Triều.
Trong đêm tối tĩnh lặng, người đàn ông đứng im như một pho tượng đá.
Nhưng Hứa Diên vẫn cảm nhận được, ánh mắt hắn đang hướng về mình.
Dính chặt và dai dẳng, như một con sóng nóng bỏng có thể thiêu đốt con người.
Dù đã cố gắng che giấu nhưng vẫn chứa đầy những ham muốn khó có thể bỏ qua.
“Hứa Diên.” Tạ Doanh Triều nhẹ giọng mở lời, bình thản mà dịu dàng: “Đầu tháng tới, trang viên sẽ tổ chức một bữa tiệc tối. Tôi hy vọng trong bữa tiệc, em có thể cùng tôi biểu diễn hòa tấu.”
…
Hứa Diên lại mất ngủ.
Kể từ khi đến trang viên, cô luôn trằn trọc không ngủ được.
Có khi tỉnh dậy giữa cơn ác mộng, có khi hoàn toàn không chợp mắt.
Cô thường mơ thấy mình chìm dưới đáy nước, bị một sợi rong nhớt siết chặt cổ đến nghẹt thở.
Cô vùng vẫy giơ tay chống đỡ nhưng vô ích, người trên bờ không hề nhìn thấy cô.
Ngay khi cô sắp chìm dưới nước, có ai đó giật sợi rong ra, để cô được hít thở.
Nhưng ngay giây tiếp theo, bàn tay ấy thay thế sợi rong, siết chặt cổ cô một cách dữ dội.
Cô cố mở mắt ra, nhìn thấy ánh mắt sắc bén của Tạ Doanh Triều.
…
Hứa Diên tỉnh dậy trong cơn ác mộng, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Sau khi mở mắt, cô nghe thấy trong đêm yên tĩnh có tiếng xới đất.
Âm thanh lách cách, cố tình được hạ thấp.
Hứa Diên không tò mò đến mức mù quáng, cũng hiểu rằng trong một trang viên như thế này, phải học cách tự bảo vệ bản thân.
Thế nhưng ánh mắt của Tiết Tuyết Thuần đêm nay cứ quanh quẩn trong đầu, khiến cô không sao xua đi được. Nằm một lúc lâu, cuối cùng cô vẫn ngồi dậy.
Cô khoác thêm một chiếc áo mỏng, men theo cầu thang gỗ nhỏ trong lầu mà bước xuống, âm thanh mơ hồ vang lên từ phía cửa sau.
Dưới ánh trăng, bên rìa vườn hoa hồng, quản gia Đinh đang đứng chắp tay sau lưng.
Dưới sự chỉ huy của ông ta vài người hầu hì hục đào bới lớp đất giữa vườn. Ngay dưới chân bọn họ, lặng lẽ nằm đó là một người phụ nữ gầy gò.
Là Tiết Tuyết Thuần.
Cô ấy đã chết, đôi mắt vẫn trợn trừng, ánh nhìn còn vương đầy sợ hãi và bi thương.
Vài tiếng trước, cô ấy còn ngã quỵ dưới chân Hứa Diên cầu cứu. Vậy mà giờ đây toàn thân đã tái nhợt, cứng đờ nằm trên mặt đất.
Hứa Diên trốn sau chậu cây, dạ dày bỗng cuộn lên từng cơn, vô cớ đau nhói.
Nhìn chằm chằm vào thi thể cô gái, ngực cô cũng nặng nề, tức nghẹn như bị ai chặn lại.
Sau lưng vang lên tiếng bước chân, rơi xuống rất nhẹ, nhưng lại như nhịp trống ma quỷ giáng thẳng vào tim Hứa Diên.
Cô bị phát hiện rồi!
Trong khoảnh khắc ấy, một luồng lạnh lẽo từ lòng bàn chân xộc thẳng lên đỉnh đầu.
Hứa Diên còn chưa kịp quay người, một bàn tay thon dài đã nhanh hơn một bước bịt chặt lấy miệng cô.
Trên tay người đó vương mùi hương nhàn nhạt, lạnh buốt, nhưng lồng ngực lại tỏa ra sự ấm áp.
Tạ Tư Chỉ kéo Hứa Diên ôm sát vào ngực, đôi môi mỏng áp sát vành tai cô: “Suỵt!”
“Đừng sợ, là tôi.”