Khi Hứa Diên tỉnh dậy, đồng hồ báo thức vẫn chưa reo.

Ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ cũ kỹ rơi xuống mặt chăn.

Hoa dại theo bức tường gạch đỏ loang lổ bò lên tận bậu cửa sổ.

Trong làn gió xuân khẽ lay động, cô có thể ngửi thấy hương hoa len lỏi theo khe cửa sổ tràn vào.

Mái tóc dài của Hứa Diên xõa trên chiếc gối trắng tinh, như cỏ nước tích tụ nhiều năm, đen nhánh và ẩm ướt.

Không chỉ tóc cô ướt đẫm, mà cả váy ngủ và ga giường bên dưới cũng vậy.

Dưới ánh sáng chiếu rọi, từng vệt nước mờ nhạt do mồ hôi thấm ra lại hiện rõ lấp lánh.

Cô nhắm nghiền mắt, làn da trắng mịn như sứ, mí mắt khẽ run rẩy, tựa như con bướm yếu ớt nhẹ nhàng vỗ đôi cánh của mình.

Lại mơ thấy Tạ Tư Chỉ rồi.

Trong mơ, hắn hờ hững tựa vào lan can sắt hoen gỉ ở hành lang.

Ánh trăng phủ xuống xương bả vai gồ ghề ẩn dưới lớp áo sơ mi, đẹp đẽ nhưng lạnh lẽo.

Hắn không nói một lời, chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng cô.

Hàng xóm đi ngang đều liếc nhìn, đoán già đoán non về thân phận và mục đích của hắn.

Ngón tay hắn lướt chậm trên chuỗi hạt trầm hương, dáng vẻ tao nhã như một pho tượng trong điện thờ: “Anh đến để lấy lại phần di sản thuộc về mình.”

Di sản.

Thứ di sản hắn nói tới, không ai hiểu rõ hơn Hứa Diên.

Cô trốn trong chăn, tay chân lạnh toát.

Suốt năm năm qua, cô đã không nhớ nổi mình mơ thấy hắn bao nhiêu lần rồi.

Mỗi lần nhìn thấy gương mặt đó trong mơ, cô đều toát mồ hôi lạnh, bừng tỉnh trong chớp mắt.

Buổi sớm, mặt trời chói chang.

Ý nghĩ không muốn dậy vừa thoáng qua trong đầu Hứa Diên, điện thoại đã reo lên.

“Cô Từ*, tôi là mẹ của Tử Hào đây. Tuần trước tôi có đặt một chiếc bánh kem hoạt hình ba tầng, cô còn nhớ chứ?”

(Chỗ này có thể nữ chính lấy tên khác nên được gọi như vậy)

Hứa Diên lập tức tỉnh táo, đưa tay xoa huyệt thái dương đang choáng váng, lễ phép đáp: “Vâng, chào mẹ của Tử Hào.”

Người phụ nữ nói: “Cô có thể mang bánh đến trước chiều tối được không? Tôi sẽ gửi địa chỉ cho cô.”

Hứa Diên đáp ngay: “Không thành vấn đề, tôi sẽ giao đúng giờ.”

Đã có đơn hàng hẹn trước, cô không thể tiếp tục nán lại trên giường nữa.

Cúp máy xong, Hứa Diên ngồi dậy.

Cô cởi bỏ chiếc váy ngủ ướt sũng ném vào giỏ đồ bẩn, rồi tìm trong tủ quần áo một chiếc váy cotton trắng.

Bên cạnh tủ là chiếc gương toàn thân.

Trước khi thay váy, Hứa Diên liếc nhìn mình trong gương.

Trong gương là một người phụ nữ với mái tóc đen buông xõa như thác, dáng người mảnh mai.

Làn da non mịn như tuyết đọng trên ngọn cây đầu đông, trắng đến chói mắt, tựa như cánh đồng tuyết được ánh nắng nhạt chiếu rọi. Nhưng cánh đồng tuyết ấy không hoàn toàn tinh khiết. Dọc theo đường cong cơ thể, ngay nơi vòng eo thon gọn, có một vết sẹo màu đỏ sẫm.

Nói là sẹo cũng chưa đúng hẳn, thực ra đó là một con chữ.

Làn da non mịn từng bị lưỡi dao sắc nhọn rạch qua. Vết thương khép miệng, đóng vảy, rồi dần hồi phục.

Thế nhưng chữ “Chỉ” nơi vòng eo ấy lại khắc sâu vào tận da thịt, gắn chặt với cô, trở thành bóng ma vĩnh viễn không thể thoát khỏi.

Nó không ngừng nhắc nhở cô về những ký ức không thể xóa nhòa.

Hứa Diên chán chường dời mắt đi.

Trấn Hoa Chi là một thị trấn hẻo lánh.

Năm năm trước, Hứa Diên đến đây, bị thu hút bởi sự yên tĩnh của nơi này.

Buổi sáng, cô ghé xuống quán ăn dưới lầu. Là khách quen, bà chủ nhanh chóng nhận ra cô rồi bưng ra một bát hoành thánh tôm nhỏ.

Dạ dày của Hứa Diên không tốt, trong bát chỉ có vài vệt dầu nổi lềnh bềnh. Ngoài chút giấm và tiêu thì tuyệt nhiên không hề có miếng ớt nào cả.

Trong quán, thực khách đang rôm rả bàn tán về những chuyện nóng hổi trong ngày.

Bà chủ ngồi xuống đối diện Hứa Diên, trò chuyện: “Cô chưa nghe tin à? Có một đại minh tinh đến thị trấn mình quay phim đấy.”

Hứa Diên lễ phép bắt chuyện theo: “Minh tinh nào vậy ạ?”

“Rất nổi tiếng luôn, Lê Nhân Đồng, cô biết chứ?”

Hứa Diên cầm thìa, chậm rãi húp ngụm canh trong bát.

Dù chẳng mấy quan tâm đến tin tức giải trí nhưng cô cũng từng nghe đến cái tên Lê Nhân Đồng.

Đó chính là nữ diễn viên hot nhất hiện nay.

Năm năm trước, cô ta vụt sáng như sao băng, liên tiếp nắm trong tay những tài nguyên hàng đầu, đời tư cũng luôn là đề tài để thiên hạ bàn tán.

Người ta nói rằng sau lưng Lê Nhân Đồng có một kim chủ chống lưng, thân phận của người đó rất bí ẩn, thế lực lại vô cùng lớn.

Bởi vậy, từ khi bước chân vào giới giải trí, Lê Nhân Đồng muốn gió được gió, muốn mưa được mưa.

Các thực khách cười nói rôm rả:

“Hôm nay Lê Nhân Đồng quay phim ở phố Đồng Hoa, có nên đi xem không?”

“Đại minh tinh quay phim, đâu phải muốn xem là xem được chứ?”

“Không cho xem thì mình quay về thôi, có mất mát gì đâu. Nhưng mà nếu chụp được tấm ảnh chung với cô ấy thì đúng là nở mày nở mặt lắm.”

“…”

Khẩu vị Hứa Diên không tốt, ngay cả bát hoành thánh nhỏ cũng không thể ăn hết.

Bà chủ đưa cho cô một chiếc hộp giấy: “Tiểu Từ, nếu tôi nhớ không nhầm thì cửa hàng cô mở ở ngay trên phố Đồng Hoa nhỉ?”

Hứa Diên gói phần hoành thánh còn lại thuận miệng đáp: “Vâng, cũng không biết việc quay phim có ảnh hưởng gì đến việc buôn bán nữa không ạ.”

Thanh toán xong, cô rời quán ăn sáng.

Đến lúc này mấy thực khách mới ngẩng đầu dõi theo bóng lưng cô.

“Cô gái đó là ai vậy?” Một người quay sang hỏi: “Lúc nãy nhìn thoáng qua, tôi còn tưởng là Lê Nhân Đồng cơ.”

Bà chủ quán bảo: “Các người tinh mắt thật. Hồi Lê Nhân Đồng mới nổi, tôi đã thấy Tiểu Từ trông giống cô ấy rồi. Nhưng người ta là đại minh tinh, sao mà so được.”

Có thực khách cười nói: “Chị nói thế lại không đúng. Minh tinh thì lúc nào chả có cả ê-kíp trang điểm, tạo hình riêng. Chứ nói về mặt mộc thì chưa biết ai hơn ai đâu.”

Tiệm bánh ngọt của Hứa Diên mở ở phố Đồng Hoa.

Cả con phố trồng kín cây bào đồng. Cứ đến tiết Thanh minh là hoa nở trắng xóa, cả con đường như biến thành một biển hoa. Nhờ vậy mà nơi đây mới có cái tên “Đồng Hoa”.

Nhưng Hứa Diên lại không ưa gì loài hoa này.

Nở hoa đúng vào thời điểm này trong năm, lại một màu trắng xoá như thế, trong mắt Hứa Diên chỉ thấy toàn tử khí âm u.

Cô đặt phần hoành thánh ăn dở trước cửa tiệm.

Những chú chó hoang trên phố Đồng Hoa ngửi thấy mùi liền chạy tới kiếm ăn.

Tiệm bánh này không có tên, nằm ngay cạnh trường mẫu giáo Hoa Chi. Tiệm không bán bánh mì hay đồ ngọt thường ngày, chỉ nhận làm bánh sinh nhật.

Trong tủ kính trưng bày vài mẫu bánh sẵn.

Ai thích thì có thể vào chọn hoặc đưa ảnh mẫu bánh theo sở thích của mình.

Chủ tiệm rất khéo tay, gần như chẳng có kiểu dáng nào mà cô không làm được.

Lúc đầu, mọi người xung quanh đều nghĩ chủ tiệm này thật kỳ lạ.

Không chào mời khách, không treo bảng hiệu, chỉ nhận tiền mặt, chỉ bán trực tiếp, tuyệt nhiên không quảng cáo trên mạng.

Trong tiệm bày đầy mẫu bánh đẹp mắt khiến mọi người thích thú giơ máy lên chụp ảnh.

Nhưng hễ có người giơ điện thoại thì cô lập tức quay lưng đi thẳng vào phòng làm bánh, cứ như dị ứng với ống kính vậy.

Người thì hơi lạ lùng, nhưng mà bánh ngon nên mọi thứ đều có thể được bỏ qua.

Hứa Diên bật một bản nhạc dân ca chậm rãi, đeo tạp dề rồi bước vào phòng làm bánh.

Cô chưa bao giờ quảng cáo nên việc buôn bán cũng chẳng mấy khởi sắc.

Hôm nào ít khách thì chỉ nhận được một hai đơn.

May mà cô không ham hố vật chất, tiền đủ sống là được.

Hôm nay, đơn hàng duy nhất là một chiếc bánh hoạt hình ba tầng.

Mở tiệm gần trường mẫu giáo cũng có một lợi thế là dễ thu hút trẻ con.

Phần lớn khách của Hứa Diên đều là mấy nhóc ở trường mẫu giáo Hoa Chi.

Chúng nhìn thấy bánh trong tủ kính liền năn nỉ bố mẹ phải mua trước sinh nhật cho bằng được.

Bánh ba tầng tốn nhiều công, Hứa Diên nướng xong cốt bánh, kẹp nhân vào từng lớp thì cũng đã qua trưa.

Lâm Giai xách hộp cơm bước vào: “Duyên Duyên, tớ mang đồ ngon cho cậu này.”

(Tên thật nữ chính là 许鸢 /Xǔ yuān/ Hứa Diên, có thể đến đây nữ chính đổi tên thành 徐缘 /Xú yuán/ Từ Duyên. Nên là tên mỗi lúc 1 kiểu ý)

Lâm Giai là giáo viên của trường mẫu giáo bên cạnh, tan ca xong thường thích chạy qua chỗ cô.

Hứa Diên rửa tay xong mới bước ra: “Sao giờ này đã sang đây rồi?”

Giờ nghỉ trưa rất bận rộn, bình thường Lâm Giai sẽ không ghé tiệm vào lúc này.

Lâm Giai nói: “Cũng tại đoàn quay phim làm ầm ĩ cả lên.”

Trong hộp cơm là phần ăn trưa của nhà ăn mẫu giáo, đầy đủ mặn ngọt, còn có mấy món bánh nhỏ xinh.

“Minh tinh họ Lê kia làm om sòm khiến bọn trẻ chẳng ngủ được. Trường phải báo phụ huynh đến đón con sớm.” Lâm Giai đẩy hộp cơm đến trước mặt Hứa Diên: “Nhà ăn làm cơm xong mà chẳng ai ăn thì phí quá, tớ mang cho cậu này.”

Lúc này Hứa Diên mới để ý, hai bên đường có khá nhiều xe phụ huynh đến đón con.

Ngay trước cửa tiệm cô còn có một chiếc xe dạng limousine màu đen đang đỗ, giá trị chắc chắn không hề nhỏ.

Khi gió thổi qua, hoa bào đồng rơi lả tả rụng đầy trên mui xe.

Không biết chiếc xe ấy đã đỗ từ khi nào, mui xe đã phủ kín một lớp hoa trắng xóa.

Trước đây, chưa từng có chiếc xe sang nào dừng lại trên phố Đồng Hoa như vậy cả. Ngay cả ở trấn Hoa Chi, loại xe thế này cũng hiếm thấy.

Cửa kính tối đen, Hứa Diên không thấy rõ bên trong xe có gì.

Giọng Lâm Giai kéo suy nghĩ của cô quay trở lại.

“Nói cho cậu biết nhé, tớ nhìn thấy kim chủ của Lê Nhân Đồng rồi.”

Lâm Giai hạ giọng đầy bí hiểm: “Có vệ sĩ che ô đen nên không thấy rõ mặt, nhưng nhìn cách ăn mặc thì rất trẻ trung, hoàn toàn không phải ông già như lời đồn đâu.”

“Cậu không biết chứ, Lê Nhân Đồng ấy đúng là khoa trương hết mức, quanh người lúc nào cũng có bảy tám người hầu hạ.” Lâm Giai bĩu môi: “Sáng nay tớ đi bộ qua đầu phố, bọn họ còn chặn lại không cho qua, nói là để bảo vệ an toàn cho nghệ sĩ. Vô lý thật, chẳng lẽ họ nghĩ tớ sẽ rút cuốn truyện tranh thiếu nhi trong túi ra ám sát cô ta chắc?”

Hứa Diên chỉ cười nhạt, lặng lẽ ăn cơm.

Lâm Giai không hài lòng véo má cô: “Bạn thân mà than thở thì phải cho chút phản ứng chứ, phải đứng cùng chiến tuyến với tớ, hiểu không?”

Nói vậy thôi nhưng Lâm Giai thừa hiểu một điều. Ngồi tám chuyện cùng người khác, chuyện đó tuyệt đối không bao giờ xảy ra với cô bạn mình. Cô cứ như lạc lõng giữa thực tại xung quanh, kiểu người như Từ Duyên chỉ hợp sống bằng sương sớm, không dính dáng thị phi.

Để giữ thể diện cho bạn, Hứa Diên giả vờ tỏ ra hứng thú: “Lê Nhân Đồng có đẹp không?”

Lâm Giai nhăn mũi, buông tay đang véo má cô bạn ra: “Không đẹp bằng cậu.” Trong mắt cô ấy, Từ Duyên và Lê Nhân Đồng có vài nét giống nhau nhưng khí chất thì một trời một vực.

Lê Nhân Đồng quả thật rất đẹp, nhưng bị bao quanh bởi trang sức lấp lánh và lớp trang điểm cầu kỳ, nên luôn mang theo cảm giác như một con búp bê bằng nhựa.

Còn Từ Duyên. Lâm Giai chăm chú ngắm nhìn. Khó mà miêu tả cụ thể từng đường nét trên gương mặt cô. Chỉ biết rằng mỗi khi ngắm cô như thế, luôn có cảm giác cô giống đoá hoa bào đồng mỏng manh trên cành vào những ngày xuân.

Đó là một vẻ đẹp thanh lãnh, nhạt nhòa, nhưng lại mong manh thoát tục, đến mức không chịu nổi khói bụi nhân gian, chỉ cần vướng chút bụi trần thôi cũng dễ bị vấy bẩn.

Chỉ mới véo nhẹ một cái, gò má cô đã ửng lên một mảng hồng.

Trên nền da trắng mịn, trông chẳng khác gì vừa bị bắt nạt vậy.

Lâm Giai kinh ngạc kêu lên: “Duyên Duyên, thật ra cậu là công chúa pha lê phải không!”

Lâm Giai có một chiếc xe cũ kỹ, vừa hay buổi chiều tối rảnh để chở Hứa Diên đi giao bánh.

Trên con đường nhựa trải đầy cánh hoa, chỉ có lề đường trước cửa tiệm là sạch bóng.

Chiếc xe sang đã rời đi.

Hứa Diên nhìn chằm chằm vào chỗ đó, thất thần: “Lâm Giai, chiếc xe kia đỗ ở đây lâu chưa?”

Lâm Giai ngơ ngác: “Xe nào cơ?”

“Một chiếc Bentley đen, loại limousine.”

“Bentley … lại còn limousine nữa á?” Lâm Giai đưa tay sờ trán cô: “Cậu hoa mắt rồi chăng? Ở thị trấn làm gì có ai đi loại xe đó.”

Hứa Diên thấy trong lòng bồn chồn nhưng không nói rõ được vì sao.

Có lẽ vì cả ngày làm bánh nên cánh tay ê ẩm.

Hoặc cũng có lẽ là vì giấc mơ tối qua.

Chiếc Limousine Bentley đen kia đã đỗ trước tiệm suốt cả một ngày.

Đặt vào người khác, chắc hẳn chẳng ai để tâm.

Nhưng trái tim Hứa Diên ngày ngày đêm đêm như treo lơ lửng trên sợi dây thép.

Chỉ cần một chút gió lay cỏ động, trong đầu cô đã nghĩ ngợi miên man.

Năm năm trôi qua nhưng giọng nói của Tạ Tư Chỉ vào đêm đó dường như vẫn văng vẳng bên tai cô.

Hắn ngã xuống thảm, chiếc sơ mi mỏng mềm thấm đẫm máu, khẽ gọi tên cô: “…Hứa Diên.”

Người đàn ông liếm vết máu ở khóe môi, nở nụ cười khiến toàn thân cô lạnh buốt: “Chạy đi, cho dù em có chạy đến tận chân trời, anh cũng sẽ tìm thấy em.”

Chắc chắn không phải là Tạ Tư Chỉ.

Hứa Diên nhanh chóng dập tắt ý nghĩ đó.

Nếu thật sự là hắn thì đã chẳng kiên nhẫn đến giờ vẫn chưa xuất hiện.

Đoàn phim kế bên đã xong các cảnh quay.

Hứa Diên nghĩ chắc đó là xe của nữ minh tinh, chỉ dừng tạm trước cửa tiệm của cô mà thôi.

Phố Đồng Hoa sau một ngày ồn ào cũng dần yên tĩnh trở lại.

Hoàng hôn len qua những dãy nhà thấp, nghiêng nghiêng rọi tới, nhuộm cả vòm hoa bào đồng trắng xóa thành sắc chiều nhạt nhòa.

Hứa Diên ngẩng đầu, ngẩn ngơ nhìn ánh tịch dương le lói phía cuối chân trời.

“Lý Tử Hào là học sinh lớp tớ dạy, bố mẹ rất giàu, mà cậu ruột còn là thị trưởng của trấn nữa.”

Hứa Diên đứng trước một căn biệt thự có vườn, nghe Lâm Giai nói vậy liền thoáng nghiêm trang, có chút kính nể.

Mẹ của Lý Tử Hào đang bận rộn tiếp khách.

Người giúp việc dẫn họ đi vào khu vườn.

Tiệc sinh nhật sắp bắt đầu, cả khu vườn được trang trí rực rỡ đầy màu sắc.

Cậu bé chủ nhân bữa tiệc đang nô đùa cùng bạn bè, vừa thấy Lâm Giai liền chạy lại ríu rít chào cô giáo.

Lâm Giai xoa đầu cậu bé rồi chúc mừng sinh nhật: “Lý Tử Hào, sinh nhật của con hoành tráng thật đấy.”

Người giúp việc mỉm cười đáp: “Đúng lúc Lê Nhân Đồng đang quay phim ở thị trấn, cô ấy thích náo nhiệt nên cũng muốn tham gia tiệc sinh nhật của Tử Hào. Thế là chẳng mấy chốc bữa tiệc rình rang hẳn lên.”

Cô ấy dẫn Hứa Diên đi đặt bánh.

Lâm Giai hỏi: “Nhà các cô còn quen cả Lê Nhân Đồng sao?”

“Không đến mức đó, chỉ là bạn của cô Lê…”

Người giúp việc nói đến nửa chừng chợt ý thức đây là chuyện riêng tư của chủ nhà bèn ngượng ngùng ngậm miệng không nói nốt phần sau.

Hứa Diên đặt bánh xuống, tháo dải lụa bên ngoài, để lộ ra lớp trang trí tinh xảo.

Khu vườn là thiên đường của lũ trẻ, còn trong nhà lại là chốn phồn hoa của người lớn.

Lâm Giai len lén nhìn vào phía biệt thự.

Khách khứa có tiếng tăm trong thị trấn đều tụ tập ở phòng khách nhà họ Lý.

Ánh đèn đan xen chiếu lên gương mặt mọi người, phơi bày đủ loại ham muốn.

Họ nâng ly rượu hướng về phía hai người ngồi trên sofa, dè dặt nở nụ cười lấy lòng.

Lê Nhân Đồng mặc một chiếc váy đỏ rực rỡ, cổ khoét sâu, để lộ hai đường cong trắng nõn mơ hồ ẩn hiện.

Bàn tay mềm mại của cô ta nâng ly rượu vang, đưa về phía người đàn ông bên cạnh, muốn cụng ly cùng hắn.

Trong làn khói thuốc lượn lờ, Lâm Giai nhìn thấy một gương mặt lạnh lẽo, trắng đến tái nhợt.

Chiếc sơ mi trắng tùy ý cởi hai khuy để lộ xương quai xanh tuyệt đẹp.

Ánh đèn vàng ấm hắt xuống mái tóc đen của người đàn ông, lẽ ra phải phủ lên một sắc thái dịu dàng.

Thế nhưng khi hắn ngẩng đầu vén những sợi tóc rũ xuống, trong đôi mắt sâu thẳm lại hiện lên vẻ lạnh lùng, xa cách.

Hắn lười nhác tựa vào sofa, khóe mắt hơi nhướng, cả người toát ra vẻ phóng túng, xa cách và chán nản, như chẳng buồn bận tâm đến thế sự.

Hắn tùy tiện dập tắt điếu thuốc đang kẹp trên ngón tay vào trong ly rượu mà Lê Nhân Đồng vừa đưa tới.

Người phụ nữ mím môi, không dám thốt nửa lời.

Lâm Giai huých khuỷu tay vào Hứa Diên thì thầm: “Duyên Duyên, mau nhìn đi, đó chính là kim chủ của Lê Nhân Đồng đó.”

Hứa Diên đẩy chiếc bánh đến giữa bàn.

Vô tình quay đầu lại, ánh mắt cô rơi vào trong nhà, trong thoáng chốc cả người như rơi vào hầm băng.

Tạ Tư Chỉ.

Bóng mây phủ đời cô trong quá khứ, cũng là cơn ác mộng cả đời.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play