Trong mối quan hệ giữa người với người, ấn tượng ban đầu là điều cực kỳ quan trọng.

Trong đó, cách mà họ gặp gỡ lại càng quan trọng hơn.

Một cuộc gặp gỡ dưới ánh hoàng hôn trong phòng đọc sách, vừa lãng mạn vừa mang chút ranh giới sinh tử, chắc chắn đáng nhớ hơn nhiều so với việc gặp nhau lúc nửa đêm, ở trên giường người ta.

Ngay cả một người đàn ông như Tạ Doanh Triều cũng lưu luyến sự lãng mạn đó trong một thời gian dài.

Hắn nằm trên giường dưỡng thương. Quản gia Đinh hỏi hắn có cần người chăm sóc bên cạnh không, đồng thời đưa cho hắn một cuốn sổ.

Tạ Doanh Triều tựa lưng vào đầu giường, tay lướt qua cuốn sổ.

Trong sổ toàn là hình phụ nữ, có cả gương mặt quen thuộc lẫn lạ lẫm, kèm theo nhưng thông tin chi tiết. Lật đến trang cuối, ngón tay hắn dừng lại.

Quản gia Đinh lễ phép nói: “Cô Hứa Diên là do cậu chủ Tạ Đạc đưa từ Thanh Mộc Bang về.”

“Tạ Đạc?”

“Ý tưởng này do cậu Văn Châu nghĩ ra. Cậu ấy nói, đây là món quà sinh nhật gửi đến ngài."

Trong mắt Tạ Doanh Triều lóe lên một tia sắc lạnh: “Từ khi nào mà Tạ gia lại sa sút đến mức phải giao dịch với Thanh Mộc Bang?”

Quản gia Đinh rất biết điều, khi thấy hắn nổi giận thì im lặng, không nói một lời.

Tạ Doanh Triều cúi xuống nhìn những bức ảnh trong sổ, đôi mắt trong trẻo của cô gái khiến hắn nhớ mãi.

Được ánh hoàng hôn nơi chân trời chiếu vào, cả căn phòng rực rỡ ánh vàng.

Cô đứng trong lớp bụi mờ được ánh sáng chiếu rọi. Cùng với cuốn sách trong tay, cô tỏa ra một thứ hương vừa tinh khiết vừa nhẹ nhàng.

Cô đang đọc tác phẩm của Oscar Wilde.

Đoạn mà hắn yêu thích nhất.

Hắn mỉm cười: “Nhưng đây quả thực là món quà tuyệt nhất tôi nhận được trong năm nay. Chuyện tôi thích ở trong phòng sách … Hứa Diên có biết không?”

“Người hầu chăm sóc cô Hứa rất kín miệng, không có ai nhắc gì với cô ấy cả. Kể từ khi đến trang viên, cô ấy luôn ở phòng đọc sách, là một cô gái rất điềm tĩnh.”

Tạ Doanh Triều khép cuốn sổ lại, quản gia Đinh cúi người nhận lấy: “Có cần sắp xếp để cô ấy đến đây đêm nay không ạ?”

Hắn vẫy tay: “Chưa vội.”

Hắn lại hỏi: “Chuyện ở phòng sách, đã có kết quả chưa?”

Quản gia Đinh cúi đầu: “Chúng tôi vẫn đang điều tra ạ.”

Ngày hôm sau, tại phòng sách bằng kính.

Quản gia Đinh như thường lệ bưng thuốc bổ đến.

Hứa Diên chủ động hỏi: “Tạ Doanh Triều vẫn chưa về sao?”

Quản gia Đinh liếc nhìn Lệ Hoa.

Cô gái lập tức tái mặt, vội giải thích: “Mấy ngày trước cậu chủ Văn Châu có đến. Chính cậu ấy nói với cô Hứa rằng ông chủ sắp về ạ”

Sau khi Tạ Doanh Triều trở về, hắn không cho phép bất kỳ ai nhắc về mình với Hứa Diên.

Khi cô hỏi, mấy người hầu chỉ nói người bị thương trong phòng sách hôm đó là thầy dạy piano được trang viên mời đến dạy cho các cậu chủ, cô chủ.

“Cậu Văn Châu…” Quản gia Đinh nhăn mày: “Cậu ấy đến làm gì?”

Ánh mắt e dè của Lệ Hoa rơi lên Hứa Diên.

Quản gia Đinh nhớ lại. Hôm đó khi ông đến đưa thuốc đã thấy trên gương mặt Hứa Diên có một vệt đỏ.

“Cũng không có làm gì đâu ạ.” Lệ Hoa không thể nói dối quản gia Đinh, nhưng cũng không muốn làm Tạ Văn Châu tức giận, nên mập mờ đáp: “Tính khí cậu Văn Châu không tốt, ngài cũng biết mà.”

Tối đến, khi mọi người đều có mặt, quản gia Đinh báo cáo sự việc một cách trung thực.

Tạ Đạc nửa cười nửa không, lộ vẻ thích thú như đang xem kịch: “Hóa ra cái kệ sách của anh cả là anh đá gãy à.”

Mặt Tạ Văn Châu tái đi: “Đừng có nói bậy nữa!”

Tạ Doanh Triều tựa lưng vào giường, vẻ mặt lạnh lùng.

Hắn càng bình tĩnh người khác càng cảm thấy rùng mình.

Ai cũng biết, Tạ Doanh Triều là người thủ đoạn độc ác, tính toán trả thù không chừa một ai.

Việc hắn bị thương hiện tại vẫn là một vụ “tai nạn”.

Nếu chuyện này mà liên quan đến mình, Tạ Văn Châu chắc chắn Tạ Doanh Triều sẽ lột da hắn.

Tạ Văn Châu: “Đồ của anh cả từ trước đến nay đều có chất lượng tốt nhất. Cái kệ sách bằng gỗ hoàng lê sao có thể chỉ đá vài cái mà gãy được?”

Tạ Tĩnh Thu: “Vậy là anh thừa nhận đã đá kệ sách rồi à? Chạy vào phòng sách của anh cả, đá đồ của anh ấy. Anh táo bạo thật đấy.”

Cùng là ứng viên thừa kế của Tạ gia, từ nhỏ họ đã cạnh tranh với nhau, quan hệ chẳng mấy tốt đẹp, thậm chí còn thích thú khi thấy người khác gặp xui xẻo. Vì vậy khi một người gặp rắc rối, việc những người còn lại đổ thêm dầu vào lửa là chuyện thường tình.

Mặt Tạ Văn Châu càng tái nhợt hơn.

Quản gia Đinh nghiêm nghị nói: “Cậu Văn Châu, cô Hứa Diên đúng là do ngài đưa về. Nhưng vì ngài đã nói cô ấy là món quà dành cho ông chủ, vậy thì quyền sở hữu đã thay đổi. Thứ gì không phải của ngài thì không nên đụng vào, thậm chí nghĩ đến cũng không được.”

Tạ Văn Châu nuốt nước bọt: “…Cho dù tôi từng dây dưa với Hứa Diên, cũng không thể nói cái kệ kia là do tôi làm gãy chứ?”

Quản gia Đinh nghiêm mặt: “Kệ sách đang yên đang lành sao có thể tự dưng gãy, chắc chắn phải có ngoại lực tác động. Những ngày gần đây, ngoài cô Hứa Diên thì chỉ có ngài bước vào phòng sách bằng kính. Người hầu đều nói cô Hứa Diên chỉ lặng lẽ đọc sách, chưa từng có hành động khác thường nào cả.”

“Nhưng… nhưng cũng không thể vội vàng quy hết cho tôi được…” Tạ Văn Châu lắp bắp: “Biết đâu có kẻ lén lút chui vào, cố tình làm hỏng kệ thì sao?”

Tạ Tĩnh Thu: “Dù thế thì người khả nghi nhất vẫn là anh. Bởi nếu anh cả thật sự xảy ra chuyện, thì anh có thể thuận lý thành chương tiếp nhận người phụ nữ đó …”

Cô cười nói tiếp: “… đồng thời tiếp quản toàn bộ Tạ gia.”

Lúc này trong phòng chỉ có Tạ Tư Chỉ ngồi ở một góc, không tham gia vào cuộc tranh luận.

Hắn đang mải chơi xếp hình, hàng mi rũ thấp che đi đôi mắt lạnh nhạt mà đẹp đẽ. Đối với chuyện trước mặt hắn gần như chẳng có hứng thú.

Tạ Văn Châu toát mồ hôi lạnh.

Tạ Doanh Triều vẫn chưa kết hôn sinh con.

Trong danh sách người thừa kế, thứ tự kế vị của hắn đứng hàng đầu.

Nếu một ngày nào đó Tạ Doanh Triều bất ngờ qua đời, hắn nghiễm nhiên sẽ trở thành người nắm quyền ở Tạ gia.

Nếu chỉ dính dáng đến một người phụ nữ thôi thì cũng chẳng sao.

Nhưng một khi kéo theo cuộc tranh đấu quyền lực trong gia tộc thì chuyện này lập tức trở nên rắc rối.

Ngay lúc này, bất kể chuyện kệ sách là do người làm hay chỉ là tai nạn, chừng nào chưa tìm ra hung thủ thật sự hắn đều khó thoát khỏi liên can.

Ánh mắt Tạ Doanh Triều lạnh lẽo khiến toàn thân hắn run rẩy.

Tạ Văn Châu khẽ gọi: “Anh cả.”

Người hầu mang roi da tới.

Tạ Văn Châu căng thẳng đứng phắt dậy, chiếc ghế ma sát trên nền đá cẩm thạch kêu lên một tiếng “xoẹt”.

Gia pháp của Tạ gia vốn nghiêm khắc, nếu chỉ là một trận đòn roi thì còn chịu được.

Chỉ e rằng, nếu thật sự cái nồi này úp thẳng lên đầu hắn thì sau này Tạ Doanh Triều nhất định sẽ tìm cách trả thù.

Với thủ đoạn của người đàn ông đó, chỉ cần hé ra một chút lạnh lẽo từ kẽ tay thôi cũng đủ khiến hắn sống dở chết dở.

Sống ở trang viên bao nhiêu năm, Tạ Văn Châu nào phải kẻ ngu ngốc.

Rất nhanh, hắn chấp nhận tình thế bất lợi cho mình, nghiêm túc cúi người trước Tạ Doanh Triều: “Đạp gãy kệ sách của anh cả là em sai, nhưng xin hãy tin em, em tuyệt đối không có ý hại anh cả.”

Tạ Văn Châu bị đưa đi, một màn kịch náo loạn cũng theo đó khép lại.

Tạ Tư Chỉ tháo tai nghe xuống, đứng dậy theo chân mọi người rời khỏi căn phòng.

“Tư Chỉ.” Tạ Doanh Triều gọi hắn lại.

Người đàn ông tựa vào đầu giường, cổ áo bệnh nhân khẽ mở, sắc mặt hơi tái: “Nghe nói cậu đã phá nát vườn hồng.”

Tạ Tư Chỉ dừng bước, quay đầu nhìn thẳng vào hắn: “Đúng. Trong phòng u ám quá, em muốn hái ít hoa tươi cắm vào bình.”

“Chỉ để cắm một bình hoa mà cậu hủy đi cả vườn hồng của anh hả?”

Tạ Tư Chỉ điềm nhiên nói: “Ngắt một bông lại thấy bông bên cạnh đẹp hơn, hết bông này tới bông khác… không để ý thì đã phá hỏng cả khu vườn rồi.”

“Nhưng mà em đã nhận được bài học rồi.”

Vết roi trên lưng hắn vẫn chưa kịp lành hẳn.

Tạ Doanh Triều nhìn chằm chằm hắn một lúc lâu, rồi khẽ cong môi cười: “Vài bông hồng thì có đáng gì. Em là em trai anh, chuyện có chịu gia pháp hay không, không đến lượt Tạ Văn Châu quản.”

……

Ánh trăng trong vắt.

Lệ Hoa kê một chiếc bàn nhỏ ngoài ban công phòng ngủ.

Hứa Diên vừa đón gió đêm vừa thong thả dùng bữa tối.

Trong màn đêm, từng tiếng roi quật vào da thịt vang dội, nối nhau không dứt.

Hòa cùng tiếng roi là tiếng gào khóc thê lương của Tạ Văn Châu, vang vọng giữa làn gió đêm.

“Đáng đời.” Lệ Hoa vẫn còn tức giận vì hôm đó Tạ Văn Châu dám tát Hứa Diên một cái: “Ai bảo hắn phát điên trong phòng sách chứ.”

“Nhưng mà cô Hứa à …” Lệ Hoa thiện ý nhắc nhở: “Sau này xin cô bớt mặc váy đỏ đi nhé. Cô đã quá xinh đẹp rồi, mà cậu Văn Châu lại đặc biệt si mê váy đỏ. Trang viên này nói lớn thì là lớn, nói nhỏ thì là nhỏ, không phải lúc nào ông chủ cũng ở nhà … nếu để hắn dòm ngó thì chẳng hay chút nào.”

Đôi mắt Hứa Diên cong lên, nở nụ cười ngọt ngào: “Cảm ơn cô đã nhắc.”

Tiếng kêu đau đớn của Tạ Văn Châu vẫn kéo dài không dứt, Hứa Diên đưa mắt nhìn về hướng đó: “Hôm nay sao lại đánh lâu vậy?”

Cô đang so với lần Tạ Tư Chỉ bị đánh hôm trước.

Đêm hôm đó, Tạ Tư Chỉ quỳ trước cửa phòng ăn, chịu ba mươi roi mà không thốt nửa lời.

Chỉ đến khi hắn đứng dậy, một vết máu rơi xuống mặt đất, thì cô mới thấy dù có là em ruột của Tạ Doanh Triều, đã phạm sai lầm cũng tuyệt đối không được khoan dung.

Lệ Hoa bị cấm tiết lộ chuyện người bị thương hôm đó chính là Tạ Doanh Triều. Lần này Tạ Văn Châu chẳng khác gì đâm đầu vào họng súng.

Cô gượng gạo bịa ra một lời nói dối: “Ôi chao, dù sao cô cũng là người phụ nữ của ông chủ. Hắn dám ra tay với cô, chẳng khác nào không nể mặt ông chủ.”

“Hắn chịu phạt là vì tôi sao?” Trong đôi mắt đen trắng phân minh của Hứa Diên ngập tràn vẻ hoang mang: “Hắn là người Tạ gia, vì một người ngoài như tôi mà bị đánh, liệu có hợp lý không?”

Ánh mắt Hứa Diên quá mức trong trẻo, khiến Lệ Hoa cảm thấy tội lỗi khi nói dối cô.

Nhưng cô chỉ có thể cắn răng tiếp tục bịa: “Chẳng qua chỉ là chi thứ thôi, đợi người thừa kế ra đời thì hắn chẳng là gì cả, ông chủ vốn dĩ cũng không coi trọng hắn.”

……

Đêm ấy, Hứa Diên nằm trên giường.

Cửa ban công mở rộng, từ tòa nhà bên cạnh vọng sang những tiếng rên xé gan xé ruột, là tiếng r*n rỉ của Tạ Văn Châu khi được bôi thuốc sau khi bị đánh.

Hắn gào rống suốt cả đêm, ồn ào đến mức khiến Hứa Diên trằn trọc không sao chợp mắt.

Nhưng mất ngủ cũng không hẳn chỉ vì hắn.

Từ sau bữa tối, bụng dưới của cô đã đau nhói như kim châm.

Cô vốn thể hàn, mỗi lần đến kỳ đều đau bụng dữ dội.

Ở trong trang viên, bị ép uống nhiều loại thuốc bổ mang tính hàn, kỳ kinh tháng này khiến cô sống dở chết dở.

Từ tầng dưới phảng phất bay lên mùi khói thuốc.

Hứa Diên không để ý vùi đầu vào chiếc gối mềm, tay chân lạnh ngắt, mồ hôi lạnh túa ra khắp người.

Mùi khói thuốc từ tầng dưới theo từng đợt gió cuốn lùa thẳng vào phòng.

Ngũ tạng đau thắt, cơn đau quằn quại dồn dập khiến cô miên man nghĩ ngợi giữa lúc bị hành hạ.

Hắn mới mười tám tuổi, không nên hút nhiều thuốc như vậy.

Cô mơ màng, nửa tỉnh nửa mê.

Cửa phòng khẽ “cạch” một tiếng, tiếng bước chân nhẹ nhàng dẫm lên tấm thảm lông dày tiến lại gần giường cô.

“Tôi chờ hai mươi tám phút rồi.” Tạ Tư Chỉ liếc đồng hồ trên cổ tay.

Trên người hắn vẫn thoang thoảng mùi thuốc lá nhưng là loại thượng hạng, hương vị không hề khó chịu.

Hứa Diên ậm ừ một tiếng qua loa, ngay cả đầu cũng lười ngẩng lên.

Chỉ đưa cánh tay trắng mịn từ trong chăn ra, hờ hững phất phất.

Trong bóng tối, Tạ Tư Chỉ dán mắt nhìn cô một lúc, rồi bất chợt đưa ngón tay chạm nhẹ lên cổ tay mảnh khảnh ấy.

Cơ thể thiếu nữ lạnh như vừa được vớt ra từ hầm băng.

Nếu không phải hắn chỉ mặc một chiếc áo thun mỏng, chắc mọi người sẽ ngỡ đây chẳng phải đêm xuân ấm áp mà là giá rét giữa mùa đông khắc nghiệt.

Trang viên này chỉ có một chủ nhân.

Là Tạ Doanh Triều.

Chuyện quản gia Đinh mang thuốc cho bạn giường của Tạ Doanh Triều chẳng phải bí mật gì.

Tạ Doanh Triều không chỉ ưa trò chơi ngạt thở, mà còn có một sở thích đặc biệt với những người phụ nữ thể hàn. Để làm chủ nhân vui, đám người dưới tay đều tận dụng mọi thủ đoạn.

Tạ Tư Chỉ quay lưng bước đi.

Nghe tiếng cửa khép lại, Hứa Diên mới khẽ thở phào. Lúc này cô chỉ muốn nghỉ ngơi, không muốn bị quấy rầy. Hắn rời đi thì càng tốt.

Nhưng chẳng bao lâu sau, tiếng bước chân lại quay trở lại.

Tạ Tư Chỉ đặt một cốc nước và hai viên thuốc lên tủ đầu giường: “Hứa Diên, dậy đi.”

Hắn bật chiếc đèn ngủ, ánh sáng vàng nhạt lan khắp căn phòng.

Cơn đau cùng cơn buồn ngủ khiến thần kinh Hứa Diên phản ứng chậm chạp.

Cô gắng gượng ngồi dậy, nhờ Tạ Tư Chỉ đỡ nhẹ vai mới miễn cưỡng ngồi vững.

Nước là nước ấm, thuốc là thuốc giảm đau.

Cô dụi mắt, đón lấy cốc nước khó nhọc nuốt xuống: “Cảm ơn.”

Tạ Tư Chỉ đứng trước giường, từ trên cao nhìn xuống.

Người Hứa Diên toát mồ hôi như tắm, làn da dưới ánh đèn trở nên trong suốt lấp lánh. Vài lọn tóc mai bị mồ hôi lạnh thấm ướt, rối loạn dính bên má. Khóe môi cô còn vương vệt nước chưa khô, toát lên một vẻ đẹp hỗn độn, khêu gợi đến mức khiến người ta muốn tàn phá.

“Những chuyện em cần cảm ơn tôi đâu chỉ có một.” Giọng thiếu niên thản nhiên.

Hứa Diên ngẩng đầu, im lặng mấy giây khi chạm phải ánh nhìn của hắn, rồi khẽ hỏi: “Tại sao lại cứu tôi?”

Ai cũng biết, trở thành bạn giường của Tạ Doanh Triều là một nghề nguy hiểm, thậm chí còn là món đồ hao mòn chẳng thể sống lâu.

So với làm bạn giường của Tạ Doanh Triều, đi theo Tạ Văn Châu có lẽ là lựa chọn dễ thở hơn.

Thế nhưng Tạ Tư Chỉ thà chịu một trận roi cũng quyết ngăn Tạ Văn Châu chạm vào cô. Trong mắt người khác đó chỉ là sự ngu dại, bướng bỉnh của một cậu chủ nhỏ. Nhưng Hứa Diên lại không nghĩ vậy. Trong mắt cô, đêm ấy hắn chính là người đã cứu cô.

Dù sao nếu đối tượng là Tạ Doanh Triều, cô vẫn còn thời gian để tự cứu mình. Nhưng nếu đêm đó bị Tạ Văn Châu đưa về phòng, cô sẽ hoàn toàn không có đường thoát.

Tạ Tư Chỉ rút khăn giấy, lấy ra một tờ đưa cho cô.

“Gấp một con diều giấy.”

“Tạ Tư Chỉ, tôi đang rất đau.”

“Gấp đi.” Giọng hắn cứng rắn, không cho phép từ chối.

Hứa Diên đành nhận lấy, cố nhịn cơn khó chịu trong người chậm rãi gấp từng nếp giấy.

Ở tuổi này, rất hiếm thiếu niên mang theo khăn giấy bên mình nhưng Tạ Tư Chỉ lại là một trong số ít đó.

Khăn giấy không rõ nhãn hiệu, chỉ thoang thoảng một mùi hương lạnh nhạt, như gỗ tuyết tùng.

Coi như là nợ hắn đi, Hứa Diên nghĩ.

Hắn vì cô mà chịu ba mươi roi, cô cắn răng gấp một con diều giấy cho hắn, cũng chẳng phải yêu cầu quá đáng.

Tạ Tư Chỉ cụp mắt, dõi theo những ngón tay thon mảnh của cô.

Tờ giấy trắng dưới tay Hứa Diên dần dần được gấp lại, chồng lên nhau, hiện ra hình dáng một con chim nhỏ. Chỉ là con chim ấy không có cánh, bị cô cố ý giấu đi.

“Số 12 đường Trúc Nam.”

Động tác trên tay Hứa Diên chợt khựng lại.

Số 12 đường Trúc Nam, đó chính là nhà của cô.

Tạ Tư Chỉ rút lấy con diều giấy chưa có cánh từ trong tay cô:

“Năm đó, tôi lang thang trên phố, có một cô bé ở số 12 đường Trúc Nam tặng tôi một con diều gấp từ vỏ kẹo thủy tinh.”

“Hứa Diên.”

Hắn cúi xuống chăm chú nhìn vào mắt cô, rồi đặt lên trán cô một nụ hôn thật nhẹ, vừa kiềm chế vừa mang dáng dấp của một quý công tử lịch lãm.

Hứa Diên sững người.

Giọng Tạ Tư Chỉ trầm thấp, mang theo vẻ dịu dàng mà mê hoặc:

“Những người từng đối tốt với tôi, tôi đều ghi nhớ.”

“Tôi muốn em phải sống thật tốt, sống một cách có tôn nghiêm trong cái trang viên như địa ngục này.”

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play