Lúc chạng vạng, cũng không biết nhà ai đang xào rau nấu cơm, cũng không biết là làm cái gì, mùi vị thơm thật sự. 

Toàn bộ con phố đều nghe được mùi hương nồng đậm kia.

Thím béo ngửi thấy mùi hương kia, cảm giác càng đói bụng.

“Vương đầu bếp đang xào rau sao? Này, nhưng hương vị hôm nay như thế nào so với ngày thường còn thơm hơn! Ai nha, ta nghe chịu không nổi, ta phải đi ăn cái đã.”

Bà vừa mới chuẩn bị đi quán mì cách vách mua một chén mì, bà nội Tô liền tới rồi.

“Tiểu béo, Nghiêu Nghiêu xuất viện, nói muốn cảm ơn thím đã hỗ trợ, muốn mời thím ăn cơm.”

Thím béo ngay từ đầu không muốn đi, “Cháu đã quen biết vợ chồng Trần Lệ vài thập niên, chỉ làm những việc bạn bè nên làm, thật sự không cần thiết.” Trần Lệ chính là mẹ của Tô Nghiêu.

Bà nội Tô khuyên “Nghiêu Nghiêu vì cảm tạ các cháu, tự mình xuống bếp làm cơm, cháu mà không đến thì con bé sẽ buồn lắm.”

Bà nội Tô nói đến mức này, thím béo không từ chối nữa, liền đi.

Nhưng trên đường đi, bà hơi mơ hồ. Bà nhớ rõ bởi vì lão Tô quá cần mẫn, trước nay mẹ con Trần Lệ chưa từng xuống bếp, như vậy đồ ăn Nghiêu Nghiêu làm có thể ăn sao?

Trong lòng thím béo bắt đầu bồn chồn, vào cửa hàng cơm hộp tiểu Tô, nhìn thấy dì Trịnh, cũng chính là Trịnh Tuyết Hoa, hai người hai mặt nhìn nhau, nhịn không được nhỏ giọng nói thầm.

“Trần Lệ không phải nói Nghiêu Nghiêu sẽ không nấu cơm sao? Hôm nay như thế nào là con bé nấu cơm?”

“Phỏng chừng sau khi Nghiêu Nghiêu tốt nghiệp theo ba con bé học qua đi.”

Nguyên chủ Tô Nghiêu là một người bình thường, lúc trước vẫn luôn ở quê quán, thành tích học tập cũng như bao người, ở thành phố cách vách học đại học chính quy  bình thường, sau khi tốt nghiệp đại học bởi vì cha mẹ, cũng thuận thế tới thành phố Hải Ninh đi làm. 

Hai người đơn giản trò chuyện đôi câu, bà nội Tô và Tô Nghiêu liền bưng đồ ăn lên bàn.

“Rau trộn tam ti.”

Rong biển sợi, ớt xanh sợi, ớt đỏ sợi trộn đều thành một khối, xanh đỏ giao nhau, hòa cùng màu đỏ của dầu ớt, vẻ ngoài này phá lệ làm người ta thèm.

“Xương sườn cay ngọt.”

Xương sườn màu sắc đỏ tươi, vị chua ngọt cùng làn hương cay nồng phả qua, làm thím béo nhịn không được nuốt nước bọt.

“Gà nướng giấy dầu.”

 Giấy dầu nửa trong suốt bọc lấy thịt gà non mềm mọng nước, ăn kèm với rau quả xanh biếc, chỉ cần nghe mùi hương, đều khiến cho đôi mắt dì Trịnh nhìn đăm đăm.

“ Canh nấm đậu hủ.”

“Cải dầu xào hoa tỏi non.”

Từng món ăn liên tiếp bưng lên, mùi hương trong không khí mê hoặc đến nỗi thím béo  cùng dì Trịnh thiếu chút nữa không duy trì được lễ nghi, ngón tay vô thức cầm lấy đôi đũa, tựa hồ liền chờ bà nội Tô nói một tiếng, liền hạ đũa.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play