Lúc này phụ cận nhà xưởng còn đang trong giờ làm, người trên đường rất ít, chủ quán đều cầm cây quạt ngồi ở cửa. 

Có người quen nhìn thấy hai bà cháu Tô Nghiêu, sôi nổi tiến lên hỗ trợ. 

“Bác Tô, Nghiêu Nghiêu xuất viện rồi sao? Tới, đồ vật đưa cho ta, ta cầm giúp ngài.” 

“Nghiêu Nghiêu, cơ thể cháu hiện tại thế nào? Cháu là con gái đừng tùy tiện uống rượu một mình ở ngoài, cháu nếu thật sự có cái gì không hay xảy ra, bà nội cháu nhưng làm sao bây giờ?” 

Người khác vội vàng kéo kéo tay áo người đang nói chuyện, thím béo vội xoay đề tài. 

Thím béo bán trái cây bên cạnh cửa hàng cơm hộp tiểu Tô, dì Trịnh là cửa hàng đồ điện gia dụng bên cạnh. 

Thím béo và dì Trịnh cũng là người đến từ Tứ Xuyên, là đồng hương của một nhà Tô Nghiêu, cho nên khi nói chuyện khó tránh có chút thẳng thắn. 

Hai người thập phần nhiệt tình mà giúp bà nội Tô đem đồ vật dọn đến lầu hai. 

Tiệm cơm nhỏ mở ở bên đường cái, bên này đường cái lại thường xuyên sẽ có xe tải lớn  qua lại cho nên có rất nhiều bụi, chỉ là ngắn ngủn hai ngày không mở cửa, lầu một liền phủ một tầng tro bụi thật dày. 

Thím béo cùng dì Trịnh nhìn hai bà cháu Tô Nghiêu, một người mới ra viện, một người đã hơn 70, nhiệt tình cùng nhau giúp đỡ hai người dọn vệ sinh cửa tiệm. 

Tới giờ cơm trưa, hai người biết hai bà cháu hôm nay xuất viện khẳng định không rảnh mua đồ ăn, còn mang cơm trưa lại đây. 

Có thể nói là thập phần chu đáo. 

Ngồi trước bàn ăn, bà nội Tô nhìn đồ ăn trên bàn, nhìn Tô Nghiêu nói: “Nghiêu Nghiêu, lúc trước ba mẹ cháu bị tai nạn phải nhập viện, cũng là thím béo cùng dì Trịnh là người đầu tiên đến bệnh viện cho nhà chúng ta mượn chi phí phẫu thuật, bằng không ngươi ba mẹ căn bản một tháng đều chịu không được. Những người này đều là ân nhân của nhà chúng ta, cháu có nhớ không?” 

Tô Nghiêu gật gật đầu, đôi mắt ánh lên sự  kiên định, “Cháu nhớ kỹ ạ.” 

Nàng hiện tại đã thành Tô Nghiêu, trách nhiệm của Tô Nghiêu kia nàng cũng sẽ không thoái thác. 

Nếu là ân nhân, về sau tự nhiên phải nghiêm túc báo ân. 

Sau khi ăn xong, Tô Nghiêu chủ động bưng chén đũa vào phòng bếp. 

Nghĩ đến dụng cụ cắt gọt trong phòng bếp, bà nội Tô không yên tâm, theo sát sau Tô Nghiêu, cùng nhau vào phòng bếp. 

Trong phòng bếp các loại đồ làm bếp đầy đủ, bởi vì ba Tô bảo dưỡng thích đáng, đồ làm bếp mặc dù đã sử dụng nhiều năm, vẫn phát ra màu bạc bóng loáng dưới ánh đèn mờ. 

Tô Nghiêu mê mẩn cầm lấy dao trên giá, kinh ngạc cảm thán cầm dao soi dưới ánh đèn mà thưởng thức. 

Dao này thật tốt nha, so với con dao ngự tứ lão gia tử đem bên người còn tinh xảo hơn nhiều. 

Bộ dạng nàng cầm dao trầm mê không thôi làm bà nội Tô hoảng sợ, “Nghiêu Nghiêu, bỏ dao xuống, cháu đừng làm việc ngu ngốc.” 

Tô Nghiêu ngẩng đầu, đôi mắt sáng lấp lánh “Bà nội, cháu nghĩ ra báo đáp như thế nào rồi. Chúng ta buổi tối mời thím béo cùng dì Trịnh ăn một bữa đi.”

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play