Tô Nghiêu nhìn theo xe tiểu Trương rời đi, trở lại trong tiệm, liền nhìn thấy bà nội Tô vẻ mặt u sầu ngồi trước bàn.
Bà nhìn Tô Nghiêu, lại nặng nề mà thở dài, sợi tóc trắng như tuyết run rẩy trong không khí, giống như tâm trạng của bà nội Tô lúc này. 
“Cháu đứa nhỏ này, sao cái gì cháu cũng không nói với bà?”
Trong lòng bà dâng lên một sự đau lòng cùng tức giận, đau lòng vì cháu gái nhà mình tuổi còn nhỏ đã gặp phải nhiều chuyện lớn như vậy, tức giận vì cháu gái nhà mình tốt như vậy, ngoan như vậy, trời cao không có mắt, làm con bé gặp phải  nhiều chuyện như vậy.
Nếu như cha mẹ nó còn sống, dù như thế nào cũng sẽ không rơi vào nông nỗi này!
Tô Nghiêu vừa thấy hốc mắt bà nội Tô đỏ lên, liền tiến lên ôm lấy bà nội nhỏ gầy guộc lam lũ, đau lòng mà nói: “Bà nội, bà đừng khóc. Đây chỉ là một ít việc nhỏ, cháu có thể tự xử lý được.”
Bà nội Tô tức giận giơ tay vỗ sau lưng Tô Nghiêu một cái.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play