Ngày Tô Nghiêu xuất viện, là một ngày thời tiết chiều lòng người. 

Bà nội Tô ngày thường là người cực kì tiết kiệm, chỉ cần lộ trình không có vượt quá 5 km, bà tình nguyện đi bộ cũng không muốn tiêu một tệ ngồi xe buýt công cộng. 

Nhưng lần này xuất viện, bà phá lệ xa xỉ mà kêu một chiếc xe taxi, dọc theo đường đi đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm con số trên bảng cước phí. 

Từ bệnh viện thành phố Hải Ninh đến khu công nghiệp cũ, ước chừng tiêu mất 27 đồng tiền. 

Thời điểm bà nội Tô trả tiền, môi mím thành một đường thẳng, tay run rẩy lấy tiền từ trong cái túi tiền thủ công nàng làm ra đếm. 

“Năm đồng, mười đồng, mười lăm đồng……” 

Tô Nghiêu xuống xe trước một bước, nàng học theo tài xế taxi, ấn một cái ở chỗ sau xe, mở ra cốp xe. 

Cốp xe trực tiếp bật lên, làm nàng giật mình, rồi lại bật cười. 

Đồ vật trong cốp xe hoàn hảo không bị tổn hao gì, cái bình giữ ấm nàng thích nhất lúc bỏ vào và bây giờ giống nhau như đúc, không có bất luận cái gì biến hóa. 

Tô Nghiêu cảm thấy chiếc xe chạy bằng xăng này thật tốt, ngồi lại êm chạy lại mau, còn thoải mái hơn so với long liễn nàng từng ngồi trộm trước kia. 

Nàng duỗi tay vào cốp xe đem đồ vật dọn ra tới, làm cho bà nội Tô vừa trả tiền xong nhìn thấy liền hoảng sợ. 

“Nghiêu Nghiêu, để đồ vật xuống, để bà, cháu đừng cử động.” 

Tô Nghiêu bất đắc dĩ mà cười, “Bà nội, thân thể cháu đã khỏe hơn rồi, thật sự không có việc gì.” 

Bà nội Tô nghĩ đến trước khi xuất viện, bác sĩ cố ý cùng nàng dặn dò “Sau khi xuất viện phải chú ý đến cảm xúc của người bệnh, có điều kiện thì mang nàng đi tam viện khám thử xem”, làm lòng bà vẫn luôn lo lắng không yên. 

Tam viện là bệnh viện tâm thần thuộc thành phố Hải Ninh. 

Sau khi Tô Nghiêu rơi xuống nước, có người báo cảnh sát, cảnh sát điều tra xong, cùng bà nội Tô nói Tô Nghiêu là chính mình nhảy xuống. 

Bác sĩ nghe nói tình huống này, cùng bà nội Tô nói rất nhiều, cái gì hậm hực, cái gì có khuynh hướng tự sat. 

Bà nội Tô một chữ cũng nghe không hiểu, lại làm như chính mình đã minh bạch. 

Cháu gái nhà mình hiện tại chính là bảo bối, tháng trước bà mới lo xong tang sự của con trai và con dâu, cháu gái duy nhất này mặc kệ như thế nào bà đều phải bảo vệ tốt. 

Bằng không, bà về sau không có mặt mũi đi gặp lão chồng, con trai cùng con dâu. 

“Cháu này tay nhỏ chân nhỏ, còn không có chắc chắn như bà. Để xuống để xuống, đồ vật để bà cầm được rồi. Bác sĩ vốn dĩ nói để cháu ở thêm vài ngày, cháu ngược lại càng muốn xuất viện. Hiện tại xuất viện, cháu liền ngoan ngoãn ngồi im cho bà .” 

Bà nội cực lực ngăn trở, Tô Nghiêu cuối cùng chỉ trong cốp xe cầm một cái chậu rửa mặt ra tới. 

Thừa dịp bà nội từ cốp xe cầm hành lý, nàng giương mắt nhìn về nơi chính mình tương lai sẽ ở - cửa hàng cơm hộp tiểu Tô.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play