Edit: Quả Cầu Mèo~

Lúc trước, nhiệm vụ “Ngược đãi Chử Khê Đình” khiến Tần Hạc Xuyên đau đầu suốt một thời gian dài. Khi hắn vung roi quất vào sống lưng thiếu niên, thanh tiến độ xám xịt của nhiệm vụ bỗng chốc lập loè chuyển sang đỏ rực, hệ thống ghi nhận tiến triển.

Từ đó Tần Hạc Xuyên vẫn luôn dùng cách này để hoàn thành nhiệm vụ. Hệ thống từng nhắc nhở hắn rằng nếu thêm vào các hình thức khác thì tiến độ sẽ được đẩy nhanh hơn, nhưng hắn chẳng mấy quan tâm.

Mãi đến hai năm trước, khi nhiệm vụ hoàn toàn được lấp đầy bởi màu đỏ, cây roi kia cũng bị hắn vứt xó.

Hắn chưa từng cảm thấy chút vui sướng nào trong quá trình khống chế và tra tấn kéo dài đó, và Chử Khê Đình cũng thế.

Tần Hạc Xuyên giờ đây hoàn toàn bị nhốt trong căn trang viên trong trạng thái bị cô lập.

Đám người hầu bắt đầu coi hắn như không khí, mọi việc đều để mặc hắn tự mình làm. Trong lòng hắn không khỏi thầm mắng sự trả thù ấu trĩ hết mức của Chử Khê Đình, nhưng khi nhìn thấy bộ vest cao cấp bị tiện tay ném vào máy giặt, vò nhàu đến nhăn nhúm, hắn mới nhận ra có những chuyện quả thật hắn không thể chịu nổi.

Đám người hầu cúi rạp đầu, làm như không thấy cảnh người đàn ông vụng về dọn dẹp phòng ngủ rồi lỡ tay làm vỡ một cái bình cổ.

Chử Khê Đình đối với điều này cảm thấy rất hài lòng. Gần đây cậu không còn ở lại trang viên nghỉ ngơi, nhưng mỗi ngày đều dành chút thời gian đến thăm Tần Hạc Xuyên, tận hưởng cảnh hắn ngày càng chật vật.

Tần Hạc Xuyên không muốn quan tâm đến những chiêu trò trả đũa ấu trĩ đó. Dạo này hắn thường xuyên cảm thấy kiệt sức, thậm chí có lúc vừa ngủ dậy đã thấy khó thở, hai chân nặng trĩu giống như linh kiện của một cỗ máy rỉ sét đang dần dần hỏng hóc. Điều đó khiến mỗi cử động của hắn trở nên chậm chạp, khó khăn.

Hôm nay, sau một giấc ngủ trưa không mấy dễ chịu, Tần Hạc Xuyên tỉnh dậy trong cảm giác khó thở kéo dài tới tận chiều tối mà vẫn không thuyên giảm. Cảm giác nặng nề lan rộng trong cơ thể khiến hắn chỉ có thể dựa vào mép giường, thở dốc từng nhịp nặng nề.

Bốn bề yên tĩnh đến ngột ngạt, chỉ có tiếng gió xuân lướt qua, khiến những nhành liễu đập vào cửa sổ vang lên xào xạc.

Sắc mặt Tần Hạc Xuyên dần trở nên trắng bệch. Hắn khẽ ho vài tiếng, sau đó gọi điện cho người hầu xin một ly nước ấm. Nhưng điện thoại cứ vang lên rồi tự động tắt, không ai nhấc máy. Khuôn mặt hắn thoáng hiện nét bất đắc dĩ.

Không khí khiến hắn khó thở, dạo gần đây hắn thường mở cửa sổ cho thông thoáng. Từ bỏ ý định gọi nước, Tần Hạc Xuyên quay đầu nhìn cánh cửa kính đang khép hờ. Hương vị ẩm ướt đặc trưng của mùa xuân theo làn gió lùa vào, mang theo chút ngọt ngào, gợi lại những ký ức cũ.

Ngày hắn giết Chử Húc, trời cũng lất phất mưa. Mọi thứ xung quanh đều đẫm ướt. Mùi bùn đất tanh ngọt hoà cùng đoạn đường hắn vừa lái xe qua.

Khi xuống xe, giữa những tiếng kinh ngạc xì xào của đám người xung quanh, cánh cửa phòng ngủ trong biệt thự nhỏ mở ra. Một thiếu niên mười lăm tuổi, Chử Khê Đình đang ngồi ngay bên cửa sổ, nước mưa theo gió bay tạt vào gương mặt cậu.

Cậu mặc chiếc sơ mi màu lam cỡ nhỏ nhất, mái tóc dài buông xuống vai. Khi nghe thấy động tĩnh, cậu chỉ hơi nghiêng đầu lại, khuôn mặt xinh đẹp và tinh xảo đến mức hoàn mỹ, nhưng hoàn toàn không mang chút biểu cảm nào.

Tần Hạc Xuyên ngồi xuống đối diện cậu, lão Phong lập tức bước nhanh đến kéo kín cửa sổ lớn, lớp kính mỏng ngăn cách làn mưa lạnh lẽo bên ngoài.

Chử Khê Đình vẫn ngồi dưới sàn, mặc cho lão Phong sắp đặt, chỉ ngước lên nhìn Tần Hạc Xuyên.

Tần Hạc Xuyên nói: “Cha cậu đã mất.”

Chử Khê Đình đáp: “Ừ.”

Tần Hạc Xuyên nói tiếp: “Đi theo tôi.”

Lão Phong cố tìm cho cậu thiếu niên một bộ đồ phù hợp, nhưng quần áo trong tủ có vẻ đã lâu không được thay mới. Bất đắc dĩ, ông đành cởi áo khoác của mình khoác lên người Chử Khê Đình.

Tần Hạc Xuyên đứng dậy trước. Thiếu niên an tĩnh đứng phía sau hắn. Khi gần đến cửa phòng ngủ, tưởng rằng cậu sẽ ngoan ngoãn đi theo nhưng không. Đột nhiên Chử Khê Đình dừng lại, mặc cho lão Phong nhẹ giọng khuyên nhủ bao nhiêu cũng không chịu cất bước.

Tần Hạc Xuyên đợi một lát. Trông thấy dáng vẻ luống cuống, lo lắng của lão Phong, hắn khẽ suy nghĩ, rồi giơ tay ra hiệu cho người hầu ngoài hoa viên hái một đóa hoa.

Đóa hoa trắng vừa được ngắt xuống vẫn còn đọng nước mưa. Nụ hoa khép chặt chờ đợi ngày nở. Tần Hạc Xuyên cài đóa hoa vào túi áo trước ngực Chử Khê Đình, khẽ nói.

“Đi thôi, ra ngoài xem một chút.”

Biểu cảm trống rỗng trên mặt Chử Khê Đình dường như khẽ dao động. Cậu ngẩn ra, đưa tay sờ nhẹ lên đóa hoa trước ngực, sau đó ngẩng đầu nhìn bóng lưng cao lớn vững chãi trước mắt rồi chậm rãi bước lên.

Một cơn gió lạnh thổi qua kéo Tần Hạc Xuyên về thực tại. Gió đêm đầu xuân vẫn còn rét buốt, từng luồng khí lạnh len lỏi vào da thịt khiến hắn đưa tay che miệng, ho khẽ vài tiếng. 

Cơ thể nặng nề khiến hắn chỉ có thể tự mình chậm rãi bước tới, định khép cửa sổ lại. Nhưng vừa chống tay lên, một cơn đau dữ dội từ ngực trái lan khắp lồng ngực, khiến cả người hắn chấn động.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play