Edit: Quả Cầu Mèo~
Chú ý: Trong truyện công là cữu cữu ( Cậu) của thụ, nhưng để là "cậu" thì sẽ trùng với xưng hô của thụ nên tui sửa lại thành "Chú" cho dễ đọc.
----
Tháng Tư, những cây già trong trang viên bắt đầu đâm chồi, từng hàng cây lay động theo gió xuân, sắc xanh bao trùm khắp nơi. Năm nay mùa xuân đến sớm, hoa ở hậu hoa viên cũng sắp nở. Vài người làm vườn đang bận rộn sửa sang bãi cỏ.
Tần Hạc Xuyên ngồi trên ban công, cúi đầu nhìn xuống, đưa ly trà lên nhấp một ngụm rồi lập tức nhíu mày. Hắn đặt ly xuống, quay đầu nhìn cô hầu gái lạ mặt đứng bên cạnh.
“Ai pha trà?”
Cô hầu gái cúi đầu, báo ra một cái tên mà Tần Hạc Xuyên chưa từng nghe tới.
Dưới ánh mặt trời, gương mặt nghiêng ưu tú của người đàn ông phủ lên một lớp vàng nhẹ, đôi mắt sâu thẳm của hắn hướng qua nơi xa một vòng, rồi lặng lẽ thu hồi.
Từ trước đến giờ, Trà của hắn luôn do người quản gia đã ở bên cạnh bao năm, lão Phong pha chế.
Giờ trà đã đổi vị, tức là lão Phong cũng không còn ở đây.
Biểu cảm Tần Hạc Xuyên không hề thay đổi, nhưng trong lòng khẽ bật cười. Hắn biết, Chử Khê Đình đang muốn từng chút một xóa sạch tất cả người thân cận bên cạnh hắn.
Hôm nay là ngày thứ năm kể từ khi Chử Khê Đình chiếm lại Tần gia và giam lỏng hắn trong trang viên. Cũng là năm thứ 39 hắn sống ở thế giới này.
Kiếp trước, Tần Hạc Xuyên vì bệnh nặng mà sớm qua đời. Sau khi trọng sinh ở thế giới xa lạ này, hắn còn bị ràng buộc bởi một hệ thống kỳ quái, ngay khi vừa mở mắt đã cho hắn một nhiệm vụ.
Chử Khê Đình là vai chính thụ của thế giới này. Từ nhỏ cậu sống trong biệt thự của cha mình, được người hầu chăm sóc. Cả đời chưa từng gặp mẹ. Mãi đến năm mười lăm tuổi khi cha bị sát hại, cậu mới được đưa về nhà mẹ đẻ, Tần gia. Tại đây, cậu được em trai của mẹ, tức là chú nuôi lớn.
Nhưng chú cậu lại là một kẻ u ám, bệnh hoạn, điên cuồng và biến thái. Những năm tháng tuổi dậy thì của Chử Khê Đình là chuỗi ngày sống trong ngược đãi và lăng nhục, cậu bất lực chịu đựng lại không thể chạy trốn. Thứ ánh sáng duy nhất trong cuộc đời tối tăm đó chính là Thẩm Đạc, con trai duy nhất của Thẩm gia.
Nhưng cậu còn quá non nớt. Khi đôi cánh còn chưa kịp cứng cáp, kế hoạch báo thù đã bị phát hiện. Cuối cùng, cậu bị chính chú ruột của mình giết chết một cách tàn nhẫn.
Cốt truyện không hề nhắc tới việc sau khi chết, Chử Khê Đình sẽ sống lại một đời. Lần này, cậu nhẫn nhịn lập kế lâu dài, hợp sức cùng Thẩm Đạc đoạt lại Tần gia, đồng thời dùng chính cách thức cậu từng bị hành hạ để giết chết chú của mình.
Tần Hạc Xuyên lặng lẽ vuốt ve ly trà đã bị gió xuân thổi lạnh, vẫn đặt ở chỗ cũ.
Hắn chính là người cậu biến thái đó.
Mà hiện tại, Chử Khê Đình là người đứng đầu.
Nhiệm vụ chính của Tần Hạc Xuyên là phải đảm bảo tốt vai diễn nhân vật độc ác. Một khi toàn bộ nhiệm vụ được hoàn tất, hắn có thể tiếp tục sống trong thế giới này với thân phận Tần Hạc Xuyên. Còn việc Chử Khê Đình có trọng sinh hay không, sẽ trọng sinh đến đâu, điều đó chẳng còn liên quan gì đến hắn.
Từng ấy năm qua, hắn vẫn luôn thực hiện tuần tự theo danh sách nhiệm vụ, hoàn thành mọi yêu cầu.
Những vết thương chồng chất đầy lưng Chử Khê Đình, từng vết sẹo đều là roi do chính tay hắn gây ra. Những chuyện nguy hiểm, bẩn thỉu trong bóng tối của Tần gia, Tần Hạc Xuyên đều giao hết cho Chử Khê Đình đi làm. Bao nhiêu năm nay, lão Phong tuy là quản gia trên danh nghĩa, nhưng người thực sự xử lý từ việc lớn đến nhỏ trong cuộc sống ăn, mặc, ở, đi lại của Tần Hạc Xuyên vẫn luôn là Chử Khê Đình.
Hắn là chú của Chử Khê Đình, còn Chử Khê Đình lại là cấm luyến của hắn.
Tần Hạc Xuyên hoàn thành không tồi. Thấy cảm xúc u uất trong mắt Chử Khê Đình ngày càng đậm, hắn cũng biết thời điểm cuối cùng để thực hiện nhiệm vụ đã đến.
Trên giao diện nhiệm vụ, chỉ còn lại hai khung màu xám.
1. Giao Chử Khê Đình cho lão tam của Vương gia, Vương Đức Minh.
2. Giết Chử Khê Đình.
Tần Hạc Xuyên chưa hoàn thành điều đầu tiên. Vào năm Chử Khê Đình 26 tuổi, hắn lẽ ra nên coi cậu là lễ vật để dâng cho Vương Đức Minh, nhằm củng cố quan hệ hợp tác giữa hai gia tộc.
Thế nhưng, Tần Hạc Xuyên đã không làm vậy. Hắn chưa từng giao Chử Khê Đình cho bất kỳ ai, kể cả khi Vương Đức Minh đưa ra điều kiện hấp dẫn đến mức nào đi chăng nữa.
Nhiệm vụ chưa hoàn thành qua một thời gian, hậu quả lập tức hiện ra trước mắt. Chử Khê Đình đoạt lại Tần gia, còn Tần Hạc Xuyên thì rơi vào cảnh tứ cố vô thân.
Giao diện nhiệm vụ vừa hiển thị nhắc nhở cuối cùng rồi dần biến mất. Điều thứ nhất không hoàn thành đã không còn hiển thị nữa, nghĩa là đã quá hạn và không thể chờ thêm.
Hiện tại, chỉ còn lại nhiệm vụ cuối cùng đang lập lòe ánh sáng đỏ, báo hiệu thời gian dành cho hắn chẳng còn nhiều.
Tần Hạc Xuyên vẫn chậm chạp chưa thực hiện, hậu quả cũng bắt đầu lộ rõ.
Sáng nay khi tỉnh giấc, đột nhiên hắn cảm thấy lồng ngực nặng trĩu khó thở, cơ thể hắn đang có dấu hiệu suy yếu.