Edit: Quả Cầu Mèo~
Tần Hạc Xuyên vốn không hút thuốc, cũng rất dị ứng với mùi đó. Hắn nhíu mày, bảo Chử Khê Đình cút đi, nhưng đối phương vẫn ngồi vững vàng tại chỗ.
Khuôn mặt tuấn tú của thanh niên mờ mờ trong làn khói, đôi mắt xinh đẹp lập lòe cảm xúc khiêu khích, như cố tình muốn đối nghịch với hắn, lại như một dạng phản loạn.
Cậu học hút thuốc năm mười tám tuổi, lén lút trốn đến nơi Tần Hạc Xuyên không thấy được. Điếu thuốc đầu tiên hút vào khiến phổi cậu bỏng rát, ho sặc sụa không ngừng. Nhưng cùng lúc đó, trong lòng cậu lại dâng lên một cảm giác kích thích kỳ lạ.
Dù đã tắm rửa rất nhiều lần, cậu vẫn cảm thấy bồn chồn. Mỗi lần đứng trước mặt Tần Hạc Xuyên, ánh mắt hắn đều như xuyên thấu tất cả khiến cậu thấp thỏm lo âu bị phát hiện.
Lúc này, Tần Hạc Xuyên đứng nép bên cửa sổ, mở hé cánh cửa để gió ùa vào.
Mùi khói thuốc gay mũi khiến cơn tức ngực của hắn thêm trầm trọng. Ở góc độ Chử Khê Đình không nhìn thấy, Tần Hạc Xuyên khẽ nhíu mày, hít thở nặng nhọc. Hắn ho khan vài tiếng rất khẽ, không để ai nghe thấy. Sau đó mới quay đầu hỏi:
“Cậu định giam tôi tới khi nào?”
Chử Khê Đình thản nhiên đáp: “Tôi còn chưa nghĩ ra.”
Tần Hạc Xuyên bật cười lạnh lùng: “Chẳng lẽ định giam tôi đến chết luôn sao?”
“Vậy thì lâu thật.”
Chử Khê Đình không nghĩ đến thời gian. Cậu chỉ muốn nhận lấy một thứ gì từ Tần Hạc Xuyên. Nhưng rốt cuộc là gì, cậu cũng không nghĩ ra, chỉ biết tìm cách đòi lấy.
Cậu rít xong điếu thuốc, trong miệng còn vương mùi nhàn nhạt của khói. Tần Hạc Xuyên đi về phía mép giường, định kéo Chử Khê Đình đến bên cửa sổ, nhưng Chử Khê Đình đã bước nhanh lên trước, mạnh mẽ vây hắn lại, giam chặt người đàn ông giữa ghế sofa, một tay kìm gáy hắn rồi hung hăng hôn lên môi.
Khác hẳn với tính cách lạnh lùng cứng rắn của người đàn ông này, môi hắn lại rất mềm, giống như kẹo bông gòn mà Chử Khê Đình đã từng ăn.
Tần Hạc Xuyên không thường hôn cậu trừ khi hắn cao hứng, Chử Khê Đình sẽ như một chú mèo nhỏ len lén sà đến bên cạnh hắn để làm hắn vui. Khi đó, lớp băng mỏng phủ trên đôi đồng tử nâu sẫm kia sẽ tan đi đôi chút. Những lần hôn đó không tính là dịu dàng, nhưng đối với Chử Khê Đình, đó lại là khoảnh khắc hiếm hoi có thể cảm nhận được sự mềm mỏng nơi người đàn ông này.
Phần lớn thời gian, cậu luôn phải đối mặt với sự lạnh nhạt của hắn.
Lần đầu tiên, Chử Khê Đình hoàn toàn nắm quyền chủ động trong một nụ hôn, mà đúng hơn là một cuộc chiến. Sự va chạm giữa môi và lưỡi khiến tim cậu đập thình thịch. Cậu cảm nhận rõ ràng Tần Hạc Xuyên đang giận, bởi môi cậu đã bị cắn rách. Mùi máu tanh nhanh chóng lan ra trong khoang miệng cả hai.
Cuộc giằng co kết thúc chóng vánh khi cậu bị đẩy ra. Chử Khê Đình không bận tâm, chỉ lơ đãng lau máu bên khóe môi, ánh mắt nhìn theo Tần Hạc Xuyên đang tức giận đi về phía cửa tủ, lấy ra một cây roi đen ánh lên tia lạnh lẽo.
Chử Khê Đình bật cười, chậm rãi đứng dậy.
“Chú muốn đánh tôi à? Hình như thật sự đã lâu rồi chú chưa đánh tôi. Lần cuối là khi nào nhỉ? Hình như đã hai năm trước.”
“Chú định đánh thế nào? Muốn tôi quỳ xuống không?”
Cậu vừa nói vừa ngoan ngoãn quỳ bên mép sofa. Nụ hôn vừa rồi như một ảo giác ngắn ngủi. Giờ phút này, Chử Khê Đình lại trở về dáng vẻ ngoan ngoãn trước kia.
Cậu cởi chiếc sơ mi trắng, để lộ tấm lưng chi chít sẹo, ngang dọc chằng chịt, từng lớp sẹo đan xen như những con sâu vặn vẹo, vừa xấu xí vừa đáng sợ.
Tất cả đều là do chính tay Tần Hạc Xuyên đánh mà ra.
“Đã có chừng đó rồi, thêm vài vết cũng chẳng sao.”
Tần Hạc Xuyên thở dốc dữ dội, đôi môi vì nụ hôn vừa rồi mà đỏ lên. Ánh mắt hắn tràn ngập giận dữ, tay nắm roi khẽ run lên từng nhịp.
Một lúc sau, hắn ném roi sang một bên, ngồi xuống sofa, bóp lấy cằm Chử Khê Đình.
“Cậu đã lấy đi Tần gia từ tay tôi, cậu còn muốn gì nữa?”
Chử Khê Đình bình tĩnh đáp lời:
“Tần gia vốn dĩ là của tôi.”
Bởi suy cho cùng, Tần Hạc Xuyên chỉ là con nuôi của nhà họ Tần.
Nếu như không phải mẹ Chử Khê Đình trưởng nữ của Tần gia gặp tai nạn qua đời, thì Tần gia sẽ không bao giờ rơi vào tay Tần Hạc Xuyên.
Vậy rốt cuộc, Chử Khê Đình còn muốn gì nữa?
Đối mặt với câu hỏi của Tần Hạc Xuyên, bản thân Chử Khê Đình cũng đang tự vấn.
Cậu lẽ ra nên báo thù vì chính mình, hoặc có thể thay cha, người đã bị chính tay chú đâm một nhát.
Vậy thì, nên báo thù thế nào đây?
Giết hắn sao? Hay là cứ đối xử với hắn giống như cách hắn từng đối xử với mình, đánh đập hắn.
Chử Khê Đình không thật sự muốn làm thế, nhưng cậu vẫn cần một cách nào đó để tìm lại một chút cân bằng.
Vì vậy, cậu quỳ gối trước mặt Tần Hạc Xuyên, ngước nhìn người đàn ông phía trên, nhẹ giọng mở miệng:
“Từ ngày mai trở đi, bất kể là chuyện gì, chú sẽ không còn nhận được bất kỳ lời hồi đáp nào.”
Cây roi toàn thân đen nhánh kia bị ném vào góc phòng. Trước khi rời đi, Chử Khê Đình do dự một lúc, cuối cùng vẫn cúi người nhặt nó lên, đặt lại chỗ cũ. Cây roi da từng mang đến cho cậu vô số đau đớn ấy giờ đây đã phủ bụi, trở nên cũ kĩ. Không sai, Tần Hạc Xuyên đã lâu rồi không đánh cậu.
Nếu không bị chọc giận, có lẽ bản thân Tần Hạc Xuyên cũng không nghĩ đến chuyện sẽ lấy nó ra một lần nữa.