“Ư...”
Tần Hạc Xuyên đau đớn rên lên một tiếng, sắc mặt thoáng chốc trắng bệch không còn chút huyết sắc. Mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm cả người, thân thể cao lớn rắn rỏi co rút lại như một đứa trẻ. Cơn đau dữ dội khiến hắn phải dùng tay siết chặt lấy ngực, cúc áo bị giật mạnh bung ra, rơi lả tả xuống sàn.
Hắn vùi mặt vào trong chăn, cố gắng điều hòa nhịp thở, mỗi một lần hít vào đều trở thành cực hình. Thời gian vài phút dài đằng đẵng như bị kéo dãn vô tận, từng giây trôi qua đều là tra tấn.
Khi cơn đau cuối cùng bắt đầu dịu lại, hai bên thái dương hắn đã ướt đẫm mồ hôi lạnh. Tần Hạc Xuyên mở mắt ra, đồng tử mơ hồ vô định mất đi tiêu cự.
Một lúc lâu sau, hắn mới gắng gượng chống tay ngồi dậy. Chỉ là một động tác đơn giản, nhưng cảm giác thân thể đang hư tổn từ bên trong, khiến từng chuyển động trở nên vô cùng gian nan.
Tần Hạc Xuyên chậm rãi nâng tay, định lần nữa gọi người vào đóng cửa sổ giúp, nhưng chưa kịp bấm nút gọi, tiếng chuông vang lên đã lùi xa trong cơn mê man. Đầu ngón tay hắn run rẩy buông thõng, ý thức hoàn toàn chìm vào bóng tối.
Khi mở mắt lần nữa, hắn đối diện với gương mặt lạnh lùng âm trầm của Chử Khê Đình.
“Không ngờ chú lại có thể làm đến mức này. Vì chống đối tôi mà không ngại lấy chính cơ thể mình ra uy hiếp?”
Người hầu báo lại rằng sáng nay Tần Hạc Xuyên không ra khỏi phòng như thường lệ, không tập thể dục, không ăn sáng.
Cửa phòng vẫn đóng kín. Chử Khê Đình linh cảm có gì đó bất thường, sai người gõ cửa nhưng không ai trả lời.
Khi đẩy cửa bước vào, cậu liền thấy cửa sổ lớn còn mở toang giữa tiết trời đầu xuân lạnh lẽo, và người đàn ông đang sốt cao nằm bất động trên giường.
Trong cơn hoảng hốt lẫn giận dữ, điều đầu tiên cậu nghĩ đến lại là Tần Hạc Xuyên cố tình làm vậy để phản kháng.
Chử Khê Đình vừa lo vừa tức, cơn giận dồn hết lên đầu đám người hầu.
“Chú ấy mở cửa sổ cả đêm, các người không nhìn thấy sao!”
Không ai dám cãi một lời. Sau khi trút giận, Chử Khê Đình vẫn phải đích thân quay về phòng ngủ, chăm sóc người mà cậu cho là cố ý gây chuyện.
Gò má Tần Hạc Xuyên đỏ ửng khác thường vì sốt cao, lông mày nhíu chặt, nhìn qua cũng biết là đang rất khó chịu. Ban sáng hắn chỉ tỉnh lại một lần, Chử Khê Đình còn chưa kịp nói được gì thì người kia lại mơ màng thiếp đi.
Sốt không những không giảm mà còn tăng, hai ngày trôi qua vẫn không có chuyển biến. Tức giận ban đầu dần nhường chỗ cho lo lắng.
Chử Khê Đình bế người ngồi dậy, ép hắn uống từng thìa canh sâm, chỉ mong đôi môi tái nhợt kia có thể hồi phục chút huyết sắc. Dưới hàng mi dài khẽ rung, Tần Hạc Xuyên vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh dậy.
Ngón tay truyền dịch lạnh như băng, Chử Khê Đình nắm lấy tay hắn sưởi ấm, miệng lẩm bẩm:
“Chỉ là mở một đêm cửa sổ thôi... cũng không đến mức thành ra thế này...”
Sốt mãi không lui, một loại bất an âm thầm trỗi dậy trong lòng. Đêm xuống, cậu không dám rời khỏi phòng, thừa dịp người kia còn mơ màng, nằm xuống bên cạnh.
Hương gỗ mun nhàn nhạt quẩn quanh mũi, hắn lặng lẽ rúc vào ngực Tần Hạc Xuyên, mượn lấy chút hơi ấm đang nóng rực từ thân thể ấy.
Hai ngày vây quanh chăm sóc khiến Chử Khê Đình dần quen thuộc với mùi hương và hơi thở của người này. Cảm nhận được nhịp thở yếu ớt nhưng ổn định, cậu dần thả lỏng, nhắm mắt lại, tự cho phép bản thân được dựa gần thêm một chút.
---
Chử Khê Đình từ khi sinh ra đã sống trong một căn biệt thự hẻo lánh, bốn bề chỉ có núi non bao quanh, chưa từng được phép bước chân ra ngoài.
Nơi đó chỉ có ba người hầu. Theo thời gian, họ luân phiên thay đổi, trừ một vú nuôi từng chăm sóc cậu vài năm đầu đời.
Chử Khê Đình vẫn nhớ rõ lúc nhỏ đã từng ôm chân khóc lóc van nài bà đừng rời đi... nhưng không ai ở lại được.
Những người đến sau càng ít nói chuyện với cậu hơn, gần như xem cậu là không khí, không hề có sự giao lưu hay quan tâm nào.
Cha cậu là một người đàn ông lạnh lùng và nghiêm khắc, suốt mười mấy năm chỉ đến gặp vài lần, có thể đếm trên đầu ngón tay. Khuôn mặt ông ta tuấn tú, nhưng mỗi lần trông thấy Chử Khê Đình, vẻ mặt đều trở nên méo mó khó coi.
“Mày lớn lên thật giống mẹ mày, chẳng có điểm nào giống ta cả.”
“Nhưng vậy cũng tốt. Mày càng giống cô ta, Tần Hạc Xuyên sẽ càng do dự không dám ra tay.”
Chử Khê Đình biết, ngay từ khi sinh ra, cậu đã là một quân cờ, một con tin, cũng là quân át chủ bài để phòng ngừa bất trắc. Cậu luôn tự hỏi, đến bao giờ mình sẽ bị đem ra sử dụng.
Cho đến năm đó, một thanh niên cao lớn, tuấn tú đẩy cửa phòng ngủ bước vào. Chử Khê Đình khẽ nghiêng đầu, người thanh niên ấy trên người còn vương hơi nước, chậm rãi bước vào như mang theo một cơn gió lành, khiến toàn bộ cuộc đời âm u của cậu dậy sóng.
Mẹ của Chử Khê Đình qua đời trong cuộc tranh đấu nội bộ của Tần gia. Cậu chưa từng gặp mặt mẹ, ngay cả cha ruột cũng không bao giờ nhắc đến.
Khi mẹ cậu chết vì mất máu trong phòng phẫu thuật, giữa lúc hỗn loạn, cậu bị người ta lén đưa đi, giấu vào một nơi không ai có thể tìm thấy.
Nhưng tất cả những chuyện đó, mãi đến nhiều năm sau Chử Khê Đình mới tự mình lần mò ra sự thật. Tần Hạc Xuyên chưa từng hé nửa lời, càng không buồn giải thích điều gì.
Chỉ bình thản nói rằng đã giết chết cha cậu, không hề giải thích lý do tại sao.
Mà khi đó, Chử Khê Đình cũng không chủ động truy hỏi. Bởi vì khi mới được đưa về Tần gia, nơi sống hơn mười năm bỗng chốc bị thay đổi khiến cậu hoàn toàn không thể thích nghi. Cậu thường xuyên phát sốt, có lúc sốt cao đến mức hôn mê bất tỉnh.
Gương mặt Tần Hạc Xuyên vẫn lạnh nhạt, hầu như không có biểu cảm gì thay đổi. Hắn chỉ sai bác sĩ đến điều trị cho cậu. Tựa như việc này phiền phức lắm, hắn chưa từng xuất hiện vào ban ngày trước mặt cậu.
Nhưng tại sao lại là “ban ngày”.
Bởi vì trong những ký ức mờ ảo vào ban đêm, lúc Chử Khê Đình sốt cao cao đến mơ hồ, trước khi bác sĩ rời đi sẽ tắt đèn, khoảng khắc ấy bóng tối nuốt chửng lấy cậu. Ác mộng bị lãng quên như sóng lớn đổ ập về.
Chử Khê Đình nức nở cầu xin. Cậu nghĩ rằng sẽ không có người nào đáp lại, nhưng sau vài giây, chiếc đèn đầu giường nhẹ nhàng được bật lên.