Edit: Quả Cầu Mèo~
Sự mềm nhẹ kia khiến toàn thân cậu tê dại, ký ức những trận roi ngày trước cũng theo đó trỗi dậy.
Chử Khê Đình khẽ rụt lưng, nhỏ giọng đáp.
“Chú nói vậy là có ý gì?”
--
Chử Khê Đình nói được làm được. Người hầu trong trang viên lại bị đuổi đi một nửa, chỉ còn lại vài người ít ỏi, được giữ lại để phục vụ riêng cho Chử Khê Đình.
Sống cùng nhau nhiều năm, Chử Khê Đình hiểu rõ thói quen sinh hoạt của Tần Hạc Xuyên.
Giờ giấc ngủ nghỉ luôn được kiểm soát chính xác, cường độ luyện tập thể hình đều đặn bất kể mưa nắng, yêu cầu đối với ẩm thực thì càng khắt khe đến mức cực đoan.
Tần Hạc Xuyên để tâm đến sức khỏe bản thân hơn người bình thường rất nhiều. Bao năm nắm quyền điều hành Tần gia, trải qua vô số cuộc đấu đá nội bộ, vậy mà trên người hắn chưa từng xuất hiện một vết thương nào.
Hắn như một con rắn lạnh lùng ẩn sâu trong hang tối, đôi mắt băng lãnh âm trầm, lặng lẽ quan sát phong ba bên ngoài.
Chử Khê Đình biết hắn quan tâm điều gì.
Vì vậy, mọi chuyện bắt đầu từ một phần bít tết không đạt tiêu chuẩn đặt trên bàn ăn. Sau đó là ba bữa cơm liên tục không được phục vụ.
Những người hầu xung quanh, theo mệnh lệnh của Chử Khê Đình, bắt đầu thu nhỏ bản thân đến mức như không tồn tại. Ngoài những câu đáp lời bắt buộc, họ tuyệt đối không chủ động để ý đến Tần Hạc Xuyên.
Tần Hạc Xuyên cũng hiểu, Chử Khê Đình đang chờ điều gì.
Cậu muốn chứng kiến một kẻ quyền lực ngồi trên cao, rơi xuống khỏi mây xanh trong bộ dạng chật vật nhất.
Phòng thay đồ chẳng mấy chốc đã hỗn độn, quần áo chất đống bừa bộn. Người hầu cố ý đi vòng qua phòng ngủ chính để tránh làm sạch, khiến sàn nhà dần phủ một lớp bụi gần như vô hình.
Những loài hoa quý trên ban công ngắm cảnh không còn được quản gia Phong chăm sóc chu đáo, bắt đầu có dấu hiệu héo úa và suy tàn.
Chử Khê Đình rất hài lòng với kết quả hiện tại. Chỉ đến khi thấy Tần Hạc Xuyên xuất hiện trong phòng bếp, cậu mới lộ ra chút biểu cảm kinh ngạc.
Cậu không ngờ Tần Hạc Xuyên lại biết nấu ăn, tất nhiên cũng không đợi đến lúc đối phương mở miệng cầu xin.
Người đàn ông mặc áo len đen và quần mặc nhà cùng bộ, mái tóc trước kia thường được vuốt ngược ra sau giờ rũ xuống dịu dàng, vóc dáng cao lớn đứng thẳng, đôi chân dài cân đối. Lúc này, hắn đang cho một nắm rau xanh vào nồi, động tác không có chút vụng về. Hơi nước mịt mờ che khuất gương mặt hắn.
Chử Khê Đình chưa từng thấy Tần Hạc Xuyên như vậy.
Cậu đứng ngây người tại chỗ rất lâu, mãi mới tìm lại được giọng nói của mình.
“Xem ra chú cũng không phải không biết chăm sóc chính mình.”
Tần Hạc Xuyên khẽ cười lạnh.
Trước kia hân từng sống một mình hơn hai mươi năm, bệnh đến gần chết cũng phải tự bò dậy nấu cơm, thứ gì mà chưa từng trải qua?
Không để cho âm mưu của Chử Khê Đình thành công, tâm trạng Tần Hạc Xuyên khá tốt, thậm chí hiếm khi tỏ thái độ dễ chịu với hắn.
“Nhóc con, còn nhiều điều cậu chưa biết lắm.”
Rau xào với trứng xào dầu tuy không được tính là bữa ăn giàu dinh dưỡng, nhưng Tần Hạc Xuyên cũng không biết nấu nhiều món. Mấy chục năm rồi hắn mới vào bếp lại, cảm giác mới mẻ lấn át cả nhu cầu dinh dưỡng.
Chử Khê Đình nhìn hai món ăn do chính tay Tần Hạc Xuyên làm, ánh mắt chưa từng rời khỏi hắn.
“Không biết tôi có vinh hạnh thường xuyên được thưởng thức tay nghề của chú không?”
“Cậu ép đầu bếp của tôi phải rời đi, còn muốn ăn đồ tôi nấu? Mơ đẹp thật.” Tần Hạc Xuyên vừa tiếp tục nấu ăn, vừa đuổi người, “Tôi đây không chứa nổi cậu, mau biến đi.”
Hắn vừa dứt lời, dầu trong chảo bắn lên, bắn trúng mu bàn tay trắng trẻo. Cơn đau bỏng rát lập tức truyền tới, Tần Hạc Xuyên cúi đầu, ngây người trong một chớp mắt.
Tâm trạng hắn như tàu lượn siêu tốc, rơi vèo xuống đáy vực, sắc mặt cũng chuyển lạnh nhanh chóng.
Cái xẻng trong tay bị hắn ném xuống chảo một cách nặng nề.
Chử Khê Đình âm thầm thở dài, cuối cùng vẫn bước tới nắm tay Tần Hạc Xuyên đặt dưới vòi nước lạnh, sau đó đỡ hắn ngồi xuống ghế, bôi thuốc mỡ lên vết bỏng.
Thấy Tần Hạc Xuyên vẫn còn cau có, cậu mới mở miệng:
“Chú đừng có giận dỗi như trẻ con nữa.”
Tần Hạc Xuyên bất ngờ rút tay về, giơ tay lên muốn đuổi cậu đi.
Chử Khê Đình thầm mắng mình ngu ngốc, chỉ được đối xử nhẹ nhàng một chút mà lại vội vàng trông ngóng. Không những không được gì, ngược lại còn bị mắng. Chuyện như vậy, tuyệt đối sẽ không có lần sau.
Cậu nghĩ trong lòng, bên kia Tần Hạc Xuyên đã mở miệng:
“Bao giờ thì cậu sắp xếp xe cho tôi?”
Ý hắn là chuyện đi kiểm tra sức khoẻ.
Chử Khê Đình mặt lạnh xuống, đáp.
“Chú, tôi sẽ không để chú rời khỏi biệt thự này. Vẫn là câu nói cũ, về sau chú đừng kiêu ngạo như vậy nữa.”
Cho đến khi Chử Khê Đình rời đi, Tần Hạc Xuyên vẫn ngồi yên tại chỗ. Hắn nhắm mắt lại, chỉ khi chắc chắn không còn ai bên cạnh mới lộ ra vẻ mệt nhọc thở dốc. Sắc mặt hắn cũng bắt đầu tái nhợt.
Ngực hắn nghẹn dữ dội, cảm giác khó chịu trong người những ngày gần đây ngày càng rõ rệt. Hôm nay ngực thậm chí bắt đầu nhói đau, tim đập loạn khiến hắn chỉ thở cũng không xong.
Cảm giác tim đập nhanh lạ lẫm nhưng quen thuộc, cùng cơn đau âm ỉ như điềm báo... kéo hắn trở về những ký ức xa xôi.
Đó chính là chuyện của đời trước.
Tần Hạc Xuyên hiểu rõ, nếu lần này hắn không hoàn thành nhiệm vụ, e rằng cũng sẽ giống kiếp trước, bị bệnh tật hành hạ đến chết.
Bàn tay đặt trên bàn ăn run lên nhẹ nhẹ. Một lúc lâu sau, đến khi cảm giác nghẹn nơi ngực dịu bớt, hắn mới đứng dậy, lấy phần ăn mình đã chuẩn bị.
Chử Khê Đình vẫn sẽ quay lại biệt thự. Cậu cố tình ở trước mặt Tần Hạc Xuyên giả vờ xin chỉ dạy. Tần Hạc Xuyên đương nhiên lười để ý đến cậu. Nhưng Chử Khê Đình chẳng hề tức giận, chỉ chậm rãi châm một điếu thuốc, để khói thuốc lượn lờ trong phòng ngủ của Tần Hạc Xuyên.