Edit: Quả Cầu Mèo~

Ký ức về những tháng ngày nằm liệt giường trong kiếp trước khiến Tần Hạc Xuyên đặc biệt chú trọng tới tình trạng sức khỏe của mình, thậm chí đến mức cực đoan. Bất kỳ thay đổi nhỏ nào cũng đủ khiến hắn lập tức cảnh giác.

Hắn biết, đây là lời cảnh cáo dành cho mình, cũng là tối hậu thư mà hệ thống đưa ra.

Giữa hắn và Chử Khê Đình, e rằng chỉ có một người có thể sống sót.

Đang mải suy nghĩ, bên tai bỗng vang lên giọng nói khẽ khàng. Hắn ngẩng đầu, bắt gặp một thanh niên đang đi tới.

Thanh niên ấy có khuôn mặt vô cùng tuấn tú, sống mũi cao, ngũ quan hoàn hảo đến mức mang theo nét sắc bén. Đôi mắt hồ ly mỗi khi nhìn người đều ánh lên sự mê hoặc đầy quyến rũ. Thế nhưng trong đôi mắt kia luôn bao phủ một tầng u tối, lạnh lùng, khiến người khác không khỏi chùn bước.

Chử Khê Đình vừa mới xử lý xong một số việc ở công ty của Tần thị. Tần Hạc Xuyên thật sự nhúng tay vào quá nhiều việc. Lúc lấy lại công ty cậu phải tốn khá nhiều thời gian mới có thể sắp xếp ổn thỏa. Vì mới trở về từ công ty nên cậu chưa kịp thay ra bộ tây trang đen trên người.

Chử Khê Đình bước đến trước mặt Tần Hạc Xuyên, theo thói quen cúi người ngồi xổm xuống trước mặt đối phương.

Tần Hạc Xuyên hỏi: “Lão Phong đâu?”

Chử Khê Đình đáp: “Phong thúc tuổi đã lớn, tôi để ông ấy về nhà nghỉ ngơi.”

Nghe vậy, Tần Hạc Xuyên khẽ bật cười, giọng mang ý trào phúng. Hắn im lặng một hồi lâu mới lên tiếng tiếp: “Đến lịch khám sức khỏe năm nay rồi. Ngày mai cậu sắp xếp xe cho tôi.”

Đôi mắt dài hẹp của Chử Khê Đình khẽ nheo lại. Lần này, cậu chậm rãi đứng lên, không đợi Tần Hạc Xuyên cho phép đã tự tay cầm lấy chén trà của hắn, đưa lên miệng uống một ngụm nước đã nguội lạnh.

“Năm nào chú cũng đi khám, kết quả chẳng có gì thay đổi. Thân thể chú còn khỏe mạnh hơn cả người trẻ tuổi, tôi nghĩ năm nay cũng không cần thiết phải đi đâu.”

Tần Hạc Xuyên giật lấy chén trà trong tay cậu rồi vung tay ném xuống sàn. Chén trà bằng sứ quý vỡ vụn, âm thanh chói tai vang khiến người hầu lập tức chạy đến.

Chử Khê Đình chỉ phất tay đuổi đi, nét mặt vẫn điềm nhiên không lộ chút tức giận, chỉ lạnh nhạt nói.

“Chú nên thu liễm tính khí lại một chút đi. Như vậy cuộc sống về sau mới dễ thở hơn.”

Cậu xoay người định rời đi. Sau lưng, giọng cười lạnh lẽo của Tần Hạc Xuyên vang lên.

“Thế nào? Nghĩ ra cách tra tấn tôi rồi?”

Chử Khê Đình ngoái đầu lại nhìn hắn, thần sắc thản nhiên.

“Chú sẽ sớm biết thôi.”

Chử Khê Đình rốt cuộc có tình cảm gì với Tần Hạc Xuyên?

Tần Hạc Xuyên nghĩ, hẳn là hận.

Dù sao chính hắn là người đã giết chết cha ruột của Chử Khê Đình, còn đem cậu giam lỏng trong trang viên này, chịu đựng sự sỉ nhục kéo dài suốt hơn mười năm.

Giờ đây, khi mọi thứ đã bị đoạt lại, Tần Hạc Xuyên, kẻ đầu sỏ gây ra bi kịch ấy e là khó mà được tha thứ dễ dàng.

Trong thư phòng của Tần Hạc Xuyên có một con dao găm sắc lạnh. Chỉ cần hắn cầm lấy con dao ấy, đâm thẳng vào ngực Chử Khê Đình…

Mọi chuyện, có lẽ vẫn còn kịp.

Tần Hạc Xuyên đã vài lần lấy con dao găm trong thư phòng ra lau chùi, nhưng cuối cùng vẫn cất lại, lưỡi dao lạnh ngắt chưa từng tiếp xúc với không khí bên ngoài, từ đầu đến cuối không thể lóe lên ánh sáng.

Rất nhanh sau đó, Tần Hạc Xuyên đã biết Chử Khê Đình định làm gì với hắn.

Trong một đêm, số người hầu trong biệt thự giảm đi một nửa. Giỏ đồ bẩn mà hắn để lại ngày hôm trước vẫn nằm nguyên tại chỗ, vẫn là cô hầu gái kia đến dọn, cúi đầu thấp đến mức gần như không thấy được mặt. Cô ta nói, người làm ở phòng giặt đều đã bị sa thải.

Tần Hạc Xuyên mặt không biểu cảm, không nổi giận, chỉ lặng lẽ đi xuống lầu dùng bữa sáng. Nhưng khi bưng bát cháo lên, hắn mới nhận ra cháo đã nguội ngắt, thậm chí bắt đầu đông lại.

Hầu gái nhỏ giọng nói: “Chử tiên sinh dặn, buổi sáng ăn rồi thì không cần nấu lại.”

Tần Hạc Xuyên cầm thìa khuấy phần cháo đã đông, dường như đã hiểu rõ điều Chử Khê Đình đang làm. Sau khi đổi vị trí, Chử Khê Đình cũng muốn hắn nếm trải cảm giác bị bỏ rơi, không nơi nương tựa.

Hắn bỗng thấy ngực mình nghẹn lại, hô hấp cũng trở nên khó khăn. Tần Hạc Xuyên tùy ý chỉ về phía cửa sổ cách đó không xa, ra hiệu cho người mở ra cho thoáng khí. Thế nhưng xung quanh chỉ có sự im lặng bao trùm, vài người hầu đứng bất động tại chỗ, hoàn toàn phớt lờ mệnh lệnh của hắn.

Bầu không khí ngột ngạt như muốn bóp nghẹt mọi tiếng động. Trên khuôn mặt góc cạnh của Tần Hạc Xuyên dần hiện lên vẻ bực bội. Hắn liếc sang cô hầu gái bên cạnh, lạnh giọng hỏi.

“Bao nhiêu tuổi rồi?”

Cô hầu gái thoáng ngẩn ra, chớp mắt một cái, do dự vài giây rồi vẫn trả lời: “27 tuổi ạ.”

So với Chử Khê Đình, cô ta còn nhỏ hơn hai tuổi.

Tần Hạc Xuyên nghĩ thầm, rồi hỏi tiếp: “Ở khu nào?”

Giọng cô hầu gái nhỏ hẳn xuống, rụt rè đọc địa chỉ nhà mình.

Tần Hạc Xuyên suy nghĩ một lát, tháo chiếc đồng hồ trên cổ tay ra, tiện tay ném vào ngực cô ta. Cô hoảng loạn luống cuống tay chân đỡ lấy, đồng thời nghe thấy người đàn ông phía trước lạnh lùng lên tiếng.

“Đi làm cho tôi bữa sáng khác. Đổi chỗ ở đi.”

Cô hầu gái bỗng chốc hoảng sợ, lập tức khụy xuống, hai tay ôm chặt chiếc đồng hồ đắt tiền, gương mặt luống cuống gần như rơm rớm nước mắt. Cô run rẩy nói: “Ngài Tần, xin ngài đừng làm khó tôi... Nếu Chử tiên sinh biết, chắc chắn sẽ rất giận.”

Tần Hạc Xuyên thở dài một hơi, xoa xoa huyệt thái dương đang đau nhức, cuối cùng mất hết kiên nhẫn. Chiếc đồng hồ bị hắn ném mạnh lên bàn ăn. Hầu gái run lẩy bẩy, nghe thấy hắn hạ giọng lạnh lẽo.

“Bảo Chử Khê Đình cút đến gặp tôi!”

Phải hai tiếng sau, Chử Khê Đình mới thong thả xuất hiện trong trang viên.

Tần Hạc Xuyên vẫn ngồi bên bàn ăn, bữa sáng bị bỏ dở lộn xộn vẫn chưa có người dọn. Xem ra cô hầu gái vẫn làm lại cho hắn một phần khác.

Chử Khê Đình hiểu rất rõ, về phương diện sức khỏe Tần Hạc Xuyên gần như khắc khe đến cực đoạn, hắn sẽ không bao giờ chịu ăn đồ nguội.

Cô hầu gái vẫn cúi đầu run lẩy bẩy. Chử Khê Đình liếc qua một cái rồi thản nhiên bảo: “Từ mai cô không cần đến nữa.”

Cô hầu gái bật khóc nức nở, không dám phản bác, chỉ cúi đầu gật đầu lia lịa.

Tần Hạc Xuyên giận đến mức cười lạnh: “Chử Khê Đình, không ngờ cậu lại chọn cách này để sỉ nhục tôi.”

Trước cơn giận của Tần Hạc Xuyên, Chử Khê Đình vẫn điềm nhiên như thường. Cậu ngồi xổm xuống bên cạnh, ngẩng đầu nhìn gương mặt lạnh lùng mà tuấn tú kia, dịu dàng nói.

“Chú, bao năm nay chú luôn được Phong thúc chăm sóc. Bây giờ Phong thúc không còn nữa, chỉ còn lại mình tôi thôi."

"Chú cần gì, tôi đều sẽ như trước mà chăm lo từng chút một.”

Tần Hạc Xuyên giận đến bật cười, hắn nắm chặt cằm Chử Khê Đình, bắt đối phương phải ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt mình. Giọng hắn trầm thấp, mang theo tức giận chưa tan.

“Chỉ muốn như vậy?”

Chử Khê Đình bình thản nhìn hắn: “Chỉ muốn như vậy.”

Thật ra, không chỉ có thế.

Ngoài mặt bình tĩnh, nhưng bên trong Chử Khê Đình lại là một mớ rối bời. Cậu giữ Tần Hạc Xuyên lại trong trang viên, nhưng bản thân cậu cũng chưa nghĩ rõ ràng rốt cuộc mình muốn gì. Điều duy nhất cậu có thể xác định... là cậu muốn ép Tần Hạc Xuyên chấp nhận.

Muốn hắn như mười mấy năm trước, lặng lẽ ở bên cạnh cậu, để cậu có thể kiểm soát tất cả.

Nhưng một người vốn ở trên cao, làm sao dễ dàng cúi đầu?

Tần Hạc Xuyên siết chặt cằm cậu đến mức in dấu đỏ trên gò má.

“Tôi còn tưởng cậu sẽ nghĩ ra cách nào hay hơn.”

Hắn đưa ngón tay dài khẽ chạm lên lưng Chử Khê Đình qua lớp vải mỏng, lần theo những vết sẹo gồ ghề năm xưa.

“Tại sao không dùng roi khiến tôi tróc da tróc thịt như tôi đã từng làm với cậu? Roi vẫn để ở chỗ cũ đấy, đi mà lấy.”

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play