Ôn Minh Dịch cũng thấy được sự khác biệt. Tư Quân Đạc lớn hơn cậu năm tuổi, tục ngữ nói ‘cách ba tuổi là cách cả một thế hệ’, huống chi là năm tuổi. Thế nhưng, có lẽ vì từ nhỏ hai người đã luôn ở bên nhau, cậu chưa từng cảm thấy giữa họ có gì khác biệt quá lớn. Cho đến hôm nay, Ôn Minh Dịch mới nhận ra, vẫn là có khoảng cách thật. Ví dụ như... những câu nói trending trên mạng, cậu biết hết, còn anh cậu thì chẳng hiểu cái gì cả!

Đáng thương cho cậu, một Ôn “Phẩm Như” vất vả lắm mới trọng sinh trở về, vậy mà anh trai lại là cái kiểu người… đến cả câu “em thật lẳng lơ” cũng nghe không hiểu. Thế này thì bảo cậu làm sao xé rách cái mặt nạ giả tạo của Khương “Ngải Lệ” kia đây?! Ôn Minh Dịch hận không thể lập tức bật video cho anh mình xem thế nào gọi là "trọng sinh báo thù". Nhưng nghĩ đến tính cách của anh trai…đừng nói đến việc chịu ngồi xem, có khi xem xong còn chẳng thấy mình dính dáng gì đến Tư ‘Thế Hiền’ nữa kìa. Thật sự là… tuyệt vọng muốn chết.

“Anh, em không gạt anh đâu,” Ôn Minh Dịch nghiêm túc nói, “Trước đó em có tìm người xem cho mình một quẻ. Người ta nói em với Khương Tử Mặc trời sinh tương khắc, có anh ta thì không có em, có em thì không có anh ta. Anh chỉ có thể chọn một,chọn em..hay chọn anh ta?”

“ Đây là chuyện mà em đảm bảo là thật. Không cho anh nói với người khác?”

Ôn Minh Dịch bình tĩnh gật đầu.

Tư Quân Đạc đau đầu xoa trán: “Minh Minh, em cảm thấy anh nên tin chuyện này sao?”

“Vậy anh cứ chờ xem em phơi thây đầu đường đi.”

Tư Quân Đạc quả thực bị cái miệng này của cậu chọc tức đến chết, nghiến răng nói: “Nói hươu nói vượn cái gì! Còn không mau vả miệng!”

Ôn Minh Dịch đưa tay lên, thật sự vỗ ba cái vào miệng mình, bất mãn nói: :“Anh có thể không tin, nhưng sau này đừng có mà hối hận.”

Tư Quân Đạc: ……

Tư Quân Đạc cầm khăn lông, mạnh tay lau tóc cậu mấy cái:“Đừng nói bậy.”

Ôn Minh Dịch nghe vậy, cảm thấy hơi tủi thân. Cậu đâu có nói bậy, kiếp trước cậu chính là bị Khương Tử Mặc hại chết, chết ngay đầu đường.

Em đã nói thế này rồi, mà anh vẫn không chịu nghe em, không chịu giữ khoảng cách với anh ta. Anh thích hắn đến mức đó sao? Rõ ràng biết em không thích, vậy mà anh vẫn muốn tiếp xúc với anh ta. Trước đây anh từng nói, em không thích ai thì anh cũng không thích người đó. Vậy mà bây giờ, em nói rõ ràng là em không thích Khương Tử Mặc, anh vẫn muốn qua lại với anh ta?”

Ôn Minh Dịch ủy khuất nhìn anh: “Trước kia anh thương em lắm. Em không thích ai, anh còn chẳng buồn liếc họ một cái. Sao bây giờ lại khác rồi? Khương Tử Mặc... quan trọng hơn em sao?”

Tư Quân Đạc nghe vậy, tay đang lau tóc cho cậu cũng khựng lại.

Anh còn chưa kịp mở miệng, thì đã thấy Ôn Minh Dịch ngẩng đầu lên, trong mắt đầy ủy khuất, xen lẫn quật cường cùng một tia tức giận. Nhiều loại cảm xúc đan xen, tựa như một dòng sông đang cuộn trào kích động.

“Em mặc kệ, dù sao giữa em với Khương Tử Mặc, anh chỉ có thể chọn một người. Nếu anh cứ khăng khăng muốn tiếp tục qua lại với anh ta, vậy thì… thì em sẽ…” Ôn Minh Dịch nói, đôi mắt vốn ủy khuất dần biếm mất, thay vào đó là sự quật cường và tức giận chiếm thế thượng phong.

Tư Quân Đạc nhìn thẳng vào ánh mắt cậu, nghe những lời cậu nói, bất giác lại nhớ đến mấy hôm trước, lúc Ôn Minh Dịch tức giận đẩy cửa bỏ đi đã nói: "Anh nghĩ tôi muốn quay lại đây chắc? Nếu không phải thấy anh bị anh ta mê hoặc đến lú lẫn, tôi mới chẳng thèm về mà nhắc nhở anh đâu! Tôi sống ở ngoài tốt biết bao nhiêu, nếu không phải anh đột nhiên xuất hiện ở trường học của chúng tôi, tôi đã suýt quên anh là ai rồi! Dù sao tôi cũng chỉ ở đây mấy ngày nữa thôi, mai tôi sẽ dọn ra ngoài, ai thích ở chỗ anh thì ở, đằng nào tôi cũng không chịu nổi!"

Ánh mắt anh bất giác tối lại, giọng nói vang lên không chút ấm áp, thậm chí còn mang theo vài phần lạnh lẽo: "Em sẽ làm gì? Em sẽ dọn ra ngoài? Giống như ba năm cấp ba, lại chiến tranh lạnh và cãi vã với anh? Gặp mặt thì giả vờ không thấy hoặc nói những lời khó nghe sao?"

Tư Quân Đạc thu tay lại, ném khăn bông sang một bên rồi cười lạnh: "Vậy thì em cứ thử xem, xem anh còn có để em quay về nữa không."

Ôn Minh Dịch nhìn sự thâm trầm trong mắt anh, bất giác có chút sợ hãi. Cậu vốn định nói như vậy, nhưng giờ thì đến kẻ ngốc cũng biết không thể thốt ra điều đó. Cậu nhìn thấy ánh ác ý gần như không thể nhận ra ẩn sâu trong mắt Tư Quân Đạc, đầu óc nhanh chóng xoay chuyển: "Ai nói là em muốn dọn ra ngoài?"

Ôn Minh Dịch ngửa đầu nói: “Ở đây có phòng ngủ của em, dựa vào đâu mà em phải dọn đi? Ở đây đâu có phòng của anh ta, anh ta mới là người không có tư cách vào!” Cậu gần như lập tức nghĩ ra một chiêu, vẻ mặt nhàn nhã nhìn Tư Quân Đạc: “Anh biết rõ anh ta có ý với anh. Nếu anh vẫn cứ muốn tiếp tục qua lại với anh ta, thì tức là anh không hề bài xích việc để anh ta làm bạn trai anh. Vậy em cũng đi kiếm một bạn trai, dù sao từ nhỏ đến lớn, anh luôn là tấm gương của em, học theo anh thì chắc chẳng sai đâu.”

“Hồ nháo!” Tư Quân Đạc thật không ngờ cậu lại tinh toán cái kiểu này, anh thật sự bị cậu chọc cho tức muốn chết: “ Em yên ổn thì không muốn, lại đi tìm bạn tra làm gi? Em có thích con trai đâu!"

"Trước đây em không thích, nhưng nếu anh chọn anh ta, thì em lại rất tò mò. Con trai rốt cuộc tốt đến mức nào mà anh lại vì anh ta mà chẳng thèm để ý đến em? Em cũng muốn thử cảm nhận một chút."

Tư Quân Đạc biết rõ cậu nói những lời này hoàn toàn là để chọc tức mình, nhưng vẫn sợ cậu thực sự có ý nghĩ đó: "Cái suy nghĩ này của em là không có trách nhiệm với bản thân, cũng không có trách nhiệm với người khác."

"Tuổi trẻ bồng bột mà anh," Ôn Minh Dịch bình tĩnh nói. "Hoặc là thế này đi, em cũng không đi gây tai hoạcho người khác, em sẽ đi tìm Khương Tử Mặc. Anh không phải cảm thấy em có thành kiến với anh ta, cảm thấy chúng em nên tìm hiểu nhau nhiều hơn sao? Vừa hay, em sẽ theo đuổi anh ta. Anh cũng thấy anh ta không tệ mà, vậy thì chắc chắn trên người anh ta có điểm gì khiến người ta thích. Nếu em theo đuổi được, hai đứa em ở bên nhau, mà anh thì thích anh ta đến thế, chắc chắn sẽ ủng hộ bọn em. Còn nếu em không theo đuổi được, thì chắc anh ta sẽ ở bên anh hoặc Văn Bác. Thua anh thì em tâm phục khẩu phục, còn thua Văn Bác thì hai anh em mình vừa hay có thể ôm nhau khóc một trận thật đã, cùng nhau hồi tưởng về tình yêu đã mất của chúng ta."

Ôn Minh Dịch nói xong, còn mỉm cười hỏi một câu: "Anh thấy sao hả, anh?"

"Anh thấy em đúng là thiếu đánh mà!"

Tư Quân Đạc cảm thấy, chắc là do bản thân nuông chiều Ôn Minh Dịch quá mức, mới khiến cậu trở nên vô pháp vô thiên, muốn gì được nấy như bây giờ. 

Ôn Minh Dịch nhìn vẻ mặt Tư Quân Đạc rõ ràng là bị mình chọc tức nhưng lại không có biện pháp, trong lòng chỉ cảm thấy sảng khoái. "Sao rồi anh? Anh có muốn cùng em đi theo đuổi người đó không?"

Tư Quân Đạc giơ tay gõ nhẹ vào sau đầu cậu một cái: “Em thử chọc tức anh thêm lần nữa xem.”

Ôn Minh Dịch đưa tay xoa đầu, lực đánh không mạnh, chạm vào cũng chẳng đau. Biết rõ Tư Quân Đạc chẳng nỡ thật sự ra tay, cậu chẳng hề sợ, vẫn bướng bỉnh nói: “Dù sao quyền lựa chọn là ở anh. Em nói được thì sẽ làm được. Nếu anh không chịu nghe theo em, thì em nghe theo anh là được. Anh tự mình chọn đi.”

Tư Quân Đạc im lặng thở dài, cuối cùng chỉ có thể nói: “Được rồi, anh nghe em là được chứ gì.”

Ôn Minh Dịch lập tức cao hứng: “Thật không? Anh quả nhiên vẫn là thương em nhất!”

Tư Quân Đạc cười lạnh: “Anh mà không thương em, em lại đi thương người đàn ông khác, anh chịu nổi sao?"

Ôn Minh Dịch đứng dậy, ôm lấy cánh tay anh và cười tủm tỉm: "Anh yên tâm, chỉ cần anh cắt đứt liên hệ với Khương Tử Mặc, em bảo đảm, em chắc chắn sẽ không thích con trai đâu, em thẳng như cột điện ấy."

Tư Quân Đạc nhìn nụ cười trên mặt cậu, hận không thể đánh cho cậu một trận, nhưng lại không tài nào xuống tay được. Anh thực sự bó tay với cái tiểu tổ tông này rồi.

"Thay quần áo, đi làm!"

Ôn Minh Dịch vui vẻ đáp lời, buông tay anh ra và bắt đầu chọn quần áo cho mình. Nghĩ đến việc lát nữa sẽ gặp Khương Tử Mặc, cậu hiếm khi rơi vào trạng thái do dự giữa cả đống quần áo: Mặc gì để có thể lấn át đóa tiểu bạch liên kia, khiến anh ta tự ti đến mức không dám ngẩng đầu trước mặt mình đây? Ôn Minh Dịch cảm thấy cậu cần một bộ chiến bào!

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play