Khi Tư Quân Đạc thay đồ xong và đến tìm Ôn Minh Dịch, thấy cậu vẫn đang nhìn chằm chằm vào tủ quần áo, dường như không biết mặc gì. Anh tiện tay cầm hai bộ đồ giúp Ôn Minh Dịch: "Mặc bộ này đi."

Ôn Minh Dịch nhìn áo sơ mi đen cùng quần jeans đơn giản trước mặt, lập tức nhăn mặt ghét bỏ: “Đơn giản quá rồi.”

“Em đi công ty không phải đi thi tuyển tú.” Tư Quân Đạc nhét quần áo vào tay cậu: "Mau thay đi, anh ra ngoài đợi."

Lúc này Ôn Minh Dịch mới miễn cưỡng thay đồ, cầm điện thoại rồi cùng Tư Quân Đạc xuống lầu ăn sáng.

Trong lúc ăn, cậu lướt WeChat, liền thấy tin nhắn từ Dương tỷ gửi từ trước. Ký hợp đồng? Ôn Minh Dịch cười lạnh một tiếng. Ai muốn ký thì ký chứ đằng nào cậu cũng không ký. Kiếp trước chính là vì cậu không để tâm đến chuyện này, qua loa ký đại một cái hợp đồng. Kết quả là trước thì vừa ký xong thì Dương tỷ đã nói muốn thành lập nhóm nhạc, chọn năm người đứng đầu cuộc thi để tạo thành một nhóm nam thần tượng và cùng nhau tham gia các hoạt động.

Thật ra lúc ấy Ôn Minh Dịch cũng không quá tình nguyện, nhưng đã trót ký hợp đồng rồi nên đành đồng ý. Nhưng cậu không thể tưởng tượng nổi ba người đàn ông đã thành một vở kịch, vậy mà năm người đàn ông lại có thể tạo ra mười vở diễn! Cậu có bao nhiêu scandal thị phi, tất cả đều do những người đồng đội của mình "lỡ miệng" mà ra.

Đến cuối cùng, ngoại trừ Tống Hòa, thì cậu và các thành viên khác gần như trở mặt hoàn toàn. Dân mạng thì mở hẳn diễn đàn tám chuyện về cuộc chiến ngầm giữa năm người, rồi đem hết mọi sai lầm đổ lên đầu cậu. Lý do là cả nhóm chỉ có năm người, nếu không phải bản thân cậu có vấn đề, làm sao ba trong số bốn người còn lại đều không ưa cậu?

Ôn Minh Dịch cảm thấy thật sự nhàm chán, dứt khoát bồi thường tiền vi phạm hợp đồng rồi rời nhóm. Thấy vậy, cư dân mạng càng khẳng định là cậu có vấn đề. Ba người đồng đội kia cũng ngấm ngầm chỉ trích cậu trong các cuộc phỏng vấn. Ôn Minh Dịch sao có thể nhịn được? Cậu liền mở Weibo, chuẩn bị vạch trần bộ mặt đáng ghê tởm của ba kẻ đó. Thế nhưng, cậu còn chưa kịp "xử lý" ‘Tam Đầu Khuyển Địa Ngục’ thì đã thấy Khương Tử Mặc. Ban đầu, cậu vốn định “giáo huấn” Khương Tử Mặc trước một trận rồi quay lại xử lũ kia sau. Kết quả, còn chưa nói xong mấy câu đã bị Khương Tử Mặc đẩy một cái... kết thúc luôn cả sinh mệnh..

Thật sự chẳng phải hồi ức gì tốt đẹp. Ôn Minh Dịch nghĩ thầm, thảm, quá thảm, thảm đến mức chính cậu cũng không nhịn được mà muốn... đồng cảm với chính mình.

Ôn Minh Dịch vừa uống sữa đậu nành vừa trả lời Dương tỷ qua tin nhắn: "Không ký."

Dương tỷ lập tức gọi điện thoại tới: “Cậu vừa nói cái gì? Không ký? Cậu ngủ đến hồ đồ rồi à?”

Ôn Minh Dịch bình tĩnh đáp: "Không có, chỉ là không muốn ký thôi."

"Ôn Minh Dịch, cậu nghĩ kỹ chưa? Cái vòng này không thiếu nhất là thần tượng, cậu giờ không ký hợp đồng, sau này muốn ký cũng chẳng có công ty nào chịu ký với cậu đâu!"

"Ừm." Ôn Minh Dịch vừa ăn bánh bao vừa hờ hững đáp.

“Đừng nói với chị là cậu tính ký với công ty khác nhé..V ậy thì chị nhắc cậu một chút, cái show tổng hợp cậu tham gia để ra mắt không phải là chương trình đào tạo thực tập sinh hàng đầu đâu, nên cậu cũng biết đấy, rating thực ra cũng bình thường thôi. Công ty hiện tại đưa ra điều kiện đã rất ưu đãi rồi, cậu không thể tìm được hợp đồng quản lý nào tốt hơn ở đây đâu." 

"Ừm." Ôn Minh Dịch gật đầu.

Dương tỷ nghe giọng điệu qua loa của cậu thì tức giận, lập tức quát lên: "Cậu 'ừ ừ ừ' là có ý gì?!"

Ôn Minh Dịch cảm thấy chị ta hơi phiền, đáp: "Chị nói xong chưa? Xong rồi thì tôi cúp máy đây."

"Cậu có phải đã tìm được công ty mới rồi không?" Dương tỷ hỏi.

"Không có." Ôn Minh Dịch thẳng thắn nói: "Tôi chỉ đơn thuần không muốn ký hợp đồng thôi, chỉ vậy thôi."

"Ôn Minh Dịch, tôi nói cho cậu biết, đừng tưởng hiện tại cậu có chút fans thì tự cho mình là lợi hại. Trong show tuyển tú năm nào idol cũng mọc lên như nấm, ai debut chẳng có chút fan nâng đỡ. Nhưng kết quả thì sao? Người thật sự có thể trụ lại trong cái giới này chỉ đếm trên đầu ngón tay. Cậu đừng tưởng cậu cầm được cái cup quán quân là ghê gớm lắm. Nếu cậu không ký hợp đồng này, chỉ với nhân khí hiện tại của cậu, sớm muộn gì cũng sẽ bị giới giải trí đào thải thôi!"

Ôn Minh Dịch cười khẩy một tiếng, lạnh nhạt nói: "Ồ."

Mà Dương tỷ thì ghét nhất chính là cái thái độ này của cậu, giống như chẳng ai được cậu để vào mắt. “Được, cậu có bản lĩnh. Để tôi chờ xem cậu ‘có năng lực’ đến mức nào. Đừng có mà chưa đầy vài tháng đã quay lại khóc lóc cầu xin tôi ký lại!”

“Vậy chị nghĩ nhiều rồi.” Ôn Minh Dịch nhai xong miếng bánh bao cuối cùng thờ ơ nói. "Chị cũng xem tôi thi đấu rồi, tôi là loại người như thế à?"

Nói xong, cậu dứt khoát cúp máy.

Chỉ để lại Dương tỷ cầm điện thoại nhìn màn hình ‘cuộc gọi đã kết thúc’, tức đến nghiến răng nghiến lợi!

Tư Quân Đạc ở bên cạnh nghe hết cả vở kịch dài, mãi đến khi thấy Ôn Minh Dịch tiện tay đặt điện thoại lại bàn, mới lên tiếng hỏi: “Làm sao vậy?”

Ôn Minh Dịch biết rõ anh trai không mấy hài lòng với chuyện cậu vừa thi xong đại học đã chạy đi tham gia show tuyển tú, vì thế chỉ nói ngắn gọn: “Có công ty muốn ký hợp đồng với em, em từ chối rồi.”

"Vậy à, thế em còn định phát triển trong giới giải trí nữa không?"

Ôn Minh Dịch bị câu hỏi của anh làm nghẹn lời, ánh mắt vô thức dừng lại ở đĩa trứng chiên trước mặt, thật lâu cũng không nói được câu nào.

Tư Quân Đạc đặt đũa xuống, do dự một chút rồi thấp giọng hỏi: "Em muốn vào giới giải trí, có phải vì ba em không?"

Ôn Minh Dịch vô thức ngẩng đầu nhìn anh.

Tư Quân Đạc nhìn cậu, ánh mắt ôn nhu và bao dung, như biển cả sâu thẳm không thấy đáy, lại tựa bầu trời vô tận.

“Em muốn dùng cách này để khiến ông ấy chú ý đến em sao?”

Ôn Minh Dịch im lặng, rất lâu sau mới khẽ "Ừm" một tiếng.

Không giống như Tư gia sở hữu một đế chế thương nghiệp khổng lồ, gia đình của Ôn Minh Dịch là một nơi tràn ngập hơi thở nghệ thuật.

Mẹ của Ôn Minh Dịch, Ôn Vi, là một nhiếp ảnh gia nổi tiếng quốc tế. Bà từng tổ chức triển lãm trên khắp thế giới, cũng từng giành được giải thưởng nhiếp ảnh danh giá nhất trong giới. Suốt đời Ôn Vi yêu nhất chính là ống kính. Bà thích dùng máy ảnh để ghi lại mọi khoảnh khắc của cuộc sống, đặc biệt là vẻ đẹp thoáng qua nhưng đầy rung động của thiên nhiên.

Vì tình yêu với ống kính, Ôn Vi đã chọn đạo diễn Triệu Vọng Vũ trong số rất nhiều người theo đuổi, bởi ông cũng là người say mê ống kính như bà. Triệu Vọng Vũ là đạo diễn lớn nổi tiếng trong nước, thậm chí còn có danh tiếng ở quốc tế. Những bộ phim của ông, với khung hình dường như biết nói, đã giúp ông giành giải Đạo diễn xuất sắc nhất tại Liên hoan phim quốc tế Kim Phượng Hoàng khi mới 22 tuổi, chỉ với tác phẩm đầu tay của mình. Sau đó, ông liên tục có những tác phẩm xuất sắc, không chỉ gặt hái nhiều giải thưởng điện ảnh lớn trong và ngoài nước, mà còn vinh dự được đề cử giải Oscar hai năm trước.

Trai tài gái sắc, duyên trời tác hợp, hai con người cùng chung niềm đam mê với ống kính đã kín đáo kết hôn trong sự ngưỡng mộ lẫn nhau. Họ đến với nhau không phải vì hào quang sân khấu hay lợi ích, mà đơn giản là vì sự thấu hiểu và trân trọng lẫn nhau. Sau khi kết hôn không lâu, Ôn Vi mang thai. Bà vốn rất yêu quý họ của mình, nên đề nghị cho con theo họ Ôn. Triệu Vọng Vũ không có ý kiến gì, còn âm thầm đặt cho con một cái tên đầy kỳ vọng, mong rằng đứa trẻ ấy có thể lớn lên giữa ánh sáng rạng ngời, như tên gọi của nó.

Vì sự xuất hiện của đứa trẻ, cả hai người họ đều chủ động giảm bớt khối lượng công việc, Ôn Vi thậm chí còn gác lại sự nghiệp nhiếp ảnh, chuyên tâm ở nhà chăm sóc Ôn Minh Dịch. Mãi đến khi Ôn Minh Dịch tốt nghiệp tiểu học, Ôn Vi cảm thấy con đã trưởng thành. Hơn nữa, bà và Kỷ Tư Dao, mẹ của Tư Quân Đạc là bạn thân, hai gia đình lại ở gần nhau. Gia đình Kỷ Tư Dao gần như đã chứng kiến Ôn Minh Dịch lớn lên, đặc biệt là Tư Quân Đạc, càng yêu thương Ôn Minh Dịch như một người em trai ruột.

Chính vì vậy, Ôn Vi và Triệu Vọng Vũ hoàn toàn yên tâm gửi gắm Ôn Minh Dịch vào vòng tay Tư Quân Đạc, vừa dặn dò: “Minh Minh phải ngoan, nghe lời ca ca nhé.”, vừa thu dọn hành lý, quay lại với hành trình đuổi theo giấc mơ nghệ thuật còn dang dở.

Bọn họ vốn dĩ đều là những nhân vật hàng đầu trong ngành, trước kia vì muốn chăm sóc cho Ôn Minh Dịch mà họ đã bất đắc dĩ từ chối rất nhiều lời mời. Giờ quay lại với công việc, cả hai lập tức cuốn vào lịch trình dày đặc không kẽ hở. Ban đầu, họ còn có thể vài tháng về thăm Ôn Minh Dịch một lần, nhưng về sau, gần như chỉ còn là một năm về nhà một bận.

Ôn Minh Dịch cũng từ một đứa trẻ khóc lóc đòi cha mẹ, dần dà trở nên quen với việc cha mẹ không có ở bên cạnh, quen với việc sống trong nhà Tư Quân Đạc. Đến khi bước vào giai đoạn nổi loạn, cậu bắt đầu khao khát được cha mẹ chú ý bằng bất cứ giá nào.

Giờ nghĩ lại, Ôn Minh Dịch chỉ cảm thấy thời kỳ nổi loạn tuổi dậy thì của mình quả thực khiến cậu không thể tin nổi, cứ như thể cậu nhất định phải nổi loạn trong một khoảng thời gian dài như vậy, nên mới nổi loạn lâu đến thế.

Lúc ấy cậu còn đang học cấp hai, nghe thấy người khác bàn tán sau lưng, nói cậu rõ ràng không phải con nhà họ Tư, vậy mà cứ ở đó mãi, đúng là không biết xấu hổ. Lại có người nói cậu là kẻ đáng thương bị cha mẹ bỏ rơi, nên mới cứ bám riết lấy Tư Quân Đạc.

Hiện tại nhớ lại những lời này, Ôn Minh Dịch mới cảm thấy chúng đầy rẫy sự đố kỵ trần trụi. Rốt cuộc, so với sự hào nhoáng thấy rõ của nhà họ Tư và Tư Quân Đạc, không ai biết rằng, bộ phim điện ảnh vừa được bàn luận cách đây hai hôm là do cha của Ôn Minh Dịch làm đạo diễn. Cũng chẳng có ai hay, triển lãm nhiếp ảnh lên hot search mấy ngày trước chính là do mẹ của cậu tổ chức.

Và Ôn Minh Dịch, cũng chẳng muốn nói ra.

Khi đó, Ôn Minh Dịch không hiểu sao, lại nảy sinh oán hận đối với cha mẹ và cả Tư Quân Đạc giữa những lời đồn đại vô căn cứ ấy.

Cậu trách cha mẹ vì quá mải mê theo đuổi sự nghiệp mà chẳng quan tâm đến cậu. Cậu lại càng trách Tư Quân Đạc vì đối xử với cậu quá tốt, tốt đến mức khiến cha mẹ yên tâm rũ bỏ mọi trách nhiệm. Mỗi lần gọi điện thoại, cha mẹ cậu đều sẽ nói: "Có Quân Quân chăm sóc con, mẹ yên tâm rồi. Con có chuyện gì ngại nói với mẹ nuôi thì cứ nói với anh hai nhé. Phải nghe lời anh hai, con hiểu không?"

Khi đó, Ôn Minh Dịch thậm chí từng nghĩ, nếu như không có Tư Quân Đạc, liệu cha mẹ có còn yên tâm để mặc cậu một mình ở đây không? Có phải họ sẽ không bình thản như thế, sẽ không mấy năm mới về một lần, chỉ tranh thủ dịp Tết, vội vã gặp nhau được vài giờ rồi lại rời đi?

Mà tất cả những cảm xúc bị đè nén ấy, đều bị kích phát hoàn toàn vào cái năm Tư Quân Đạc thi xong đại học.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play