“Em… nghe lời anh.” Ôn Minh Dịch ngoan ngoãn nói, vẻ mặt hết sức nghiêm túc.

Tư Quân Đạc kinh ngạc nhướng mày. Lần gần nhất anh nghe được Ôn Minh Dịch nói mấy lời ngoan ngoãn thế này là khi nào,… hình như là ba, bốn năm trước rồi? Anh gần như không thể tin được, đời này lại có cơ hội được nghe cậu nói ra những lời như vậy thêm một lần nữa. Đến mức khiến anh không khỏi hoài nghi có phải đây là di chứng sau khi biến thành chó hay không.

Tư Quân Đạc vui mừng gật đầu, trong mắt là ý cười rõ ràng: “Nếu em lúc nào cũng ngoan như vậy thì tốt biết mấy.”

“Vậy nếu em vẫn luôn ngoan như vậy, thì từ hôm nay trở đi anh đừng để ý đến Khương Tử Mặc nữa, được không?”

Tư Quân Đạc:……

Ôn Minh Dịch:……

Ôn Minh Dịch hừ lạnh một tiếng: “Anh đúng là… tức chết em rồi!! Một Ôn Minh Dịch ngoan ngoãn như vậy, anh không xứng có được! Anh chỉ xứng có được cái phiên bản khó ở của em thôi.”

Ôn Minh Dịch xốc chăn bước xuống giường, trước khi đi còn không quên lại lần nữa hừ lạnh một tiếng. 

Tư Quân Đạc chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài. Anh thật sự nghĩ mãi không ra, rốt cuộc là vì sao Ôn Minh Dịch lại ghét Khương Tử Mặc đến thế. Hai người bọn họ nhìn qua dường như chẳng có chút giao tình nào, tại sao lại có thể xảy ra mâu thuẫn lớn đến mức này?

Anh đứng lên, đi vào phòng ngủ của Ôn Minh Dịch. Nghe thấy tiếng nước từ phòng tắm vọng ra, lúc này mới nhận ra đối phương đang tắm.

Tư Quân Đạc ngồi xuống giường đợi một lúc thì nghe thấy tiếng chuông tin nhắn từ điện thoại của Ôn Minh Dịch. Anh thuận tay bật sáng màn hình, liền thấy một tin nhắn WeChat từ một người có tên là “Dương tỷ”

[Dương tỷ]: Hôm nay tới công ty ký hợp đồng,nhanh lên.

Tư Quân Đạc nhìn tin nhắn, không khỏi nhíu mày. Kỳ thi đại học kết thúc đến giờ cũng đã gần ba tháng, Ôn Minh Dịch chẳng làm gì khác, ngoài một việc -  tham gia chương trình tuyển tú. Trước đây, Tư Quân Đạc từng hỏi cậu vì sao lại muốn tham gia. Ở cái tuổi này mà bước chân vào giới giải trí, còn chuyện học đại học thì sao? Cậu còn định học tiếp hay không? Anh từng khuyên rất chân thành, nói nếu thật sự muốn phát triển trong giới giải trí, tốt nhất là đợi đến sau khi tốt nghiệp rồi hãy tính.

Nhưng lúc đó, Ôn Minh Dịch đang trong thời kỳ phản nghịch. Đối mặt với anh, cậu chỉ thờ ơ đáp một câu: “Liên quan gì đến anh? Biến.”

Cuối cùng, cuộc trò chuyện vốn dĩ nên bình thường lại kết thúc bằng một trận cãi vã. Tư Quân Đạc dù tức giận đến mức nào, cũng hoàn toàn không có biện pháp trước quyết tâm muốn vào giới giải trí của Ôn Minh Dịch. Mà Ôn Minh Dịch thì lại dựa vào ngoại hình xuất sắc cùng với khả năng biểu hiện sân khấu đầy thu hút, giành được hạng nhất trong cuộc thi tuyển tú.

Màn hình điện thoại dần tối lại. Tin nhắn WeChat từ Dương tỷ vẫn không ngừng hiện lên, nhắc nhở vang lên liên tục, nhưng Tư Quân Đạc cũng chẳng buồn xem nữa. Về sau, anh mơ hồ đoán được lý do vì sao Ôn Minh Dịch lại muốn bước chân vào giới giải trí. Chỉ là, từ đầu đến giờ… anh vẫn chưa có cơ hội thật sự ngồi xuống, nói rõ với Ôn Minh Dịch về chuyện này.

Tư Quân Đạc nghĩ, chờ thêm một lát rồi nói chuyện với cậu cũng được, vừa nghĩ xong thì Ôn Minh Dịch đã tắm xong bước ra.

Vừa thấy anh, Ôn Minh Dịch liền hừ lạnh một tiếng, ánh mắt tràn đầy bất mãn, hoàn toàn không có ý định che giấu.

Tư Quân Đạc vẫy tay, ra hiệu cho cậu lại gần.

Ôn Minh Dịch vừa dùng khăn lau tóc, vừa bực bội hỏi: “Làm gì? Em không muốn nói chuyện với anh.”

“Lại đây.” Tư Quân Đạc mở miệng gọi lần nữa.

Ôn Minh Dịch liếc anh một cái, cuối cùng vẫn đi qua, ngồi xuống bên cạnh.

Tư Quân Đạc nhìn vẻ mặt tức giận của cậu, cũng không muốn phá hỏng bầu không khí hoà thuận hiếm hoi mấy ngày nay. Vì vậy, anh lấy khăn lông trong tay Ôn Minh Dịch, vừa nhẹ nhàng giúp cậu lau tóc, vừa dịu giọng hỏi: “Rốt cuộc là vì sao em lại ghét Khương Tử Mặc đến vậy? Ít nhất cũng cho anh một lý do để không để ý tới cậu ấy chứ.

“Anh thật sự ngốc à?” Ôn Minh Dịch quay đầu nhìn anh, ánh mắt tràn đầy nghi ngờ như thể đang hỏi anh trai có bị ánh hào quang vai chính của Khương Tử Mặc làm cho mất trí rồi không. “Anh không nhìn ra là Khương Tử Mặc có cảm tình với anh à?”

“Em ghét cậu ấy chỉ vì cậu ấy có cảm tình với anh sao?”

“Đương nhiên không phải!” Ôn Minh Dịch, cảm thấy người này không chỉ ngốc mà còn chậm hiểu vô cùng. “Anh không nhìn ra anh ta với Văn Bác mập mờ à? Văn Bác thích anh ta rõ như ban ngày, còn anh ta thì coi Văn Bác như cái lốp dự phòng ấy! Hiện tại anh ta muốn bắt cá hai tay, tốt nhất là tán đổ được anh, còn nếu không thì quay lại với Văn Bác cũng không mất mặt, ít nhất vẫn có đường lui. Anh hiểu chưa?”

“Anh cảm thấy em nghĩ nhiều quá rồi.” Tư Quân Đạc vừa lau tóc cho cậu, vừa bình tĩnh nói:

“Anh biết cậu ấy và Văn Bác là bạn bè. Cậu ấy cũng từng nói với anh, hai người họ quen nhau từ cấp ba, Văn Bác lớn tuổi hơn một chút nên hay quan tâm, chăm sóc cậu ấy, chuyện đó rất bình thường. Cũng giống như anh lớn hơn em, nên anh cũng chăm sóc em thôi.”

“Giống cái đầu anh ấy!” Ôn Minh Dịch lập tức bùng nổ, chỉ hận không thể túm đầu anh trai mình mà lắc mạnh vài cái, xem thử đầu óc anh có phải đã vào nước rồi không. Văn Bác với Khương Tử Mặc làm sao giống chúng ta được chứ? Văn Bác thích Khương Tử Mặc cơ mà!
Còn anh? Anh đâu có thích em! Em có đi quyến rũ ai không? Em không có!!!Ca ơi, anh tỉnh lại đi!!”

Tư Quân Đạc bị lời nói của cậu chọc cười, ánh mắt nhìn cậu mang theo chút bất đắc dĩ cùng bao dung.

“Anh cười cái gì!” Ôn Minh Dịch quả thực bị anh chọc tức, hoàn toàn không hiểu nổi chuyện này có gì đáng buồn cười.

“Anh nghe em, mau chóng cắt đứt quan hệ với anh ta, đừng để ý đến anh ta nữa. Anh ta thật sự không phải người tốt, anh tin em đi.”

Ôn Minh Dịch vừa nói, đột nhiên linh quang chợt lóe, đúng rồi, cậu có thể nói cho Tư Quân Đạc biết hướng đi của quyển sách này, hơn nữa còn nói cho anh biết chính mình là người đã trọng sinh.

Nếu Tư Quân Đạc biết Khương Tử Mặc sẽ hại chết mình, vậy thì chắc chắn sẽ không còn qua lại gì với anh ta nữa!

Loại chuyện trái với khoa học và lẽ thường thế này, vốn dĩ cậu không nên nói ra, bởi vì cho dù có nói, Tư Quân Đạc cũng chưa chắc đã tin. Nhưng mà hiện tại! Cậu còn có thể biến thành mèo rồi biến thành chó! So với mấy chuyện đó, thì trọng sinh đâu phải chuyện gì quá mức không thể tin được!

Ôn Minh Dịch gần như ngay lập tức đưa ra quyết định. “Anh, em có chuyện muốn nói với anh, em đảm bảo là sự thật, anh nhất định phải tin em, hơn nữa tuyệt đối không được nói cho người khác biết.”

“Em nói đi.” Tư Quân Đạc dịu giọng đáp.

“Em…” Ôn Minh Dịch há miệng, hít sâu một hơi, lại phát hiện bản thân không sao mở lời được.
Mẹ nó! Sao tự nhiên lại không nói ra nổi chứ?!

Cậu cuống lên, mím môi mấy lần định mở miệng, nhưng rốt cuộc vẫn không nói được gì. Ôn Minh Dịch càng lúc càng rối, ánh mắt vô tình quét qua chiếc điện thoại của mình. Cậu vội vàng chụp lấy, mở khóa rồi bắt đầu gõ chữ, nhưng càng đánh càng hoang mang, vì rõ ràng trong đầu nghĩ rất rõ, mà ngón tay lại không tài nào gõ ra được câu nào ra hồn. Khỉ thật, chuyện gì đang xảy ra vậy!? Mà lạ nhất là… suốt quá trình đó, Tư Quân Đạc không hề nói gì. Giống như anh hoàn toàn không thấy được bộ dạng cuống quýt đến vô vọng của cậu.

Chuyện này không khoa học chút nào! Ôn Minh Dịch nghĩ thầm. Cậu buông điện thoại xuống, chớp chớp mắt. Thời gian như thể vừa dừng lại một khắc, rồi lại tiếp tục trôi đi. Tư Quân Đạc thậm chí còn quay sang hỏi cậu một câu:

“Em muốn nói cái gì?”

Em  muốn nói cái gì cũng vô dụng a! Đây đâu phải là chuyện em không biết nói cái gì, mà là căn bản không thể nói được a! Có miệng mà không thể mở lời, là không thể nói đó

Ôn Minh Dịch tuyệt vọng. Quả nhiên, thiên cơ bất khả lộ. Biến thành mèo hay biến thành chó thì không sao, nhưng trọng sinh, tuyệt đối không thể nhắc đến!

“Anh, anh từng xem Về Nhà Dụ Hoặc chưa?” Ôn Minh Dịch tuyệt vọng hỏi.

Tư Quân Đạc cau mày: “Cái gì cơ?”

“Là cái kia đó… ‘Anh thật là lẳng lơ~’” Ôn Minh Dịch bắt chước cái biểu cảm câu dẫn đặc trưng, nhìn anh đầy ‘dụ hoặc’.

Tư Quân Đạc: “……”

Tư Quân Đạc lạnh giọng: “Anh thấy em chính là thiếu đánh.”

“Em không phải nói anh, em đang nói lời thoại kinh điển trong phim thôi mà.” Ôn Minh Dịch vội vàng giải thích.

Tư Quân Đạc hừ lạnh một tiếng.

Ôn Minh Dịch: …… Em thật sự không phải nói anh đâu, anh trai! Em chỉ là muốn dùng hình tượng sinh động một chút để ví dụ cho anh hiểu thôi, anh hiểu không?

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play