Ôn Minh Dịch choàng tỉnh từ trong cơn mộng. Cậu ngồi bật dậy trên giường. Trong đầu cậu vẫn là cảnh tượng đáng sợ trong giấc mơ - không, là ký ức.
Cậu ngã sõng soài trên mặt đất, ánh đèn trắng hắt vào khiến mắt cậu đau nhức. Cậu muốn gượng đứng lên nhũng lại không có chút sức lực nào. Tai cậu vang vọng tiếng thét chói tai, nghe thấy Khương Tử Mặc hoảng loạn gọi tên cậu. Cậu muốn miệng mắng người kia một câu - tên “kỹ nữ tâm cơ” này - nhưng không thể phát ra lời nào. Chỉ cảm thấy toàn thân lạnh toát.
Ôn Minh Dịch hoảng hốt ngồi bật dậy, ngồi thở dốc vài hơi mới miễn cưỡng ổn định được cơn run rẩy.
Cậu vén chăn định xuống giường lấy nước, nhưng vừa đặt chân xuống nền nhà lại bất chợt sững người. Sàn nhà lạnh buốt, quen thuộc đến mức khó tin.
Cậu hoảng hốt ngẩng đầu nhìn quanh phòng - vẫn là những tấm poster chụp tạp chí dán đầy tường, cây đàn guitar lăn lóc dưới đất. Đây rõ ràng là… phòng của cậu ở nhà Tư Quân Đạc!
Không thể tin nổi, cậu chạy vào phòng tắm, nhìn thấy trong gương là khuôn mặt thanh tú rạng rỡ, mà quen thuộc vô cùng. Là cậu. Thật sự là cậu. Cậu còn sống.
Ôn Minh Dịch gần như không dám tin. Rõ ràng là cậu chết rồi mà!
Hôm đó, sau khi uống rượu, cậu và Khương Tử Mặc cãi nhau. Trong lúc xô đẩy, Khương Tử Mặc đẩy cậu ra đường - và rồi, một chiếc xe lao tới…
Tai nạn.
Cậu chết ngay tại chỗ.
Nhờ cái chết đó, cậu mới phát hiện ra cái thế giới mà cậu đang sống chỉ là một quyển tiểu thuyết cẩu huyết. Trong truyện, Khương Tử Mặc là nhân vật chính, còn cậu… chỉ là một pháo hôi hi sinh để giúp tình yêu của nhân vật chính được thăng hoa.
Càng đáng buồn hơn, Tư Quân Đạc - người anh trai cậu kính trọng và yêu quý nhất - cũng chỉ là một vai phụ. Sau cái chết của cậu, anh hắc hóa, trở thành bàn đạp giúp Khương Tử Mặc và Văn Bác ‘tu thành chính quả’. Cuối cùng, anh bị hãm hại, thân bại danh liệt.
Không sai, Văn Bác - mới là một trong hai nhân vật chính còn lại.
Cậu vẫn còn nhớ rõ sau khi chết, linh hồn cậu như bị cuốn vào một bộ phim 3D tua chậm. Cậu thấy Tư Quân Đạc run rẩy khi thấy thi thể của cậu. Ánh mắt anh đau đớn lạnh giọng nói: “ Là cậu đẩy em ấy”
Khương Tử Mặc khóc lóc biện hộ, nói cậu ta không cố ý.
Văn Bác vội ôm lấy Khương Tử Mặc, khuyên nhủ Tư Quân Đạc: “Tiểu Mặc không phải cố ý, cậu đừng trách em ấy.”
“Minh Minh đã chết rồi! Tôi không thể trách cậu ta? Có cố ý hay không thì Minh Minh cũng chết rồi!”
Lần đầu tiên trong đời, Ôn Minh Dịch thấy anh trai mình tức giận đến vậy.Trong ấn tượng của cậu, Tư Quân Đạc luôn là người bình tĩnh, điềm đạm, như thể mọi chuyện đều nắm trong tay. Nhưng ngày hôm đó, sự bình tĩnh ấy sụp đổ hoàn toàn.
Tư Quân Đạc lạnh lùng nói với Khương Tử Mặc: "Cậu đi tự thú hoặc tôi sẽ đích thân đưa cậu vào tù. Cậu chính là ngộ sát, cả cậu và tài xế, đều phải chịu trách nhiệm.”
Khương Tử Mặc sợ đến bật khóc: “Em không cố ý mà... em không thể đi tù...”
Văn Bác thì phẫn nộ hét lên: ““Vì một kẻ đã chết mà cậu đối xử như vậy với Tiểu Mặc? Ôn Dịch Minh chết là do cậu ta gieo gió gặt bão có liên quan gì đến Tiểu Mặc”
“Người là do cậu ta đẩy, nếu không phải vì cậu ta, Minh Minh sao có thể cảy ra chuyện”
"Tư Quân Đạc sao cậu lại vô tâm như vậy, cậu không biết Tiểu Mặc thích cậu sao? Cậu không phải cũng có tình cảm với em ấy à? Chẳng lẽ tình cảm đó còn không bằng một Ôn Dịch Minh đã chết?"
Ôn Minh Dịch đứng đó nhìn anh trai, trong lòng tràn đầy sợ hãi. Cậu biết anh trai từng có thiện cảm với Khương Tử Mặc, hai người thậm chí đã mập mờ không ít. Cũng chính vì điều đó, cậu từng nhiều lần cãi nhau với anh trai,cậu chọc cho Quân Tử Đạc giận rồi Quân Tử Đạc lại trách mắng cậu.
Cậu sợ lắm, sợ trong lòng anh trai, Khương Tử Mặc mới là người quan trọng, sợ đến cả cái chết của mình cũng chẳng đáng nhắc tới.
Nhưng giây phút ấy, cậu nghe thấy thanh âm lạnh lùng mà kiên định của anh: “Người 'đã chết'trong miệng cậu là em trai tôi nhìn từ nhỏ tới lớn. Trong lòng tôi, không ai có thể quan trọng hơn em ấy. Khương Tử Mặc, tốt nhất cậu nên tự thú đi, nếu không, chính tôi sẽ đưa ngươi vào tù.”
Khương Tử Mặc không ngừng lắc đầu, cầu xin anh: “Quân Đạc, anh không thể đối xử với em như vậy...”
“Cậu giết người, cậu phải chịu sự trừng phạt của pháp luật.”
“Tôi sẽ không để cậu đưa em ấy vào tù” Văn Bác phẫn nộ nói: “Tư Quân Đạc, tôi quả thực đã nhìn lầm cậu, tôi nói cho cậu biết, tôi sẽ không để cậu thực hiện được”
Nói rồi hắn kéo Khương Tử Mặc rời đi, để lại một mình Tư Quân Đạc đứng trong nhà xác.
Ôn Minh Dịch nhìn anh,phát hiện người vẫn luôn bình tĩnh ấy lúc này khi đối diện với thi thể của cậu lại yên lặng rơi nước mắt.
Cậu chấn động nhìn Tư Quân Đạc, nhìn người đàn ông mình gọi là anh trai suốt mười mấy năm này. Cậu chỉ muốn ôm anh một cái, nhưng khi cậu vừa lao ra thì cuốn tiểu thuyết trước mặt cậu lại nhanh chóng lật qua chương khác. Những văn tự kia như dòng chảy ào ào đỏ vào đầu cậu, cậu không cần đọc cũng biết xảy ra chuyện gì
Tiểu thuyết dừng lại ở mấy trang cuối cùng, Ôn Dịch Minh nhìn thấy nhân vật 3D quen thuộc, cũng nhìn thấy được một Tư Quân Đạc xa lạ.
Tư Quân Đạc khi đó vô cùng yếu ớt, người từng cao quý giờ sống trong một căn hộ rách nát, mặc chiếc áo sơ mi chỉ đáng giá 20 đồng. Vẻ điềm tĩnh thong dong trên khuôn mặt là thứ duy nhất không thay đội.Văn Bác không có khả năng để một người luôn muốn đưa người yêu mình vào tù tồn tại. Hắn hỏi anh: “Cậu có hối hận không?”
“Tôi hối hận không giết cậu và Khương Tử Mặc ngay từ đầu.”
“ Đến lúc này rồi mà cậu còn nói như vậy, cậu biết rõ lúc đó Tiểu Mặc thích cậu. Cậu biết cậu khiến em ấy đau khổ thế nào không? Ôn Minh Dịch chỉ mất đi mạng sống, còn Tiểu Mặc là mất đi cả tình yêu.”
Thật sự không biết xấu hổ, Ôn Minh Dịch hận không thể đánh vỡ đầu chó của Văn Bác xem trong đầu hắn có phải là óc heo không mà tại sao lại có thể thốt ra lời nói không biết xấu hổ như vậy.
Nhưng khi cậu vừa chạy tới liền nghe Văn Bác nói: “Nếu cậu đã để ý cậu ta như vậy, không bằng cậu theo cậu ta đi.”
Ôn Minh Dịch cả kinh, giây tiếp theo cậu nhìn thấy Văn Bác rút ra một con dao đâm thẳng về phía Tư Quân Đạc.
“Không” Ôn Dịch Minh chạỵ qua, kinh ngạc phát hiện Văn Bác thay đổi sắc mặt, ánh mắt cậu rời xuống phía dưới, phát hiệ trên bụng Văn Bác cũng cắm một con dao nhỏ.
Ôn Dịch Minh chấn kinh nhìn về phía Tư Quân Đạc, nghe thấy anh thấp giọng nói: “Tôi đã viết trước di thư, người cũng đã an bài, trước 5h chiều hôm nay tôi không tìm cậu ta thì cậu ta sẽ báo cảnh sát. Cậu đoán xem di thư tôi viết những gì?”
Anh nói xong liền đẩy lưỡi dao vào sâu hơn lạnh lùng nói: “Tôi ghét nhất là làm ăn lỗ vốn, ai thiếu nợ tôi, tôi nhất định sẽ tới đòi lại”
Ôn Minh Dịch nhìn cả hai người ngã xuống ngay trước mặt cậu.
Cậu hoảng loạn chạy về phía Tư Quân Đạc, nhưng như thế nào cũng không thể tới gần anh.
Trang sách lại lật nhanh như gió, từng hàng chữ không ngừng đổ vào tâm trí cậu. Văn Bác không chết, bởi vì hắn là nhân vật chính. Hắn tỉnh lại sau lần sinh ly tử biệt, được Khương Tử Mặc ôm vào lòng thổ lộ tình cảm. Từ đó, hai người sống hạnh phúc bên nhau.
Toàn truyện kết thúc.
Còn Tư Quân Đạc thì sao? Vai chính đều đã ở bên nhau, thì vai phản diện "nguy hiểm", đương nhiên chỉ có thể chết thảm, thi thể cũng không ai đoái hoài đến.
Ôn Minh Dịch đến nay vẫn nhớ rõ cảm giác tuyệt vọng và đau đớn khi ấy. Cậu không thể tin được người anh trai cậu tôn sùng suốt đời lại phải chịu kết cục như vậy. Cậu không cam lòng. Cậu có làm gì sai? Anh cậu có gì sai? Vì sao đều kết thúc bằng cái chết?
Cậu không cam lòng mất đi ý thức... lại không ngờ rằng khi tỉnh lại, cậu đã trở về thế giới hiện thực.
Ôn Minh Dịch bật dậy, lao đến mép giường tìm điện thoại, màn hình hiện lên:
15 tháng 9 năm 2018.
Cậu nhìn ngày tháng, bật cười thành tiếng—trời cao quả thật không tệ với cậu. Không chỉ sống lại, mà còn trở về thời điểm trước khi mối quan hệ giữa cậu và anh trai rạn nứt!
Tốt quá rồi!
Lần này, cậu nhất định sẽ không để mọi thứ đi đến kết cục bi thảm ấy. Cậu sẽ bảo vệ anh mình, giúp anh trai thoát khỏi Khương Tử Mặc—con hồ ly bạch liên hoa kia—vạch trần bộ mặt giả tạo đó, cho anh trai nhìn rõ!
Cậu nhìn đồng hồ, thấy hiển thị 20:00. Giờ này, chắc anh trai đã về đến nhà, có lẽ đang ăn cơm.
Cậu xoay người chạy ngay ra ngoài, vừa đến đầu cầu thang đã va mạnh vào một người—là Tư Quân Đạc vừa mới về đến, chuẩn bị quay về phòng.
Tư Quân Đạc còn chưa kịp phản ứng, đã bị Ôn Minh Dịch ôm chặt lấy.
Nhớ đến những gì mình đã thấy—kết cục tàn nhẫn đó, sự lạnh lùng bất lực của anh trai trước khi chết—mũi Ôn Minh Dịch cay xè, suýt chút nữa bật khóc.
"Anh…"
Cậu ôm lấy Tư Quân Đạc, giọng khẽ như mèo con làm nũng.
Tư Quân Đạc nghe thấy một tiếng "Anh", theo phản xạ cúi đầu nhìn người trong lòng.
Anh vẫn còn nhớ rõ hôm qua gặp mặt, Ôn Minh Dịch giống như một quả pháo nhỏ nổ tung, chọc đâu nổ đó. Anh vừa mở miệng dạy dỗ hai câu là tên nhóc đó đã nổi loạn lên, còn nói muốn dọn ra ngoài ở.
Khi đó, anh cũng giận quá buột miệng mắng:
"Lăn"
Ôn Minh Dịch lúc ấy liền nổi trận lôi đình, hất cửa bỏ đi.
Không ngờ, hôm nay gặp lại, lại còn biết làm nũng nữa cơ đấy?
"Không phải em nói lăn là lăn sao?" Anh cố ý trêu.
Ôn Minh Dịch hơi sững người, nhưng nhanh chóng phản ứng lại. Xem ra trước đó hai người đã cãi nhau thật rồi.
"Em lại không phải bóng cao su, bảo lăn là lăn được chắc? Em không lăn!" – Cậu phản bác.
Tư Quân Đạc cười, "Thế có đập cửa bỏ đi không?"
Ôn Minh Dịch ôm chặt hơn, lắc đầu:
"Không đập, không bỏ nữa."
"Biết sai rồi?"
"Biết rồi…" – giọng hắn nhỏ như muỗi.
Tư Quân Đạc thấy cậu thành thật, thái độ nhận lỗi rõ ràng, lúc này mới hài lòng. Anh nhéo nhéo má cậu rồi nói:
"Được rồi, xuống ăn cơm đi. Thím Trương làm mấy món em thích."
Ôn Minh Dịch gật đầu, buông tay, lại nắm lấy tay Tư Quân Đạc kéo:
"Chúng ta cùng nhau xuống đi."
Nhưng Tư Quân Đạc rút tay về, lắc đầu:
"Anh không đi. Em tự ăn đi."
"Sao vậy?"
"Anh ăn ở công ty rồi. Về thay quần áo xong còn đi xem phim với Tử Mặc."
Ôn Minh Dịch lập tức trợn tròn mắt:
"Anh nói cái gì cơ?!"
Anh cậu lại muốn đi xem phim với tên bạch liên hoa tâm cơ kỹ nữ Khương Tử Mặc kia?
Vậy thì còn ăn gì nữa! Còn tâm trạng nào mà ăn nữa!
"Anh đừng đi!" – Cậu buột miệng thốt lên : “ Ca ca anh không thể đi”