Tư Quân Đạc nhìn chằm chằm con Husky trước mặt, trong mắt thoáng hiện lên chút phức tạp.
Trái lại, Ôn Minh Dịch chẳng phức tạp nổi. Cậu cúi đầu nhìn móng vuốt trắng muốt của mình, suýt chút nữa thì ngất xỉu tại chỗ. Xong đời rồi, lại biến thành mèo... Cậu lại biến thành mèo nữa rồi!
Cậu đáng thương vô cùng ngẩng đầu nhìn Tư Quân Đạc, đôi mắt tròn xoe ngân ngấn nước, giọng mềm nhũn cất lên đầy ủy khuất: “Ca ~”
Ngay lúc đó, một tiếng "Gâu!" vang lên.
Ôn Minh Dịch sững người tại chỗ, gương mặt ngơ ngác đầy hoang mang:
Gâu? Ở đâu ra tiếng “Gâu”
Cậu run rẩy mở miệng gọi thử, “…Ca?”
Nhưng đáp lại bên tai… chỉ là một tiếng “Gâu?” yếu ớt vang lên.
Ôn Minh Dịch không tự giác lùi về sau một bước, suýt nữa chân chó mềm nhũn, ngồi trực tiếp xuống sàn. Chuyện... chuyện gì đang xảy ra vậy? Cậu không biến thành mèo nữa, mà là đổi sang chó? Cái gì gọi là “nhân sinh người thắng?” Chính là như cậu bây giờ “chó mèo song toàn” luôn rồi đấy!
Ôn Minh Dịch mở to đôi mắt chó tràn đầy nghi hoặc, ngẩng đầu nhìn anh trai mình: Anh trai…mau cho em một lời giải thích đi. Không phải anh từng là học thần sao?!
Nhưng mà người từng là học thần giờ phút này chỉ im lặng nhìn cậu.
Từ hôm qua đến hôm nay, Tư Quân Đạc cảm thấy tất cả những gì mình từng học về chủ nghĩa duy vật từ thời học sinh... đã hoàn toàn sụp đổ. Không chỉ nứt vỡ, mà còn bị nghiền nát rồi lại nghiền nát, giờ thì đến một hạt bụi cũng chẳng còn.
Anh thở dài, xoa xoa đầu chó của Ôn Minh Dịch, nói với vẻ nghiêm túc: “Tin tốt này, hôm nay em không biến thành mèo.”
Ôn Minh Dịch: …
“Tin xấu là: hiện tại em là một con Husky.”
Ôn Minh Dịch: …
Ôn Minh Dịch cảm thấy bản thân giờ đã không còn biết nên có cảm xúc gì nữa.
Tư Quân Đạc lại xoa xoa đầu cậu, rồi tiện tay sờ sờ luôn lớp lông trên người:“Nhưng mà, bước đầu có thể xác định thời gian em biến hình là vào 9 giờ tối.”
Từ lúc ăn tối xong, Tư Quân Đạc đã luôn ngồi cạnh Ôn Minh Dịch, gần như cứ cách một hai giây lại quay sang nhìn cậu một cái. Khi đồng hồ chỉ 8 giờ 59, Ôn Minh Dịch vẫn còn hình người. Nhưng chỉ trong chớp mắt, cậu đã biến thành chó. Vậy nên, thời gian biến hình... hẳn chính là 9 giờ tối.
“Kết hợp với chuyện sáng nay, lúc khoảng 8 giờ 50 anh vào nhà vệ sinh rửa mặt, khi đó em vẫn còn là mèo. Nhưng đến khi anh đi ra, em đã biến thành người rồi. Nếu anh không đoán sai thì thời điểm giải trừ biến hình, chính là 9 giờ sáng.”
Tư Quân Đạc bỗng nhiên nhớ ra gì đó, khẽ bật cười, tay xoa nhẹ lỗ tai của Ôn Minh Dịch:“Cũng hơi giống… cô bé Lọ Lem ha.”
“Anh mới là cô bé Lọ Lem, cả nhà anh đều là cô bé Lọ Lem ấy!” Ôn Minh Dịch tức giận phản bác.
Nhưng lọt vào tai Tư Quân Đạc, lại chỉ là một chuỗi “Gâu gâu gâu!” vang dội, ngữ điệu nghe thế nào cũng thấy tràn đầy bất mãn.
Anh tắt TV, tính làm như tối hôm qua, bế Ôn Minh Dịch trở về phòng ngủ. Nhưng mà thời điểm xoay người lại muốn ôm Ôn Minh Dịch mới phát hiện, cái đầu chó này… hình như không được “nhỏ nhắn” như trong tưởng tượng.
Tư Quân Đạc nhìn con Husky cao cỡ một thiếu niên trước mặt, lặng lẽ dập tắt hùng tâm tráng chí "bế chó về phòng" trong lòng. Anh xoa đầu Ôn Minh Dịch, ôn nhu nói: “Đi thôi, tự đi về phòng đi.”
Ôn Minh Dịch vẻ mặt ngơ ngác nhìn anh, không phải muốn ôm cậu sao? Như thế nào lại không ôm nữa? Hôm qua lúc cậu biến thành mèo anh còn ôm đi rất tự nhiên cơ mà, giờ biến thành chó thì lại không muốn ôm nữa?! Rõ ràng là đang phân biệt đối xử mà!
Cậu lập tức cắn lấy ống quần Tư Quân Đạc, hai chân trước cũng giơ lên phối hợp, giống như đang ra hiệu: Anh đừng có mà thiên vị! Mèo với chó tuy khác loài, nhưng đều là em trai anh mà! Làm người thì đừng có tiêu chuẩn kép như vậy!
Tư Quân Đạc nhìn cậu duỗi hai cái móng vuốt ra, đầu còn cố chui vào lòng mình, chỉ cảm thấy chỉ số thông minh của Ôn Minh Dịch sau khi biến thành chó... hình như cũng tụt xuống ngang với giống Husky tiêu chuẩn rồi.
“Không phải anh không muốn ôm em... mà là bộ dạng của em bây giờ, thật sự không thích hợp để ôm đâu.”
Tư Quân Đạc nói xong thì giơ điện thoại lên, chụp cho cậu một tấm hình trong bộ dạng hiện tại. Ôn Minh Dịch chăm chú nhìn vào màn hình, hô, một con chó đẹp trai ghê! Cậu vui rơn ngắm nghía ảnh chụp của mình, vẻ mặt đầy tự hào, thậm chí còn không nhịn được xoay vòng tại chỗ, miệng gâu gâu nhắc nhở Tư Quân Đạc. Chụp nữa đi, chụp thêm mấy tấm nữa!
Tư Quân Đạc nhìn cậu làm mặt quỷ, còn tự cho là mình “soái khí ngút trời”, bỗng nhiên có cảm giác… em trai của mình hình như đang dần dần Husky hóa thật rồi.
Anh thuận theo ý cậu, giúp chụp thêm vài tấm nữa, đủ mọi góc độ, trái phải trên dưới, thần thái đầy đủ. Ôn Minh Dịch tự luyến đến mức thấy mình là Phan An tái thế, thậm chí còn cảm thán: đúng là "cẩu trung Lữ Bố", đẹp trai nghiêng trời lệch đất!
*"Cẩu trung Lữ Bố" nghĩa là: "Lữ Bố trong loài chó", ám chỉ một con chó mà dũng mãnh, hiếu chiến, năng động đến mức khiến người ta cảm thấy... như nó là hóa thân của Lữ Bố vậy.
Nhưng rất nhanh, cậu lại sững người nhận ra, mình không phải chó.Mình là người cơ mà! Vì thế, “Lữ Bố” lập tức cúi đầu đầy thương cảm, từng bước một lê thân hình Husky, lặng lẽ đi về phía cầu thang…
Tư Quân Đạc lúc này đã khá bình tĩnh. Theo như phán đoán vừa rồi của anh, thì đến 9 giờ sáng mai, Ôn Minh Dịch sẽ biến lại thành người. Giờ phút này, điều khiến anh tò mò hơn là, vì sao hôm qua Ôn Minh Dịch biến thành mèo, mà hôm nay lại thành chó? Vậy thì sau này, liệu còn biến thành động vật nào khác nữa không?
Chỉ biến thành mèo với chó thì thôi đi, chứ nếu như có một ngày biến thành… ví dụ như gấu trúc chẳng hạn, thì đúng là phiền toái lớn. Đến lúc đó nếu bị người ta phát hiện, chẳng lẽ anh phải mang Ôn Minh Dịch… nộp cho quốc gia? Nghĩ tới viễn cảnh đó, Tư Quân Đạc chỉ thấy một trận đau đầu, đành âm thầm cầu nguyện: hy vọng ngày mai đừng có biến nữa…
Nhưng Ôn Minh Dịch rõ ràng không nghĩ nhiều như vậy. Lúc đi ngang qua phòng ngủ của mình, cậu còn lao vào, đứng trước gương trong phòng mà nghiêm túc thưởng thức bản thân một phen, cảm khái: vẫn là làm chó tốt, đẹp trai! Đâu như ngày hôm qua biến thành mèo quýt, nhỏ xíu, còn mềm oặt như cục bông, hoàn toàn không hợp với hình tượng “chuẩn men” của cậu chút nào!
Tư Quân Đạc thấy cậu đứng trước gương soi tới soi lui, liền hỏi: “Tối nay em định ngủ ở phòng mình à?”
Ôn Minh Dịch nghe xong liền “bá” một cái lao tới bên cạnh anh, ánh mắt đầy bất mãn nhìn anh,quá hai mặt rồi! Tối qua còn ôm mình về phòng anh ngủ, hôm nay lại định để mình làm một con cẩu độc thân tự ngủ một mình! Anh của cậu chắc chắn là đảng mèo truyền thuyết rồi!
Ôn Minh Dịch hừ một tiếng, ngẩng cao đầu chó, ưu nhã bước ra khỏi phòng mình, đi thẳng vào phòng ngủ của Tư Quân Đạc, rồi phóng một phát nhảy luôn lên giường.
Tư Quân Đạc nghe “phanh” một tiếng trầm nặng vang lên từ giường, không nhịn được nhắc nhở em trai nhà mình: “Bây giờ em nặng năm, sáu chục ký đấy, nhảy nhẹ thôi.”
Ôn Minh Dịch nghe vậy, lập tức nhớ tới hôm qua lúc còn là mèo, dù có nhảy thế nào lên giường, Tư Quân Đạc cũng toàn vẻ mặt dịu dàng. Nghĩ tới đây càng thấy bất công, cậu bèn nhảy thêm hai cái nữa cho bõ tức.
Đại cẩu cũng có quyền tự do nhảy giường đúng không?
Tư Quân Đạc bất đắc dĩ nhìn vẻ mặt “Nhìn cái gì mà nhìn, em cứ vậy đó” của cậu, chỉ cảm thấy Husky đúng là giống lời đồn, thật sự nhị*. Bằng không thì cũng không thể khiến Ôn Minh Dịch trở nên ngốc đến mức này. Chó thì đúng là có quyền nhảy giường. Nhưng chó lớn thì không có! Trừ khi cậu thực sự muốn anh từ bỏ luôn cái giường này!
Tư Quân Đạc bước tới, thuận tay xoa xoa lông Ôn Minh Dịch. Lông chó không mềm như lông mèo, sờ vào hơi cứng một chút, nhưng cũng rất dễ chịu. Thật ra, nếu chỉ nhìn ngoại hình thì con chó này đúng là cực kỳ điển trai, một đôi mắt xanh lam sáng rực, giống như hai viên đá quý trong suốt, bộ lông xám trắng óng ánh như nước, vừa nhìn đã thấy rất khỏe mạnh. Hơn nữa, vì thân hình to lớn nên toát ra cảm giác uy nghi, oai phong bừng bừng.
“Minh Minh.” Tư Quân Đạc nhẹ nhàng xoa đầu và lưng cậu.
Hôm qua khi biến thành mèo, Tư Quân Đạc cũng vuốt ve cậu như vậy, Ôn Minh Dịch thấy rất dễ chịu. Hôm nay biến thành chó, Tư Quân Đạc vẫn vuốt như thế, cảm giác ấy… vẫn thoải mái như cũ.. Hắn mơ màng "uông" một tiếng, coi như đáp lại, tỏ ý mình đang nghe.
Tư Quân Đạc nhìn cậu nằm dài trên giường, từng chút từng chút một dùng đầu cọ lên đùi mình, cuối cùng gối hẳn cái đầu chó lên đùi anh. Anh vừa gãi gãi cằm cậu, vừa dỗ dành.
Bây giờ thân hình em to quá, không giống con mèo quất nhỏ hôm qua nữa. Cho nên có vài chuyện… mèo làm được, nhưng chó thì không thể. Trừ phi em biến thành một con tiểu Husky nhỏ nhỏ xinh xinh. Khi đó em muốn làm gì cũng được.”
Ôn Minh Dịch thầm nghĩ: chuyện này đâu phải cậu muốn là được, nếu có thể khống chế thì cậu đã chẳng biến gì hết, ngoan ngoãn làm người cho rồi. Cậu “Gâu” một tiếng, coi như tỏ vẻ mình đã hiểu.
Tư Quân Đạc bật cười, lại trêu đùa với cậu thêm một lúc, còn thuận tay nhéo nhéo móng vuốt chó kia vài cái rồi mới dịu giọng nhắc cậu đi ngủ.
Nghe vậy, Ôn Minh Dịch lại cảm thấy rất vui. Dù sao thì chỉ cần ngủ một giấc, ngày mai tỉnh dậy cậu sẽ lại biến trở về làm người. Nghĩ vậy, cậu cực kỳ tích cực leo lên giường, ngoan ngoãn nhắm mắt chuẩn bị ngủ.
Tư Quân Đạc thấy cậu đặt hai cái móng lên trên chăn, nằm ngủ với dáng y như người, cảm thấy cậu thật sự rất đáng yêu. Anh lại giơ tay xoa xoa cậu mấy cái nữa rồi mới đi vào phòng tắm.
Đúng như Ôn Minh Dịch nghĩ, sáng hôm sau, khi bị Tư Quân Đạc đánh thức, cậu phát hiện mình đã biến trở lại thành người!
“Tốt quá rồi!” Ôn Minh Dịch nhìn hai tay hai chân của mình, chưa bao giờ cảm thấy làm người lại là chuyện tuyệt vời đến thế.
Tư Quân Đạc cũng coi như yên tâm phần nào. Anh đoán không sai, như Cinderella lúc 9 giờ, thời gian biến thân của Ôn Minh Dịch chỉ kéo dài đúng 12 tiếng.
“Anh phải đến công ty,” Tư Quân Đạc vừa nói vừa xoa đầu cậu, “Em đi cùng anh nhé.”
“Lại đi công ty?” Ôn Minh Dịch có hơi lưỡng lự. Cậu thật sự không quá muốn đi theo, dù sao Tư Quân Đạc đến đó là để làm việc, còn cậu đi thì làm gì? Lần trước chẳng qua là vì muốn tránh né bệnh viện nên mới đi theo, hôm nay không cần đến bệnh viện nữa, thì cũng chẳng có lý do gì phải đến công ty.
“Em…” Ôn Minh Dịch đang định mở miệng từ chối, bảo là mình quay về trường, thì bỗng dưng nhớ ra, Khương Tử Mặc lúc này vẫn còn đang ở Tư thị!
Lần trước tên kia còn định nói chuyện riêng với Tư Quân Đạc, nếu không phải bị cậu chặn lại, không biết đã nói ra cái gì rồi. Bây giờ mà cậu không đi, chẳng phải là tạo cơ hội cho Khương Tử Mặc tiếp cận anh mình sao?! Không được! Tuyệt đối không thể để chuyện đó xảy ra! Đi! Nhất định phải đi!