Khương Tử Mặc nhìn tay phải của mình bị hất đến đỏ bừng, ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy ủy khuất nhìn về phía Tư Quân Đạc.

Tư Quân Đạc khẽ cau mày, không nhịn được mà thấp giọng nói: “Minh Minh…”

Ôn Minh Dịch hừ lạnh một tiếng, trong lòng nghĩ: Còn không phải là giả vờ đáng thương sao? Ai mà chẳng biết mấy chiêu này!

Cậu quay đầu, nhìn thẳng về phía Tư Quân Đạc, ánh mắt đầy tủi thân, đôi mày hơi nhíu lại, giọng mềm mại gọi: “Ca.”

Tư Quân Đạc: …

Tư Quân Đạc trầm mặc.

Ôn Minh Dịch hiếm khi có dịp phát huy kỹ năng diễn xuất, lập tức tuân thủ nguyên tắc "không để tài nguyên uổng phí", bày ra dáng vẻ đáng thương vô cùng, nghiêm túc cáo trạng:


“Anh ta vừa mới tự tiện xông vào văn phòng anh, em bảo anh ta ra ngoài, vậy mà anh ta còn mắng em!”

“Tôi mắng cậu khi nào?” Khương Tử Mặc vội cãi lại.

“Thế lúc tôi bảo anh ra ngoài, anh có chịu đi không? Còn nói tôi không có quyền!”

“Cậu vốn dĩ không có quyền, đó là văn phòng của Quân Đạc, không phải văn phòng của cậu.”

Ôn Minh Dịch quay đầu nhìn về phía Tư Quân Đạc, chớp chớp mắt, ánh mắt ngập tràn tủi thân, nhỏ giọng hỏi: “Người khác nhân lúc anh không có ở đây, tự tiện xông vào văn phòng anh, em chỉ bảo anh ta ra ngoài thôi mà đến quyền đó cũng không có sao?”

Tư Quân Đạc: …

Tư Quân Đạc day day huyệt thái dương, nhìn về phía Khương Tử Mặc, trầm giọng nói: “Lần sau không được vào văn phòng tôi nếu chưa được cho phép.”

Khương Tử Mặc trừng mắt, không thể tin nổi: “Nhưng trước đây…”

“Chuyện này vốn dĩ là không đúng, trước đây là tôi sơ xuất quên nhắc nhở cậu, sau này cậu nhớ kỹ.”

Khương Tử Mặc không cam lòng, nhỏ giọng cùng anh giải thích nói: “Em thật sự không mắng cậu ta… Em chỉ muốn ngồi trong văn phòng chờ anh thôi.”

“Lâm Mộc.” Tư Quân Đạc nhìn về phía thư ký của mình, “ Trước khi đi gặp Vương tổng, tôi đã nói như nào.”

“Thật xin lỗi, Tư tổng.”

“Việc này không thể trách chị ấy, chị ấy ra ngoài mua đồ uống giúp em, sau khi chị ấy tới, lúc đó Khương Tử Mặc mới chịu rời đi.” Ôn Minh Dịch nói đến đây, còn không quên phun tào: “Chứ không thì em nào có tư cách bảo người khác ra ngoài.”

Tư Quân Đạc quả thực bị giọng điệu châm chọc đầy "âm dương quái khí" ấy chọc cho bật cười. Anh duỗi tay xoa xoa tóc của cậu.

Ôn Minh Dịch ngửa đầu nhìn anh, nghiêm túc hỏi: “Em có tư cách không?”

“Có.” Tư Quân Đạc bất đắc dĩ, trong giọng nói mang theo vài phần cưng chiều, “Em làm gì mà lại không có tư cách? Em là tiểu thiếu gia của Tư thị cơ mà.”

Anh vừa dứt lời, Lâm Mộc và Khương Tử Mặc đều sững sờ tại chỗ.

Lâm Mộc từ khi thấy vị thiếu niên tuấn tú rạng rỡ kia xuất hiện cùng sếp mình đã bắt đầu âm thầm suy đoán thân phận đối phương. Thiếu niên này rốt cuộc là ai? Có quan hệ gì với sếp. Tuy cô nghe Ôn Minh Dịch gọi Tư Quân Đạc là “anh”, nhưng cô không biết là loại “anh” nào? Là anh ruột, anh họ, hay chỉ đơn giản là kiểu thân thiết như anh em không cùng huyết thống? Hiện tại Lâm Mộng càng ngơ ngác, Tư thị có tiểu thiếu gia. Chẳng phải Tư thị là doanh nghiệp gia tộc sao? Cô luôn nghĩ chỉ có một mình Tư Quân Đạc là người thừa kế!

So với Lâm Mộc, Khương Tử Mặc càng hiểu rõ mối quan hệ giữa Tư Quân Đạc và Ôn Minh Dịch, chính vì vậy cú sốc càng lớn hơn và kèm theo đó là tức giận cùng không cam lòng mãnh liệt!

Dựa vào cái gì chứ?

Ôn Minh Dịch với Tư Quân Đạc rõ ràng đâu phải anh em ruột. Chẳng qua chỉ là hai đứa trẻ hàng xóm cùng nhau lớn lên mà thôi. Vậy mà giờ lại có thể trở thành “tiểu thiếu gia Tư thị”? 

Bản thân anh ta muốn vào Tư thị còn phải nhờ đến mối quan hệ với Văn Bác, phải từ một thực tập sinh làm từng bước đi lên, nơm nớp lo sợ, dè dặt giữ từng cơ hội. Thế mà Ôn Minh Dịch thì sao? Không làm gì cả, chỉ dựa vào một câu nói của Tư Quân Đạc, liền danh chính ngôn thuận trở thành tiểu thiếu gia Tư thị? Dựa vào cái gì?!

Khương Tử Mặc lúc này vừa ủy khuất vừa phẫn hận đến cực điểm. Anh ta chán ghét Ôn Minh Dịch, Ôn Minh Dịch tùy hứng, hồ nháo, lại ngang ngược vô lý. Vậy mà Ôn Minh Dịch dựa vào cái gì mà có thể đứng cạnh Tư Quân Đạc? Dựa vào cái gì mà được gọi là tiểu thiếu gia Tư thị? Chẳng qua chỉ là con trai của bạn thân của cha mẹ Tư gia, căn bản không mang họ Tư, dựa vào đâu mà có thể danh chính ngôn thuận bước vào Tư gia?

Khương Tử Mặc vừa mở miệng định nói gì đó, nhưng Tư Quân Đạc lại nhanh hơn một bước, lên tiếng trước: “Tôi có việc phải đi trước. Lâm Mộc, nếu ngày mai tôi không kịp đến công ty đúng giờ, phiền cô sắp xếp lại tài liệu rồi gửi vào hộp thư cho tôi.”

Dứt lời, anh tiện tay vỗ nhẹ lên người Ôn Minh Dịch: “Đi thôi.”

Khương Tử Mặc vội vàng giữ lại nói: “Em còn có chuyện muốn nói với anh.”

“Để lần sau đi.” Tư Quân Đạc nói.

“Chỉ một chút thôi, sẽ chiếm quá nhiều thời gian của anh”

“Anh phiền chết đi được!” Ôn Minh Dịch cau mày, sắc mặt không kiên nhẫn cắt ngang lời anh ta: “Không thấy bọn tôi đang gấp sao? Sao không có mắt nhìn vậy.”

Khương Tử Mặc sửng sốt.

Tư Quân Đạc còn chưa kịp dạy dỗ Ôn Minh Dịch hai câu, đã bị cậu kéo thẳng vào thang máy. Ôn Minh Dịch tay mắt lanh lẹ, nhanh chóng nhấn nút đóng cửa trước khi anh kịp mở miệng.

“Em như vậy là bất lịch sự.” Tư Quân Đạc nhẹ giọng nói, “Có thể cậu ấy thật sự có việc gấp. Em không nên trước mặt người khác mà nói như thế, dễ khiến người ta khó xử.”

“Vậy nếu không có ai ở đó, em nói vậy được chứ?” Ôn Minh Dịch quay đầu nhìn anh, hỏi.

Tư Quân Đạc bị cậu hỏi đến nghẹn lời, nghĩ một lúc rồi đáp: “Có thể… em có thể nói riêng với anh.”

“Vậy giờ em đang nói riêng với anh đây.” Ôn Minh Dịch nghiêm túc gật đầu, “Em thấy hắn thật phiền, thật không biết điều, cực kỳ chán ghét.”

“Vốn dĩ em đã không thích cậu ấy.” Tư Quân Đạc bình tĩnh trần thuật nói.

“Cho nên anh cảm thấy cái kiểu vừa rồi của anh ta không phiền chút nào, rất biết điều, rất dễ khiến người ta thích sao?” 

 “Em có thành kiến với cậu ấy.”

“Anh có filter khi nhìn anh ta.” Ôn Minh Dịch không nhịn được phun tào, “ loại filter dày 1500m ấy, cái loại tự động làm trắng da, sửa mặt V line ấy.

Tư Quân Đạc khẽ bật cười, không phản bác.

Ôn Minh Dịch bực mình, liền quay sang hỏi: “Nếu em với Khương Tử Mặc cùng rơi xuống nước, anh cứu ai trước?”

Tư Quân Đạc nghe xong, lập tức bật cười thành tiếng.

“Anh nói đi! Cứu ai? Chỉ được chọn một người!” Ôn Minh Dịch thúc giục nói.

Tư Quân Đạc cảm thấy cậu đúng là trẻ con, khẽ xoa đầu Ôn Minh Dịch, ánh mắt dịu dàng:
“Yên tâm, mặc kệ em cùng ai đồng thời rơi xuống nước, anh đều sẽ cứu em.”

“Thật không?”

Tư Quân Đạc gật đầu.

Ôn Minh Dịch vừa lòng: “Vậy thì chúng ta dừng ở đây, không cần nhắc đến Khương Tử Mặc nữa.”

“Được.” Dù sao hôm nay vẫn còn chuyện quan trọng hơn, Tư Quân Đạc cũng không muốn vì Khương Tử Mặc mà khiến Ôn Minh Dịch khó chịu. “Vậy chúng ta đi bệnh viện ngay bây giờ.”

Ôn Minh Dịch vừa nghe đến hai chữ “bệnh viện”, suýt chút nữa đâm đầu vào lòng ngực Tư Quân Đạc. Khương Tử Mặc như sói, nhưng bệnh viện lại giống như hổ a, trong vòng một ngày, cậu vừa mới thoát khỏi ổ sói lại phải chui vào hang hổ, cũng quá thảm rồi đi.

Ôn Minh Dịch đáng thương vô cùng nhìn về phía Tư Quân Đạc, lần này không phải bán thảm, mà là thật sự thảm.

Nhưng Tư Quân Đạc cũng chỉ nhéo nhéo mặt cậu, tàn nhẫn nói:“Vô dụng,có làm nũng cũng vẫn phải đi.”

Ôn Minh Dịch lập tức cúi đầu xuống.Tư Quân Đạc buồn cười vỗ vỗ vai cậu:“Ngoan.”

Bệnh viện là do nhà bạn Tư Quân Đạc mở, cho nên cũng không cần xếp hàng hay chờ đợi gì nhiều, mỗi hạng mục đều được tiến hành rất nhanh. Ôn Minh Dịch nhìn tờ đơn trên tay, cậu xem không hiểu, đành phải hỏi bác sĩ phụ trách dẫn cậu đi kiểm tra: “Có vấn đề gì không ạ?”

“Không có, rất khỏe mạnh.” Bác sĩ ôn hòa đáp.

Lúc này Ôn Minh Dịch mới yên tâm. Bất quá, chờ đến khi một loạt kiểm tra đều làm xong, kiên nhẫn của cậu cũng gần như tiêu hao hết sạch. Cậu hữu khí vô lực ngồi chờ Tư Quân Đạc nói chuyện xong với bạn, rồi mới cùng anh lên xe trở về nhà.

“Trừ một vài hạng mục chưa có kết quả hôm nay ra, những phần còn lại đều không có vấn đề gì. Thân thể em vẫn rất khỏe mạnh, còn tốt hơn anh nghĩ.”

Ôn Minh Dịch uể oải “Ừm” một tiếng.

Tư Quân Đạc biết cậu là vì bài xích bệnh viện nên mới như vậy, cũng không nói gì thêm, chỉ hỏi:
“Muốn ăn gì? Về nhà bảo dì Trương nấu cho em.”

Ôn Minh Dịch cố ý nói: “Tại sao lại là dì Trương nấu cho em chứ? Không thể là anh nấu cho em sao? Anh đã lâu rồi không nấu cơm cho em.”

“Chuyện đó trách ai?” Tư Quân Đạc nhìn cậu, “Tự ý dọn ra ngoài, ba năm không thèm hòa giải, nói chuyện với anh là ai hả Minh Minh?”

Ôn Minh Dịch có chút thẹn, nghiêng đầu nhìn ra cửa sổ, lầm bầm: “Sao còn lôi chuyện cũ ra nữa chứ…”

Tư Quân Đạc bật cười một tiếng.

Ôn Minh Dịch càng thêm xấu hổ, lặng lẽ nép sát vào cửa xe, giả vờ như mình là một chú chim cút ngoan ngoãn không biết nói chuyện.

"Tư Quân Đạc miệng thì nói vậy, nhưng về đến nhà vẫn xắn tay áo vào bếp nấu cơm cho cậu. Ôn Minh Dịch tựa vào tường cạnh phòng bếp, nhìn bóng lưng cao lớn, vững chãi của anh, khẽ hỏi:
“Ngày mai anh có đi làm không?”

“ Cái này con phải xem đêm nay em có hóa thành mèo nữa không.”

Anh vừa nói xong, Ôn Minh Dịch lập tức thấy đau đầu. Cậu thật sự không hiểu nổi, vì sao mình lại biến thành mèo. Đây là di chứng của việc trọng sinh sao? Nhưng mà… sao lại là cái loại di chứng kỳ cục thế này chứ?!

Cậu bực bội dùng gót chân đá đá vào tường, chỉ hy vọng mọi chuyện xảy ra ngày hôm qua chỉ là ngẫu nhiên. Từ hôm nay trở đi, cậu sẽ là một con người bình thường, hoàn toàn bình thường

Nhưng điều khiến người ta không ngờ tới chính là, sau khi hai người ăn cơm xong, cùng ngồi ở phòng khách vừa xem phim vừa thấp thỏm suy đoán…Liệu tối nay Ôn Minh Dịch có lại biến thành mèo hay không?

Đúng chín giờ, tiếng chuông đồng hồ vang lên.
Tư Quân Đạc quay sang nhìn Ôn Minh Dịch bên cạnh, đúng là không biến thành mèo thật.

Bởi vì… cậu biến thành chó!Một con Husky cỡ lớn, trên đầu còn có ba đốm lửa màu xám trắng giao nhau!

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play