Tư Quân Đạc vừa đến công ty, thư ký đã nhanh chóng bước lên đón, hạ giọng báo lại chuyện vừa rồi qua điện thoại. Tư Quân Đạc khẽ “Ừ” một tiếng, rồi quay sang nói với Ôn Minh Dịch: “Em theo Lâm Mộc đến văn phòng chờ anh. Chờ xử lý xong việc anh sẽ tới tìm em.”

Nói xong, anh lại không yên tâm, lỡ như trong lúc anh vắng mặt, Ôn Minh Dịch đột nhiên biến thành mèo. Vì thế, anh dặn thêm: “Mặc kệ có chuyện gì xảy ra, cũng đừng rời khỏi văn phòng. Anh sẽ quay lại nhanh thôi.” “Yên tâm đi, em đâu phải trẻ con, em biết phải làm thế nào mà.”

Tư Quân Đạc nghe xong câu này lại càng thấy không yên lòng. Những lời kia của Ôn Minh Dịch chẳng khiến anh an tâm chút nào. Anh liếc sang thư ký, dặn: “Dẫn cậu ấy đến văn phòng tôi, đừng để ai đi vào.”

“Vâng.” Lâm Mộc đáp lời, rồi cô bước đến cạnh Ôn Minh Dịch, nhẹ giọng nói: “Mời cậu bên đi này.”

Ôn Minh Dịch đành phải theo cô đi về phía trước, vừa đi vừa quan sát xung quanh. 

Trước đây cậu chưa từng đến công ty của Tư Quân Đạc, đây là lần đầu tiên, nên không tránh khỏi cảm thấy tò mò. Khi đến văn phòng của Tư Quân Đạc, Ôn Minh Dịch liền rất tự nhiên ngồi xuống ghế sofa, ánh mắt đảo qua cách trang trí và bố cục trong phòng, không khỏi cảm thán: đúng là anh cậu, trước sau như một, vẫn luôn ưa thích phong cách tối giản.

“Ngài muốn uống gì không ạ?” Lâm Mộc hỏi.

“Trà sữa... À thôi, cho em một lon Coca lạnh là được rồi.”

“Còn cần gì thêm không?”

“Không cần đâu, cảm ơn chị.”

“Không cần khách khí.” Lâm Mộc nói xong liền ưu nhã rời đi.

Ôn Minh Dịch thấy cô đi rồi, liền thoải mái nằm dài trên sofa, trong lòng bắt đầu cân nhắc, liệu nên thuận theo số phận, hay là chủ động ra tay trước. Cậu gối hai tay sau đầu, vẫn không thể hiểu nổi vì sao ông trời lại cho mình cơ hội sống lại, nhưng rồi lại để cậu phát hiện ra bản thân chỉ là một nhân vật trong một quyển tiểu thuyết. Rốt cuộc là có ý gì chứ?

Nếu chỉ đơn giản là biết mình sống lại, thì với tính cách trước đây của cậu, chắc chắn đã sớm không nói hai lời mà đập cho Khương Tử Mặc một trận nhừ tử, tìm mọi cách để trả thù rửa hận.

Nhưng cố tình, trước khi trọng sinh, cậu đã biết bản thân chỉ là vai phụ trong tiểu thuyết. Trên đời này, đánh với trời thì vui vẻ vô cùng, đánh với người cũng có thể là vui vẻ vô cùng, nhưng đánh với nam chính? Vậy thì chỉ có nam chính là người vui vẻ mà thôi!

Cậu đã xem biết bao nhiêu manga, anime, phim truyền hình, tiểu thuyết… Vô số phản diện, bằng máu và nước mắt của mình, đều nói cho cậu biết một điều: chiến thắng và ánh sáng chỉ thuộc về nam chính. Chống lại nam chính, kết cục chỉ có hai loại: một là chết, hai là bị cảm hóa rồi quay sang làm đồng minh của nam chính. Còn nếu không… thì vẫn là chết thôi.

Mong đợi cậu bị Khương Tử Mặc cảm hóa? Không đời nào! Cậu thà chết cũng không đời nào đi làm “liếm cẩu” cho Khương Tử Mặc! Khó khăn lắm mới có được cơ hội sống lại một lần, cậu tuyệt đối không muốn lại vì tên Khương Tử Mặc mà mất mạng. Phiền não thật sự, nghĩ tới mà thấy phát sầu!!

Cậu đang chìm trong suy nghĩ, thì chợt nghe tiếng động khe khẽ vang lên ở tay nắm cửa, ngay sau đó, cánh cửa đã bị đẩy ra.

Ôn Minh Dịch theo phản xạ lập tức quay đầu nhìn về phía cửa. Chỉ một giây sau, cậu như cá chép bật dậy khỏi sofa, ánh mắt dán chặt vào người vừa bất ngờ xuất hiện trước mặt. Ngọa tào! Đây chẳng phải là kiểu định mệnh tương phùng trong truyền thuyết sao? Cậu không cần phải phân vân hay do dự nữa, Khương Tử Mặc—tên này—tự mình đưa đầu tới cửa rồi!

Còn sầu cái gì nữa, trước cứ sảng khoái đã rồi tính!

"Ôn Minh Dịch?" Khương Tử Mặc nhìn cậu, ánh mắt đầy kinh ngạc. "Sao cậu lại ở đây?"

"Đương nhiên là anh tôi bảo tôi ở đây rồi." Ôn Minh Dịch nhướng mày, giọng điệu chẳng chút khách khí. "Ngược lại là anh đó, chỉ là một thực tập sinh, mà dám tùy tiện ra vào văn phòng tổng giám đốc, gan cũng lớn thật đấy”

Khương Tử Mặc nghe vậy, có chút lúng túng, cất giọng giải thích: "Tôi thấy thư ký Lâm với trợ lý Trần đều không có mặt, phòng họp lại có người, đoán là Quân Đạc đang họp, nên mới trực tiếp đi vào."

Ôn Minh Dịch nhướng mày, giọng điệu lạnh nhạt mà rõ ràng: "Nếu anh tôi đang ở trong phòng họp, thì càng không đến lượt một thực tập sinh như anh tuỳ tiện xông vào văn phòng tổng giám đốc. Ngay cả dì Bảo Khiết cũng biết phải đợi xác nhận trước rồi mới vào dọn dẹp, tránh để người khác nghi ngờ bà ấy làm mất đồ. Còn anh thì sao? Cứ thế tự tiện bước vào, anh thấy như vậy là thích hợp à?"

Khương Tử Mặc thấy mình đã giải thích rõ ràng, vậy mà đối phương vẫn cứ không buông tha, không khỏi phản bác: "Vậy chứ cậu cũng đâu phải nhân viên công ty, thế mà vẫn ở trong văn phòng của Quân Đạc đó thôi?"

Ôn Minh Dịch cười lạnh một tiếng: "Anh so được với tôi sao? Anh tôi nhìn tôi lớn lên từ nhỏ. Chẳng lẽ cũng nhìn cậu lớn lên chắc? Tôi là em trai anh ấy, đừng nói là văn phòng, nhà riêng của anh ấy tôi cũng có thể tự do ra vào.”

"Vậy thì tôi là bạn của anh ấy," Khương Tử Mặc đáp, giọng có chút không phục, "thỉnh thoảng qua lại, không cần quá giữ quy củ."

Bạn cái đầu nhà anh ấy, Ôn Minh Dịch phun tào, có phải anh chỉ muốn đơn giản làm bạn đâu?!

Cậu cười nhạt, lời nói không chút nể nang: "Thỉnh thoảng? Tôi thấy anh tập mãi thành thói quen thì có. Khương Tử Mặc, người quang minh chính đại thì không làm chuyện mờ ám. Anh đối với anh tôi có suy nghĩ gì, tự anh rõ hơn ai hết. Văn Bác có tình cảm gì với anh, anh cũng chẳng phải không biết. Anh tôi, nể tình quan hệ với nhà họ Văn, mới xem như chiếu cố anh vài phần. Nếu anh còn chút lương tri , thì đừng kéo anh ấy vào cái vòng xoáy tình cảm giữa anh với Văn Bác nữa. Được không?"

"Ôn Minh Dịch, tôi đã nói với cậu từ trước rồi, là cậu hiểu lầm.Chúng tôi chỉ là bạn bè, tôi cùng Quân Đạc cũng vậy, với Văn Bác cũng thế, đều chỉ là bạn bè."

Ôn Minh Dịch cạn lời: “Anh tự hỏi xem chính mình có tin nổi những lời đó không? Anh đúng là kiểu ‘kỹ nữ bằng hữu’ trong truyền thuyết đấy. Miệng thì nói là bằng hữu, nhưng rõ ràng lại không đơn giản như vậy. Tha cho hai chữ ‘bằng hữu’ đi, đừng lôi cả hài tử ra làm cái cớ nữa”

Khương Tử Mặc bị cậu nói vậy cũng hơi bực, lạnh giọng phản bác: “Chính cậu tính tình không tốt, không có nổi mấy người bạn, rồi lại cho rằng người khác cũng không thể có bạn bè tử tế à? Tôi làm bạn với Quân Đạc, chứ có phải với cậu đâu, cậu không có tư cách đánh giá."

Anh ta nói xong, dứt khoát ngồi xuống chiếc sofa nhỏ ở phía bên kia.

"Ai cho phép anh ngồi? Đi ra ngoài." – Ôn Minh Dịch lạnh lùng lên tiếng.

"Đây đâu phải văn phòng của cậu, cậu không có tư cách ra lệnh cho tôi." – Khương Tử Mặc trào phúng nói

Lửa giận trong Ôn Minh Dịch lập tức bùng lên. Cậu không nói thêm lời nào, sải bước về phía đối phương với vẻ mặt chẳng chút khách khí. Thế nhưng cậu chỉ vừa đi được hai bước, cánh cửa văn phòng đã bật mở lần nữa.

Cả Ôn Minh Dịch và Khương Tử Mặc đồng loạt quay đầu nhìn về phía cửa. Trong khoảnh khắc đó, cả hai đều ngỡ rằng người bước vào là Tư Quân Đạc. Nhưng không, người đến lại là thư ký của anh – Lâm Mộc.

Lâm Mộc liếc thấy Khương Tử Mặc, khẽ nhíu mày, khó hiểu nói: "Sao cậu lại ở đây?"

"Tôi đến tìm Tổng giám đốc Tư." 

Ôn Minh Dịch cười một tiếng, nghiêng đầu nhìn về phía Lâm Mộc: "Tỷ tỷ, vừa nãy anh tôi nói thế nào?”

Lâm Mộc nghe vậy liền bước nhanh tới, vọi vàng đưa ly Coca trong tay cho cậu, giọng đầy áy náy: "Xin lỗi nhé, trong tủ lạnh công ty không còn Coca, nên tôi phải xuống lầu mua cho cậu một ly. Để cậu đợi lâu rồi."

Ôn Minh Dịch duỗi tay nhận lấy, nụ cười rực rỡ như ánh mặt trời: "Không sao đâu. Có điều, tỷ tỷ à, lúc chị không có ở đây, có người tự tiện vào văn phòng rồi đấy."

"Chuyện đó tôi đã rồi."  Lâm Mộc nói xong, xoay người nhìn thẳng về phía Khương Tử Mặc: "Khương Tử Mặc, Tư tổng đã dặn rất rõ: ngoài vị tiên sinh này ra, bất kỳ ai cũng không được vào văn phòng của anh ấy trong khoảng thời gian này, cậu đi ra ngoài đi."

Ôn Minh Dịch vừa cắn ống hút uống Coca, vừa giả vờ đáng thương mà "chậc chậc" hai tiếng, giọng điệu mang theo ý trêu chọc: "Giờ thì anh thấy tôi có tư cách chưa?"

Khương Tử Mặc nhìn thấy vẻ mặt đắc ý của cậu, cảm giác như bị sỉ nhục, không cam lòng nói: "Tôi ở đây chờ anh ấy. Thư ký Lâm, chị không cần xen vào."

Lâm Mộc thực sự không hiểu nổi làm sao cậu ta có thể nói ra được lời nói như vậy. Lời nói của cậu ta không đi qua não sao? Cô là thư ký, Tư Quân Đạc đã đích thân dặn kỹ là không cho bất kỳ ai vào phòng, vậy mà Khương Tử Mặc lại nhân lúc cô không có mặt mà lẻn vào. Giờ còn quay ra nói cô đừng quản cậu ta nữa? Cậu ta định khiến cô bị đuổi việc chắc?

Bất quá nghĩ đến mối quan hệ giữa Khương Tử Mặc và sếp nhà mình cũng không phải đơn giản, Lâm Mộc chỉ có thể giữ bình tĩnh mà nhắc nhở một cách khách sáo: "Khương Tử Mặc, nếu cậu muốn chờ Tổng giám đốc Tư, có thể chờ ở bên ngoài. Nhưng nếu cậu vẫn kiên trì không chịu rời khỏi nơi này, tôi buộc lòng phải gọi bảo vệ."

Khương Tử Mặc ấm ức bất mãn liếc nhìn Lâm Mộc, nhưng cô vẫn giữ nguyên nụ cười lịch sự kia: “Đi thôi.”

“Thế nào, năn nỉ thì anh không chịu đi, phải chờ người ta gọi cả bảo vệ mới cam tâm hả?" – Ôn Minh Dịch lắc đầu, làm bộ tiếc nuối : "Thế thì mất mặt quá."

Khương Tử Mặc trừng mắt lườm cậu một cái, trong mắt thoáng hiện lên vẻ khuất nhục xen lẫn oán hận. Ôn Minh Dịch phất tay về phía anh ta: “Bye bye.”

Lâm Mộc lên tiếng giục: “Khương Tử Mặc, đi thôi.”

Khương Tử Mặc không còn cách nào, đành đứng dậy đi theo cô rời khỏi văn phòng.

Tuy là ra ngoài, nhưng anh ta cũng không có rời đi. Lâm Mộc đưa cậu ta tới phòng khách cạnh văn phòng của Tư Quân Đạc, để cậu ta tạm thời ngồi chờ ở đó.

Ôn Minh Dịch cắn ống hút, trong đầu cân nhắc kỹ càng. Tạm thời, cậu vẫn chưa thể ra tay trực tiếp. Nếu lúc này mà động thủ với Khương Tử Mặc, chẳng khác nào tự tay đẩy Tư Quân Đạc về phía đối phương.

Dù sao thì... ngoài cậu ra, không ai biết kiếp trước cậu đã chết trong tay Khương Tử Mặc. Nếu cậu đánh Khương Tử Mặc, đối phương nhất định sẽ giả vờ đáng thương, Văn Bác sẽ lập tức trách móc cậu, còn Tư Quân Đạc... Tư Quân Đạc sẽ nghĩ cậu gậy chuyện vô lý.

Đời trước, cậu và Tư Quân Đạc đã cãi nhau quá nhiều lần. Lần cuối cùng gặp mặt trước khi chết... cũng chỉ là một cuộc tranh cãi vô nghĩa. Vậy nên kiếp này, cậu không muốn tiếp tục dây vào những cuộc khẩu chiến vô vị với Tư Quân Đạc nữa. Hơn nữa, Tư Quân Đạc chắc chắn sẽ không thích việc cậu tùy tiện ra tay đánh người.

Ôn Minh Dịch thở dài. Cũng phải thôi, đấu với nam chính thì nào có dễ dàng gì. Nhưng không sao, đường còn dài. Việc cấp bách bây giờ là: phải bảo toàn tính mạng của cả cậu và Tư Quân Đạc. Điều đầu tiên cần làm — chính là rời xa Khương Tử Mặc.

Tư Quân Đạc vừa ra khỏi phòng họp, vì sốt ruột muốn gặp Ôn Minh Dịch nên chỉ kịp nói với Vương tổng một câu: “Đi thong thả. Trần Bân, tiễn Vương tổng giúp tôi,” rồi lập tức quay người trở về văn phòng.

Kết quả, vừa tới cửa, đã thấy Khương Tử Mặc bước tới đón đầu: “Quân Đạc, anh họp xong rồi à,” Khương Tử Mặc cười nói.

Tư Quân Đạc không ngờ cậu ta lại ở đây, liền hỏi: “Có chuyện gì sao?”

Khương Tử Mặc còn chưa kịp trả lời, thì cửa văn phòng đã bật mở. Ôn Minh Dịch từ bên trong đi ra, nói với anh: “Anh xong việc rồi à? Vậy đi thôi.”

Thấy vậy, Khương Tử Mặc vội lên tiếng: “Em có chuyện muốn nói với anh.”

“Vậy thì thật đáng tiếc, anh tôi không có gì để nói với anh cả.” Ôn Minh Dịch thản nhiên đáp, rồi bước tới kéo lấy cánh tay Tư Quân Đạc, “Đi thôi.”

Khương Tử Mặc vội vươn tay định giữ Tư Quân Đạc lại, nhưng còn chưa chạm tới thì đã bị Ôn Minh Dịch vung mạnh một cái, gạt phắt ra. Ôn Minh Dịch bước lên phía trước, đứng chắn giữa hai người, khuôn mặt lạnh tanh nhìn Khương Tử Mặc: “Tránh xa anh tôi một chút.”

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play